Quá Trình Gạ Tình Mẹ Và Khiến Cho Người Tình Của Tôi (Chị Hàng Xóm Hay Ghen) Chấp Nhận Mối Quan Hệ Này

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quá Trình Gạ Tình Mẹ Và Khiến Cho Người Tình Của Tôi (Chị Hàng Xóm Hay Ghen) Chấp Nhận Mối Quan Hệ Này

Ngày Cập Nhật : 09/07/2026

Chương 4:

Im lặng kéo dài. Rồi một giọng nói to và thô của bà cụ nông thôn vang lên, phá tan không khí ấm áp:

“Này nhá, ngày xưa tiên nữ với người trần làm chuyện vợ chồng thế nào hả? Tiên nữ cũng có cái lồn như đàn bà mình không? Hay là khác? Có để cho đàn ông nhét vào rồi bắn tinh được không? Không biết cái hang nó trông ra sao chứ?”

Câu nói thô tục của bà cụ khiến không khí đột ngột thay đổi.

Nhưng câu nói ấy kích thích sự tưởng tượng trong đầu Minh.

“Tiên nữ cũng có cái lồn như đàn bà mình không?”

Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, vang vọng mãi trong óc cậu. Cậu chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran, máu dồn hết lên não.

Cậu không biết mặt mình có đỏ bừng hay không, và cũng chẳng còn tâm trí để quan tâm.

Vì cặc cậu đã cứng ngắc từ lâu.

Minh cảm nhận rõ ràng mẹ giật mình, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập hơn.

Không biết là vì lời nói thô tục của bà cô, hay vì con cặc đang cứng ngắc, đang chạm trực tiếp vào bụng dưới mẹ qua lớp áo mỏng.

(lý do chạm vào bụng, là Minh đang hôm mẹ từ phí trước)

Cứng quá. Khó chịu quá. Đó là lần đầu tiên cậu có cảm giác, có gì đó đang cọ vào đầu khấc.

Cậu liếc xuống, mới nhận ra hôm nay mẹ mặc chiếc áo cài nhiều nút.

Cậu vô thức xoay hông, định dịch con cặc ra khỏi những chiếc nút cứng. Không ngờ, một chuyển động ấy lại khiến đầu khấc cậu chìm sâu vào một vùng thịt mềm.

Dưới lớp áo mỏng ấy, mẹ chắc chỉ mặc mỗi nội y. Cái chuyển động nhẹ nhàng của cậu khiến lớp vải mỏng không thể che chắn được cái bụng ấm áp, mềm mại của mẹ.

Đây là lần đầu tiên con cặc cậu tiếp xúc với da thịt phụ nữ. Cậu cảm nhận rõ nó đang hưng phấn, lại căng lên thêm một chút nữa, và đang cố gắng chui sâu hơn vào cái bụng dưới ấm nóng ấy.

Cảm giác mịn màng, trơn trượt, không biết là từ lớp áo hay từ chính làn da ấm của mẹ.

Lúc ấy Minh chưa biết cảm giác chui vào trong người đàn bà là như thế nào.

Cậu chỉ biết đây là khoảnh khắc thoải mái nhất từ trước đến giờ.

Cả cái đầu khấc giờ đã bị bao bọc bởi lớp thịt mềm mại ấy. Cậu không hiểu sao cái eo thon thả của mẹ lại có thể mềm mại và ấm áp đến mức này.

Chỉ vài giây sau, cậu nhận ra mẹ đã tỉnh ngộ từ trạng thái ngẩn ngơ. Mặt mẹ đỏ hơn, hơi thở gấp rút, cặp ngực đang lên xuống ép sát vào ngực cậu.

Minh lại một lần nữa cảm thấy bực mình vì cặp ngực mẹ cứng ngắc.

Sao cái eo lại mềm mại và thon thả thế, mà cặp ngực lại cứng và chắc đến vậy? Hay là trời đất vốn không công bằng với ai?

Mẹ không cho cậu thêm cơ hội để tận hưởng cảm giác ấm mềm ấy.

Bà ấy vội vàng lùi lại một bước, thoát khỏi vòng tay cậu, rồi chậm rãi điều hòa hơi thở.

Làn hồng trên mặt dần dịu đi. Đúng lúc đó, cặp vợ chồng nông thôn cũng vừa nói vừa quay lại.

“Các người xong chưa?” bà cô mở lời trước.

“À? Ừ, xong rồi.”

Minh vội đáp, nửa cúi người, dùng cái túi xách che cái lều đang căng phồng trên quần.

“Vậy thì các người về trước đi, chúng tôi còn muốn lạy thêm lần nữa. Lần này về, tôi nhất định phải sinh cho ông nhà ít nhất là chục thằng con trai.”

bà cô mắt long lanh, như thể vừa lạy xong là đã chắc chắn sẽ có con trai.

“Ồ, vậy thì tốt. Chúng cháu ở xe chờ cô chú nhé.”

Minh vội vàng nói, rồi quay sang mẹ.

“À đúng rồi, mẹ đưa túi cho con nhé.”

“Túi?” Mẹ ngạc nhiên hỏi.

Khi bà ấy nhìn thấy cậu đang cúi người, cái lều trên quần vẫn còn rất rõ, gương mặt vừa mới dịu lại lập tức dâng lên khắp gò má.

Bà ấy đưa túi cho cậu, rồi đi trước ra khỏi đại điện.

(Đại điện: có nơi gọi là chánh điện. Nơi thờ cúng chính của miếu, chùa,…)

Minh cũng vội dùng túi che chỗ nhạy cảm, nhanh chóng bước theo. Vẫn còn nghe thấy bà cô ở phía sau nói:

“Chúng ta lạy thêm lần nữa, sau này cũng sinh được một thằng con biết chia sẻ nỗi lo cho mẹ như nó.”

Minh chỉ cảm thấy cười khổ, chân bước nhanh hơn.

“Con có thể trả túi cho mẹ được chưa?” Trên đường xuống núi, mẹ hỏi.

“Con nghĩ… có lẽ còn cần thêm một lúc nữa…” Minh hơi ngại ngùng.

“Sao vậy?”

Mẹ quay đầu lại: “Con còn…?”

Minh xấu hổ gật đầu.

Có gì khó xử hơn việc phải đi giữa đường với cái lều căng cứng thế này?

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

4 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất