NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026 – Update Chương 83
Tác Giả: nuthanxinhdep
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: BDSM, gai dam, lén lút khẩu dâm, nữ cảnh sát
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Phần 60: Khoảng Lặng Sau Cơn Bão và Vết Nứt Của Lương Tri
Tiếng thở dốc nặng nề dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng đến ngột ngạt trong căn phòng trọ chật hẹp.
Khi cơn cực khoái qua đi, khi những đợt sóng khoái cảm rút lui, lý trí của Hà Nhi chậm chạp quay trở lại như một kẻ thẩm phán tàn nhẫn. Nàng mở mắt, nhìn trần nhà loang lổ vết ố, rồi từ từ cúi xuống nhìn cảnh tượng hỗn độn trên giường.
Dịch trắng đục và dâm thủy hòa lẫn vào nhau, dính bết trên bụng, trên đùi nàng và cả trên người Hồ Nổ. Mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến dạ dày Hà Nhi quặn thắt.
“Chị… chị Nhi…” – Hồ Nổ thì thầm, giọng vẫn còn run rẩy vì dư âm của khoái cảm. Cậu định vươn tay ra ôm lấy vai nàng, muốn tìm kiếm một chút hơi ấm sau sự bùng nổ vừa rồi.
Nhưng Hà Nhi rụt người lại như phải bỏng.
“Tránh ra!”
Giọng nàng không lớn, nhưng đanh lại, lạnh lẽo và đầy xa cách. Nàng vội vàng lồm cồm bò dậy, vơ lấy chiếc chăn mỏng che kín cơ thể trần trụi đang run lên bần bật. Không phải vì lạnh, mà vì sự xấu hổ đang thiêu đốt tâm can.
Nàng vừa làm cái gì thế này? Nàng – một Trung úy cảnh sát, người luôn tự hào về sự kiên định và phẩm giá – vừa để cho một cậu em trai kém tuổi, một người dân thường vô tội, dùng tay và cơ thể cậu ta để thỏa mãn cơn dục vọng thấp hèn của mình.
“Chị… em xin lỗi… em…” – Hồ Nổ hoảng hốt khi thấy thái độ của Hà Nhi thay đổi đột ngột. Cậu vội vàng kéo chiếc quần đùi lên che đi phần hạ bộ vẫn còn lấm lem, mặt cúi gằm xuống, tay chân thừa thãi không biết để đâu.
“Đừng nói nữa. Đi ra ngoài. Ngay lập tức.” – Hà Nhi nói, mắt nhìn đi chỗ khác, cố nén những giọt nước mắt tủi nhục đang chực trào ra.
Hồ Nổ lủi thủi bước xuống giường. Cậu muốn nói gì đó, muốn an ủi chị, nhưng vẻ mặt lạnh lùng và đau khổ của Hà Nhi khiến cậu nghẹn lời. Cậu lặng lẽ bước ra khỏi phòng, khép cửa lại thật nhẹ.
Cánh cửa vừa đóng, Hà Nhi gục xuống. Nàng ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào đó, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.
Nàng ghê tởm chính mình. Sự kích thích của thuốc là một phần, nhưng nàng không thể phủ nhận rằng trong khoảnh khắc đó, nàng đã thực sự buông thả. Nàng đã lợi dụng tình cảm ngây thơ của Hồ Nổ để lấp đầy sự trống rỗng, để xoa dịu những tổn thương mà Giang và Vệ Ca gây ra. Nàng đang kéo Hồ Nổ xuống vũng bùn cùng mình.
“Mày tồi tệ quá, Nhi ơi…” – Nàng tự sỉ vả.
Hà Nhi lê bước vào nhà tắm. Nàng xả nước thật mạnh, lấy bông tắm chà xát điên cuồng lên vùng bụng, vùng đùi, nơi dính những vệt tinh dịch của Hồ Nổ. Nàng chà đến khi da đỏ ửng, rát buốt, như muốn lột bỏ lớp da ô uế này đi. Nhưng cảm giác tội lỗi thì không dòng nước nào rửa trôi được.
…
Hồ Nổ ngồi co ro trên chiếc ghế sofa cũ ngoài phòng khách. Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt hiu lọt qua khe cửa sổ.
