PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Sau đêm đầy tội lỗi với Khánh, Duyên cố gắng sống như bình thường. Nhưng trong lòng cô luôn canh cánh nỗi lo, nỗi sợ chồng phát hiện, và cả nỗi ám ảnh về ánh mắt của Minh xìpo tại bữa tiệc giỗ.

Hôm nay, Duyên lên chợ huyện để mua đồ cho gia đình. Cô mặc chiếc áo bà ba hoa – loại vải in hoa nhỏ màu xanh nền trắng, nhẹ nhàng và dịu dàng. Bên trong, cô mặc chiếc áo lót màu xanh nhạt có ren – một chiếc áo khác trong bộ sưu tập nhỏ mà cô đã mua dần dần sau khi cảm thấy tự tin hơn về vẻ đẹp của mình.

Chiếc áo bà ba hoa tuy kín đáo hơn chiếc áo xanh lá ngày trước, nhưng vẫn không che giấu được những đường cong của cơ thể. Đặc biệt, phần ren màu xanh nhạt của áo lót hiện lên mờ mờ qua lớp vải mỏng, tạo nên một sự gợi cảm tinh tế.

Duyên lái chiếc xe máy cũ của mình lên chợ huyện. Cô không biết rằng, từ khi cô rời khỏi nhà, đã có hai thanh niên đi xe máy theo sau. Đó là đàn em của Tuấn thẹo – tên xã hội đen khác trong vùng, bạn của Minh xìpo, và cũng là kẻ đã để ý đến Duyên từ lâu.

Chợ huyện nhộn nhịp như mọi ngày. Duyên gửi xe ở bãi gửi xe công cộng trước chợ. Cô xuống xe, khóa cổ xe lại, rồi bước vào chợ mà không hề nghi ngờ gì.

Ngay sau khi cô đi khuất, hai thanh niên đã theo cô từ trước cũng gửi xe ngay bên cạnh. Một người đứng canh chừng, người kia nhanh tay lấy ra một gói nhỏ bọc trong giấy bạc, màu trắng, to cỡ hai ngón tay.

“Nhanh lên,” tên canh chừng nói nhỏ.

Tên kia cúi xuống, nhét gói bột trắng vào khe dưới yên xe của Duyên – một vị trí kín đáo, chỉ có thể phát hiện nếu lật yên xe lên. Xong việc, cả hai nhanh chóng rời đi, hòa vào dòng người đông đúc.

Duyên hoàn toàn không biết gì về cái bẫy đang được giăng ra cho mình. Cô vẫn vui vẻ mua đồ trong chợ: một ít thịt cá, rau củ tươi, vài món đồ dùng gia đình, và một chiếc khăn mới cho con gái.

Khoảng một tiếng sau, Duyên ra về. Cô xách những túi đồ ra bãi gửi xe, mở khóa, lên xe về  1 đoạn thì bỗng nghe tiếng còi xe từ phía sau chạy đến.

“Hãy dừng lại! Kiểm tra!”

Duyên quay lại, thấy hai cảnh sát mặc đồng phục trên xe bước xuống. Đằng sau họ là một chiếc xe công an.

“Chị cho xem giấy tờ xe,” một cảnh sát trẻ nói.

Duyên run run lấy giấy tờ ra. Trong lòng cô lo lắng, nhưng nghĩ rằng đây chỉ là kiểm tra thông thường.

“Xe chị có gì lạ không?” Cảnh sát kia hỏi, mắt liếc nhìn chiếc xe.

“Không… không có gì ạ,” Duyên lắp bắp.

“Xin phép chị, chúng tôi cần kiểm tra xe,” cảnh sát trẻ nói, và không đợi Duyên đồng ý, đã bắt đầu lục soát.

Họ mở yên xe, lật đệm ngồi, kiểm tra từng ngóc ngách. Duyên đứng đó, tim đập thình thịch, không hiểu tại sao mình lại bị kiểm tra kỹ như vậy.

Rồi một cảnh sát cúi xuống, tay sờ vào khe dưới yên xe. Mặt anh ta bỗng nghiêm trọng.

“Đây rồi!”

Anh ta lôi ra gói bột trắng được bọc trong giấy bạc. Mở ra, bên trong là một chất bột màu trắng tinh.

Duyên há hốc mồm: “Cái… cái gì thế ạ? Không phải của tôi!”

“Của ai thì không biết, nhưng nó ở trên xe của chị,” cảnh sát nói, giọng lạnh lùng. “Đây là heroin. Chị đi với chúng tôi.”

