Mẹ iu dấu – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ iu dấu – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Từ góc nhìn hoàn hảo ở gác mái, tôi nín thở nhìn xuống. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ chiếc đèn bàn ở góc phòng khách, không gian bỗng chốc thu nhỏ lại, chỉ còn vừa vặn cho hai người. Lúc này đã điểm 23 giờ đêm, vạn vật xung quanh đều im lìm, khiến cho từng cử chỉ, từng tiếng động nhỏ nhất ở phía dưới đều lọt trọn vào tai tôi. Mẹ khẽ vén lọn tóc xõa bên tai, đôi gò má ửng hồng. Mẹ khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ, đôi bàn tay gầy gầy đan chặt vào nhau đầy bối rối.

– Em bảo hôm nay thực sự cảm ơn anh, nếu không có anh đứng ra lúc đó thì em chẳng biết phải đối diện với mọi người thế nào. Nói rồi, mẹ ngước nhìn bác, ánh mắt lấp lánh như có nước:

– Không chỉ chuyện hôm nay đâu… Suốt thời gian qua, nếu không có anh luôn ở bên cạnh bảo ban, chăm sóc, chắc cuộc sống của em tẻ nhạt lắm. Ở cạnh anh, em cứ có cảm giác như mình được quay về thời con gái, trẻ trung và được nuông chiều.

Bác nghe vậy thì khẽ bật cười. Bác không nói gì hoa mỹ, chỉ chậm rãi đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình phủ lên đôi bàn tay đang run rẩy của mẹ, siết nhẹ một cái.

– Thế thì chúng ta huề nhau rồi. Vì khi ở cạnh em, anh cũng thấy mình hệt như cậu thanh niên mới biết yêu lần đầu vậy. Nhìn em cười, tim anh vẫn đập loạn xạ hệt như cái ngày xưa ấy.

Mẹ đỏ bừng mặt, khẽ rút tay ra rồi trách khéo: sao già rồi mà còn nói mấy câu sến súa như sấp nhỏ, không sợ người ta cười cho. Bác chỉ nhìn mẹ đắm đuối, bảo rằng trong căn phòng này lúc này chỉ có hai người, anh chỉ nói cho một mình cô gái của anh nghe thôi, ai mà cười được…

Nghe xong, mẹ đỏ bừng mặt, khẽ đẩy vai bác ra rồi đánh trống lảng:

— Anh có muốn ăn gì không để em nấu? Cả ngày nay tiếp rượu với bạn bè mà xem chừng anh vẫn tỉnh táo gớm nhỉ.

Bác khẽ mỉm cười, ánh mắt thâm trầm nhìn mẹ đầy ý nhị:

— Anh lúc nào mà chẳng biết giữ chừng mực. Chỉ là… trước mặt em, anh không muốn phải tỉnh táo quá mức làm gì.

Dứt lời, không để mẹ kịp phản ứng, bác bất ngờ rướn người tới, ghì lấy đôi vai của mẹ. Bác bắt đầu hôn mẹ, một nụ hôn cuồng nhiệt và nồng cháy như muốn bù đắp cho tất cả những kìm nén suốt cả ngày dài. Mẹ sững sờ, theo bản năng đưa đôi tay nhỏ bé lên đẩy mạnh vào lồng ngực vạm vỡ của  bác để phản kháng. Nhưng sự chống cự đó yếu ớt dần, rồi lịm tắt hẳn trước sự tấn công mãnh liệt và đầy khao khát kia. Chỉ một thoáng sau, mẹ không còn đẩy bác ra nữa mà đôi tay ấy từ từ buông thõng, rồi bất giác vòng qua cổ bác, đáp lại bằng một sự cuồng nhiệt không kém. Giữa phòng khách vắng lặng, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người quện chặt lấy nhau trong một nụ hôn sâu, bỏ mặc mọi luân thường đạo lý ngoài cánh cửa, bỏ mặc cả sự thật rằng họ đang lừa dối những người thân yêu nhất của mình. Nấp trên gác mái, tôi bàng hoàng đến mức suýt chút nữa là đánh rơi cả hơi thở. Cảnh tượng trần trụi ấy phơi bày ngay dưới mắt tôi, thiêu đốt mọi niềm tin cuối cùng mà tôi dành cho mẹ. Hóa ra, đằng sau vẻ yêu kiều, đoan trang kia lại là một khát khao mãnh liệt đến đáng sợ mà bố tôi – người đàn ông cục mịch, thô lỗ – sẽ chẳng bao giờ có thể chạm tới được. Sự liều lĩnh ấy bùng phát như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của cả hai. Dưới ánh đèn vàng vọt, nụ hôn mỗi lúc một sâu hơn, tiếng thở gấp gáp của họ lọt qua kẽ hở gác mái, dội thẳng vào tai tôi như những nhát búa nện vào lồng ngực. Bác Cả không dừng lại ở đó. Đôi bàn tay vốn thô ráp của người đàn ông từng trải bắt đầu di chuyển đầy khao khát trên những đường cong của chiếc áo dài ôm sát. Mẹ khẽ rên rỉ, một âm thanh lạ lẫm mà tôi chưa bao giờ nghe thấy — nó vừa như là sự khước từ yếu ớt, vừa như là sự mời gọi đầy tội lỗi.

— Đừng… anh… nhỡ ai thấy thì sao… — Mẹ thào thào, hơi thở đứt quãng khi bác Cả vùi đầu vào hõm cổ mẹ, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc.

— Cổng khóa rồi, đêm rồi, em đừng lo. Cả ngày hôm nay anh đã phải nhẫn nhịn nhìn thằng khốn kia chạm vào em… Giờ anh không nhịn nổi nữa.

Lời khẳng định đầy chiếm hữu của bác như một liều thuốc độc ngấm vào tâm trí mẹ. Đôi tay mẹ vốn đang đẩy nhẹ trước ngực bác, giờ lại siết chặt lấy bờ vai vạm vỡ, móng tay bấu vào lớp áo sơ mi phẳng phiu như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn say lạc lối. Bác Cả bế bổng mẹ lên, mặc cho tà áo dài thướt tha rủ xuống yếu ớt, rồi cả hai ngã nhào xuống chiếc ghế sofa rộng. Ở vị trí trên cao, tôi thấy rõ đôi chân mẹ co lên, quấn lấy hông bác trong một tư thế đầy bản năng và trần trụi. Chiếc cúc bấm ở cổ áo dài vốn ngay ngắn, nay đã bị bàn tay bác thô bạo giật mở, để lộ vùng da trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo. Họ lao vào nhau bất chấp tất cả, bất chấp cả việc đây là căn phòng khách mà bố tôi vẫn thường ngồi hút thuốc mỗi tối, bất chấp cả sự linh thiêng của mái ấm mà họ đang cùng nhau chà đạp. Máu trong người tôi như đông cứng lại. Sự liều lĩnh của họ khiến tôi vừa kinh tởm, vừa sợ hãi đến mức không dám cử động. Chỉ cần một cái cựa mình nhỏ của tôi lúc này, hay một thanh gỗ gác mái vô tình lên tiếng, bí mật nhơ nhuốc này sẽ vỡ tan tành. Nhưng dường như lúc này, trong mắt họ chẳng còn thế gian, chẳng còn đúng sai, chỉ còn lại ngọn lửa dục vọng đang hừng hực cháy giữa đêm tối mênh mông.

