PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
CHƯƠNG 2: BÔNG HOA VÀ TỜ TIỀN XANH
Hôm ấy là ngày giỗ ông nội nhà hàng xóm bên cạnh. Duyên mặc chiếc áo bà ba mới may – màu xanh lá cây non, loại vải lụa mỏng nhẹ, ôm sát cơ thể nhưng không quá bó. Bên trong, cô mặc chiếc áo lót màu trắng có ren – một món đồ hiếm hoi mà Duyên dám mua cho mình sau nhiều năm chỉ dùng những chiếc áo lót đơn giản, vải thô.
Chiếc áo bà ba xanh lá tôn lên làn da trắng hồng của Duyên một cách tuyệt diệu. Màu xanh non nổi bật trên nền da trắng, khiến cô trông như một đóa hoa sen giữa đồng quê. Phần cổ áo hở vừa phải, để lộ chiếc cổ thon dài, trắng ngần và một phần xương quai xanh gợi cảm.
Nhưng điểm nhấn đặc biệt là phần ngực. Chiếc áo lót ren trắng bên trong, qua lớp vải lụa mỏng xanh lá, hiện lên những đường ren tinh tế, như những bông hoa nhỏ ẩn hiện. Đôi vú no tròn của Duyên được nâng đỡ hoàn hảo bởi chiếc áo lót, tạo thành hai đường cong căng đầy dưới lớp vải. Mỗi khi cô cử động, đôi vú ấy chuyển động nhẹ nhàng, uyển chuyển, khiến cho những đường ren trắng như sống động hơn.
Duyên đứng trước gương, chỉnh sửa lại chiếc áo một lần cuối. Cô biết mình mặc đẹp, nhưng cũng hơi e ngại vì chiếc áo lót ren – thứ đồ mà phụ nữ làng quê ít khi dám mặc vì sợ bị cho là “hở hang”, “không đứng đắn”. Nhưng hôm nay là ngày giỗ, lại là nhà hàng xóm thân thiết, nên Duyên mạnh dạn mặc.
Hùng nhìn vợ, ánh mắt trầm trồ lẫn chút lo lắng. “Em mặc đẹp quá. Nhưng… anh thấy chiếc áo trong hơi…”
“Là áo lót ren,” Duyên cười e thẹn. “Em mua hôm đi chợ huyện. Đẹp không anh?”
“Đẹp,” Hùng gật đầu. “Nhưng anh sợ… sợ mấy ông trong tiệc nhìn em nhiều quá.”
Duyên đến bên chồng, vuốt nhẹ má anh. “Anh đừng lo. Em chỉ đi hát thôi, xong về ngay.”
Bữa tiệc giỗ nhà hàng xóm khá đông người. Sân nhà được dựng rạp, bày hơn hai mươi bàn tiệc. Ở góc sân có một dàn nhạc kẹo kéo – loại nhạc sống đơn giản với đàn guitar, trống và micro.
Duyên ngồi cùng gia đình ở một bàn gần cuối. Nhưng không lâu sau khi tiệc bắt đầu, nhiều người đã nhận ra cô.
“A, chị Duyên đến rồi!” Một người đàn ông trung niên đứng lên nói. “Mọi người yêu cầu chị Duyên lên hát một bài đi!”
Tiếng vỗ tay vang lên. Duyên e thẹn đứng dậy, bước lên khu vực biểu diễn. Khi cô đứng dưới ánh đèn sân khấu nhỏ, chiếc áo bà ba xanh lá càng lộng lẫy hơn. Ánh sáng chiếu xuyên qua lớp vải lụa mỏng, làm lộ rõ hơn những đường ren trắng bên trong, và quan trọng hơn – làm nổi bật hình dáng đôi vú no tròn của cô.
Duyên cầm micro, cất giọng hát bài “Lý cây bông” – một bài dân ca Nam Bộ quen thuộc.
“Bông xanh bông trắng rồi lại bông vàng Ơi mấy cô mấy bác có thương thì thương…”
Giọng hát của Duyên ngọt ngào, ấm áp, lan tỏa khắp không gian tiệc. Những người đang ăn dừng đũa lại. Những người đang nói chuyện im bặt. Tất cả đều hướng về phía cô – không chỉ vì giọng hát, mà còn vì vẻ đẹp lộng lẫy của người phụ nữ đang đứng dưới ánh đèn.
Trong số những người nghe, có một người đàn ông ngồi ở bàn đầu tiên – gần sân khấu nhất. Đó là Minh, biệt danh “Minh xìpo” – một tay xã hội đen có tiếng trong vùng. Minh khoảng 35 tuổi, dáng người cao to, cơ bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo thun đen bó sát. Trên cánh tay trái của hắn là một hình xăm rồng phượng đầy uy hiếp.
Minh ngồi đó, mắt không rời Duyên từ khi cô bước lên sân khấu. Ánh mắt hắn chạy dọc cơ thể cô, dừng lại lâu nhất ở phần ngực – nơi chiếc áo lót ren trắng hiện rõ dưới lớp vải xanh lá, và đôi vú no tròn chuyển động theo nhịp thở khi cô hát.
