Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 35
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 08/07/2026
Bị bạn học của con trai nhìn thấy bộ đồ ngủ gợi cảm mà mình vừa mới mua chưa kịp mặc, dù có cố tỏ ra bình tĩnh, người phụ nữ xinh đẹp này vẫn không giấu được hai vệt ửng hồng quyến rũ trên mặt. Ngay lúc đang xấu hổ, khi nghe thấy giọng nói của Hứa Lân, cô ngẩng đầu nhìn sang, thấy cậu thiếu niên đang chảy máu mũi, lập tức giật mình, vội vàng lấy vài tờ khăn giấy đưa cho cậu, nói: “Sao thế này, mau lau đi, rồi dùng giấy bịt lại đi.”
“Cảm ơn dì ạ.” Hứa Lân cười ngượng, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng hướng về chiếc móc treo đồ phía sau người phụ nữ xinh đẹp.
“Có phải bị nóng trong người không? Nhà còn trà nguội, lát nữa dì nấu cho con chút uống về nhà.” Người phụ nữ xinh đẹp quan tâm hỏi.
“Không cần đâu dì, không sao ạ.” Sự quan tâm của dì Tiêu khiến Hứa Lân trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi nồng đậm, nhưng cậu không thể kiểm soát được ánh mắt của mình, cứ như thể phát hiện ra đại lục mới, không lúc nào không liếc nhìn.
“Còn nói không sao, chảy cả máu mũi rồi, Lý Á cũng thật là, trời nóng thế này cũng không nấu cho con chút trà nguội uống sao?” Từ khi nhìn thấy nụ cười ấm áp tự nhiên khi Hứa Lân nhắc đến mẹ, Tiêu Dạ cũng không hiểu sao, ngoài sự ngưỡng mộ, còn có chút ghen tị. Lòng hiếu thắng của người phụ nữ khiến cô muốn chiến thắng người phụ nữ kia, người mà vóc dáng và dung mạo còn hơn mình.
Lý Á là tên tiếng Trung mà mẹ hay dùng, Hứa Lân nhớ đến khóe miệng mẹ liền tự nhiên nở nụ cười ấm áp xuất phát từ tận đáy lòng, nói: “Không phải đâu ạ, mẹ cháu có nấu trà nguội cho cháu, cách ngày nấu một lần, mẹ bảo trà nguội uống hàng ngày cũng không tốt.”
“Thôi được rồi, biết mẹ con rất tốt rồi, là dì không tốt, không nên nói xấu mẹ con nhà cháu, không cần lúc nào cũng cười ấm áp như vậy.” Người phụ nữ xinh đẹp không kìm được mà nói một câu chua xót.
Hứa Lân cảm thấy lời người phụ nữ xinh đẹp nói có chút chua chát, nhất thời không hiểu gì, nhưng vẫn vội vàng nói: “Không có đâu ạ, dì cũng rất tốt, dì chỉ là quan tâm cháu thôi, cháu biết mà, hơn nữa, Văn Kiệt cũng nói dì cũng như vậy.”
“Hừ—” Nhắc đến con trai, Tiêu Dạ không kìm được mà hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Trong phòng nhất thời im lặng, ánh mắt Hứa Lân lại không tự chủ được mà hướng về chiếc móc treo đồ.
Một lúc sau, Tiêu Dạ thở dài một hơi, đang chuẩn bị hỏi về vấn đề con trai, thì nhận ra ánh mắt Hứa Lân cứ dao động nhìn chằm chằm vào một vị trí, dáng vẻ vừa muốn xem lại vừa không dám xem, cô nghi ngờ quay người lại, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, như con tôm luộc, vội vàng bước những bước nhỏ đến trước móc treo đồ, lấy hết đồ ra, mở tủ quần áo rồi ném hết vào trong, quay người lại trừng mắt nhìn Hứa Lân đầy xấu hổ và giận dỗi.
“Khụ khụ—” Hứa Lân cười gượng hai tiếng, né tránh ánh mắt.
Tiêu Dạ đến nước này rồi sao không biết sao thiếu niên này chảy máu mũi, vừa xấu hổ lại vừa hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn đanh mặt trách một tiếng: “Đáng đời!”
Vẻ quyến rũ của người phụ nữ xinh đẹp khiến thiếu niên ngây người, ngọn lửa mãnh liệt của cô khiến cậu nhanh chóng phản ứng, dương vật nhanh chóng cương cứng, trông như sắp dựng lên một cái lều Mông Cổ, Hứa Lân sợ hãi vội vàng khom lưng xuống, khuôn mặt tuấn tú lại đỏ bừng.
