Tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này – update Chương 18

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này – update Chương 18

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 17: “Biết đâu được.”

*12/08/2019 – 22:50 Tối

– Thôi chị về đây – Vy đứng dậy, đeo vội túi xách, lấy tay vơ nhanh chiếc điện thoại trên bàn. Vy và Phương Anh phải ngừng buổi tâm sự khi trời đã về khuya.

Hai nàng có vẻ vẫn còn nhiều thứ muốn chia sẻ cho nhau hơn nữa, nhưng vì thấy Vy cứ bấm sáng màn hình liên tục để xem giờ… Phương Anh biết có lẽ nên kết thúc cuộc gặp sớm hơn dự định.

Họ cùng nhau rời bàn, Phương Anh chủ động khoác tay Vy. Cả hai chậm rãi vừa đi vừa quyến luyến một vài điều sót lại… Cửa thang máy mở ra, chỉ có hai nàng bước vào. Thấy cửa thang chầm chậm đóng lại, không gian bây giờ đã riêng tư, Phương Anh nói:

– Em thấy chị còn nghĩ đến anh Quân nhiều lắm.

Nhìn điệu bộ lo lắng của Vy, Phương Anh cúi đầu giấu đi tủi nhục. Nàng nhận thấy sự để tâm mà Vy dành cho Quân vẫn khá rõ ràng, chỉ có nàng mới là đứa đang hời hợt với chồng mình.

– Chị không nghĩ thì ai nghĩ? … Hiện tại, tuy tụi chị đã bước vào “mối quan hệ mở”, nhưng chị chưa dám chắc điều gì hết. Chị biết… chị bị cám dỗ bởi nhiều thứ, nên chị làm liều. Tới tuổi này, ba mươi mấy gần bốn mươi rồi, vẫn chưa có con… hỏi sao mà không “hứng tình”… Còn nói về “kinh tế”, em biết chị cũng khó khăn mà, chị không còn cách nào khác. Chị nghĩ, việc chị làm là win-win cả thôi em ạ. Quân thỏa mãn sở thích, chị thì thư thả với cảm xúc và tiền bạc. Có ngày hôm này… đều là do Quân. Chồng chị mà nói ra như em còn đỡ, đàng này nó u mê đến nỗi bỏ bê chị suốt hai năm trời, mọi chuyện chỉ diễn tiến theo tự nhiên thôi. Chị nói em nhiều lần rồi, em là chị em mới hiểu…

– Em thấy cũng không khác gì nhau? Chỉ là … nói như thế thì chị em mình có đang biện minh một cách hơi trơ trẽn không?

– Trơ trẽn? Vậy tụi nó thì không… Hã Phương Anh? – Vy liếc sang nhìn với vẻ mặt khinh khỉnh, rồi em tiếp tục.

– Tại sao bọn đàn ông có quyền quyết định rằng tụi mình nên “hư” hay không “hư”? Tại sao tụi nó lại tự cho mình cái quyền được “biến thái” rồi giải thích là: “cái này đâu có gì sai?”. Chà, chị không chấp nhận nổi luận điệu đó đâu em. Sai rõ ràng, sai mười mươi. Tự lãnh hậu quả đi. Tụi mình chỉ vùng lên thôi. Nếu không như vậy, phụ nữ sẽ vẫn sống một đời hẩm hiu lắm…

– Nhưng mà em,… em không “phức tạp” giống chị. Chuyện của em chỉ đơn giản lắm, chỉ xoay quanh vấn đề về tình cảm, nên là…

– Phương Anh! Chị nói “cưng” nghe… Em phải thẳng thắn với chồng em đã. Đừng giấu diếm nữa, chị cũng từng như vậy,…rất khổ sở. Chị xin lỗi đã đưa em vào “thế giới” này. Bây giờ mà em vẫn không dám đối diện với ảnh thì mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn. Em khác chị khá nhiều điểm, em không có căng thẳng về tài chính, em còn có con nữ, vậy nên… – Vy cắt lời Phương Anh, khiến cô nàng nghe nửa chừng thì nôn nóng, nói chen vào sự khuyên nhủ của đàn chị.

– Vậy chị muốn em nói gì với chồng em? Rằng em yêu Trung rồi ư? Rằng em thực sự muốn có con với anh ấy? Rằng bây giờ em đang trở nên mù quáng đến mức không thể chấp nhận, mong anh và con hiểu cho? … Hay sao?

Vy thở dài, em bắt đầu thấy càng lúc càng khó xử với Phương Anh.

Không hiểu gã Trung kia là ai? Anh ta đã làm gì? Mê hoặc phụ nữ ra sao mà Phương Anh say đắm đến thế. Vy rất tò mò, bởi vì chính Phương Anh cũng ngại ngùng, cô nàng chưa dám kể ra hết mọi chi tiết của câu chuyện, làm cho Vy vô cùng thắc mắc.

———-

Một năm về trước, trong giai đoạn Vy đang “sụp đổ”.

Cảm xúc Vy hỗn loạn vì không thể chấp nhận nổi tính nghiện Cuckold của chồng. Trong tâm trí em nảy sinh mong muốn bắt đầu một mối quan hệ ngoài luồng để trả thù thứ sở thích quái đản của Quân… Đúng lúc ấy, Minh xuất hiện. Hiển nhiên anh ta trở thành đối tượng trong tầm ngắm của Vy.

Khoảng thời gian đó, Minh “tấn công” Vy dồn dập. Quan sát em mỗi ngày, hắn cảm nhận được sự bất mãn nào đó trong em về Quân. Từ cách em hời hợt bước xuống xe chồng mình, quay đi không chút bận tâm, đến cách em từ chối trả lời mọi câu hỏi liên quan đến gia đình nhỏ, cũng như sự hỏi thăm của ai đó về Quân… Từ đó, hắn chớp thời cơ “thả thính”, lèo lái cảm xúc của Vy liên tục.

Nhưng có một chuyện hắn không biết… Vy biết rõ gã đàn ông đang ve vãn mình, em chủ động để “cửa hở” cho hắn bước vào cách dễ dàng… Em nắm thế chủ động từ ban đầu. Em biết rõ mọi tình huống “thừa nước đục thả câu” của hắn, nhưng em vẫn “giật dây” để tự mình trải nghiệm những điều mới mẻ mà em đang tò mò. Nếu em không “hờ hững” như thế thì gã đàn ông thành đạt kia chẳng có lấy một cơ hội để chen chân vào.

Đương lúc tâm trạng bản thân còn chông chênh, vậy mà Vy lại ,muốn một lần thử “trái cấm”, quyết định đó đã mang tính bước ngoặt!

Và, Vy dấn thân vào lối mòn “lang chạ” như một sự giải thoát. Em đánh thức bản ngã thứ hai trong mình. Tâm hồn Vy dần dần mục nát bởi thứ cảm hứng đến từ sự hư hỏng. Những cơn “hứng tình” trong em ngày càng tăng, em vùi mình vào mọi cơn say tình dục mà Minh mang lại. Những cảm xúc mới mẻ, những cơn mê man trong dục vọng lần đầu được tận hưởng. Em lang thang trong miền ái-dục, ngày này qua tháng nọ.

Thời gian đầu mới “lang chạ”, mùi xác thịt “ngập ngụa” trên da thịt em qua vô số cuộc “mây mưa” chẳng còn đếm được. Lúc bấy giờ em vẫn chưa định hình được tư tưởng rõ ràng như hiện tại … đơn giản là em chỉ đắm mình trong Oxytocin, Dopamine, Endorphin, Adrenaline,… Em thỏa thích tắm mát trong “hồ nước đục”, đầy rẫy những “hormone hạnh phúc”. “Dục tính” cứ tiết ra như lũ quét mỗi khi em giao hoan với đám đàn ông tục tĩu chung quanh mình…

“Ma đưa đường, quỷ dẫn lối”!

Cũng trong khoảng thời gian em bắt đầu lăng-loàn, có một “diễn biến” mà Vy không lường trước được kết cục… Vy tha hóa không chỉ riêng em… em còn kéo theo Phương Anh sa chân vào vũng lầy tà dâm này.

———

*Tháng 9, năm 2018. – 00:45 Khuya. (Một năm trước)

~Ting… ting.. Messenger của Vy hiện lên một tin nhắn.

– Vy ơi… Chị có rãnh không?

– Chị đang nằm, chuẩn bị ngủ, sao vậy em?

– Em có cái này rất tế nhị, em hỏi chị được không? Chuyện này em không dám hỏi ai hết, chỉ có chị là người ở xa, lại là bạn tâm sự đáng tin của em nữa, em dám mới hỏi… đừng dị nghị gì em nhé.

– Cái gì đây??? Sao “chữ nghĩa” trầm trọng dữ vậy P.A?

– Em cũng không biết bắt đầu thế nào nữa. Haizz, hay là thôi đi…

– Em giỡn mặt chị à? Có tin chị block em liền không?

– Hicc, dù sao vẫn ngại lắm chị ạ.

– Thì đừng khui ra? Em cũng rãnh lắm. Biết mấy giờ rồi ko P.A?

Nhắn xong, Vy hằn học bấm tắt màn hình, để điện thoại lên mặt tab-đầu-giường. Em nhìn trần nhà, nhìn tấm lưng của Quân trong khi anh vẫn đang dán chặt mắt lên màn hình vi tính chơi game, bỏ lại em một mình nằm chỏng chơ trên chiếc giường đôi trống trải của căn phòng.

Vy thừa biết chơi game chỉ là bước đầu qua mặt, đợi em vào giấc rồi, Quân sẽ tiếp tục với đam mê “cuckold”, “hypno sissy” và các thể loại tương tự… Anh vừa xem vừa sục rất … “nhiệt tình”.

Đêm nào chẳng vậy, không lúc nào đi ngủ cùng nhau. Tuần 7 ngày nếu có ngày thứ 8 chắc Quân cũng sóc lọ chăm chỉ mà bỏ bê vợ. Đời sống “hôn nhân” có khoảng cách ngày càng lớn, lớn đến mức nếu bỗng nhiên một đêm Quân đi nằm cùng, thì Vy sẽ cảm thấy thật khó chịu và gượng gạo, vì vậy nên em cũng chẳng còn muốn mọi thứ trở về bình thường nữa…

Bên dưới lớp chăn là một cái lồn đỏ ửng, sưng nhè nhẹ ở mép mu, chạm vào thì sẽ thấy hơi âm ấm… đang nằm nghỉ ngơi. Cả ngày “đi làm” vất vả làm sao… Một cái lồn liên tục được “dập” bởi những chiếc máy chịch mạnh bạo trên công ty. Đêm về, em cũng chỉ muốn ngủ một mình để cho âm hộ được “sạc pin”, đơn giản vậy thôi… nhưng Quân làm sao biết được!

“Xa với kẻ gần, nhưng lại gần với những kẻ xa lạ” – Vy thở dài, nhắm mắt lại, muốn ngủ thiếp đi để khỏi phải suy nghĩ lung tung. Độ chừng 5 phút thì tiếng tin nhắn Mess vang lên…

~Ting…ting…

– Chị có biết về “Some” không?

“Cái gì đây?” – Vy bất giác tỉnh ngủ hẳn, liếc sang thấy chồng vẫn đang hăng say “combat”. Em mở to mắt cố đọc cho kỹ, sợ đọc nhầm. Sau một hồi, em mới nhắn trả lời:

– Có! Chị có biết.

– Thật à? Vậy thì em đỡ ngại rồi.

– Em định hỏi gì về chuyện này?

– Dạo gần đây, chồng em mỗi lần làm đều hỏi ý em về “điều đó”.

– Ừ, rồi sao nữa?

– Lão chồng cứ muốn thử cảm giác “Some” với một người nữa, chị ạ. Em thấy lạ lắm, không biết có phải anh ý đang thay đổi hay không?

– Không hẳn, maybe ảnh muốn làm gì đó mới cho hai vợ chồng em thì sao? Mà này, quan trọng là… bản thân em, em thấy thế nào? – Vy giữ bình tĩnh, cố không để lộ nhịp sống dâm dục của em gần đây, em tìm hiểu tiếp tục.

– Em bối rối lắm…, bây giờ không biết phải làm gì. Em cảm thấy như em đang bị “bán rẻ” đi ấy…

– Bán rẻ? Sao em lại suy nghĩ như vậy?

– Có phải ảnh chán chê em tới mức “đẩy” em đi như này không chị? Chứ em chưa từng thấy điều gì trong đời như này hết. Em nói thật.

