PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

CHƯƠNG 3: CUỘC SAY NẮNG VỚI ANH HÀNG XÓM
Sau đêm tiệc giỗ đầy căng thẳng với Minh xìpo, Duyên vẫn còn cảm thấy bất an. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Hôm sau là đám giỗ của một người họ hàng xa, cách nhà Duyên khoảng hai đến ba cây số.
Buổi sáng, Duyên chuẩn bị đi dự đám. Cô chọn chiếc áo dài màu tím nhạt – kín đáo hơn chiếc áo bà ba ngày hôm qua, nhưng vẫn ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong. Dưới áo dài, cô mặc chiếc áo lót màu be đơn giản, không ren như hôm trước.
Hùng nhìn vợ, mặt vẫn còn đầy lo lắng. “Hôm nay anh đi với em nhé?”
Duyên lắc đầu. “Không cần đâu anh. Đám này chỉ là họ hàng xa, em đi một lúc là về. Anh ở nhà trông con.”
Nhưng trong lòng, Duyên cũng có chút sợ hãi. Cô vẫn nhớ ánh mắt của Minh xìpo, vẫn nhớ cảm giác bất an khi bị một tay xã hội đen để ý. Tuy nhiên, đám giỗ này không thể không đi – đó là đám của một người cô đã từng giúp đỡ gia đình cô khi khó khăn.
Đám giỗ diễn ra tại một nhà vườn rộng rãi. Duyên đến, thắp hương, rồi ngồi vào bàn cùng những người họ hàng. Cô cố gắng vui vẻ, cố gắng quên đi chuyện tối qua. Nhưng trong lòng vẫn canh cánh nỗi lo.
Buổi tiệc có rượu. Duyên vốn không biết uống, nhưng vì là đám giỗ, vì những lời mời từ người lớn tuổi, cô cũng uống vài ly nhỏ. Rượu vào người, mặt cô ửng hồng, đầu óc choáng váng nhẹ.
Khi tiệc tan, trời đã xế chiều. Duyên định gọi điện cho chồng để đón, thì bỗng nghe tiếng ai đó gọi:
“Duyên này, về cùng anh nhé!”
Duyên quay lại, thấy Khánh – anh hàng xóm ở gần nhà, bạn thân của chồng cô. Khánh khoảng cùng tuổi với Hùng, nhưng trông trẻ hơn nhờ dáng người thư sinh, da trắng. Anh ta có một chiếc xe hơi cũ nhưng còn chạy tốt.
“Anh Khánh,” Duyên chào, giọng hơi ngập ngừng. “Anh cũng đi đám này à?”
“Ừ, anh cũng họ hàng xa,” Khánh nói, mỉm cười. “Lên xe anh chở về. Trời sắp tối rồi.”
Duyên do dự. Cô biết Khánh là bạn của chồng, là hàng xóm tốt. Nhưng cũng biết rằng đi chung xe với đàn ông khi vắng chồng không phải là điều hay. Tuy nhiên, đầu óc cô hơi choáng váng vì rượu, lại thêm nỗi sợ phải đi bộ về một mình trên con đường vắng khi trời sắp tối…
“Thôi được,” Duyên nói sau một hồi do dự. “Em cảm ơn anh.”
Khánh lái xe ra khỏi khu vực đám giỗ. Lúc đầu, anh ta chạy đúng hướng về nhà Duyên. Nhưng khi đến một ngã rẽ, thay vì rẽ phải về làng, Khánh lại rẽ trái vào một con đường nhỏ, ít người qua lại.
Duyên hơi nghi ngờ: “Anh Khánh, đường này đâu có về nhà em?”
Khánh cười nhẹ: “Đường tắt này nhanh hơn mà em. Anh mới phát hiện ra hôm trước.”
Duyên không nói gì thêm, nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ – con đường này thật sự vắng vẻ, hai bên là những cánh đồng lúa mênh mông, không một bóng người.
