NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Phần 66: Màn Đấu Giá Của Dục Vọng và Cái Bẫy Ngọt Ngào
Không khí trong khán phòng nhà hát nóng lên hầm hập, không phải vì nhiệt độ, mà vì cuộc đua tiền bạc đang hồi gay cấn giữa hai phe. Trên sân khấu, MC đang giới thiệu vật phẩm đinh của đêm nay: Một bức tượng Phật ngọc bích cổ, được cho là có niên đại hàng trăm năm, giá khởi điểm lên tới cả triệu đô.
Nhưng ở dưới hàng ghế VIP, một cuộc chiến khác, thầm lặng hơn nhưng khốc liệt gấp bội, đang diễn ra ngay dưới lớp khăn trải bàn nhung đỏ.
Trương Trí Giang vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng, đôi mắt hắn nhìn thẳng lên sân khấu như đang chăm chú nghe giới thiệu sản phẩm. Nhưng bên dưới, bàn tay phải của hắn đang hoạt động không ngừng nghỉ bên trong cơ thể Hà Nhi.
“Hai triệu đô!” – Tam Báo hô lớn, giọng hắn vang rền, đầy vẻ thách thức. Hắn nhìn về phía Giang, nhếch mép cười cợt, tay nâng ly rượu lên như chúc mừng chiến thắng sớm.
Giang không vội đáp trả. Hắn khẽ nhếch môi, ngón tay trỏ và ngón giữa đang nằm sâu trong âm đạo Hà Nhi bất ngờ cong lại, móc mạnh vào thành vách nhạy cảm bên trong.
“Ư… hực…”
Hà Nhi giật nảy người, hai tay bám chặt vào mép bàn đến mức móng tay muốn găm thủng lớp gỗ. Cơn khoái cảm ập đến quá đột ngột khiến nàng suýt chút nữa hét lên. Nàng cắn chặt môi, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi.
“Sao thế? Tam Báo ra giá cao đấy, em có thấy kích thích không?” – Giang thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho Hà Nhi nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
Hắn xoay cổ tay. Những ngón tay thô bạo khuấy đảo bên trong “cái động” ướt át. Tiếng nước chép… chép… vang lên nhỏ xíu nhưng dâm dục, bị tiếng ồn ào của buổi đấu giá lấn át.
“Dạ… kích… kích thích lắm…” – Hà Nhi hổn hển đáp, đầu óc nàng quay cuồng. Thuốc kích dục khiến nàng không thể nói dối về cảm giác của cơ thể. Sự xâm phạm này, dù nhục nhã, nhưng lại khiến hạ bộ nàng co bóp điên cuồng, siết chặt lấy ngón tay hắn như muốn nuốt chửng.
“Tốt. Vậy để ta làm em kích thích hơn nữa.”
Giang rút nhẹ tay ra, rồi bất ngờ thúc mạnh vào tận cùng tử cung.
“Hai triệu rưỡi.” – Hắn hô giá, giọng bình thản, trái ngược hoàn toàn với hành động bạo lực bên dưới.
Bên kia, Tam Báo đỏ mặt tía tai. Hắn ghét cái vẻ ung dung của Giang. Hắn muốn đè bẹp Giang, muốn cướp lấy con “mèo cưng” xinh đẹp kia để về giày vò cho bõ ghét. Hắn biết luật chơi ngầm của đêm nay: Kẻ thắng vật phẩm cuối cùng sẽ có quyền yêu cầu “người mẫu đại diện” – chính là Hà Nhi – đi theo phục vụ riêng một đêm.
“Ba triệu!” – Tam Báo gầm lên, đập tay xuống bàn.
Giang cười nhạt. Hắn biết con chuột đã say mồi. Hắn tiếp tục tra tấn Hà Nhi. Ngón tay cái của hắn ở bên ngoài tìm đến hột le đang sưng tấy, đỏ lựng của nàng, day nghiến không thương tiếc. Trong khi đó, chiếc đuôi mèo ở phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn nàng, mỗi khi nàng giật mình co thắt, cái nút kim loại lạnh lẽo lại xoay chuyển, tạo ra sự kích thích kép: trước và sau đều bị tấn công.
“A… Giang ca… em… em sắp…” – Hà Nhi rên rỉ, người nàng run lên bần bật, mồ hôi túa ra ướt đẫm lớp váy lụa mỏng tang. Nàng cảm thấy một cơn cao trào đang tích tụ ở bụng dưới, chực chờ bùng nổ.
“Chưa được.” – Giang lạnh lùng ra lệnh. – “Nuốt nó vào. Không được ra khi ta chưa cho phép.”
Hắn đột ngột rút tay ra khỏi âm đạo nàng, để lại cảm giác trống rỗng hụt hẫng đến đau đớn. Nhưng hắn không buông tha nàng. Hắn luồn tay ra sau, nắm lấy cái đuôi mèo, giật nhẹ.
“Ưhhhh…” – Hà Nhi cong người, cơn nứng bị chặn đứng lưng chừng khiến nàng bứt rứt muốn phát điên. Nàng nhìn Giang với ánh mắt van lơn, ướt át.
“Ba triệu rưỡi.” – Giang hô tiếp, mắt vẫn nhìn Tam Báo đầy khiêu khích.
Tam Báo nóng máu. Hắn đứng phắt dậy. Hắn không thể thua thằng ‘ranh con’ này được.. Tiền hắn không thiếu, cái hắn cần là mặt mũi, là sự hả hê khi cướp được đồ chơi của Giang.
“Bốn triệu đô! Đụ mẹ, tao chơi tới bến với mày!” – Tam Báo hét lên, khiến cả khán phòng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã giang hồ cục súc.
Vệ Ca ngồi đối diện, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Hắn thấy rõ từng cử chỉ nhỏ nhặt của Giang dưới gầm bàn. Hắn thấy Hà Nhi đang quằn quại, thấy váy nàng ướt đẫm một mảng lớn ở giữa hai đùi. Hắn biết Giang đang chơi trò gì. Một cái bẫy hoàn hảo.
Giang quay sang nhìn Hà Nhi, mỉm cười – một nụ cười của kẻ đi săn vừa thấy con mồi sập bẫy.
Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của nàng, rồi ghé sát tai nàng thì thầm:
“Em thấy không? Hắn ta thèm khát em đến mức sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ. Bốn triệu đô cho một bức tượng vô tri và một đêm với em. Em có thấy mình giá trị không?”
Hà Nhi không trả lời được, nàng chỉ biết thở dốc, hai đùi kẹp chặt vào nhau để xoa dịu cơn ngứa ngáy.
Giang quay sang Tam Báo, nhún vai, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối giả tạo:
“Anh Ba hào phóng quá. Thôi, phận làm em không dám tranh giành. Bức tượng này… và cả cô thư ký này đêm nay… xin nhường lại cho anh Ba.”
Cả khán phòng ồ lên. Tam Báo cười ha hả, vẻ mặt đắc thắng tột độ. Hắn đâu biết rằng, bức tượng đó là đồ giả được làm tinh vi, và số tiền 4 triệu đô kia sẽ chảy thẳng vào túi của tổ chức, còn hắn thì vừa rước về một rắc rối lớn.
“Được! Được lắm!” – Tam Báo bước tới, ánh mắt hau háu nhìn vào Hà Nhi đang ngồi rũ rượi trên ghế. – “Em gái, tối nay em là của anh. Anh sẽ cho em biết thế nào là đàn ông thực thụ.”
Giang đứng dậy, kéo Hà Nhi đứng lên. Nàng lảo đảo, chân tay bủn rủn, phải bám vào tay hắn mới đứng vững. Dâm thủy từ trong người nàng theo tư thế đứng chảy dọc xuống đùi, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
“Giao người cho anh.” – Giang đẩy nhẹ Hà Nhi về phía Tam Báo.
Nhưng trước khi buông tay hoàn toàn, hắn ghé tai nàng, nói lời cuối cùng, lạnh lẽo như băng:
“Đừng quên nhiệm vụ. Hắn ta đang nắm giữ danh sách các tuyến vận chuyển lẻ của phe đối lập. Tối nay, hãy dùng cái cơ thể dâm đãng này của em… moi cho bằng được thông tin đó. Nếu thất bại… em biết Vệ Ca sẽ làm gì rồi đấy.”
Hà Nhi rùng mình. Nàng nhìn sang Vệ Ca. Gã sát thủ vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm, không cảm xúc, nhưng bàn tay đang xoay nhẹ con dao gọt hoa quả trên bàn. Một lời cảnh cáo không lời.
Tam Báo thô bạo nắm lấy cổ tay Hà Nhi, kéo nàng về phía mình. Hắn ôm eo nàng, bàn tay to bè bóp mạnh vào mông, ngay vị trí chiếc đuôi mèo đang cắm vào.
“Á…” – Hà Nhi kêu lên đau đớn.
“Ha ha, cái đuôi này thú vị đấy. Về phòng tao sẽ kiểm tra kỹ hơn.” – Tam Báo cười khả ố, rồi quay sang Giang. – “Cảm ơn chú em nhé. Sáng mai tao sẽ trả nó về… hi vọng là nó còn đi nổi.”
Giang mỉm cười lịch sự: “Chúc anh vui vẻ. Nhớ nhẹ tay, nó là hàng dễ vỡ đấy.”
Hà Nhi bị Tam Báo lôi đi xềnh xệch. Nàng quay đầu lại nhìn Giang lần cuối. Hắn đã ngồi xuống, điềm nhiên nâng ly rượu lên uống, như thể vừa vứt bỏ một món đồ chơi cũ kỹ.
Nàng biết, mình vừa bước từ hang hùm sang hang sói. Và đêm nay, sẽ là một đêm dài đằng đẵng của sự nhục nhã và toan tính.

Phần 66: Màn Đấu Giá Của Dục Vọng và Cái Bẫy Ngọt Ngào
Không khí trong khán phòng nhà hát nóng lên hầm hập, không phải vì nhiệt độ, mà vì cuộc đua tiền bạc đang hồi gay cấn giữa hai phe. Trên sân khấu, MC đang giới thiệu vật phẩm đinh của đêm nay: Một bức tượng Phật ngọc bích cổ, được cho là có niên đại hàng trăm năm, giá khởi điểm lên tới cả triệu đô.
Nhưng ở dưới hàng ghế VIP, một cuộc chiến khác, thầm lặng hơn nhưng khốc liệt gấp bội, đang diễn ra ngay dưới lớp khăn trải bàn nhung đỏ.
Trương Trí Giang vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng, đôi mắt hắn nhìn thẳng lên sân khấu như đang chăm chú nghe giới thiệu sản phẩm. Nhưng bên dưới, bàn tay phải của hắn đang hoạt động không ngừng nghỉ bên trong cơ thể Hà Nhi.
“Hai triệu đô!” – Tam Báo hô lớn, giọng hắn vang rền, đầy vẻ thách thức. Hắn nhìn về phía Giang, nhếch mép cười cợt, tay nâng ly rượu lên như chúc mừng chiến thắng sớm.
Giang không vội đáp trả. Hắn khẽ nhếch môi, ngón tay trỏ và ngón giữa đang nằm sâu trong âm đạo Hà Nhi bất ngờ cong lại, móc mạnh vào thành vách nhạy cảm bên trong.
“Ư… hực…”
Hà Nhi giật nảy người, hai tay bám chặt vào mép bàn đến mức móng tay muốn găm thủng lớp gỗ. Cơn khoái cảm ập đến quá đột ngột khiến nàng suýt chút nữa hét lên. Nàng cắn chặt môi, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi.
“Sao thế? Tam Báo ra giá cao đấy, em có thấy kích thích không?” – Giang thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho Hà Nhi nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
Hắn xoay cổ tay. Những ngón tay thô bạo khuấy đảo bên trong “cái động” ướt át. Tiếng nước chép… chép… vang lên nhỏ xíu nhưng dâm dục, bị tiếng ồn ào của buổi đấu giá lấn át.
“Dạ… kích… kích thích lắm…” – Hà Nhi hổn hển đáp, đầu óc nàng quay cuồng. Thuốc kích dục khiến nàng không thể nói dối về cảm giác của cơ thể. Sự xâm phạm này, dù nhục nhã, nhưng lại khiến hạ bộ nàng co bóp điên cuồng, siết chặt lấy ngón tay hắn như muốn nuốt chửng.
“Tốt. Vậy để ta làm em kích thích hơn nữa.”
Giang rút nhẹ tay ra, rồi bất ngờ thúc mạnh vào tận cùng tử cung.
“Hai triệu rưỡi.” – Hắn hô giá, giọng bình thản, trái ngược hoàn toàn với hành động bạo lực bên dưới.
Bên kia, Tam Báo đỏ mặt tía tai. Hắn ghét cái vẻ ung dung của Giang. Hắn muốn đè bẹp Giang, muốn cướp lấy con “mèo cưng” xinh đẹp kia để về giày vò cho bõ ghét. Hắn biết luật chơi ngầm của đêm nay: Kẻ thắng vật phẩm cuối cùng sẽ có quyền yêu cầu “người mẫu đại diện” – chính là Hà Nhi – đi theo phục vụ riêng một đêm.
“Ba triệu!” – Tam Báo gầm lên, đập tay xuống bàn.
Giang cười nhạt. Hắn biết con chuột đã say mồi. Hắn tiếp tục tra tấn Hà Nhi. Ngón tay cái của hắn ở bên ngoài tìm đến hột le đang sưng tấy, đỏ lựng của nàng, day nghiến không thương tiếc. Trong khi đó, chiếc đuôi mèo ở phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn nàng, mỗi khi nàng giật mình co thắt, cái nút kim loại lạnh lẽo lại xoay chuyển, tạo ra sự kích thích kép: trước và sau đều bị tấn công.
“A… Giang ca… em… em sắp…” – Hà Nhi rên rỉ, người nàng run lên bần bật, mồ hôi túa ra ướt đẫm lớp váy lụa mỏng tang. Nàng cảm thấy một cơn cao trào đang tích tụ ở bụng dưới, chực chờ bùng nổ.
“Chưa được.” – Giang lạnh lùng ra lệnh. – “Nuốt nó vào. Không được ra khi ta chưa cho phép.”
Hắn đột ngột rút tay ra khỏi âm đạo nàng, để lại cảm giác trống rỗng hụt hẫng đến đau đớn. Nhưng hắn không buông tha nàng. Hắn luồn tay ra sau, nắm lấy cái đuôi mèo, giật nhẹ.
“Ưhhhh…” – Hà Nhi cong người, cơn nứng bị chặn đứng lưng chừng khiến nàng bứt rứt muốn phát điên. Nàng nhìn Giang với ánh mắt van lơn, ướt át.
“Ba triệu rưỡi.” – Giang hô tiếp, mắt vẫn nhìn Tam Báo đầy khiêu khích.
Tam Báo nóng máu. Hắn đứng phắt dậy. Hắn không thể thua thằng ‘ranh con’ này được.. Tiền hắn không thiếu, cái hắn cần là mặt mũi, là sự hả hê khi cướp được đồ chơi của Giang.
“Bốn triệu đô! Đụ mẹ, tao chơi tới bến với mày!” – Tam Báo hét lên, khiến cả khán phòng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã giang hồ cục súc.
Vệ Ca ngồi đối diện, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Hắn thấy rõ từng cử chỉ nhỏ nhặt của Giang dưới gầm bàn. Hắn thấy Hà Nhi đang quằn quại, thấy váy nàng ướt đẫm một mảng lớn ở giữa hai đùi. Hắn biết Giang đang chơi trò gì. Một cái bẫy hoàn hảo.
Giang quay sang nhìn Hà Nhi, mỉm cười – một nụ cười của kẻ đi săn vừa thấy con mồi sập bẫy.
Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của nàng, rồi ghé sát tai nàng thì thầm:
“Em thấy không? Hắn ta thèm khát em đến mức sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ. Bốn triệu đô cho một bức tượng vô tri và một đêm với em. Em có thấy mình giá trị không?”
Hà Nhi không trả lời được, nàng chỉ biết thở dốc, hai đùi kẹp chặt vào nhau để xoa dịu cơn ngứa ngáy.
Giang quay sang Tam Báo, nhún vai, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối giả tạo:
“Anh Ba hào phóng quá. Thôi, phận làm em không dám tranh giành. Bức tượng này… và cả cô thư ký này đêm nay… xin nhường lại cho anh Ba.”
Cả khán phòng ồ lên. Tam Báo cười ha hả, vẻ mặt đắc thắng tột độ. Hắn đâu biết rằng, bức tượng đó là đồ giả được làm tinh vi, và số tiền 4 triệu đô kia sẽ chảy thẳng vào túi của tổ chức, còn hắn thì vừa rước về một rắc rối lớn.
“Được! Được lắm!” – Tam Báo bước tới, ánh mắt hau háu nhìn vào Hà Nhi đang ngồi rũ rượi trên ghế. – “Em gái, tối nay em là của anh. Anh sẽ cho em biết thế nào là đàn ông thực thụ.”
Giang đứng dậy, kéo Hà Nhi đứng lên. Nàng lảo đảo, chân tay bủn rủn, phải bám vào tay hắn mới đứng vững. Dâm thủy từ trong người nàng theo tư thế đứng chảy dọc xuống đùi, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
“Giao người cho anh.” – Giang đẩy nhẹ Hà Nhi về phía Tam Báo.
Nhưng trước khi buông tay hoàn toàn, hắn ghé tai nàng, nói lời cuối cùng, lạnh lẽo như băng:
“Đừng quên nhiệm vụ. Hắn ta đang nắm giữ danh sách các tuyến vận chuyển lẻ của phe đối lập. Tối nay, hãy dùng cái cơ thể dâm đãng này của em… moi cho bằng được thông tin đó. Nếu thất bại… em biết Vệ Ca sẽ làm gì rồi đấy.”
Hà Nhi rùng mình. Nàng nhìn sang Vệ Ca. Gã sát thủ vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm, không cảm xúc, nhưng bàn tay đang xoay nhẹ con dao gọt hoa quả trên bàn. Một lời cảnh cáo không lời.
Tam Báo thô bạo nắm lấy cổ tay Hà Nhi, kéo nàng về phía mình. Hắn ôm eo nàng, bàn tay to bè bóp mạnh vào mông, ngay vị trí chiếc đuôi mèo đang cắm vào.
“Á…” – Hà Nhi kêu lên đau đớn.
“Ha ha, cái đuôi này thú vị đấy. Về phòng tao sẽ kiểm tra kỹ hơn.” – Tam Báo cười khả ố, rồi quay sang Giang. – “Cảm ơn chú em nhé. Sáng mai tao sẽ trả nó về… hi vọng là nó còn đi nổi.”
Giang mỉm cười lịch sự: “Chúc anh vui vẻ. Nhớ nhẹ tay, nó là hàng dễ vỡ đấy.”
Hà Nhi bị Tam Báo lôi đi xềnh xệch. Nàng quay đầu lại nhìn Giang lần cuối. Hắn đã ngồi xuống, điềm nhiên nâng ly rượu lên uống, như thể vừa vứt bỏ một món đồ chơi cũ kỹ.
Nàng biết, mình vừa bước từ hang hùm sang hang sói. Và đêm nay, sẽ là một đêm dài đằng đẵng của sự nhục nhã và toan tính.

Phần 67: Trong Hang Ổ Của Kẻ Phản Bội và Trò Chơi Bạo Lực
Tam Báo không đưa Hà Nhi về nhà riêng. Hắn lôi tuột nàng lên chiếc xe Hammer hầm hố đậu ngay cửa sau nhà hát, đẩy mạnh nàng vào băng ghế sau rộng lớn được thiết kế như một phòng khách di động.
Cánh cửa xe đóng sầm lại, nhốt chặt Hà Nhi trong không gian nồng nặc mùi da thuộc và mùi xì gà rẻ tiền. Tam Báo không ngồi ghế lái, hắn có tài xế riêng. Hắn ngồi phịch xuống cạnh Hà Nhi, thân hình to bè của hắn ép sát vào người nàng, chèn ép nàng vào góc xe.
“Được rồi, để tao xem ‘hàng độc’ của thằng Giang nó ngon lành cỡ nào mà tốn của tao 4 triệu đô.” – Tam Báo cười khành khạch, bàn tay hộ pháp của hắn thô bạo giật phăng chiếc mặt nạ kim cương trên mặt Hà Nhi xuống, ném sang một bên.
Khuôn mặt xinh đẹp, ướt đẫm mồ hôi và đỏ bừng vì thuốc của Hà Nhi lộ ra. Đôi mắt nàng lờ đờ, dại đi vì cơn nứng chưa được giải tỏa trọn vẹn lúc nãy, lại cộng thêm nỗi sợ hãi trước gã đàn ông thô lỗ này.
“Đẹp… Đẹp thật…” – Tam Báo chép miệng, hắn thô bỉ đưa ngón tay cái quệt ngang môi Hà Nhi, rồi trượt xuống cằm, xuống cổ. – “Nhưng tao ghét cái vẻ thanh cao giả tạo này của mày. Ở với thằng Giang, mày được chiều chuộng như bà hoàng. Nhưng vào tay tao, mày chỉ là con đĩ thôi. Hiểu chưa?”
Hà Nhi không dám trả lời. Nàng co rúm người lại. Chiếc đuôi mèo phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn, mỗi khi nàng cựa quậy, cái nút kim loại lại xoay nghiến vào thành ruột, tạo ra cảm giác thốn đến tận óc nhưng cũng kích thích vô cùng.
Tam Báo dường như phát hiện ra sự khó chịu của nàng. Hắn nhoài người ra sau lưng Hà Nhi, nắm lấy cái đuôi lông lá.
“Cái này… vướng víu quá nhỉ?”
Hắn nói, rồi không báo trước, giật mạnh một cái.
“ÁAAAAAA!!!”
Hà Nhi hét lên thất thanh, người ưỡn cong lên như con tôm luộc. Chiếc nút kim loại to tướng bị lôi tuột ra khỏi lỗ hậu môn đang co thắt, kéo theo một ít dịch nhầy. Cảm giác đau rát như bị xé toạc hòa lẫn với sự trống rỗng đột ngột khiến nàng choáng váng.
Tam Báo cầm cái đuôi ướt nhẹp, dính đầy dịch vị đưa lên mũi ngửi, cười hô hố: “Thằng Giang biến thái thật. Nhưng tao thích cái lỗ này của mày hơn.”
Hắn ném cái đuôi đi, rồi thô bạo xé toạc chiếc váy dạ hội mỏng manh trên người Hà Nhi. Tiếng vải rách xoạt vang lên chói tai.
Trong tích tắc, Hà Nhi trần trụi hoàn toàn trước mắt hắn. Cơ thể trắng nõn, đẫm mồ hôi, bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa sưng tấy vì bị giày vò lúc nãy, và vùng tam giác mật trơn láng đang rỉ nước dâm thủy lênh láng.
“Ngon… Ngon quá…” – Tam Báo nuốt nước bọt, mắt vằn lên những tia máu đỏ. Hắn không kìm được nữa, lao vào nàng như một con thú đói.
Hắn không hôn môi, cũng không vuốt ve. Hắn cúi xuống, ngoạm chặt lấy bầu ngực trái của Hà Nhi, cắn mạnh.
“A… đau… xin anh…” – Hà Nhi khóc thét lên. Răng của hắn sắc nhọn, nghiến vào da thịt non nớt khiến nàng đau điếng.
Nhưng Tam Báo mặc kệ. Hắn vừa cắn, vừa dùng tay bóp mạnh bầu ngực còn lại, nhào nặn nó méo mó. Hắn muốn để lại dấu vết, muốn hủy hoại vẻ đẹp hoàn mỹ mà Giang đã gìn giữ. Hắn muốn biến nàng thành một món đồ nát bấy.
Bên dưới, bàn tay thô ráp của hắn thọc thẳng vào giữa hai chân Hà Nhi. Hắn không dạo đầu, ngón tay to bè, sần sùi thọc mạnh vào âm đạo đang ướt át.
“Ưm… ư…” – Hà Nhi giật nảy người. Móng tay hắn xước xát, cào vào niêm mạc bên trong khiến nàng đau rát. Nhưng thuốc kích dục trong người nàng quá mạnh. Cơn đau nhanh chóng bị cơn nứng lấn át. Âm đạo nàng co bóp, siết chặt lấy ngón tay thô bỉ của hắn.
“Chặt quá! Mẹ kiếp, sướng tay thật!” – Tam Báo gầm gừ. Hắn rút tay ra, rồi lại thọc vào, nhanh và mạnh bạo. Tiếng nước chép chép vang lên dâm tục trong xe.
Hà Nhi không thể chống cự. Nàng nằm đó, chịu đựng sự giày vò. Nàng phải tìm cách. Nàng phải nhớ nhiệm vụ.
“Anh Ba… nhẹ… nhẹ thôi…” – Hà Nhi cố gắng thốt lên, giọng nàng chuyển sang tông nũng nịu, lả lơi. Nàng vươn tay lên, vuốt ve cái đầu hói lưa thưa tóc của hắn. – “Anh làm em đau… nhưng mà… sướng quá…”
Câu nói của nàng như dầu đổ vào lửa. Tam Báo ngẩng đầu lên, nhìn nàng đầy bất ngờ và thích thú.
“Mày cũng dâm nhỉ? Tao tưởng mày thanh cao lắm?”
“Em… em chỉ thích đàn ông mạnh mẽ thôi…” – Hà Nhi cắn môi, ánh mắt lúng liếng nhìn xuống đũng quần đang căng phồng của hắn. – “Của anh… to quá… em sợ…”
Lời khen ngợi đánh trúng vào cái tôi to lớn của Tam Báo. Hắn cười khoái trá, buông ngực nàng ra, ngồi thẳng dậy. Hắn tháo thắt lưng, kéo tuột quần xuống.
Một khúc thịt đen đúa, ngắn và to bè như một khúc giò lụa bật ra. Nó không dài và đẹp như của Giang, nhưng lại to và thô kệch, đầy những mụn cóc li ti, trông rất gớm ghiếc.
“Sợ à? Sợ thì bú cho tao. Làm cho nó mềm ra đi.” – Hắn ra lệnh, ấn đầu Hà Nhi xuống háng mình.
Hà Nhi nín thở. Mùi hôi nách, mùi mồ hôi chua loét và mùi khai nồng từ hạ bộ hắn xộc vào mũi khiến nàng buồn nôn. Nhưng nàng không được phép nôn. Nàng phải làm hắn sướng. Nàng phải khiến hắn lơ là để moi tin.
Nàng nhắm mắt, há miệng ngậm lấy đầu khấc to bè của hắn.
“Ục…” – Hắn ấn mạnh hông, tống cả cây hàng vào họng nàng.
Hà Nhi bị nghẹn, nước mắt trào ra. Nàng cố gắng điều khiển lưỡi, liếm láp xung quanh, mút nhẹ.
“Tốt… tốt lắm… mút mạnh vào con đĩ…” – Tam Báo ngửa cổ ra sau ghế, rên rỉ. Tay hắn đặt lên đầu nàng, giật tóc nàng theo nhịp đẩy đưa.
Lợi dụng lúc hắn đang đê mê nhất, Hà Nhi nhả ra một chút để lấy hơi, rồi hỏi nhỏ, giọng ngây thơ:
“Anh Ba… anh giỏi thật đấy… Mấy người kia nói anh không bằng Giang ca… đúng là sai lầm…”
“Thằng Giang?” – Tam Báo hừ một tiếng, mắt vẫn lim dim nhưng giọng điệu đầy khinh bỉ. – “Nó chỉ là thằng ranh con gặp thời. Tao mới là người nắm giữ huyết mạch của cái đất này.”
“Thật ạ? Nhưng em nghe nói… Giang ca đang nắm hết các tuyến đường vận chuyển lớn…” – Hà Nhi vừa nói vừa dùng lưỡi liếm dọc theo thân dương vật hắn, kích thích hắn nói tiếp.
“Hahaha! Ngu ngốc!” – Tam Báo cười khinh khỉnh, tay vỗ vỗ vào má Hà Nhi. – “Nó chỉ nắm đường cái quan thôi. Còn tao… tao nắm những ‘con đường chuột’. Những tuyến đường mà cảnh sát không bao giờ ngờ tới, những bến đò nhỏ, những xe tải chở rác… Đó mới là nơi tiền chảy về.”
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hà Nhi, vẻ mặt đầy tự mãn:
“Mày biết tại sao tao dám chơi mày không? Vì tao sắp lật đổ nó rồi. Danh sách các tuyến đường đó… tao đã mã hóa và giấu ở nơi mà cả đời nó cũng không tìm ra được. Chỉ cần tao tung ra, thằng Giang sẽ mất hết uy tín với các đối tác, và tao sẽ lên nắm trùm.”
Tim Hà Nhi đập thình thịch. Danh sách. Mã hóa. Giấu kín.
“Anh… anh giấu ở đâu mà hay vậy?” – Nàng hỏi, cố giữ vẻ ngưỡng mộ, tay vuốt ve hai hòn bi của hắn.
Tam Báo đang sướng điên người, lí trí mờ đi. Hắn cười hinh hích:
“Ở nơi an toàn nhất… ngay trên người tao đây này…”
Hắn vỗ vỗ vào chiếc nhẫn to bản, mặt đá đen sì trên ngón tay cái của bàn tay trái đang nắm tóc Hà Nhi.
“Trong này… có một con chip nhỏ xíu. Hahaha! Ai mà ngờ được chứ?”
Hà Nhi nhìn chiếc nhẫn. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh. Mục tiêu đã xác định.
Nhưng đúng lúc đó, Tam Báo bỗng nhiên giật mạnh tóc nàng, ép mặt nàng dính chặt vào háng hắn.
“Đủ chuyện rồi! Giờ thì bú cho tao ra! Tao muốn bắn đầy mồm mày! Nhanh lên!”
Hắn bắt đầu thúc hông điên cuồng. Khúc thịt thô kệch đâm thọc vào họng Hà Nhi không thương tiếc, khiến nàng nghẹt thở, nôn khan. Nàng phải dùng hết kỹ năng để không cắn vào hắn, đồng thời chịu đựng sự nhục nhã và ghê tởm đang dâng trào.
(Còn tiếp…)

4.6 19 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ngoalongati

truyện này mình đọc thấy hay nhất trên web, ngóng chờ ra tiếp.

Bonjekmen

Hóng truyện quá bạn ơi

Võ thị hà

Mua truyện ib zalo 0329185960

Lâura

Lâu ko ra chap mới thế

kẻ ẩn danh

lên tiếp đi ad

Djkflal

Lẽ ra nên để tam báo địt tung lồn hà nhi rồi 2 thằng vệ sĩ cũng tham gia luôn