– “Đẩy” nghĩa là gì, em nói rõ hơn đi!

– Có thật không đây? Chị cũng có lúc chậm hiểu như vậy à Vy … hay chị trêu em? Rõ ràng là chồng em muốn bỏ em rồi, đem em ra làm con hàng mua vui cho lão, chị không thấy ư??

Phương Anh bỗng tỏa ra năng lượng nóng nẩy qua câu chữ. Nàng không hiểu vì lý do gì mà khi chat với Vy, em cảm thấy… cứ như Vy đang xem nhẹ vấn đề đi. Em cũng không thấy Vy có chút sự ngạc nhiên nên có nào… Đáng lý ra, phản ứng “quan trọng hóa” vấn đề nhạy cảm này, mới là thứ em mường tượng, nhưng Vy thì hoàn toàn không như thế!

– Đàn ông thời này nó lạ vậy đó Phương Anh… em nghĩ sao nếu chị nói… Chị cũng đang ở trong tình huống tương tự em?

– Hã?

– Ừ, dạo đây chị cũng phát hiện Quân có sở thích như chồng em vậy!

– Cái gì cơ?

– Bất ngờ không? “Cá mè một lứa” đấy…

– Sao lại có sự trùng hợp đến thế được? Chị đang trêu em, hùa cho em có đồng cảm thôi phải không?

– Việc gì chị phải bịa ra mấy chuyện như này, P.A… Em có điên không?

– Sorry chị.

Vy định sẽ không tỏ ra bất kì quan điểm nào hay chia sẻ về câu chuyện của em cho Phương Anh, nhưng làm vậy em lại cảm thấy mình đang phản bội lại sự tin tưởng mà Phương Anh dành cho em. Em bắt đầu lên tiếng:

– Chị cũng không biết phải bắt đầu cho em nghe ra làm sao… Có lẽ là nói luôn khúc giữa để em dễ hình dung vậy.

– Khúc giữa???

– Chị ngoại tình gần được một năm nay rồi!

– Cái gììììì?????? – Phía bên kia màn hình điện thoại, Phương Anh nhướng mày, to mắt mà hốt hoảng, xém tý nữa em làm rơi điện thoại vào mặt mình. Sợ làm chồng tỉnh giấc, Phương Anh từ từ đắp chăn kín đầu, đem cả điện thoại vào trong, nằm quay lưng về phía chồng, em chăm chú nhìn dòng tin Vy đang soạn, sắp gửi đến.

– Ừ, mọi thứ bắt đầu cũng như những gì em nhắn tin cho chị vậy… Chỉ có khác là, Quân không nói, không mở lời. Tự chị phát hiện mong muốn thầm kín đó của ảnh.

– Ôi, làm sao mà…

Phương Anh nhấn enter thể hiện sự cảm thán, em định viết tiếp thắc mắc của mình thì Vy nhắn liên tục, không cho P.A ngắt quãng.

Vy kể cho Phương Anh nghe xuyên suốt, tường tận, kỹ lưỡng mọi chuyện đã xảy ra, bắt đầu từ chuyến du lịch định mệnh cùng công ty năm đó, rồi những đêm nín thở nằm trên giường lén nhìn Quân xem “Cuck-Porn”. Mắt thì đắm đuối, miệng mồm há ra, tai đeo headphone, đầu cắm về phía trước… Bên dưới, quần đã tuột xuống một nửa, mông đít chạm hẳn mặt ghế, tay trái, tay phải miệt mài vuốt cặc lúc nhanh, lúc chậm, hình ảnh ngập tràn sự “đam mê” đến từ Quân… Em tả cho Phương Anh ti tỉ những chi tiết kinh tởm đó như thể hiện lại sự thất vọng của bản thân mình… Từng chút, từng chút một cho đến những ngày tháng hoang dại của em với Minh. Vy cập nhật cho Phương Anh tất cả mọi thứ cho đến thời điểm hai chị em chat với nhau.

