Tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này – update Chương 18

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này – update Chương 18

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 18: “Chỉ là một ảo ảnh …đã biến mất từ lâu.”

*12/08/2019 – 23:15 Tối.

Phương Anh ngồi trên taxi, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng chiếc Airblade vừa lướt qua.

Trời đã khuya, đèn đường nhấp nháy, hắt những vệt sáng vàng vọt lên kính xe. Nàng cố gắng nhìn cho thật kỹ bóng dáng đôi nam nữ đó, nhưng chiếc xe lao vút đi vội, khuất bóng sau khúc rẽ gần Công Trường Mê Linh.

“Chỉ thoáng qua thôi, chắc là nhầm rồi…”

Lâu rồi không gặp Quân, nên cái nhìn chớp nhoáng ấy không đủ để nàng chắc chắn. Dần dần, những suy tưởng bắt đầu bám riết lấy tâm trí, cộng thêm cái lăn tăn từ cuộc gặp với Vy khiến đầu óc nàng trở nên mơ hồ quá. Nàng sợ! Sợ vì nỗi ám ảnh về “cuckold”, “ngoại tình”, “tình dục mở” mà suy diễn lung tung.

Sài Gòn về đêm, đường xá trung tâm vẫn còn đông đúc. Ánh đèn vàng tỏa màu đậm qua con mắt mệt mỏi, dễ làm người ta lạc vào suy nghĩ lung tung. Phương Anh thôi không nhìn ra ngoài nữa, ngã lưng tựa hẳn vào ghế. Nàng nhắm mắt, cắn chặt môi dưới: “Nhìn nhầm thôi. Nhầm thôi mà. Làm sao có chuyện trùng hợp như vậy được?”

Xe đã lăn bánh, rời xa điểm đón cũng khá lâu, nhưng cái bất an ấy lại không chịu rời đi. Là đàn bà, làm sao yên lòng với tòa án lương tâm trong những việc thế này. Phương Anh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn. Nàng cũng không chắc bản thân có muốn biết câu trả lời không. Nhưng nếu lỡ đó thực sự là Quân, thì sao? Nếu không cho Vy biết chuyện này, thì nàng có đang vô tình khởi sự phản bội lại cô bạn thân?

Mọi suy tư lý trí cũng không bằng một dự cảm mong manh. Nghe theo linh tính, Phương Anh mở điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, soạn một tin nhắn:

– Vy à, hồi nãy em thấy ai giống anh Quân lắm. Chở một cô gái trên xe máy. Em không biết mình có nhìn nhầm không nữa?” *Tin nhắn gửi đi…​

Phương Anh thở dài, ném điện thoại sang ghế bên, lại thúc người ngã vào ghế, rõ một tiếng “uỵch”. Bác tài nghe tiếng động mạnh, tò mò không biết cô bé này đang gặp phải chuyện gì, liếc lên gương hậu:

– Sao vậy con? Chú chạy làm con say xe à?​
– Xin lỗi chú, cháu hơi mệt. Một chút việc “gia đình” chưa giải quyết được thôi ạ… Chú cứ lái nhanh về địa chỉ kia giúp cháu nhé. Cháu không sao đâu ạ. – Cô nàng miền ngoài cẩn thận trả lời sự “chú ý” của bác tài..​

Nói rồi Phương Anh lại ngã đầu ra sau, không quay hẳn sang mà chỉ liếc mắt nhìn ra cửa sổ.

Dưới ánh đèn đường, bóng chiếc xe lướt nhanh, thoát ẩn thoát hiện trên vỉa hè. Còn trong đầu nàng, những lời của Vy vẫn vang vọng: “Làm gì thì làm, em phải thẳng thắn với chồng em rõ ràng.”

Nàng tự vấn liệu mình có đủ can đảm để đối diện với Trung, với chồng, và với chính trái tim đang lạc lối của mình không… “Tới đâu hay tới đó vậy.”

Với tay lấy điện thoại, Phương Anh mở khung chat với Trung, ngón tay lướt trên bàn phím, soạn một tin nhắn mà nàng đã suy nghĩ cả buổi tối: “Anh Trung, có chút thay đổi. Mai trước khi em bay, mình gặp nhau nói chuyện chút nhé? Em muốn hỏi anh điều này!” *Tin nhắn gửi đi…

Phương Anh không còn do dự nữa.: “Biết đâu được, chỉ cần mình dám đối diện, mọi thứ sẽ khác.”

*23:20 Tối.

Gió đêm mát lạnh thổi vù vù, mang theo cái se sắt hiếm hoi của Sài Gòn giữa mùa thu, tôi đang chở Trinh về nhà.