“Con mẹ này đẹp thật,” Minh thì thầm với người ngồi bên cạnh. “Da trắng, ngực đẹp, hát lại hay.”
Người bên cạnh – một tay chân thân tín của Minh – gật đầu: “Đúng rồi đại ca. Vợ thằng Hùng làm ruộng đó. Nghe nói tiếng hát nổi tiếng cả vùng.”
Minh không nói gì thêm, chỉ tiếp tục nhìn Duyên với ánh mắt dâm đãng. Hắn nhìn thấy cách chiếc áo bà ba ôm sát cơ thể cô, làm nổi rõ từng đường cong. Hắn nhìn thấy cách đôi vú căng tròn dưới lớp vải, với hai núm vú hơi cương lên tạo thành hai điểm nhấn nhỏ.
Khi Duyên hát đến đoạn cao trào, giọng cô vút lên trong trẻo:
“Thương ai con mắt lim dim Chân đi dép lê mà tim tình tứ…”
Chính lúc đó, Minh đứng dậy. Hắn cầm một bó hoa hồng đỏ – thứ hoa mà hắn đã chuẩn bị từ trước, không phải cho bữa tiệc này, mà cho một mục đích khác. Nhưng giờ hắn quyết định dùng nó cho Duyên.
Minh bước lên sân khấu, trao bó hoa cho Duyên khi cô đang hát. “Tặng em,” hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ chủ động.
Duyên hơi bối rối, nhưng vẫn tiếp tục hát, cầm lấy bó hoa bằng một tay. Nhưng khi cầm lên, cô cảm thấy có gì đó nặng trong bó hoa. Một tờ tiền polime 500 ngàn màu xanh được cuộn tròn, cài trong những cành hoa.
Mắt Duyên mở to một chút, nhưng cô không dừng lại. Cô tiếp tục hát cho đến hết bài, rồi cúi đầu cảm ơn khán giả.
Khi Duyên trở về bàn, tay vẫn cầm bó hoa và tờ tiền 500 ngàn. Cô đặt chúng lên bàn, mặt có chút bối rối.
“Mẹ ơi, ai tặng mẹ hoa và tiền nhiều thế?” Con gái Duyên hỏi.
Duyên lắc đầu. “Mẹ không biết. Một người lạ.”
Hùng nhìn về phía bàn của Minh, mặt tối sầm. “Là Minh xìpo đó. Tay xã hội đen nguy hiểm nhất vùng này.”
Duyên giật mình. “Vậy sao? Em… em nên trả lại tiền cho người ta.”
“Để anh mang trả,” Hùng nói, định đứng dậy.
Nhưng trước khi anh kịp làm điều đó, Minh đã đến bàn của họ.
“Chào cả nhà,” Minh nói, mắt không rời Duyên. “Em hát hay quá. Anh mời em một ly bia nhé?”
Minh cầm ly bia đầy trên tay, đưa về phía Duyên.
Duyên lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Em cảm ơn anh, nhưng em không biết uống bia.”
Minh nhíu mày, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi. “Một ly thôi mà. Cho vui.”
“Hôm nay em đi với gia đình, không tiện uống rượu bia,” Duyên nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đã có chút cứng rắn.
Minh nhìn Hùng – người đang ngồi im lặng nhưng ánh mắt đã có phần cảnh giác. Rồi hắn nhìn lại Duyên, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng: “Thôi được. Nhưng em nhận ly bia này đi, uống hay không tùy em.”
Duyên lắc đầu lần nữa. “Em thật sự không uống được. Anh thông cảm.”
Sắc mặt Minh tối đi một chút. Hắn đặt ly bia xuống bàn, gật đầu nhẹ: “Được rồi. Chúc cả nhà ăn tiệc vui vẻ.”
Rồi hắn quay đi, trở về bàn của mình với dáng vẻ không vui.
Ít phút sau, khi Duyên và gia đình đang ăn thì Minh lại xuất hiện. Lần này hắn đi thẳng đến chỗ Duyên, không quan tâm đến Hùng đang ngồi bên cạnh.
“Em ơi,” Minh nói, giọng đã mất đi vẻ lịch sự ban đầu. “Anh muốn mời em lên hát song ca một bài. Bài ‘Duyên phận’ được không?”
Duyên ngước lên nhìn Minh, rồi nhìn chồng. Hùng gật đầu nhẹ, ra hiệu từ chối.
“Em xin lỗi anh,” Duyên nói. “Hôm nay em chỉ hát một bài thôi. Với lại… em không quen hát song ca.”
“Không quen thì tập quen,” Minh nói, giọng đã có chút gay gắt. “Hay là em coi thường anh?”
Không khí xung quanh bắt đầu căng thẳng. Những người ngồi gần đó im lặng, quan sát. Ai cũng biết Minh xìpo là ai, và ai cũng biết tính cách nguy hiểm của hắn.