“Sao nữa?” Người phụ nữ xinh đẹp thấy vậy không vui trách một tiếng.
“Không, không sao dì ơi.” Hứa Lân vừa nói vừa liếc mắt xung quanh, bắt gặp chiếc ghế sofa nhỏ cách đó hai bước, mắt sáng lên, không nói hai lời liền khom lưng đi đến ngồi xuống, lúc này mới thở ra một hơi dài.
Nhìn động tác lén lút của Hứa Lân, ánh mắt Tiêu Dạ thoáng qua vẻ nghi ngờ, trong ấn tượng của cô, Hứa Lân luôn là một đứa trẻ rất có giáo dưỡng, dù có mỏi chân ít nhất cũng phải hỏi một câu mới ngồi xuống, hành vi hôm nay lại có chút bất thường, thấy cậu ngồi xuống mà vẫn còn khom lưng, Tiêu Dạ do dự hỏi: “Sao thế? Bụng không khỏe à?”
Hứa Lân đỏ mặt ép ra một nụ cười khó coi lắc đầu.
Sự nghi ngờ trong mắt Tiêu Dạ càng lúc càng đậm, cô bước lại gần vài bước, khom lưng hỏi tiếp: “Thật sự không sao sao?”
Một mùi hương thơm như lan xộc vào khoang mũi, mắt Hứa Lân lóe lên tia đỏ kỳ lạ, mặt đỏ bừng nói: “Thật sự không sao dì ơi, dì không phải muốn hỏi tôi vấn đề sao? Dì cứ hỏi đi.”
Tiêu Dạ hứng thú vô cùng, không trả lời, lại tiến lại gần hơn hỏi: “Vậy sao cậu cứ khom lưng thế?”
“Hô—hô—” Gương mặt xinh đẹp gần ngay trước mắt, mùi hương lan tỏa trên mặt, hơi thở Hứa Lân cũng trở nên gấp gáp, đáy mắt từ từ dâng lên màu đỏ nhạt, trải qua đợt rèn luyện trước đó, khả năng nhẫn nại của Hứa Lân đã được nâng cao đáng kể, tuy cảm thấy toàn thân nóng ran, nhưng cũng không mất đi lý trí, khẽ cúi đầu tránh ánh mắt của người phụ nữ xinh đẹp, nhẹ giọng nói: “Dì ơi, dì dựa gần quá.”
“Chết tiệt, lại đến rồi, rốt cuộc là sao?” Trong lòng Hứa Lân dâng lên cơn bực bội, không hiểu tại sao đối với một số người dục vọng lại không mãnh liệt, mà đối với những người khác lại hoàn toàn không kiềm chế được bản thân.
Tiêu Dạ đã nhận ra sự bất thường trong mắt Hứa Lân, trên gương mặt xinh đẹp thoáng qua vẻ tò mò, không những không lùi lại, mà còn tao nhã ngồi xổm xuống, dõi theo ánh mắt của Hứa Lân, Hứa Lân chạm phải ánh mắt dò xét của người phụ nữ xinh đẹp, vừa định quay đầu tránh ánh mắt cô, một bàn tay ngọc trắng nõn đã nắm lấy cằm cậu, lập tức bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt đỏ rực khiến Tiêu Dạ sững lại, sau đó thoáng qua vẻ lo lắng trong mắt, nhẹ giọng hỏi: “Anh sao vậy?”
“Không sao đâu dì ơi, cháu…” Lý do được dựng lên của Hiứa Lân khiến anh ta khó xử, bản thân mình cũng mất một lúc lâu mới nghĩ ra cách giải thích sự bất thường của mình, “Không muốn nói sao?” Người phụ nữ xinh đẹp không truy hỏi, mà nhìn Hiứa Lân cười dịu dàng hỏi.
Vẻ mặt quan tâm, lời nói dịu dàng khiến Hiứa Lân có chút luống cuống, chỉ muốn nói hết mọi chuyện ra, “Không phải, cháu…” Nhưng lại lo lắng rằng chuyện này nói ra người khác không tin, bản thân mình mất một lúc lâu vẫn không nói được cái gì rõ ràng.
“Không sao, không muốn nói thì thôi, tự mình biết là được rồi, dù sao thì màu đỏ trong mắt cháu hình như rất kỳ lạ.” Người phụ nữ xinh đẹp không ép buộc Hiứa Lân, có lẽ bà nghĩ rằng mỗi người đều nên có bí mật của riêng mình.