Xe lướt ngang tòa nhà “King” – đầu đường Hai Bà Trưng. Trên sân thượng kia là “King rooftop coffee”, khá nổi tiếng và sang trọng, nơi Vy vẫn hay gặp gỡ bạn bè, đối tác… Tôi từng đón em ở đây vài lần.

Lúc nãy đi qua, tiện ngoái đầu nhìn vào. Tôi tự hỏi: “Cuộc hẹn ban chiều em nhắn, có phải là ở đây không?”

Vẫn đang còn nghĩ ngợi, thì ở phía sau, một vài ngọn tóc ngược gió của Trinh đùa lên vai tôi, mềm mại, thoảng hương nước hoa dịu nhẹ, tinh thần tôi bỗng xao động. Chỉ vậy thôi cũng đủ làm tôi không còn muốn dành suy nghĩ cho Vy nữa, tôi bắt đầu chú ý đến cô gái sau lưng mình nhiều hơn.

Nhìn em qua gương chiếu hậu, tôi bồn chồn quá. Tay em bám nhẹ thắt lưng tôi, nhưng không còn chặt như lúc chiều. Sau những lời tâm sự ở Pub, cảm xúc giữa chúng tôi dần ngượng ngùng hơn – vừa muốn gần gũi, cũng vừa muốn giữ khoảng cách. Tôi biết em đang bối rối, vì tôi cũng chẳng khá hơn. Bởi cái gọi là “sự chân thành” mà em tự đặt cho tôi đó, tôi không thể nào không trung thực với Trinh.

Suốt gần ba tiếng đồng hồ ở Pub, có lúc liên hồi, có lúc yên lặng, Tôi và Trinh cùng nhau nói về nhiều thứ.

Tôi có thổ lộ cho cô bé một phần câu chuyện của mình – về cuộc hôn nhân đang rạn nứt, về những áp lực công việc, về cảm tình mà tôi vốn có với em, từ khi em đến công ty này thực tập,… và về những chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ của tôi nữa. Đôi lúc, tôi cũng đề cập cả đến bề nổi của tình dục trong hôn nhân, nhưng sử dụng ngôn từ rất tế nhị và văn minh.

Chúng tôi tuy nói ra nhiều vấn đề rất trần trụi, nhưng lại vô cùng “lịch sự” với nhau, bởi vì luôn có ở đó, những cảm mến chân thành mà cả hai dành cho nhau. Ba giờ đồng hồ ấy, quả là thời gian tuyệt vời nhất của tôi trong thời điểm hiện tại.

Lòng tôi đang “ồn ào” trở lại,… ồn ào không phải bởi những ham muốn dục-tục, mà bởi những lời thì thầm từ con tim, về một thứ tình cảm vốn dĩ đơn sơ và ấm áp.

“Sắp 40 rồi, nhưng sao cảm giác này rất giống thời sinh viên…” – Tôi tự hỏi cũng tự trả lời mình: “ Có lẽ đối với thứ cảm tình mộc mạc này, ai cũng là ‘đứa trẻ mới lớn’ cả thôi.”

Dù vậy, tôi vẫn giấu đi phần tối tăm nhất, sở thích “bệnh hoạn” và ưa bị “kiểm soát” của tôi.

Lúc trong quán, tôi không đủ can đảm để phơi bày tất cả. Tôi chỉ tạm đặt dấu ba chấm cho cuộc gặp, nhưng vẫn không quên gợi lên trong Trinh một sự tò mò.:

– “Vẫn còn một góc khuất nữa… Mà anh nghĩ, đó mới là điểm chính của con người anh. Nhưng anh chưa sẵn sàng để kể với em. Bởi vì nếu anh nói ra, rất có thể, em sẽ không còn coi anh là ‘bạn’ nữa… mà anh thì, rất sợ như vậy… Còn bây giờ, mình về thôi em, nhìn đồng hồ kìa.”​

Dứt câu, tôi chủ động đứng lên. Trinh vẫn ngồi đó, nhìn theo không chớp mắt. Em bất ngờ vì lời vừa nghe đó, những tưởng sẽ chỉ là những câu chuyện đời thường thôi, nhưng nào ngờ tôi lại có một bí mật có vẻ rất “hệ trọng”. Dầu vậy em cũng bắt đầu cất điện thoại, đứng lên cùng tôi. Nhìn nét mặt em, tôi biết Trinh vô cùng tò mò, nhưng vì tôn trọng tôi, em không hỏi thêm gì nữa.

—————-

Chạy được một lúc, đèn đỏ phía trước bật lên, tôi giảm tốc, dừng xe trước vạch kẻ, chung quanh chẳng có ai. Ánh sáng vàng cam của đường phố quen thuộc, chiếu thẳng xuống, hắt lên gương mặt Trinh trong gương. Dừng lại khoảnh khắc đó, tôi nhìn em, cảm thấy lòng nhiều sự xao xuyến. Đôi mắt em long lanh và gương mặt e thẹn, có nét gì đó giống Vy đến lạ. Nhưng…không phải Vy của bây giờ, mà là Vy của những ngày đầu yêu nhau, hồn nhiên, trong trẻo, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. Tim tôi thắt lại, lồng ngực tức nghẹt.

“Mày đang làm gì đây? Đang chạy trốn Vy, hay chạy trốn chính mày?” – Trong đầu tôi, hình ảnh Vy trước đây và Trinh cứ đan xen, chồng chéo,… Mọi thứ như muốn nhắc nhở rằng: Tôi đang cố tìm lại một điều gì đó đã mất.

Liệu Trinh có phải là câu trả lời? Hay tôi chỉ đang tự lừa dối mình? Liệu tôi có đang xem em như một công cụ để trả đũa? Hay là… tôi đang cố lấy em để bù đắp vào khoảng trống đang ngày càng lớn?

“Tôi không biết!!!” – Càng nghĩ, tôi càng thấy mình hèn kém. Một thằng dâm đãng, ủy mị, thiếu kiên định, thiếu luôn cả sự bản lĩnh cần có ở một người đàn ông.

– Sao anh nhìn em chằm chằm vậy? – Trinh bất ngờ lên tiếng, mắt đối mắt với tôi qua gương.​

Giọng em nhỏ nhưng đủ để kéo tôi về thực tại. Tôi giật mình, quay mặt đi, giả vờ ngó quanh đường xá.

– À… không, chỉ là… thấy em ở trong gương,… Anh tự nhiên nhớ lại một vài ký ức.​

Trinh mím môi, không đáp ngay. Em cúi đầu, nắm nhẹ bàn tay lại, và giữ nguyên nó nơi hông tôi. Dường như, lời nói vô tư đó của tôi đã làm em nhạy cảm. Có phải tôi đã khiến em tự nghĩ mình là “người thay thế” không? Tôi không rõ nữa… lúc này chỉ muốn chữa lời, biện hộ một điều gì đó để làm em tự nhiên hơn:

– À, ý anh là..​

Tôi đang định khỏa lấp, thì Trinh chủ động áp sát vào lưng tôi, đưa cằm qua vai, em thì thầm trong cơn gió:

– Những ký ức mà anh nói, có làm anh ở đây với em, ngay đêm nay, ngay lúc này không? Hay cũng chỉ là một ảo ảnh … đã biến mất từ lâu?”​

Trời ơi. Điều em vừa nói nghĩa là gì vậy? Tại sao nó nhiều lớp lang, và gây hoang mang tột độ cho tôi thế? Sao em biết tôi đang nghĩ đến ai và về điều gì? Do em nhạy cảm hay do em đã trải qua quá nhiều? Một cô gái mới lớn có thể tâm lý được như vậy sao?

– Anh… thực ra anh..​

– Anh không cần giải thích đâu, vì em hiểu rõ cảm giác đó. Anh nhớ chị phải không?​

– Ừ, … anh nhớ. Nhớ những khoảng khắc lúc tụi anh mới quen. Em đừng giận anh nhé?​

– Sao phải vậy. Mỗi người đều có những ngăn ký ức riêng,… Gặp hoàn cảnh tương đồng, mọi thứ ùa về là lẽ thường tình thôi. Rõ ràng, tất cả những gì anh nhớ đều không còn nữa, nên anh mới ở đây, ngay lúc này.​

– Có lẽ là vậy.​

– Nếu mọi thứ vẫn tốt đẹp, và tinh thần anh không suy sụp.., tụi mình đã chẳng thể gặp nhau trên sân thượng công ty…​

Tôi im lặng, ngẫm nghĩ về lời nói của em. Những gì Trinh vừa nói, cho tôi cảm giác như sự đồng cảm vậy… Trinh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoang mang của tôi qua gương chiếu hậu, mặc cho tôi cố né tránh đi vì xấu hổ…

– … Ở bên cạnh anh lúc đó,.. em cũng đã rơi vào cảm giác tương tự. Anh khơi gợi trong em rất nhiều mảnh ký ức, cố chôn vùi từ lâu.​

Trinh nói tiếp ý của mình cho trọn vẹn. Điều ấy càng khiến tôi “thừa nhận”, chúng tôi là những con người “đồng cảnh ngộ”, chẳng phải là về tình huống, bèn là về sự “cô đơn” vậy… Em cô đơn vì một mối quan hệ đã vỡ lở, còn tôi cô đơn vì sự “bệnh hoạn” bị vỡ lẽ.