Cậu nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Vẫn còn vương lại mùi hương của chị, mùi nồng nàn của dục tình. Cậu đưa tay lên mũi ngửi, rồi lại vội vàng bỏ xuống, cảm thấy mình thật đê tiện. Cậu đã hứa sẽ bảo vệ chị, nhưng vừa rồi, cậu lại hùa theo cơn say của chị để thỏa mãn bản thân.
Cậu nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm rất lâu, rồi tắt hẳn. Sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng sột soạt của quần áo.
Hồ Nổ nín thở, chờ đợi cánh cửa phòng ngủ mở ra. Nhưng không. Đèn trong phòng vụt tắt. Chị không ra ngoài. Chị không muốn nhìn mặt cậu.
Cảm giác bị chối bỏ khiến lồng ngực Hồ Nổ đau nhói. Cậu nằm xuống ghế sofa, co người lại, cố gắng dỗ giấc ngủ chập chờn trong sự dằn vặt.
Sáng hôm sau.
Khi Hồ Nổ tỉnh dậy, cậu thấy bên cạnh trống trơn. Hà Nhi đã rời đi từ lúc nào.
Cậu bước ra phòng khách, thấy trên bàn gỗ cũ kỹ có đặt một tờ tiền 500 nghìn được dằn dưới ly nước, bên cạnh là một mảnh giấy nhỏ với nét chữ nắn nót nhưng vội vã:
“Chị phải đi giải quyết công việc, thời gian tới có lẽ sẽ ít ghé về. Số tiền này em giữ lấy mà lo ăn uống. Tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”
Hồ Nổ cầm tờ giấy lên, đọc đi đọc lại dòng chữ ấy. Không có lời trách móc, cũng không có lời hứa hẹn nào. Chỉ là sự quan tâm xa cách. Cậu nắm chặt tờ giấy trong tay, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, lòng dấy lên một nỗi buồn mênh mang và sự quyết tâm âm thầm.
…
Tại trụ sở của một công ty bình phong thuộc Vạn Phát.
Hà Nhi ngồi trong một góc quán cà phê đối diện, tay khuấy ly đen đá đã tan hết từ lâu. Nàng đeo kính râm che đi đôi mắt sưng húp thiếu ngủ. Nàng mặc một bộ đồ công sở kín đáo, lịch sự, khác hẳn với vẻ gợi dục đêm qua.
Nàng đang chờ. Hôm nay là ngày nàng phải đến gặp quản lý Ngân để nhận nhiệm vụ tiếp theo.
Lý trí của nàng đã quay trở lại, sắc bén và lạnh lùng hơn. Sự yếu lòng với Hồ Nổ đêm qua là một sai lầm chết người mà nàng thề sẽ không bao giờ lặp lại. Nàng phải giữ khoảng cách với cậu, phải tàn nhẫn với cậu để bảo vệ cậu.
Hà Nhi lấy chiếc điện thoại đen trắng cục gạch ra. Đây là thiết bị liên lạc duy nhất an toàn.
Nàng soạn một tin nhắn nháp, nhưng rồi lại xóa đi. Nàng định báo cáo về việc đã tiếp cận được Vệ Ca và những nghi vấn về sự mâu thuẫn nội bộ, nhưng rồi nàng nhận ra mình chưa đủ bằng chứng xác thực.
“Chưa phải lúc.” – Hà Nhi lầm bầm.
Đúng lúc đó, điện thoại smartphone của nàng – chiếc điện thoại dùng để liên lạc với người của Vạn Phát – rung lên.
Là tin nhắn của quản lý Ngân:
“Đến văn phòng ngay. Hồng Tỷ muốn gặp cưng. Có việc gấp.”
Hà Nhi hít một hơi sâu, uống cạn ly cà phê đắng ngắt. Nàng đứng dậy, chỉnh lại trang phục, vuốt lại mái tóc. Gương mặt nàng đanh lại, khoác lên lớp mặt nạ lạnh lùng, cam chịu.
Cuộc sống của một “tay trong” lại tiếp diễn. Nàng phải dấn thân vào bóng tối một lần nữa, để tìm kiếm ánh sáng công lý, dù ánh sáng ấy giờ đây dường như quá xa vời.
truyện này mình đọc thấy hay nhất trên web, ngóng chờ ra tiếp.
Hóng truyện quá bạn ơi
Mua truyện ib zalo 0329185960
Lâu ko ra chap mới thế
lên tiếp đi ad
Lẽ ra nên để tam báo địt tung lồn hà nhi rồi 2 thằng vệ sĩ cũng tham gia luôn