NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 80: Sự Im Lặng Đồng Lõa
Vệ Ca cài lại thắt lưng, chỉnh trang lại quần áo một cách nhanh gọn. Hắn liếc nhìn đồng hồ trên bảng tap-lô, rồi quay sang nhìn người phụ nữ đang nằm vật vờ bên ghế phụ.
Hà Nhi lúc này trông thật thảm hại nhưng cũng đầy ma mị. Chiếc áo vest đen của hắn trùm lên người nàng, nhưng không che hết được đôi chân trần trắng nõn đang run rẩy vì lạnh và vì dư âm của cơn cực khoái. Mái tóc nàng rối bù, bết bát mồ hôi dán chặt vào gò má đỏ bừng.
Đáng chú ý nhất là mùi hương trong xe. Dù Vệ Ca đã hạ bớt kính xuống để gió mưa tạt vào, nhưng cái mùi nồng nàn, ngai ngái của dâm thủy vẫn quẩn quanh, ám vào lớp da ghế, ám vào khứu giác của cả hai.
“Ngồi dậy đi. Sắp đến nơi rồi.” – Vệ Ca nói, giọng trầm thấp, không còn sự gầm gừ của con thú hoang lúc nãy, mà trở lại vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh vốn có.
Hà Nhi lồm cồm bò dậy. Nàng cảm thấy vùng hạ bộ của mình ướt sũng, nhớp nháp. Mỗi cử động nhỏ đều khiến hai mép âm hộ sưng tấy cọ xát vào nhau, đau rát nhưng lại gợi lên sự kích thích âm ỉ. Nàng kéo vạt áo vest che kín đùi, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể.
Chiếc Land Rover lại lăn bánh, lao đi trong màn mưa xối xả.
Không gian trong xe chìm vào im lặng. Nhưng đó không phải là sự im lặng trống rỗng, mà là sự im lặng của sự đồng lõa.
Hà Nhi tựa đầu vào cửa kính mát lạnh, nhìn những ánh đèn đường loang loáng vụt qua. Đầu óc nàng vẫn mụ mị vì thuốc, nhưng một phần lý trí đã bắt đầu hoạt động trở lại.
Nàng vừa làm gì thế này? Nàng vừa làm tình – một cách hoang dại và chủ động – với một tên tội phạm nguy hiểm ngay trên xe, giữa đường cao tốc. Nàng đã rên rỉ, đã van xin, đã hưởng thụ.
Lẽ ra nàng phải cảm thấy ghê tởm. Lẽ ra nàng phải muốn nôn mửa. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác hiện hữu rõ nhất trong nàng lúc này lại là sự… an toàn.
Nàng liếc nhìn sang ghế lái. Vệ Ca lái xe bằng một tay, tay kia gác lên thành cửa sổ, điếu thuốc cháy đỏ trên môi. Ánh sáng chập chờn từ bên ngoài hắt vào khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn. Hắn không giống Tam Báo – kẻ luôn toát ra vẻ dâm tà, hèn hạ. Hắn cũng không giống Giang – kẻ thâm độc, coi nàng như món đồ chơi vô tri.
Ở bên cạnh Vệ Ca, dù hắn vừa cưỡng đoạt nàng hay đúng hơn là nàng đã dâng hiến, Hà Nhi lại cảm thấy được che chở. Một cảm giác méo mó, bệnh hoạn, nhưng có thật.
“Lạnh à?”
Câu hỏi bất chợt của Vệ Ca khiến Hà Nhi giật mình. Nàng nhận ra mình đang run lên cầm cập. Điều hòa trong xe khá lạnh, và cơ thể nàng đang ướt mồ hôi.
“Dạ… hơi lạnh…” – Nàng lí nhí đáp.
Vệ Ca không nói gì. Hắn vươn tay ra phía sau, lấy một chiếc khăn mặt khô thường dùng để lau mồ hôi khi tập gym, ném vào lòng nàng.
“Lau khô người đi. Đừng để bị cảm. Tao không thích chơi với người bệnh.”
Lời nói thô lỗ, nhưng hành động lại mang chút quan tâm. Hà Nhi cầm chiếc khăn, mùi hương nam tính của hắn xộc vào mũi. Nàng len lén lau mặt, lau cổ, rồi luồn tay xuống dưới lớp áo vest, lau đi những vệt dâm thủy đang khô lại trên đùi non.
“Cảm ơn anh…” – Nàng buột miệng nói.
Vệ Ca quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dừng lại trên đôi môi sưng đỏ của Hà Nhi. Hắn nhếch mép cười nhạt:
“Cảm ơn? Vì tao đã đụ em sao?”
Hà Nhi đỏ mặt, cúi gằm xuống.
“Không… vì cái khăn.”
Vệ Ca không đáp. Hắn đưa tay phải ra, đặt lên đùi Hà Nhi, ngay trên lớp áo vest. Hắn không bóp mạnh, chỉ đặt nhẹ ở đó, nhưng hơi ấm từ bàn tay to lớn của hắn truyền qua lớp vải, sưởi ấm vùng da thịt đang lạnh lẽo của nàng.