*2:15 AM
——
Quân vẫn ngồi đấy, lâu lâu quay đầu nghía xem vợ đã ngủ chưa. “Quái lạ, sao giờ này mà còn chat với ai, mặt mày nghiêm túc thế cơ chứ, lại công việc gì chưa giải quyết được hay sao? Sắp sáng đến nơi rồi vẫn chưa xem được gì,… chán quá.” – Quân vừa nghĩ, vừa tiếp tục di chuột điều khiển trò chơi đang chơi nửa chừng.
——

Một lúc lâu sau, gần như câu chuyện của Vy đã phần nào “truyền cảm hứng” cho Phương Anh rất mạnh mẽ. Những thuật ngữ, những khái niệm, những từ vựng Porn dễ khai thác, được Vy ung dung miêu tả để gợi lên tưởng tượng của Phương Anh. Hai chị em hòa vào nhau qua ánh sáng của màn hình điện thoại. Bóng tối của hai căn phòng cách xa hai miền đất nước dường như không cản được những “tia-sáng” vừa lóe lên trong đầu họ.

Từng nốt nhạc thăng hoa nằm dưới mỗi con chữ “thô thiển” trong khung chat đã đánh lên một tâm hồn tò mò, khởi phát sự dâm-dục sẵn có trong Phương Anh. Nàng thơ bị dẫn dắt vào lối mòn của người bạn thân có tình trạng hôn nhân đầy “phức tạp”.

– Em cũng không biết nữa… Em sợ rằng nếu em không chịu, anh ý sẽ cảm thấy chán nản. Nhưng nếu em đồng ý, em lại sợ mình sẽ cảm thấy bị tổn thương.

– Em cứ dành thời gian suy nghĩ… Đến lúc nào đó, ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với chồng mình. Hỏi ảnh vì sao lại muốn thử, và đặc biệt, em cũng phải chắc là lúc đó bản thân em đã sẵn sàng!

– Nhưng mà, liệu có khi nào “Some” rồi cũng sẽ thành, … thành cái gì nhỉ? À,… “Cuckold” như chị nói không?

– Cuck à, hên xui? Trừ phi chồng em cũng giống Quân. Mà chị cũng không biết đến lúc chị công khai chuyện này, Quân có thực sự chấp nhận không. Chịu đánh liều trước vậy thôi Phương Anh à.

– Hic, sao chị làm em hoang mang quá Vy…

– Em có cảm thấy bị ép buộc không?

– Cũng không phải ép buộc, nhưng em cảm thấy áp lực phải thử để làm vui lòng chồng.

– Phương Anh nè. Chị nghĩ em cần đặt lương tâm em lên đầu. Nếu em không thoải mái, đừng miễn cưỡng! Chị với em khác ở chổ, chồng em ngỏ lời công khai, còn Quân thì giấu. Vậy nên trong vấn đề của em, cần có sự đồng thuận và tôn trọng lẫn nhau.

– Nhưng nếu em nói không, liệu anh ý có thất vọng không?

– Nếu ảnh còn thương em nhiều…, ảnh sẽ hiểu và tôn trọng quyết định của em. Mà theo chị, lúc này em chưa chịu… kiểu gì ảnh cũng làm công tác “mưa dầm thấm lâu” với em thôi, chả thất vọng gì mấy như em hình dung đâu. Tin chị đi.

– Sao chị biết?

– Từ lúc thấy Quân như vậy, chị lang thang trên đủ các nền tảng web, diễn đàn, bách khoa, podcast,…v…v. Gần như mọi phương tiện để có thể tiếp cận được vấn đề này. Thì 99,99% thứ chị thấy, nó như “xì-ke” vậy. Không phải dứt là dứt được đâu Phương Anh, làm mạnh cỡ nào cỡ, dọa ly dị, chia tay các kiểu, họ sẽ vâng dạ cho qua loa rồi độ năm sau, hai năm sau đâu lại vào đấy, lại năn nỉ ỉ ôi để xin được thử thôi.

– Trờiiiii! Thật luôn hã?

– Ừ. Nó vậy đó.

– Thế thì em cùng đường thật rồi.

– Cũng có trường hợp từ chối lâu dài… nhưng mà…

Vy nhắn xong, màn hình hiện lên đang soạn tin nhắn tiếp theo, rồi bỗng mất đi. Im lặng. Phương Anh chau mày không hiểu tại sao, nàng nghĩ là Vy mất sóng hay là đang làm gì khác ở phía màn hình bên kia… nàng nằm chờ Vy tiếp tục.