Xe chạy được khoảng năm phút thì dừng lại ở một bãi đất trống ven đường, gần một lùm cây rậm rạp. Khánh tắt máy.
“Duyên,” anh ta nói, giọng bỗng trở nên khác lạ. “Anh… anh muốn nói chuyện với em.”
Duyên cảm thấy tim đập nhanh hơn. “Nói chuyện gì vậy anh? Sao không về nhà rồi nói?”
Khánh không trả lời. Thay vào đó, anh ta mở cửa xuống xe, rồi mở cửa sau, ngồi vào ghế sau cùng Duyên.
Duyên giật mình: “Anh Khánh, anh làm gì thế?”
Không gian trong xe bỗng trở nên chật hẹp, ngột ngạt. Duyên có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ trên người Khánh, lẫn với mùi rượu từ chính hơi thở của cô.
Khánh nhìn thẳng vào mắt Duyên, ánh mắt đầy dục vọng mà Duyên chưa từng thấy ở người đàn ông này trước đây.
“Duyên,” anh ta nói, giọng khàn khàn. “Anh có tình cảm với em lâu rồi. Từ ngày em mới về làm dâu làng này.”
Duyên há hốc mồm, không thể tin vào tai mình. “Anh… anh nói gì thế? Anh là bạn của chồng em mà!”
“Đúng, anh là bạn của Hùng,” Khánh nói, giọng đầy xúc động. “Nhưng anh không thể kìm nén được nữa. Mỗi lần nhìn thấy em, nhìn thấy làn da trắng mịn của em, nhìn thấy dáng người thon thả của em… anh thèm muốn em.”
Tay Khánh chạm vào má Duyên. Làn da trắng mịn của cô ửng hồng vì rượu, cảm thấy nóng rực dưới đầu ngón tay của người đàn ông này.
“Không… không được,” Duyên lắp bắp, định đẩy tay Khánh ra.
Nhưng đã muộn.
Khánh đột ngột ôm chầm lấy Duyên, miệng hắn áp sát vào miệng cô. Một nụ hôn thô bạo, đầy dục vọng. Duyên giật mình, định đẩy ra, nhưng cơ thể cô bỗng nhiên mềm nhũn.
Rượu trong người bắt đầu phát huy tác dụng. Đầu óc Duyên choáng váng, cơ thể rạo rực một cách kỳ lạ. Những năm tháng làm vợ, làm mẹ, cô đã quên mất cảm giác này – cảm giác bị một người đàn ông khác ôm chặt, hôn say đắm.
“Ưmm…” Duyên rên lên trong miệng Khánh, không biết đó là tiếng phản kháng hay tiếng kích thích.
Khánh cảm nhận được sự mềm yếu của Duyên, càng hôn hung hăng hơn. Lưỡi hắn thọc sâu vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh như muốn nuốt chửng.
Tay Khánh bắt đầu di chuyển. Một tay ôm chặt lưng Duyên, tay kia luồn vào trong áo dài, chạm vào lớp vải áo lót bên trong.
Duyên vẫn còn chút tỉnh táo để cảm thấy xấu hổ, để cảm thấy tội lỗi. Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Rượu và cảm giác lâu ngày không được âu yếm (Hùng gần đây bận việc đồng áng, ít quan tâm đến chuyện chăn gối) khiến cô trở nên yếu đuối.
“Không… đừng…” Duyên thì thầm khi Khánh bắt đầu cởi khuy áo dài.
Nhưng Khánh không dừng lại. Tay hắn nhanh chóng cởi hết khuy áo, kéo chiếc áo dài tím nhạt ra khỏi người Duyên. Dưới lớp áo dài là chiếc áo lót màu be đơn giản, nhưng với Khánh lúc này, nó quyến rũ hơn bất cứ thứ gì.
“Em đẹp quá,” Khánh thở hổn hển, mắt nhìn chằm chằm vào ngực Duyên qua lớp áo lót.