Hà Nhi không gạt tay hắn ra. Nàng để yên đó. Thậm chí, trong vô thức, nàng còn hơi nghiêng người về phía hắn, tìm kiếm hơi ấm.
Mình đang bị làm sao thế này? – Hà Nhi tự hỏi. – Hắn là kẻ thù. Hắn là tội phạm. Tại sao mình lại dựa dẫm vào hắn?
Nhưng viên thuốc kích dục vẫn đang thì thầm trong máu nàng: Vì hắn mạnh mẽ. Vì hắn làm mày sướng. Vì mày cần đàn ông.
Xe rẽ vào một con đường nhỏ rợp bóng cây, rồi dừng lại trước một tòa nhà kiến trúc Pháp cổ điển nhưng sang trọng. Biển hiệu “Hotel de L’Amour” sáng đèn mờ ảo. Đây là một trong những khách sạn kín đáo nhất thành phố, nơi Vạn Phát thường dùng để tiếp đãi khách VIP hoặc giải quyết những nhu cầu riêng tư.
“Đến rồi. Xuống xe.” – Vệ Ca tắt máy.
Hắn bước xuống trước, vòng qua mở cửa cho Hà Nhi.
Hà Nhi bước xuống, nhưng đôi chân nàng bủn rủn, không đứng vững nổi. Cơn cực khoái ban nãy đã rút cạn sức lực của nàng. Nàng lảo đảo, suýt ngã.
Vệ Ca nhanh tay đỡ lấy nàng. Hắn nhìn bộ dạng xộc xệch của nàng: chân trần, áo vest thùng thình che đi cơ thể trần trụi bên trong, tóc tai rối bù.
“Đi không nổi à?”
Hà Nhi lắc đầu, cắn môi: “Em… em đi được…”
Nhưng nàng vừa bước được một bước, cơn đau ê ẩm từ vùng kín và sự run rẩy của cơ bắp khiến nàng khuỵu xuống.
Vệ Ca tặc lưỡi. Hắn không nói nhiều, cúi xuống bế thốc nàng lên.
“Á…” – Hà Nhi kêu khẽ, vòng tay ôm cổ hắn theo phản xạ.
Vệ Ca bế nàng đi thẳng vào sảnh khách sạn.
Bên trong sảnh vắng vẻ, chỉ có một nhân viên lễ tân trực đêm. Khi thấy một gã đàn ông to lớn, mặt đầy sát khí bế một cô gái ăn mặc xộc xệch, chân trần đi vào, nhân viên lễ tân hơi giật mình. Ánh mắt cậu ta tò mò quét qua đôi chân trắng nõn của Hà Nhi đang lộ ra khỏi vạt áo vest.
Hà Nhi cảm thấy xấu hổ tột cùng. Nàng rúc đầu sâu vào ngực Vệ Ca, cố gắng che giấu khuôn mặt mình. Nỗi sợ bị người khác nhìn thấy trong bộ dạng này, sợ bị đánh giá là một con điếm được bao nuôi, khiến tim nàng thắt lại.
“Nhìn cái gì? Muốn móc mắt ra không?” – Vệ Ca gầm gừ, ánh mắt sắc lẹm chiếu thẳng vào gã lễ tân.
Gã nhân viên sợ hãi, vội vàng cúi gằm mặt xuống, đưa thẻ phòng bằng hai tay run rẩy.
“Dạ… dạ không ạ… Mời anh lên phòng 306.”
Vệ Ca giật lấy thẻ phòng, sải bước đi về phía thang máy.
Trong thang máy, không gian chật hẹp và im lặng trở lại. Hà Nhi vẫn nằm gọn trong tay Vệ Ca. Nàng nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực hắn.
“Đừng sợ.” – Vệ Ca bất ngờ lên tiếng, giọng hắn trầm và không còn vẻ đe dọa. – “Ở đây không ai biết em là ai đâu. Đêm nay, em chỉ là của tao thôi.”
Hà Nhi ngước lên nhìn hắn. Trong ánh đèn vàng của thang máy, khuôn mặt hắn bớt đi vẻ tàn nhẫn, thay vào đó là sự chiếm hữu mãnh liệt.
Cửa thang máy mở ra. Hắn bế nàng đi dọc hành lang trải thảm đỏ, dừng lại trước phòng 306.
Tít.
Cánh cửa mở ra. Một căn phòng rộng lớn, sang trọng với ánh đèn ngủ mờ ảo hiện ra. Giữa phòng là một chiếc giường King size phủ ga trắng tinh, và phía bên kia là một phòng tắm vách kính trong suốt nhìn thấu bên trong.
Vệ Ca thả Hà Nhi xuống giường. Hắn đứng đó, nhìn nàng đang co ro trên nệm trắng, nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
“Nghỉ một chút đi. Cuộc vui thực sự… giờ mới bắt đầu.”

4.6 19 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ngoalongati

truyện này mình đọc thấy hay nhất trên web, ngóng chờ ra tiếp.

Bonjekmen

Hóng truyện quá bạn ơi

Võ thị hà

Mua truyện ib zalo 0329185960

Lâura

Lâu ko ra chap mới thế

kẻ ẩn danh

lên tiếp đi ad

Djkflal

Lẽ ra nên để tam báo địt tung lồn hà nhi rồi 2 thằng vệ sĩ cũng tham gia luôn