Thật ra lúc đó, Vy đang bắt đầu đi quá giới hạn. Vy biết bản thân em có tìm hiểu, có nghiên cứu, nhưng đến chổ này thì em đang bắt đầu dùng lời của em để chêm vào, tạo thêm sự tin tưởng. Mục đích là em muốn lồng ghép một chủ ý riêng của mình vào đó, em muốn thực hiện một bài “Test” tính kiên định. Em thao túng người bạn thân ấy, ép buộc Phương Anh phải “nhúng-chàm” như em. Em suy nghĩ cách dắt một hồi lâu rồi gửi tin nhắn..

– Về sau hôn nhân của họ tụt dốc không phanh vì không còn sự liên kết nào trong tình dục nữa.

– Ôi, chị có chắc không Vy ơi? – Phương Anh gạn hỏi lại để vớt vát.

Chựng lại ba, bốn giây.. Vy nhấn mạnh:

– CHẮC!

– Tối nay em vô cùng cảm ơn chị đã chia sẻ với em. Không có chị chắc em chết mất. Xã hội bây giờ có quá nhiều thứ vượt ra khỏi ranh giới đạo đức mà trước nay từng có. Em không còn phân biệt được điều gì đúng, điều gì là sai nữa. Chắc là em nên thuận theo tự nhiên, xuôi theo chiều gió rồi Vy ạ.

– Nhớ, chị luôn ở đây nếu em cần. Khi nào bắt đầu, có chuyển biến gì, nhắn cho chị!

*12/08/2019 – 23:05 (Hiện tại)

Vy thở ra với câu nói vừa dứt của Phương Anh. Nhìn thẳng vào mắt cô em gái, Vy nặng trĩu lòng. Bản thân em cũng chẳng có gì khá hơn, em đang đứng ở vị trí nào mà cho lời khuyên? Em có đủ sức vượt qua mọi chuyện của mình hay không? Những thử thách của “sex-game” này mang lại quá đỗi nặng nề. Không đơn giản như những bài viết chia sẻ của các “đồng dâm” trên diễn đàn mà người ta hay đọc. Nội tâm của mỗi người tham gia đều không phải là thứ dễ đánh giá.

“Gánh nặng từ tâm lý hôn nhân sẵn có vốn là rào cản, nếu gia đình chưa đủ êm ấm, xin đừng hành-quyết nhau bởi những quyết định mông muội này.” – Vy đột nhiên tự ngẫm cho hoàn cảnh hiện tại của em và Phương Anh.

Thang máy dừng lại ở tầng G, cánh cửa mở ra thay cho lời tạm biệt. Hai nàng khoác tay nhau đồng bước đi, dáng vóc ngọc ngà, kiêu sa và quyến rũ. Tiếng lộc cộc của giày cao gót chạm xuống nền gạch men sang trọng trong sảnh, tô điểm cho đường nét gợi-đòn của phụ nữ. Mỗi bước đi của họ như một tuyên ngôn về sự tự tin, che giấu một thế giới nội tâm đầy “góc-khuất” của hai nữ thần. Trong ánh nhìn ngưỡng mộ của những người xung quanh, hai nàng bước ra khỏi tòa nhà, tìm kiếm một chiếc taxi để trở về hành trình của họ.

Xe của Vy đến trước, bellman tiến ra mở cửa xe cho nàng. Mắt cậu dõi theo “bộ khung” quyến rũ của Vy không rời, rồi lại bất chợt quay mặt đi. Chiếc váy ngắn của Vy phản chủ, khi nàng bước một chân lên xe, vô tình làm hở đũng quần lót màu đen tuyền hấp dẫn.. Khung cảnh gợi cảm trước mắt ấy khiến chàng trai trẻ non tơ, chưa mạnh dạn như cậu ta phải cảm thấy xấu hổ. Vy liếc thấy điều đó, em chỉ nhẹ nhàng cười bĩu môi, rồi chẳng bận tâm nữa.

– Chị về trước nhé. – Vy nhìn Phương Anh sau khi ra hiệu cho bellman trở vào trong.

– Bye chị,… cố gắng đừng “uốn cành” nhanh quá nghen. – Phương Anh nhại giọng miền trong kiểu thân mật.

– Lo cho mình trước đi, gái à. Chừng nào có hẳn hai chồng thì mày nhắn chị biết.

Cả hai cùng cười phá lên xua tan đi không khí nặng nề ban nãy. Bác tài nghe câu Vy vừa nói cũng bất giác liếc nhìn gương hậu. Nói rồi Vy đóng cửa, Taxi của Vy từ từ lăn bánh khuất dần điểm đón… Chỉ còn lại Phương Anh, nàng đứng chụm chân một chổ, nhìn xuống mũi giày rồi ngước lên bầu trời. Nàng đưa ánh mắt ưu tư vươn ra những tòa nhà cao tít khu trung tâm, nghĩ đến lời đùa của Vy, nàng tủm tỉm nụ cười, một hy vọng nhỏ vụt sáng trong mong muốn, nàng tự trả lời vô tư theo dòng chảy suy nghĩ:

“Biết đâu được.”

Vừa dứt tiếng lòng thì Taxi của Phương Anh cũng đến. Nàng lên xe không quên gửi tiền-Boa cho bellman. Ngay khi cánh cửa đóng sập, Phương Anh vội ngồi vào vị trí sát bên ngoài, gác tay lên thành cửa sổ, nàng tựa đầu ngắm nhìn phố xá cho thôi lăn tăn những điều còn nghĩ suy trong lòng…

Chiếc xe lăn bánh đưa nàng rời khỏi Hai Bà Trưng, vòng một vòng Công Trường Mê Linh, đôi mắt Phương Anh vô tư, thẫn thờ ngắm xem khung cảnh thơ mộng của “Bến Bạch Đằng” về đêm. Rất ít khi nàng vào Sài Gòn, lại càng khó có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp “đậm chất” của chốn đô thị này trong cái vắng vẻ của trời khuya. Mặt sông phẳng lặng, uốn lượn trước ánh sáng lập lòe của con phố, cảnh khuya nơi đây vừa vội vã, cũng vừa bình yên.

“Sài Gòn không ngủ thật ư?” – Phương Anh ngẫm nghĩ về điều mà người ta hay nói về thành phố này.

Mắt nàng nhìn quanh, tranh thủ ghi nhớ bức tranh đô thị lạ lẫm ấy … thì có ai đó vừa chạy song song bên cửa sổ, Phương Anh bổng giật mình. Họ vượt lên hông xe, rồi dần qua mặt chiếc taxi.

Phương Anh chồm hẳn đầu về phía trước, nhanh thật nhanh.

Bác tài lấy làm lạ, hỏi rằng có việc gì không – nhưng nàng không đáp.

Phương Anh với ánh mắt trông theo một chiếc Honda hiệu Airblade cũ kỹ, vừa vượt qua, chở theo một đôi nam nữ.

“Ủa, người cầm lái hình… như… là…?”

HẾT CHƯƠNG 17!!!

4.3 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
7 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Linh

S có liên kết với pa trung giống truyện kia vậy ta

KHanh Holiday

cho tui hỏi đây có thật sự là truyện 18+ ko, tui thấy nhân văn quá, để tên thật là mong Vy bã đọc được có lẽ là định mệnh ý, tui cũng yêu 1 cô tên Vy và … chưa tới mức này đâu nhưng tui ước gì lúc đó tui chọn được bã như vậy hơn là chọn bỏ bã đi :(( tui nhớ Vy quá

VƯơng

Ý là Vy của ông cũng ngoại tình rồi hã?

Long

Cho em hỏi là chuyện : cho người khác đụ vợ có phần 13 hay phần mới chưa ạ, hình như em thấy có liên kết với truyện này vì đoạn chap 16 có nhắc đến Phương Anh và Trung

Doãn Chí Bình

Truyện này là ngoại truyện cùng gốc với “Chúng Ta Là Một Gia Đình” của bác Gojira trên thiendia. Hôm trước có từng nhắn tin với tác giả tocuimia của bộ này bảo khúc sau rất hấp dẫn, có cái kết cho cả bộ Trung-PA nữa. Mà diễn đàn sập mẹ rồi :)))

Hoài

Ông ơi bộ này tình hình khi nào mới có có chap tiếp hả ô

Long

xem trên Lauxanh.my , mục diễn đàn, mục truyện.. để quay trở lại tương tác với tác giả.