Duyên nuốt nước bọt, giọng run run: “Em không có ý đó. Chỉ là… hôm nay em không tiện.”
Minh cười nhạt, ánh mắt chạy xuống ngực Duyên – nơi chiếc áo lót ren trắng vẫn hiện rõ dưới lớp vải xanh lá. “Hay là em muốn điều kiện gì? Anh có thể thỏa thuận.”
Câu nói đó khiến Hùng đứng phắt dậy. “Anh Minh, vợ tôi đã nói là không tiện rồi. Anh tôn trọng chút đi.”
Minh quay sang nhìn Hùng, ánh mắt lạnh như băng. “Tôi đang nói chuyện với vợ anh, không phải với anh.”
Rồi hắn quay lại nhìn Duyên: “Em quyết định thế nào? Lên hát với anh một bài, hay là…”
Duyên lắc đầu, giọng kiên quyết hơn: “Em xin lỗi, em không hát.”
Khoảnh khắc im lặng kéo dài vài giây. Rồi Minh cười gằn: “Được. Rất tốt.”
Hắn nhìn Duyên từ đầu đến chân một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở ngực cô lâu hơn cả, như muốn xuyên thủng lớp vải để nhìn thấy tận bên trong. Rồi hắn quay đi, bước những bước dài về phía bàn mình.
Nhưng thay vì ngồi xuống, Minh lấy chiếc áo khoác, ném lên vai, rồi đi thẳng ra cổng. Trước khi ra khỏi cổng, hắn quay lại nhìn về phía bàn Duyên một lần cuối – ánh mắt đầy hậm hực và… thèm muốn.
Suốt phần còn lại của bữa tiệc, Duyên cảm thấy không yên. Cô biết mình vừa làm mất mặt một tay xã hội đen nguy hiểm. Cô biết ánh mắt của Minh khi nhìn mình – không chỉ là sự tức giận vì bị từ chối, mà còn là sự thèm muốn nhục dục.
Khi tiệc tan, Duyên và gia đình lên xe về nhà. Trên đường, Hùng im lặng lái xe, khuôn mặt căng thẳng.
“Anh nghĩ sao về chuyện hôm nay?” Duyên hỏi nhỏ.
Hùng thở dài. “Anh lo lắm. Minh xìpo không phải loại người dễ bỏ qua khi bị làm mất mặt.”
“Nhưng em đâu có làm gì sai,” Duyên nói, giọng có chút oan ức. “Em chỉ từ chối hát song ca thôi mà.”
“Với loại người đó, từ chối chính là làm nhục họ,” Hùng nói. “Với lại… anh thấy cách hắn nhìn em. Không phải chỉ muốn nghe em hát đâu.”
Duyên im lặng. Cô cũng cảm nhận được ánh mắt đó – ánh mắt muốn sở hữu, muốn chiếm đoạt. Ánh mắt chạy dọc cơ thể cô, dừng lại ở những chỗ nhạy cảm.
Về đến nhà, Duyên vào phòng thay đồ. Cô cởi chiếc áo bà ba xanh lá ra, rồi cởi tiếp chiếc áo lót ren trắng. Đứng trước gương, cô nhìn lại cơ thể mình – làn da trắng mịn, đôi vú no tròn với hai núm vú hồng hào.
Có phải vì cái này không? Duyên tự hỏi khi nhìn vào ngực mình trong gương. Có phải vì em có đôi vú đẹp, có làn da trắng, nên mới thu hút ánh mắt của những người đàn ông như Minh?
Cô nhớ lại ánh mắt của Minh khi nhìn vào ngực mình – ánh mắt như muốn xé toạc lớp vải để chạm vào da thịt. Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc cột sống.
Hùng bước vào phòng, ôm vợ từ phía sau. “Đừng lo, em. Có anh ở đây.”
Nhưng cả hai đều biết, lời nói đó không đủ để xua đi nỗi sợ. Minh xìpo không phải là kẻ dễ đối phó. Và sự từ chối của Duyên hôm nay có thể chỉ là khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn.
Đêm đó, Duyên nằm trên giường mà không tài nào ngủ được. Cô nhìn lên trần nhà, nghĩ về ánh mắt của Minh, về tờ tiền 500 ngàn trong bó hoa, về lời mời song ca bị từ chối…
Và cô có một linh cảm không hay: cuộc sống yên bình của gia đình cô sắp chấm dứt. Những bóng tối đang dần kéo đến, và cô – với làn da trắng mịn và đôi vú no tròn – có thể sẽ là mục tiêu của những bóng tối đó.
Phận gái long đong… Duyên thì thầm trong đêm tối. Liệu số phận của em có thật sự long đong như cái tên này không?
Cô không biết rằng, ở một nơi nào đó trong đêm, Minh xìpo đang ngồi với những tay chân của mình, bàn về cô – về người phụ nữ với chiếc áo bà ba xanh lá và áo lót ren trắng, về giọng hát ngọt ngào và… về đôi vú no tròn mà hắn thèm muốn được chạm vào.
full truyện nt zalo 0835444776