“Không! Không phải của tôi!” Duyên kêu lên, mặt tái mét. “Có ai đó bỏ vào xe tôi! Tôi không biết gì hết!”

Nhưng cảnh sát không nghe. Họ lập biên bản, thu giữ gói bột trắng, và dẫn Duyên lên xe công an. Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ.

“Trời ơi, bà Duyên buôn ma túy à?” “Không ngờ người hiền lành vậy mà…” “Chắc bị oan rồi, bà Duyên không phải loại người đó đâu.”

Nhưng những lời bàn tán đó không giúp được gì cho Duyên. Cô bị đưa về trụ sở công an huyện, với tâm trạng hoảng loạn và tuyệt vọng.

Duyên bị đưa vào một phòng làm việc nhỏ tại trụ sở công an huyện. Phòng này chỉ có một bàn làm việc, hai chiếc ghế, và một tủ tài liệu. Cửa sổ nhỏ cao, cho ánh sáng yếu ớt lọt vào.

Ngồi đợi một lúc, cửa phòng mở ra. Một cán bộ công an bước vào – người đàn ông trung niên, dáng người cao ráo, khuôn mặt chữ điền với đôi mắt sắc sảo. Trên ngực anh ta có tấm thẻ tên: “Cán bộ Minh – Phòng phòng chống ma túy”.

“Chào chị,” cán bộ Minh nói, giọng trầm ấm. “Tôi là Minh, phụ trách vụ này.”

Duyên gật đầu, mắt đỏ hoe vì khóc. “Tôi… tôi vô tội. Có ai đó bỏ vào xe tôi.”

Cán bộ Minh ngồi xuống ghế đối diện, mắt quan sát Duyên. Và trong ánh mắt đó, Duyên thấy không chỉ là sự nghiêm túc của một cán bộ công an, mà còn có một thứ gì đó khác – một sự tò mò, một sự chú ý đặc biệt đến ngoại hình của cô.

Ánh mắt của Minh chạy dọc cơ thể Duyên, từ khuôn mặt thanh tú với làn da trắng hồng đang ửng đỏ vì xúc động, xuống cổ thon dài, rồi dừng lại ở phần ngực – nơi chiếc áo bà ba hoa vẫn ôm sát cơ thể, làm nổi bật đôi vú no tròn của cô, và phần ren màu xanh nhạt của áo lót hiện lên mờ mờ qua lớp vải.

“Chị mặc đẹp quá,” Minh bỗng nói, giọng có chút gợi cảm. “Không giống người buôn ma túy.”

Duyên giật mình, không hiểu tại sao cán bộ công an lại nói như vậy. “Tôi… tôi chỉ đi chợ thôi.”

Minh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không làm Duyên cảm thấy an tâm. “Chị tên là Duyên, phải không? 41 tuổi, làm nông, có hai con.”

Duyên gật đầu.

“Chị có biết gói bột trắng đó là gì không?” Minh hỏi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ngực Duyên.

“Không, tôi không biết. Tôi thề là không biết!”

“Heroin,” Minh nói nhẹ nhàng. “Một loại ma túy nặng. Số lượng này… chị có thể ngồi tù 15-20 năm.”

Duyên sợ hãi khóc nức nở. “Xin ông… xin anh… tin tôi. Tôi không làm gì sai cả. Tôi có chồng con, có gia đình…”

Minh đứng dậy, đi vòng quanh bàn, đến đứng gần Duyên hơn. “Tôi có thể tin chị. Nhưng… bằng chứng thì rõ ràng. Gói heroin được tìm thấy trên xe của chị.”

“Tôi bị ai đó hãm hại!” Duyên nói, giọng đầy tuyệt vọng.

“Chị có nghĩ mình có kẻ thù không?” Minh hỏi, tay chạm nhẹ vào vai Duyên.

Duyên giật mình vì cái chạm đó. Cô nhớ đến Minh xìpo, nhớ đến ánh mắt đầy hậm hực của hắn khi bị từ chối tại bữa tiệc. Nhưng cô không dám nói ra.

“Tôi… tôi không biết.”

Minh cúi xuống, mặt gần mặt Duyên. Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào mặt cô. “Tôi muốn giúp chị. Nhưng… chị phải hợp tác với tôi.”

Trong lòng cán bộ Minh, một cảm giác xốn xang kỳ lạ đang trỗi dậy. Anh ta đã làm việc trong ngành này nhiều năm, đã gặp nhiều phụ nữ, nhưng chưa từng gặp ai như Duyên.