Sự liều lĩnh ấy nhanh chóng biến thành một cơn cuồng phong không gì ngăn cản nổi. Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ góc phòng, tôi thấy bác Cả dường như đã đánh mất hoàn toàn vẻ điềm tĩnh, lịch lãm thường ngày. Bác gấp gáp trút bỏ lớp áo sơ mi, để lộ thân hình vạm vỡ của một người đàn ông trung niên đầy sức mạnh. Mẹ tôi, trong cơn say của thứ tình cảm tội lỗi, cũng không còn chút dáng vẻ đoan trang của một người vợ, người mẹ hiền thục. Mẹ khẽ ngửa cổ, đôi mắt nhắm nghiền như để tận hưởng sự chiếm hữu đầy thô bạo nhưng nồng nàn từ bác. Bàn tay bác Cả thô bạo lách vào bên trong lớp áo dài, khiến những đường chỉ mỏng manh dường như sắp đứt tung. Tiếng hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, gấp gáp và nồng nặc mùi dục vọng, át đi cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ trên tường.

— Anh… chậm thôi… nhỡ ai nghe thấy… — Mẹ thào thào, âm thanh đứt quãng như một tiếng rên rỉ hơn là một lời can ngăn.

— Cả thế giới này lúc này chỉ có hai ta thôi, em đừng nhắc đến ai khác nữa. — Bác Cả gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mẹ như muốn khảm mẹ vào thân thể mình.

Mẹ không nói thêm được lời nào, đôi môi lại một lần nữa bị bác Cả khóa chặt trong một nụ hôn điên cuồng. Họ lăn lộn trên chiếc ghế sofa, tà áo dài thướt tha của mẹ giờ đây nhăn nhúm, vướng víu giữa những động tác mạnh mẽ của bác Cả. Tôi trân trối nhìn cảnh tượng ấy qua cái lỗ gác mái, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Sự kinh tởm dâng lên đến tận cổ họng, nhưng đôi mắt tôi như bị đóng đinh vào đó, không thể rời đi. Hóa ra, ngôi nhà mà tôi hằng tin tưởng là nơi bình yên nhất, lại đang trở thành nơi chứng kiến sự phản bội trơ trẽn nhất. Bố tôi, lúc này có lẽ đang lầm lũi làm việc hoặc đang ngủ say ở một nơi nào đó, chẳng hề hay biết rằng chính người anh em thân thiết nhất và người vợ mà ông yêu thương đang dày vò danh dự của ông ngay trên chính chiếc ghế mà ông vẫn ngồi. Đỉnh điểm của sự liều lĩnh là khi bác Cả nhấc bổng mẹ lên, đặt mẹ ngồi hẳn lên đùi mình, đối mặt với nhau. Trong tư thế ấy, mọi rào cản dường như đã bị xóa sạch. Những tiếng động trần trụi bắt đầu vang lên rõ rệt hơn giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Tôi nhắm mắt lại, nhưng những âm thanh ấy vẫn cứ len lỏi vào tai, như những mũi kim đâm vào thính giác. Đêm nay, gác mái này không còn là căn cứ bí mật của tôi nữa, mà nó đã trở thành một nhà tù của sự thật — nơi tôi bị giam cầm trong chính nỗi đau và sự ghê tởm đối với những người mà tôi từng kính trọng nhất. Không gian tầng dưới lúc này dường như không còn thuộc về ngôi nhà quen thuộc của tôi nữa, nó đã biến thành một mê cung của những ham muốn tội lỗi. Ánh đèn vàng hiu hắt đổ bóng hai thân hình đang quấn lấy nhau lên bức tường phòng khách, tạo nên những hình thù nhảy múa đầy ma quái. Bác Cả xoay người, thô bạo gạt phăng mấy chiếc gối tựa trên sofa xuống sàn để lấy chỗ nằm cho cả hai. Tiếng sột soạt của vải vóc va chạm, tiếng khóa kéo kim loại khô khốc vang lên giữa đêm vắng khiến tim tôi thắt lại. Mẹ tôi, người phụ nữ vốn luôn chỉn chu trong từng nếp áo, giờ đây để mặc cho tà áo dài thướt tha bị bác Cả vần vò đến nhăn nhúm.

— Anh… đừng làm rách… mai em còn phải… — Giọng mẹ thào thào, nghẹn lại khi nụ hôn của bác Cả dời từ môi xuống bờ vai trần đang run rẩy.

— Mai anh mua cho em bộ khác, đẹp gấp mười lần. Giờ thì đừng nghĩ đến chuyện gì nữa… — Bác Cả gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả vào tai mẹ.

Bàn tay bác không còn chút nể nang nào, thô bạo lách sâu vào bên trong, khiến mẹ khẽ cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nửa như đau đớn, nửa như hưởng thụ. Tôi trân trối nhìn từ trên gác mái, thấy đôi bàn chân mẹ quắp chặt lấy bắp chân vững chãi của bác Cả, móng chân bấm sâu vào lớp da thịt như để kìm nén một sự bùng nổ sắp sửa diễn ra. Cảnh tượng trần trụi ấy cứ thế phơi bày ra trước mắt tôi. Những âm thanh của da thịt va chạm, tiếng rên rỉ đứt quãng của mẹ hòa cùng tiếng thở dốc hầm hập của bác Cả tạo thành một bản nhạc kinh tởm vang vọng khắp căn phòng khách. Họ lao vào nhau như những con thú hoang bỏ đói lâu ngày, bất chấp sự linh thiêng của gian thờ ngay phía trên đầu, bất chấp cả sự hiện diện của tôi — đứa con đang chết lặng trong bóng tối.

Sự liều lĩnh đã chạm đến đỉnh điểm khi bác Cả xoay người mẹ lại, ép mẹ vào thành ghế sofa. Trong tư thế ấy, tấm lưng trắng ngần của mẹ lộ ra dưới ánh đèn, tương phản gay gắt với đôi bàn tay to lớn, sạm màu của bác Cả đang siết chặt lấy hông mẹ. Tôi thấy rõ từng nhịp chuyển động mạnh mẽ, dồn dập của bác, thấy cả vẻ mặt vừa nhục nhã vừa say mê của mẹ qua tấm gương lớn treo đối diện. Máu trong người tôi như sôi lên rồi lại đóng băng ngay lập tức. Cảm giác kinh tởm dâng lên đến tận cổ họng, tôi chỉ muốn hét thật to, muốn xông xuống để đập tan cái cảnh tượng nhơ nhuốc này. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh vào sàn gác mái, tôi chỉ có thể run rẩy đứng đó, chứng kiến mẹ mình — người mà tôi hằng tôn thờ — đang dần dần tan chảy và dâng hiến tất cả cho người đàn ông mà bố tôi gọi là “anh em vào sinh ra tử”.

Cảnh tượng ấy dường như đã vượt quá sức chịu đựng của không gian phòng khách chật chội. Bác Cả, với sức mạnh của một người đàn ông đang hừng hực bản năng, bất ngờ luồn tay xuống dưới khoeo chân mẹ, bế bổng mẹ lên khỏi chiếc sofa nhàu nát. Mẹ khẽ “á” lên một tiếng nhỏ vì bất ngờ, hai tay vội vàng quàng chặt lấy cổ bác Cả để giữ thăng bằng. Tà áo dài giờ đây buông rũ xuống, lòa xòa trên cánh tay vạm vỡ của bác. Đầu mẹ gục vào vai bác, hơi thở dồn dập hắt vào lớp da thịt trần trụi nơi lồng ngực bác Cả.

— Vào trong đi anh… nhỡ… — Mẹ thầm thì, giọng nói lạc đi vì vừa lo sợ vừa khao khát.

Bác Cả không đáp lời, chỉ gật đầu một cái đầy quyết đoán. Những bước chân của bác nện xuống sàn nhà gỗ kêu lên những tiếng “ken két” nặng nề, dứt khoát. Bác bế mẹ tiến thẳng về phía cánh cửa phòng ngủ — căn phòng mà bố mẹ tôi vẫn nằm chung bấy lâu nay.

Tôi nấp trên gác mái, tim như bị ai bóp nghẹt. Từ vị trí của mình, tôi chỉ có thể nhìn theo bóng lưng to lớn của bác Cả đang che khuất hoàn toàn thân hình mảnh mai của mẹ. Khi đi ngang qua khung cửa, ánh đèn hành lang hắt vào làm lộ rõ những vết đỏ thẫm trên bờ vai trắng ngần của mẹ, minh chứng cho sự cuồng nhiệt đầy thô bạo vừa rồi.

Cạch.

Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc giữa đêm thanh vắng. Âm thanh ấy như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng trong tâm trí tôi. Cánh cửa gỗ khép lại, ngăn cách thế giới bên ngoài với sự phản bội trần trụi đang chuẩn bị tiếp diễn bên trong. Tôi ngồi thụp xuống sàn gác mái, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một luồng điện lạ lẫm, nhơ nhuốc chạy dọc sống lưng khiến cơ thể tôi có những phản ứng bản năng không thể kiểm soát. Cảm giác kinh tởm xen lẫn với một sự kích thích tội lỗi khiến tôi nghẹt thở. Tôi không muốn phá nát gia đình này, không muốn thấy bố gục ngã hay mẹ bị phỉ nhổ, nhưng sự thật dưới kia giống như một liều thuốc độc đang ngấm dần vào máu. Tôi nín thở, nhẹ nhàng lẩn xuống cầu thang gác mái. Đôi bàn chân trần chạm vào nền gạch lạnh toát, tôi lẻn qua hành lang, tiến sát về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ. Qua khe cửa hẹp, ánh đèn ngủ mờ tối hắt ra những hình ảnh hoang dã. Bóng của bác Cả và mẹ quện chặt vào nhau, nhấp nhô đầy cuồng nhiệt trên chiếc giường quen thuộc. Những âm thanh xác thịt va chạm, tiếng thở dốc và những lời nồng cháy dâm dục rót vào tai tôi, lấp đầy tâm trí bằng một sự bàng hoàng cực độ. Tôi quay mặt đi, cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc hay tiếng thét. Tôi lẩn vào phòng riêng của mình, tay run rẩy tìm đến góc tủ, nơi đặt con lợn đất mà tôi đã nâng niu, tích góp suốt 13 năm qua. Nó nặng trịch, chứa đựng tất cả sự ngây thơ và những ước mơ vụn vặt của tuổi thơ tôi. Nhưng đêm nay, nó sẽ trở thành công cụ cho một kế hoạch khác. Ôm chặt con lợn vào lòng, tôi lặng lẽ mở cửa sau, lách mình ra khỏi ngôi nhà đang tràn ngập sự tội lỗi. Gió đêm thổi lồng lộng nhưng không làm dịu đi cái nóng hừng hực trong người tôi. Tôi bước nhanh về phía nhà bà ngoại, bóng tối của ngõ vắng bao trùm lấy dáng hình đơn độc. Sáng mai, khi mẹ thấy tôi trở về từ nhà bà, bà sẽ chẳng mảy may nghi ngờ. Sự ngoan ngoãn của tôi sẽ là tấm màn nhung hoàn hảo nhất để che đậy bí mật kinh hoàng này. Trong đầu tôi, những bánh răng của một kế hoạch mới bắt đầu chuyển động. Nếu mẹ đã chọn cách phản bội, nếu bác Cả đã chọn cách chà đạp lên lòng tin của bố, thì tôi cũng sẽ có cách của riêng mình để sắp đặt lại quân cờ này theo cách hoàn mĩ nhất.

3.6 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đinh Tiên Hoàng

Tác chuồn rồi à

Yume

Tác ngủm rồi

Yume

Tuyệt vời cảm xúc ;)) nhưng hơi thiếu cảnh giường nha shop

Yume

Ủng hộ tác

Lyly

Truyện đỉnh quá. Hấp dẫn