“Vâng!” Hiứa Lân gật đầu cảm kích với người phụ nữ xinh đẹp. “Nếu dì không sao, vậy dì hỏi đi… à…” Tiêu Dạ vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng có lẽ vì ngồi lâu nên chân hơi tê, cả người kêu lên một tiếng ngã ngửa ra sau.
“Cẩn thận!” Hiứa Lân vội vàng đứng dậy đưa tay đỡ lấy cánh tay người phụ nữ xinh đẹp, vừa vặn đỡ được bà ấy khi bà ấy suýt chạm đất bằng chiếc mông tròn trịa.
“Phù—, làm tôi sợ chết khiếp, may mà có cậu đấy Hiứa Lân.” Tiêu Dạ không kìm được nhắm mắt lại, thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi còn tưởng mình chắc chắn sẽ ngã đau lắm chứ. “Giúp dì đứng dậy đi.” Vừa dứt lời, “Ụp— ” một tiếng nuốt nước bọt vang lên trong tai Tiêu Dạ, anh ta nghi hoặc ngẩng đầu nhìn, nhíu mày, chỉ thấy cậu thiếu niên đó đang trợn tròn mắt, không chớp mắt nhìn vào một nơi nào đó. Tiêu Dạ vừa định nhìn theo, thì ánh mắt vừa di chuyển được một nửa đã bị sự nhô lên hùng vĩ giữa hai chân của cậu thiếu niên đó thu hút, ánh mắt cũng rơi vào trạng thái ngây dại.
Trong phòng chìm vào sự tĩnh lặng kỳ lạ, đôi mắt Hiứa Lân đỏ rực, hơi thở hỗn loạn và dồn dập, nắm lấy tay người phụ nữ xinh đẹp, hơi khom người, ánh mắt nóng bỏng chăm chú nhìn vào khe hở giữa hai chân người phụ nữ xinh đẹp. Hai chân người phụ nữ xinh đẹp dang rộng không hề đoan trang, tà váy rơi đến ngang eo, chiếc quần lót ren đen mỏng manh nửa trong suốt bao bọc lấy khu rừng đen huyền bí, vài sợi lông mềm mại cong cong không chịu cô đơn thò ra từ mép ren, trong căn phòng sáng sủa, chất liệu bán trong suốt gần như không che giấu được vẻ xuân sắc bên trong, Hiứa Lân dường như nhìn thấy phần mu đỏ đầy đặn, dường như nhìn thấy hai cánh môi âm hộ hồng nhạt đang khép mở nhẹ nhàng, dường như nhìn thấy ánh nước mờ ảo đang ẩn hiện, lóe lên vẻ phong tình.
Một lúc lâu sau, Tiêu Dạ mới phản ứng lại, đỏ mặt khẽ kêu lên một tiếng, dồn hết sức lực kẹp chặt hai chân, ưỡn người đứng dậy, mặt mày đỏ bừng tay chân luống cuống chỉnh tà váy của mình.
Hứa Lân đỏ mắt tiến lên một bước, khàn giọng gọi: “Dì ơi….”
“Phải làm sao đây? Dù sao thì nó cũng không cố ý, nguyên nhân là do nó bị ngã.” Tiêu Dạ đang suy nghĩ lung tung, nghe thấy giọng khàn khàn của Hứa Lân, trong lòng giật mình, vô thức lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đôi mắt Hứa Lân đã đỏ hoe, lóe lên ánh sáng khiến người ta xao xuyến, Tiêu Dạ giật mình một phen, lùi mạnh vài bước, ép bản thân trấn tĩnh lại, quát: “Cậu muốn làm gì vậy Hứa Lân.”
“Muốn dì…” Hứa Lân gầm lên một tiếng lao tới, một tay ôm lấy eo thon của mỹ phụ, cái miệng to úp lên mặt cô ta hôn loạn xạ.
Tiêu Dạ hai tay đều bị giữ, chỉ có thể vặn đầu liều mạng né tránh đôi môi của Hứa Lân kêu lên: “Ưm… Hứa Lân… sao cậu có thể như vậy… ưm…?”
Hứa Lân hoàn toàn bị dục vọng chi phối, không hề nghe vào lời nào, ngược lại nhân lúc mỹ phụ mở miệng nói chuyện đã bịt kín đôi môi đỏ đầy đặn của cô ta, thè lưỡi vào khoang miệng cô ta.
“Ưm…” Chiếc lưỡi thô lớn xâm nhập vào miệng, Tiêu Dạ trợn tròn đôi mắt kinh hãi, dưới sự xung kích của mùi hương nam tính nồng đậm, đầu óc cô ta trống rỗng.
“Xì… xì…. tí tách….” Hứa Lân điên cuồng thè lưỡi trong miệng mỹ phụ, cuốn lấy chiếc lưỡi hồng non mềm mại qua lại, không ngừng hút lấy nước bọt trong miệng cô ta.
Tiêu Dạ dường như cũng hoàn toàn đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng, điên cuồng của cậu bé, nheo đôi mắt phượng dài, trong mắt là vẻ mơ màng. Dần dần Hứa Lân không còn thỏa mãn với khoái cảm của nụ hôn ướt át, hai tay nhanh chóng trượt xuống, nắm lấy cặp mông tròn trịa của mỹ phụ, tùy ý đùa giỡn, nơi hạ bộ đẩy chiếc quần lên một cục thịt lớn, vô thức dùng lực đâm về phía trước vào bụng dưới mềm mại của mỹ phụ.
“Ưm…” Tiêu Dạ cảm nhận được sự cứng rắn đè lên bụng dưới của mình, kinh hãi vô cùng, cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, giãy giụa co đầu gối lên dùng lực chống vào hạ bộ của Hứa Lân.
“A…”
Hứa Lân đau đớn buông tay, lùi lại hai bước, cúi người kêu lên tiếng đau đớn trầm thấp, đột ngột ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt đỏ bừng đến tận cổ, nghiến răng gân xanh nổi rõ, đáy mắt lóe lên vẻ hung dữ không giống con người. “Gầm—” nghiến răng rống lên một tiếng, hai nắm đấm kêu “lách cách” vang lên, từng bước một đi về phía người phụ nữ xinh đẹp.
“Hứa Lân… Hứa Lân…. Con, con đừng qua đây.” Người phụ nữ xinh đẹp dù đã trải qua nhiều cảnh sắc, lúc này cũng sợ đến mức tái mặt, lùi từng bước, vẻ mặt đầy kinh hãi.
“Hừ— hừ—” Hứa Lân thở ra những hơi hổn mãn trầm thấp dồn dập, lòng trắng mắt hoàn toàn bị thay thế bởi màu đỏ thẫm, sải bước lớn đi về phía người phụ nữ xinh đẹp.
“Đừng, đừng qua đây.” Người phụ nữ xinh đẹp lùi vào góc tường, khuôn mặt xinh đẹp vốn luôn bình tĩnh giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ tươi tắn ngày xưa, đầy vẻ hoảng loạn, khi bóng dáng cao lớn của Hứa Lân che khuất ánh nắng chiếu vào, Tiêu Dạ kinh hãi mở to mắt.
“Xuân phi hóa vũ ấm lòng ta, cả đời trông coi thầm lặng trao tặng, là ánh mắt ấm áp đến nhường nào…” Một giai điệu như tiếng chuông “thực sự yêu em” đột nhiên vang lên, bàn tay Hứa Lân đưa ra đột ngột dừng lại sau khi tiếng chuông vang lên, trong đôi mắt đỏ thẫm lóe lên tia dịu dàng, từ từ, sự dịu dàng xua tan màu đỏ thẫm trong mắt Hứa Lân, chiếm lấy vành mắt anh.
Tiêu Dạ chứng kiến toàn bộ sự thay đổi trong ánh mắt của Hứa Lân, mắt đầy kinh ngạc, cùng một chút may mắn sau cơn nguy kịch.
“Alo, mẹ.” Hứa Lân bắt máy điện thoại, khóe miệng không chỉ nở nụ cười dịu dàng, ấm áp, ngay cả Tiêu Dạ đang tựa vào góc tường cũng bị nụ cười của chàng thiếu niên tuấn mỹ này thu hút, vô thức ngẩn người. “May mà mẹ cậu ấy gọi điện.” Tiêu Dạ không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm, sau đó lại dâng lên một tia ghen tị khó tả, cô cũng không biết mình đang ghen tị với người phụ nữ tuyệt sắc kia có một người con trai như vậy? Hay ghen tị với sự phụ thuộc của chàng thiếu niên trước mặt dành cho mẹ anh? Có lẽ là cả hai?
“Ừm, con ăn rồi.”
“Được, vậy hai đứa chú ý an toàn.”
“Con biết rồi, mẹ cũng vậy, ừm, cúp máy.”