Rồi hắn cởi tiếp chiếc áo lót. Từng khuy áo được mở ra, để lộ làn da trắng mịn và đôi vú no tròn của Duyên.
Duyên cảm thấy không khí lạnh ùa vào làn da trần trụi của mình. Cô định che ngực lại, nhưng tay không nghe lời. Thay vào đó, cô chỉ ngồi đó, run rẩy, để mặc Khánh ngắm nhìn cơ thể mình.
“Trời ơi,” Khánh thốt lên, tay run run chạm vào bầu vú phải của Duyên. “Anh mơ ước được chạm vào em bao lâu nay rồi.”
Đầu ngón tay Khánh lướt nhẹ trên làn da trắng mịn của bầu vú, rồi dừng lại ở núm vú. Núm vú của Duyên đã cứng lại, màu hồng thẫm dưới sự kích thích và không khí lạnh.
Khánh cúi xuống, miệng mút lấy núm vú phải. Lưỡi hắn liếm lướt quanh quầng vú, rồi tập trung vào núm vú nhỏ.
“Ah…” Duyên rên lên, tay vô thức ôm lấy đầu Khánh.
Cảm giác này… lạ quá. Khác với Hùng, Khánh hôn và mút ngực cô một cách hung hăng, thô bạo hơn. Nhưng chính sự thô bạo đó lại kích thích cô, khiến cơ thể cô trở nên nóng bỏng.
Khánh không dừng lại ở đó. Tay hắn cởi tiếp quần của Duyên, kéo xuống cùng với quần lót. Trong chốc lát, Duyên hoàn toàn trần trụi trên ghế sau chiếc xe hơi.
Khánh cởi nhanh quần áo của mình, để lộ cơ thể đàn ông với cậu nhỏ đã cương cứng. Duyên nhìn thấy, mắt mở to vì sợ hãi lẫn… tò mò. Nó to hơn của Hùng, và đang trong trạng thái sẵn sàng xâm nhập.
“Anh… anh đừng…” Duyên lắp bắp, nhưng lời nói không có sức mạnh.
Khánh không nói gì, chỉ đẩy nhẹ Duyên nằm xuống ghế sau. Chiếc ghế tuy hẹp nhưng đủ cho một người nằm. Khánh nằm đè lên trên người cô, hai chân mở rộng hai bên hông cô.
Duyên cảm thấy đầu cậu nhỏ của Khánh chạm vào cửa mình. Cô nhắm mắt lại, không dám nhìn. Trong đầu cô, hai suy nghĩ đang giằng co: một bên là cảm giác tội lỗi vì đang phản bội chồng, một bên là cảm giác thèm muốn được làm tình sau nhiều ngày không được âu yếm.
Và rượu đã khiến phần thứ hai chiến thắng.
Khi Khánh đẩy vào, Duyên rên lên một tiếng. Cảm giác đau đớn lẫn khoái cảm. Cậu nhỏ của Khánh to hơn của Hùng, và hắn đẩy vào một cách thô bạo, không có sự chuẩn bị nào.
“Chậm… chậm thôi anh…” Duyên rên rỉ.
Nhưng Khánh không nghe. Hắn bắt đầu đẩy ra đẩy vào, nhịp điệu nhanh dần. Chiếc xe hơi rung lên theo từng nhịp đẩy.
Duyên nằm đó, mắt nhắm nghiền, tay bám vào lưng ghế. Cô cảm nhận từng nhịp đẩy của Khánh, cảm nhận cậu nhỏ của hắn đi sâu vào trong cơ thể mình. Một cảm giác lạ lẫm, tội lỗi, nhưng… khoái cảm.
Khánh thì thầm bên tai Duyên: “Em chật quá… ẩm ướt quá… anh thèm em lâu rồi…”
Tay hắn nắm lấy đôi vú no tròn của Duyên, bóp mạnh. Những ngón tay in hằn vào làn da trắng mịn, để lại những vết đỏ.