“Ôi địt mẹ!” – Tôi tự chửi thầm với nhân cách trong tôi. So sánh vừa rồi có khập khiễng quá không? Có tương đồng không? Có đúng đắn không? Tôi chả biết… Tôi “tâm thần” vì những cảm hứng trào dâng mỗi lúc một lớn. Tôi thật sự rất.. rất thích em rồi, như một thằng điên vậy.

– Nếu em nói,… em muốn biết hết về anh, cả những ‘góc khuất’ mà anh còn giấu. Không phán xét! Không dị nghị! Và nếu nó càng hệ trọng, em càng muốn quan tâm anh nhiều… nhiều hơn nữa… Liệu là như thế đã đủ khiến anh sẵn sàng để chia sẻ với em chưa? – Trinh hỏi, trong khi vẫn gieo ánh mắt sâu và nghẹn ngào, thấu thẳng vào tâm can tôi.​

Tôi sững người. Lời nói của em nặng hơn búa tạ, đập đổ bức tường tôi dựng lên để bảo vệ chính mình. Tôi muốn kể lắm, muốn trút bỏ mọi thứ – từ sự nghiện ngập “cuckold”, từ nỗi đau bị Vy kiểm soát, đến những đêm dài vật lộn với chính bản thân.

Nhưng tôi sợ!

Sợ rằng khi sự thật phơi bày, Trinh sẽ không thể nào chấp nhận nổi, có chắc rằng em sẽ không chê cười tôi chăng? Hay em sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt kinh tởm, như cách Vy đã làm đối với tôi khi phát hiện ra bí mật này.

– Trinh à,… anh….​

Tôi ngập ngừng, cổ họng hơi nghẹn. Đèn chuyển xanh, bàn tay vô thức siết chặt tay lái:

– Có những thứ, kể ra rồi, sẽ không thể quay lại như trước được nữa. Em có chắc mình muốn nghe thật không?”​

Cô gái ấy ngoảnh mặt đi, dứt mắt khỏi tôi, nhìn xa xăm về hướng dòng sông đằng xa, lấp lánh ánh đèn của thành phố đang in hằn lên. Trinh mỉm cười, nụ cười dịu dàng mang sự kiên định.

– Kể cho em đi… ‘Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đến trái tim’ (*). Em muốn tìm hiểu anh, tin anh. Dù là gì đi nữa, thật sự. ​


Trinh lặp đi, lặp lại câu nói ấy như một lời nhắc nhở và châm ngôn sống. Lần đầu tôi thấy có ai đó trích dẫn ‘Samuel Taylor Coleridge’ một cách liên tục như thế. Dù sao thì, điều đó hoàn toàn đúng với hiện tại.

Chẳng phải những rung động từ con tim của chúng tôi, vẫn đang liên tục làm chao đảo tâm hồn nhau, suốt từ đầu hay sao? Có lẽ tôi nên thôi nghi ngờ về “tiếng sét ái tình” của Trinh đi. Chuyện vốn dĩ như mơ mà nay là thật, có phải lần đầu xảy ra với tôi đâu…

“Cuckold” đối với đại đa số người tiếp xúc, cũng chỉ là một thể loại Porn kích dục qua Internet, có mấy ai thật sự vào cảnh “chim lồng, cá chậu” thật như thế này? Họ có muốn cũng chẳng được! – Hay nói rõ hơn là “không dám thử”… Còn tôi? Chưa từng thổ lộ, chưa một lần công khai, chưa hề “casting” nhưng đã tròn vai thằng “cuck” từ đời nào rồi cũng chẳng biết.

Nên thôi, không nghi ngại gì nữa, đoạn tình cảm này của “người đến sau” tôi xin tham lam nhận lấy vậy.

Không rõ là có ai trên đời này như tôi chưa? Vừa bị “khóa cu” vừa ngoại tình, đáo để và lạ lùng thật đấy. Có vẻ tôi là một thằng thất bại “may mắn” nhỉ?

– Vậy tối nay, dành cả đêm cho nhau có được không?​

– Vy!… Còn chị Vy thì sao? – Trinh buộc miệng, thốt lên tên vợ tôi dường như ngay tức khắc, giọng em dè chừng thấy rõ.​

– Em đừng bận tâm. Tụi anh đang có vấn đề. Bây giờ anh có làm gì đi nữa thì chị cũng không để ý đâu. – Tôi bắt đầu sa ngã vào lối mòn như bao gã đàn ông khác. Một lời nói dối không chớp mắt tiếp tục được thốt ra.​

– Đây là lần đầu em ở trong vị trí này… Dù là tụi mình chưa … chưa có gì hết. Nhưng mà… em … em sợ quá. Em sợ cảm giác này sẽ đưa mình đi quá xa, anh à.​

– Chứ chẳng nhẽ em muốn có lần thứ hai sao? Làm “tiểu tam” một lần thôi chứ, ai mà làm hoài vậy. – Tôi buông lời đùa, muốn phá đi sự nặng nề, nhưng không hề để ý đến mức độ vô duyên “đỉnh cao” của mình.​

Trinh im lặng!

“Ôi vãi lồn thật, thôi xong mẹ rồi. Thật là xàm ngôn vô cùng.” – Tôi nhanh chóng liếc nhìn gương, thấy em nhíu mày, cúi đầu xuống, tôi biết tôi đã tự “đắp mộ cuộc tình” rồi.

Dù vậy, tôi vẫn để yên, không chữa lời gì. Tôi muốn biết phản ứng của em. Tôi muốn làm một bài test cuối cùng cho tình cảm này. Liệu cảm xúc của Trinh đối với tôi “dầy” đến mức độ nào? Nếu Trinh không thể chấp nhận nổi, muốn dừng lại. Tôi sẽ tức khắc dừng lại. Vì không phải chỉ có em sợ, tôi cũng sợ.

Sợ đến nỗi con “chim trong lồng” cũng đang dần teo nhỏ đến nổi… sắp thoát khỏi cái lồng một cách tự nhiên không cần chìa khóa nữa.

Còn ngược lại, nếu em “take a joke” (**)… Thì sự “trơ trẽn” của tôi, cũng rất cần sự “trơ trẽn” của em nữa… Vì chỉ có như vậy mới cấu thành nên một mối quan hệ “bên lề” hoàn hảo.

——–​

*23:45 Tối.

Cùng lúc đó, Vy ngồi trên taxi, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe đang lướt qua những con đường quen thuộc của Sài Gòn – nhưng lòng em lại như lạc vào một mê cung không lối thoát.

Cuộc hẹn với Phương Anh đã khiến em đối diện với một sự thật mà em luôn cố né tránh: em không chỉ đang chơi một “trò chơi” với Quân, mà còn đang đánh mất chính mình trong những cơn say dục vọng.

Minh!… – Từng là khung trời mới khiến em quên đi Quân. Giờ thì sao? – Một chiếc lồng mạ vàng thôi. Giam giữ em trong sự hư hỏng mà em từng nghĩ là tự do.

~Ting… ting…

Điện thoại rung lên, tin nhắn đến từ Phương Anh:

“Vy à, hồi nãy em thấy ai giống anh Quân lắm. Chở một cô gái trên xe máy. Em không biết mình có nhìn nhầm không nữa?”

HẾT CHƯƠNG 18!!!

4.3 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
7 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Linh

S có liên kết với pa trung giống truyện kia vậy ta

KHanh Holiday

cho tui hỏi đây có thật sự là truyện 18+ ko, tui thấy nhân văn quá, để tên thật là mong Vy bã đọc được có lẽ là định mệnh ý, tui cũng yêu 1 cô tên Vy và … chưa tới mức này đâu nhưng tui ước gì lúc đó tui chọn được bã như vậy hơn là chọn bỏ bã đi :(( tui nhớ Vy quá

VƯơng

Ý là Vy của ông cũng ngoại tình rồi hã?

Long

Cho em hỏi là chuyện : cho người khác đụ vợ có phần 13 hay phần mới chưa ạ, hình như em thấy có liên kết với truyện này vì đoạn chap 16 có nhắc đến Phương Anh và Trung

Doãn Chí Bình

Truyện này là ngoại truyện cùng gốc với “Chúng Ta Là Một Gia Đình” của bác Gojira trên thiendia. Hôm trước có từng nhắn tin với tác giả tocuimia của bộ này bảo khúc sau rất hấp dẫn, có cái kết cho cả bộ Trung-PA nữa. Mà diễn đàn sập mẹ rồi :)))

Hoài

Ông ơi bộ này tình hình khi nào mới có có chap tiếp hả ô

Long

xem trên Lauxanh.my , mục diễn đàn, mục truyện.. để quay trở lại tương tác với tác giả.