Quá Trình Gạ Tình Mẹ Và Khiến Cho Người Tình Của Tôi (Chị Hàng Xóm Hay Ghen) Chấp Nhận Mối Quan Hệ Này

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quá Trình Gạ Tình Mẹ Và Khiến Cho Người Tình Của Tôi (Chị Hàng Xóm Hay Ghen) Chấp Nhận Mối Quan Hệ Này

Ngày Cập Nhật : 09/07/2026

Chương 2:

Nhà mẹ nằm ở khu vực hơi xa trung tâm thành phố. Những ngôi nhà có phần cũ kỹ nhưng lại mang đến cảm giác bình yên, vững chãi.

Khi hai mẹ con bước vào khu nhà, Minh nghe rõ ràng tiếng mấy bà già ngồi xúm xít bàn tán:

“Nhìn kìa, không phải cái loại giả hiền thục, thanh cao đấy à. Tao bảo này, con đàn bà này chắc trong nhà nó đã bị bao nhiêu thằng đụ rồi.”

“Đúng thế, loại này thì có khác gì hàng công cộng.”

“Cái loại này mà ở thời của tao, chắc đã bị bắt bỏ xuống sông từ lâu rồi.”

Minh ngẩng đầu, thấy mẹ tai ửng đỏ, vai run run không ngừng.

Cậu nhớ lại trước đó mẹ có vẻ ngập ngừng khi cậu bảo muốn về nhà mẹ.

Bây giờ cậu hiểu ra. Cậu quay sang trừng về phía mấy bà già, ánh mắt sắc như dao như muốn cảnh cáo họ “Nếu còn dám nói nữa, thì không yên với tôi đâu”.

Tiếng nói của họ đột ngột im bặt.

Mẹ run run kéo tay áo cậu, vẻ mặt vô cùng bất lực và tủi thân. Cậu hừ lạnh một tiếng, dìu mẹ đi qua.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi ly thân, Minh đặt chân vào nhà mẹ.

Căn hộ nhỏ chỉ khoảng hơn bốn mươi mét vuông, được mẹ sắp xếp sạch sẽ, gọn gàng.

Thế nhưng trong nhà tắm chỉ có một bộ bàn chải, kem đánh răng, một cái khăn mặt; trên giường cũng chỉ có một bộ chăn gối đơn sơ.

Cậu thầm nghĩ, mấy năm qua mẹ vẫn sống một mình sao?

Nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp, bộ vest công sở vẫn chưa thay, chỉ khoác vội tấm tạp dề là vào nấu nướng.

Minh hỏi: “Mẹ, mấy bà già vừa nãy…”

Câu nói chưa dứt, mẹ run vai, cúi gằm mặt.

Cậu biết mình nhắc phải chuyện đau lòng, vội bước vào bếp.

Thấy mẹ khóc thầm, vai run run, cậu nhớ lại ngày còn bé, mỗi khi cậu khóc mẹ hay ôm cậu vào lòng an ủi.

Cậu lặng lẽ bước lại phía sau mẹ. Vòng hai tay từ từ siết lấy vai bà ấy, không vội vàng, như sợ làm mẹ giật mình.

Mẹ Hương quả thực giật bắn người, vai cứng đờ lại trong khoảnh khắc. Cơ thể bà ấy căng cứng như đang phòng bị một điều gì đó quen thuộc và đáng sợ.

Nhưng chỉ sau đó, khi nhận ra là con trai mình, mẹ mềm nhũn ra. bà ấy tựa lưng vào ngực cậu, để toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy guộc của mình dựa vào Minh.

Minh siết chặt cánh tay hơn, kéo mẹ sát vào mình. Eo thon của mẹ mềm mại dưới lòng bàn tay cậu, hơi ấm và có chút run run còn sót lại từ những lời nói xấu vừa nãy.

Cậu cảm nhận rõ ràng đường cong của hông mẹ đang ép nhẹ vào bụng dưới mình. Im lặng bao trùm căn bếp nhỏ.

Chỉ còn tiếng thở của hai người. Mùi hương thanh khiết từ tóc mẹ — mùi dầu gội quen thuộc pha lẫn chút xà phòng và mùi da thịt — khiến đầu óc Minh mơ màng.

Cậu khẽ cúi xuống, mũi chạm nhẹ vào mái tóc bà ấy, hít sâu một hơi.

Mẹ Hương không nói gì. bà ấy chỉ nghiêng đầu một chút, để má mình tựa vào cánh tay cậu.

Cơ thể bà ấy hoàn toàn buông lỏng trong vòng tay con trai, như thể đây là nơi duy nhất trên đời này còn có thể cho bà ấy sự bình yên.

Cậu siết chặt hơn nữa, như muốn dùng cả cơ thể mình che chở cho mẹ khỏi những lời đồn đại độc ác ở ngoài kia.

Nhưng rồi, cậu chợt nhận ra một điều.

Cánh tay phải của cậu đang đặt ngang trước ngực mẹ. Dưới lớp vải vest mỏng manh, cậu cảm nhận rõ ràng sự nặng trịch và căng cứng của vòng một mẹ.

Chúng không mềm như cậu từng tưởng tượng lung tung về thân thể phụ nữ. Vì lớp áo ngực, chúng chắc chắn, cứng ngắc, và đang ép nhẹ nhàng vào cẳng tay cậu mỗi khi mẹ thở ra.

Cảm giác ấy hoàn toàn khác xa với những hình dung mơ hồ, thiếu thực tế mà cậu từng có.

“Mình muốn sờ thử quá…” Minh thầm nghĩ trong đầu.

Minh có thể cảm nhận được cả nhịp thở của mẹ qua lớp vải và lớp áo lót đó — đều đặn, sâu, và đang chậm dần lại vì sự mệt mỏi.

Cậu thầm mắng mình là đồ biến thái, sao lại nghĩ linh tinh vào lúc này, vội vàng rút cánh tay về.

Mẹ cũng đứng thẳng dậy, giọng khẽ khàng:

“Thôi con ạ… mẹ quen rồi. Đàn bà say ly hôn sống một mình, người ta hay nói ra nói vào. Mẹ không làm gì sai, con đừng bận tâm làm gì.”

Minh không biết đáp lại thế nào, chỉ lúng búng bước ra bếp. Rồi cậu nhìn thấy trên giường có mấy chiếc quần lót, liền hỏi:

“Mẹ, sao mẹ không dọn dẹp phòng ngủ cho gọn?”

Mẹ vội vã chạy ra từ bếp, mặt đỏ bừng, nhanh tay nhặt mấy chiếc quần lót cotton trắng cũ, viền ren đơn giản, nhét vội vào tủ quần áo.

Nhưng hình ảnh ấy như khắc sâu vào trí nhớ Minh. Một cảm giác kích thích lạ lùng lan tỏa, khiến cậu mặt nóng ran, hơi thở trở nên gấp gáp.

Mẹ quay lại, mặt vẫn còn ửng đỏ:

“Con cũng là đàn ông trưởng thành rồi, sao lại lén nhìn đứng nhìn đồ lót mẹ như thế?”

“Con, con vô tình nhìn thấy thôi ạ. Chứ không cố ý…”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

4 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất