Mẹ iu dấu – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ iu dấu – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Tôi khẽ hé mở cánh cửa. Khách khứa ở sảnh trung tâm đã lấp đầy các bàn, hầu hết đều là những gương mặt quen thuộc mà tôi đã thấy từ sáng nay. Tôi bước hẳn vào trong, đưa mắt dáo dác nhìn quanh. Ai nấy đều bận rộn trò chuyện, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng mẹ và bác Cả đâu. Họ đi đâu rồi nhỉ? Đáng lẽ phải ở đây tiếp khách chứ, hay là họ đang ở trên lầu rồi? Nghĩ vậy, tôi rảo bước đi theo một chú bồi bàn hướng lên tầng hai. Vừa đặt chân lên đến nơi, tôi không khỏi choáng ngợp. Một không gian rộng lớn tương đương với tầng một – nơi vốn chứa được đến bảy, tám mươi bàn tiệc – vậy mà ở đây lại chỉ có vỏn vẹn sáu căn phòng khép kín. Nhớ lại mấy bộ phim hay xem, người ta thường gọi đây là những ‘phòng bao’ hay phòng VIP, chuyên dùng để tiếp đón những nhân vật đặc biệt quan trọng. Có lẽ, mẹ tôi cũng đang ở trong một căn phòng nào đó trên này. Dãy hành lang trải thảm đỏ êm ái, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc đèn tường cổ điển làm không gian càng thêm vẻ trang nghiêm và có chút gì đó… ngột ngạt. Khác hẳn với sự náo nhiệt, ồn ào đến nghẹt thở ở tầng dưới, tầng hai này tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch vì hồi hộp xen lẫn tò mò. Tôi rón rén bước đi, cố gắng không tạo ra tiếng động. Sáu cánh cửa gỗ lim nặng trịch, đóng then cài chặt như đang che giấu những bí mật lớn lao bên trong. Đến trước căn phòng số 203, tôi chợt khựng lại khi nghe thấy một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực lọt qua khe cửa gỗ dày. Đúng là giọng của bác Cả! Tim tôi đập thình thịch, tôi nín thở rồi bất giác tiến lại gần hơn một chút, áp nhẹ tai vào cánh cửa gỗ dày. Nhưng trái với những lời thì thầm lúc trước, bên trong đột nhiên vang lên một tràng chất vấn đầy nảy lửa:

“Mày vừa làm cái gì đấy?” – Tiếng bác Cả gầm lên.

Ngay sau đó là một giọng nói hoàn toàn lạ lẫm, có chút cợt nhả vang lên đáp lại: “Anh làm gì mà gắt gỏng vậy?”

– Tao hỏi lại một lần nữa. Mày vừa làm cái trò gì hả?         – Bác Cả gằn mạnh từng chữ, âm thanh như muốn xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng VIP.

Không thể kìm nén sự tò mò, tôi rướn người lên, ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ ở khung cửa gỗ. Cảnh tượng bên trong đập vào mắt khiến tôi không khỏi bàng hoàng. Bác Cả đang dùng một tay túm chặt lấy cổ áo của một gã đàn ông xa lạ, gương mặt bác đỏ bừng vì tức giận, gân xanh nổi đầy trên trán. Mẹ tôi đứng ngay phía sau, hai tay níu chặt lấy cánh tay bác Cả như đang cố sức can ngăn, gương mặt mẹ hiện rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi. Ngay phía sau, mẹ tôi đang đứng đó, gương mặt tái nhợt vì bàng hoàng và nhục nhã. Hai tay mẹ níu chặt lấy cánh tay bác Cả như đang cố sức ngăn cản một cuộc xô xát lớn hơn, nhưng đôi vai mẹ vẫn còn run lên bần bật. Hóa ra, gã khốn kia đã lợi dụng lúc vắng vẻ trong phòng bao để giở trò sàm sỡ mẹ tôi. Sự bảo vệ quyết liệt của bác Cả lúc này như một bức tường vững chãi, che chắn cho mẹ trước sự xúc phạm ghê tởm của kẻ đối diện. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức tôi chỉ kịp né người ra sau một bức phù điêu lớn bên hành lang để không ai phát hiện ra sự hiện diện của mình. Cánh cửa phòng VIP bật mở sầm một cái, bác Cả túm chặt lấy cổ áo gã đàn ông kia, lôi xềnh xệch hắn ra ngoài hành lang rồi thẳng tay đuổi cổ ngay trước sự chứng kiến của bao nhiêu người bạn cũ đang tụ tập ở sảnh tầng hai. Sự náo động ấy khiến không gian vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên đông đặc lại. Tôi nấp kỹ trong bóng tối, nín thở nhìn gã đàn ông kia lồm cồm bò dậy với gương mặt nhục nhã, trong khi những vị khách khác — vốn toàn là những nhân vật có máu mặt — chỉ biết nhìn nhau đầy e dè, không ai dám lên tiếng can ngăn. Điều khiến tôi bàng hoàng nhất không phải là cuộc xô xát, mà chính là sự quyết liệt đến mức tuyệt tình của bác Cả. Tôi biết, để ngồi được vào căn phòng này, gã kia chắc chắn không phải nhân vật tầm thường, thậm chí có thể là người anh em thân thiết lâu năm của bác. Vậy mà chỉ vì mẹ, bác sẵn sàng gạt bỏ tất cả, sẵn sàng làm bẽ mặt đối phương trước đám đông mà không cần nể nang lấy một chút tình nghĩa nào. Nhìn bóng lưng thẳng tắp và ánh mắt kiên định của bác, tôi biết chắc mẹ cũng cảm nhận được sự bảo vệ tuyệt đối đó — một sự tuyệt tình đầy ấm áp mà có lẽ chỉ những người trong cuộc mới thực sự thấu hiểu.

Sau khi gã đàn ông kia lủi thủi biến mất trong sự khinh khi của đám đông, không gian tầng hai bỗng chốc chìm vào một khoảng lặng đầy ngột ngạt. Mẹ tôi, khi ấy mới trút bỏ được vẻ gồng mình gượng gạo, bước tới và vùi đầu vào lòng bác Cả. Mẹ ôm lấy bác – một cái ôm của sự yếu lòng, của sự biết ơn và cả sự tin tưởng tuyệt đối.Nhìn từ phía sau bức phù điêu, tôi thấy đôi vai mẹ run lên khe khẽ. Có lẽ trong giây phút ấy, mẹ không còn là người phụ nữ mạnh mẽ tiếp khách dưới sảnh tầng một nữa, mà chỉ là một người em, một người phụ nữ vừa tìm thấy bến đỗ bình yên nhất giữa cơn bão nhục nhã vừa ập đến. Bác Cả không nói gì, đôi bàn tay vừa mới đây thôi còn gân guốc, giận dữ túm cổ áo kẻ kia, giờ lại nhẹ nhàng đặt lên lưng mẹ, vỗ về đầy che chở. Sự tuyệt tình của bác với người anh em cũ, hóa ra lại là sự tận tâm nhất dành cho mẹ. Tôi nấp trong bóng tối, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Hóa ra, đằng sau những cánh cửa phòng VIP xa hoa và những mối quan hệ làm ăn phức tạp kia, vẫn có một thứ tình cảm nguyên sơ và mãnh liệt đến thế. Tôi khẽ lùi lại, cố gắng không để tiếng bước chân làm hỏng không gian ấy, trong đầu vẫn vẩn vơ câu hỏi: Mối quan hệ thực sự giữa bác Cả và gia đình mình, liệu còn những bí mật nào mà tôi chưa hề chạm tới? Giữa lúc không gian đang chìm trong sự xúc động, mẹ đột nhiên giật mình như bản năng của một người phụ nữ nhạy cảm. Ánh mắt mẹ quét nhanh về phía bức phù điêu nơi tôi đang nấp. Bốn mắt chạm nhau, gương mặt mẹ biến sắc, vội vã đẩy bác Cả ra như thể vừa chạm phải lửa. Mẹ tiến về phía tôi, giọng nói lạc đi vì bối rối nhưng vẫn đầy vẻ nghiêm nghị, xua đuổi tôi phải đi về nhà ngay lập tức. Tối hôm ấy, căn nhà vắng lặng đến lạ thường. Tôi ngồi bó gối nhìn chiếc đồng hồ treo tường nhích từng nhịp nặng nề, lòng như lửa đốt nhưng đợi mãi, đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu. Không thể ngồi yên, tôi khoác vội chiếc áo rồi quay lại nhà hàng. Phố xá lúc này đã thưa người, nhà hàng cũng đã đóng cửa im lìm, những ánh đèn lộng lẫy ban sáng giờ tắt ngấm, chỉ còn lại vài bóng đèn đường hắt hiu. Tôi định quay xe đi về thì bỗng khựng lại. Qua khung cửa kính mờ ảo của sảnh vắng, dưới ánh đèn bảo vệ lờ mờ, tôi thấy hai bóng người đứng sát bên nhau. Dáng người mảnh khảnh ấy, chiếc áo dài ấy… đúng là mẹ. Nhưng điều khiến tim tôi như nghẹn lại, lồng ngực thắt chặt chính là cảnh tượng trước mắt: Mẹ và bác Cả đang trao nhau một nụ hôn sâu, nồng cháy và đầy khao khát—một hình ảnh hoàn toàn khác xa với sự ‘bảo vệ anh em’ mà tôi hằng tưởng tượng.

Một lúc sau họ cũng buông nhau ra rồi đứng nói chuyện thêm một lát. Mẹ tôi rút điện thoại ra rồi lại cất vào, ngập ngừng đắn đo mãi. Cuối cùng, mẹ cũng gọi cho tôi, thông báo tối nay sẽ về trễ và bảo tôi qua nhà bà ngoại ngủ một hôm. Tôi dằn lòng, giả vờ ngoan ngoãn đồng ý để không bứt dây động rừng. Ngay sau đó, mẹ và bác Cả cùng rời khỏi nhà hàng, tôi lặng lẽ bám theo sau. Nhìn cách bác Cả ga-lăng mở cửa xe cho mẹ bước lên, tôi bất giác chạnh lòng. Đúng là một người đàn ông tinh tế và khéo léo, khác hẳn với bố tôi. Dẫu biết trong lòng bố rất thương vợ thương con, nhưng những hành động của ông lại có phần thô lỗ và quá bộc trực, khiến bố mẹ chẳng mấy khi có được những khoảnh khắc lãng mạn bên nhau. Vì bác Cả đi ô tô nên tôi không thể nào đuổi kịp. Bất lực, tôi chỉ có thể đứng ở đầu ngõ chờ đợi… 10 phút, 20 phút, rồi 40 phút trôi qua. Ngay khi tôi sắp bỏ cuộc thì ánh đèn xe của bác Cả lại lướt qua. Hướng rẽ đó… đúng là hướng về nhà tôi! Tôi thong thả bám theo sau. Đường ngõ làng vốn không quá rộng nên chiếc ô tô không thể đi nhanh, giúp tôi dễ dàng giữ khoảng cách an toàn. Về đến trước cổng nhà, vẫn trong bộ áo dài thướt tha ban sáng, mẹ bước xuống xe. Dưới ánh đèn mờ ảo, chiếc áo dài ôm trọn lấy vóc dáng đầy đặn, quyến rũ của mẹ với một phong thái vô cùng yêu kiều. Thấy nhà tắt đèn tối om và cổng khóa ngoài, mẹ thao tác rất nhanh. Nhưng thay vì khóa lại sau khi vào, bà lại mở toang cánh cổng ra rồi bật đèn sân để bác Cả đánh xe thẳng vào trong. Một suy nghĩ kinh khủng bỗng nảy ra trong đầu tôi: Không lẽ đêm nay ông ta định ngủ lại đây sao? Đó là điều tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới, và cũng chưa bao giờ muốn nó xảy ra. Lợi dụng lúc cả hai đang tập trung lùi xe vào sân, tôi liền lẻn ra phía sau, thoăn thoắt trèo qua bức tường gạch rồi lẩn nhanh lên gác mái.

3.6 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đinh Tiên Hoàng

Tác chuồn rồi à

Yume

Tác ngủm rồi

Yume

Tuyệt vời cảm xúc ;)) nhưng hơi thiếu cảnh giường nha shop

Yume

Ủng hộ tác

Lyly

Truyện đỉnh quá. Hấp dẫn