“Ah… ah… chậm thôi…” Duyên rên rỉ, nhưng cơ thể cô đã bắt đầu phản ứng. Cô cảm thấy một cơn sóng khoái cảm đang dâng lên từ sâu bên trong.
Khánh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Hắn như con thú đói khát, muốn chiếm đoạt tất cả những gì thuộc về người phụ nữ này. Hắn hôn lên cổ Duyên, cắn nhẹ vào vai, để lại những vết hôn đỏ trên làn da trắng.
“Anh… anh sắp ra rồi…” Khánh thở hổn hển.
Và rồi hắn đẩy một cú thật sâu, thân hình run lên, phóng thích tất cả vào trong Duyên. Duyên cảm thấy một luồng nóng ấm tràn vào trong cơ thể mình, và cô cũng đạt đến cực khoái cùng lúc.
Cả hai nằm im trong vài phút, chỉ nghe tiếng thở hổn hển.
Khi tỉnh lại sau cơn say tình dục và rượu, Duyên cảm thấy xấu hổ vô cùng. Cô vội vàng mặc lại quần áo, tay run rẩy cài từng khuy áo.
Khánh cũng mặc đồ, khuôn mặt đầy thỏa mãn. “Em… em tuyệt quá.”
Duyên không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn, những ngôi sao đầu tiên đã lấp ló trên bầu trời.
“Chúng ta về thôi,” Khánh nói, trở về ghế lái.
Suốt quãng đường về, Duyên im lặng. Cô nghĩ về chồng, về con, về những gì vừa xảy ra. Một cảm giác tội lỗi ghê gớm xâm chiếm lòng cô.
Khi xe dừng trước cổng nhà, Khánh quay lại nhìn Duyên. “Em… đừng nói với ai nhé. Đây là bí mật của chúng ta.”
Duyên gật đầu, không nói gì. Cô mở cửa xuống xe, bước vào nhà với bước chân nặng trĩu.
Hùng đang đợi ở phòng khách. “Sao về muộn thế em?”
“Đường… đường xa,” Duyên nói, giọng lạc đi.
Hùng nhìn vợ, có vẻ nghi ngờ. “Sao mặt em đỏ thế? Và… áo dài của em có vẻ nhăn nhúm.”
Duyên giật mình, vội vàng đi vào phòng. “Em… em mệt rồi, đi tắm đây.”
Trong phòng tắm, Duyên cởi đồ, nhìn mình trong gương. Trên ngực cô còn những vết hôn đỏ của Khánh. Trên vai có vết cắn nhẹ. Và trong lòng… là cảm giác tội lỗi không thể nào xóa nhòa.
Cô tắm rửa thật kỹ, như muốn rửa sạch mọi dấu vết của tội lỗi. Nhưng làm sao có thể rửa sạch được những gì đã xảy ra? Làm sao có thể quên được cảm giác cơ thể mình đã đáp lại những cử chỉ của một người đàn ông khác không phải chồng mình?
Đêm đó, khi Hùng ôm cô vào lòng, định âu yếm, Duyên từ chối.
“Em mệt quá,” cô nói, quay mặt đi.
Hùng không ép, chỉ ôm cô từ phía sau. Nhưng Duyên biết, anh đang nghi ngờ. Và cô càng cảm thấy tội lỗi hơn.
Cô không biết rằng, cuộc tình một đêm với Khánh chỉ là khởi đầu cho một chuỗi dài những biến cố trong cuộc đời cô. Và càng không biết rằng, Minh xìpo vẫn đang theo dõi cô, đang lên kế hoạch để có được người phụ nữ mà hắn thèm muốn…
Và đôi vú no tròn, trắng mịn của cô – thứ đã khiến Khánh mê đắm – sẽ còn khiến nhiều người đàn ông khác phát điên. Phận gái long đong thật sự đã bắt đầu..

4 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tomitom

full truyện nt zalo 0835444776