Người phụ nữ này không chỉ có nhan sắc hiếm có ở tuổi 41, mà còn có một vẻ đẹp rất riêng – vẻ đẹp của người phụ nữ nông thôn chất phác, nhưng lại được tô điểm bởi làn da trắng mịn và thân hình cân đối. Và đặc biệt là đôi vú no tròn dưới lớp áo bà ba…

Minh biết mình không nên nghĩ như vậy khi đang làm nhiệm vụ. Nhưng anh ta không thể kiềm chế được. Ánh mắt cứ liên tục quay về phía ngực Duyên, tưởng tượng ra hình dáng đôi vú ấy dưới lớp vải, tưởng tượng ra phần ren màu xanh nhạt của chiếc áo lót bên trong.

“Chị… chị có thể đứng dậy được không?” Minh bỗng nói.

Duyên ngơ ngác, nhưng vẫn đứng dậy. Khi cô đứng lên, chiếc áo bà ba hoa ôm sát cơ thể hơn, làm nổi rõ từng đường cong. Đôi vú căng tròn dưới lớp vải, với hai núm vú hơi cương lên vì sợ hãi và xúc động.

Minh đi vòng quanh Duyên, như đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật. “Chị có thân hình đẹp quá. Không giống phụ nữ làm nông.”

Duyên cảm thấy xấu hổ và sợ hãi. “Xin anh… đừng nói vậy.”

“Tôi chỉ nói sự thật thôi,” Minh nói, giọng trở nên trầm hơn. “Chị biết không, tôi có thể giúp chị thoát khỏi vụ này. Nhưng…”

Anh ta dừng lại, đứng ngay trước mặt Duyên. “Chị phải biết ơn tôi.”

Tay Minh chạm vào má Duyên, vuốt nhẹ làn da trắng mịn. “Da chị đẹp quá. Trắng, mịn…”

Duyên lùi lại một bước, nhưng lưng đã chạm vào tường. “Xin anh… đây là đồn công an. Anh không được…”

“Không được gì?” Minh cười nhẹ. “Ở đây chỉ có hai chúng ta. Và chị đang là nghi can buôn bán ma túy. Không ai tin lời chị đâu.”

Nước mắt Duyên trào ra. Cô hiểu ra rồi – đây không chỉ là một vụ bắt oan, mà còn là một cái bẫy. Và cô đã rơi vào giữa bẫy.

“Tôi… tôi sẽ kêu oan,” Duyên nói, giọng run rẩy.

“Kêu ai?” Minh hỏi. “Ông Sơn phó công an huyện là bạn của tôi. Và người báo cho chúng tôi về chị… cũng là bạn của tôi.”

Duyên chợt hiểu: Tuấn thẹo! Hắn đã báo công an, và hắn đã nhét ma túy vào xe cô!

“Vậy… vậy anh muốn gì?” Duyên hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.

Minh cười, tay chạm vào ngực áo Duyên, ngay trên bầu vú trái. “Tôi muốn… chị hợp tác. Và biết ơn tôi đúng cách.”

Ngón tay anh ta ấn nhẹ vào bầu vú, cảm nhận độ mềm mại và đàn hồi qua lớp vải. Duyên rùng mình, muốn phản kháng nhưng không dám. Cô biết mình đang ở trong thế yếu, hoàn toàn bất lực.

“Tối nay,” Minh thì thầm vào tai Duyên. “Chị quay lại đây, một mình. Chúng ta sẽ… nói chuyện kỹ hơn. Tôi có cách giúp chị.”

Rồi anh ta lùi lại, trở về vẻ mặt nghiêm túc của một cán bộ công an. “Chị có thể về nhà tạm thời giữ. Và nhớ… tối nay, 8 giờ có người đưa chị lên đây làm việc tiếp.”

Duyên gật đầu, nước mắt lưng tròng. Cô bước ra khỏi phòng, bước ra với tâm trạng nặng trĩu.

Cô biết rằng tối nay, cô sẽ phải quay lại. Và cô biết rằng “nói chuyện kỹ hơn” không chỉ là nói chuyện. Nhưng cô có lựa chọn nào khác? 15-20 năm tù, hay là… buông xuôi để cứu lấy bản thân và gia đình?

Trên đường về phòng tạm giữ, Duyên khóc nức nở. Phận gái long đong thật sự đã đến. Và lần này, không chỉ là ánh mắt thèm muốn của đàn ông, mà là một cái bẫy thật sự, với hậu quả thật sự.

Và cô – với làn da trắng mịn, với đôi vú no tròn – đã trở thành mục tiêu không chỉ của những kẻ xã hội đen, mà còn của cả những người đáng lẽ phải bảo vệ cô…

còn tiếp

4 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tomitom

full truyện nt zalo 0835444776