Hứa Lân mặt đầy hạnh phúc cúp điện thoại, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đầy phẫn nộ, xấu hổ, cùng một tia ý vị không nói nên lời trước mặt, anh đột nhiên sững lại, trong đầu hiện lên cảnh tượng vừa rồi, đứng đơ người tại chỗ.
“Sao? Tỉnh rồi à?” Tiêu Dạ lúc này đã khôi phục lại dáng vẻ người phụ nữ mạnh mẽ, đứng thẳng người mặt mang vẻ giễu cợt.
Hứa Lân ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt vẫn còn vương lại chút đỏ ối. “Cô, cô đừng làm bậy.” Khí thế vừa mới dấy lên của Tiêu Dạ đột ngột dịu đi, trên mặt thoáng hiện lên vẻ kinh hãi rồi lùi lại. Hứa Lân nhìn thấy vẻ sợ hãi của người phụ nữ xinh đẹp, trên mặt hiện lên vẻ áy náy sâu sắc, hé môi nhưng không phát ra tiếng, bởi vì anh không biết phải nói gì để người phụ nữ xinh đẹp trước mắt có thể tha thứ cho tội lỗi của mình.
Trong phòng lại yên tĩnh trở lại, một lúc lâu sau, Hứa Lân quay người nhìn xung quanh, sau đó đi vào nhà vệ sinh.
Sau khi Hứa Lân vào nhà vệ sinh, Tiêu Dạ mới dám bước ra khỏi góc tường, trong lòng không khỏi một trận xấu hổ và bực bội, thầm mắng mình sao lại bị dọa sợ như vậy.
Hứa Lân rửa mặt bằng nước lạnh trong nhà vệ sinh, chà xát mạnh, nhìn mình trong gương, “Rốt cuộc là vì cái gì? Tại sao đối diện với dì Tiêu cũng xuất hiện tình trạng không tự chủ được này?” Ban đầu Hứa Lân còn có chút may mắn, nghĩ rằng trạng thái phát điên của mình chỉ là với thầy Mạnh, nhưng chuyện vừa rồi khiến anh nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, trong lòng Hứa Lân không khỏi một trận mơ hồ.
“Chết thì chết đi, nói ra dì Tiêu không tin tôi cũng không làm gì được.” Sau khi suy nghĩ một lúc trong nhà vệ sinh, Hứa Lân cắn răng bước ra ngoài.
Tiêu Dạ đứng ở cửa nhà vệ sinh, khoanh tay, lạnh lùng nhìn Hứa Lân bước ra. “Dì ơi, có thể cho cháu một cơ hội giải thích không ạ?” So với sự nhút nhát và sợ hãi sau lần xâm phạm Mạnh Huyên lần trước, ánh mắt Hứa Lân lúc này không có vẻ sợ hãi, không có vẻ mơ hồ, chỉ có sự thành thật và chân thành.
Hai người nhìn nhau hơn mười giây, Tiêu Dạ không đồng ý cũng không từ chối, quay người ngồi xuống đầu giường, cứ thế yên lặng nhìn Hứa Lân.
Người phụ nữ xinh đẹp lâu ngày sống ở vị trí cao, áp lực từ ánh mắt dò xét của cô không cần nói, anh hít sâu một hơi, đi đến trước mặt người phụ nữ xinh đẹp cách khoảng một mét, mở lời: “Tôi bị bệnh.”
Tiêu Dạ vẻ mặt sửng sốt, vừa rồi cũng đã nghĩ đến vài lý do mà thiếu niên có thể đưa ra, chỉ là không ngờ anh lại nói mình bị bệnh.
Hứa Lân thấy người phụ nữ xinh đẹp không lên tiếng, cho rằng cô chắc chắn không tin, liền hạ quyết tâm nói: “Cô muốn kiểm chứng không ạ?” Vẻ sửng sốt trên mặt Tiêu Dạ càng sâu, chậm rãi thốt ra một câu hỏi: “Kiểm chứng?”
“Vâng!” Hứa Lân gật đầu mạnh. Tiêu Dạ phá đầu cũng không nghĩ được thứ này kiểm chứng bằng cách nào? Mình đâu phải bác sĩ, do dự một lúc, nghi hoặc hỏi: “Kiểm chứng bằng cách nào?”
Hứa Lân không nói hai lời liền giật quần xuống, con mãnh thú thô dài đang bán cương đung đưa lộ ra trước mắt người phụ nữ xinh đẹp.
Tiêu Dạ ngây người, không ngờ cậu bé trước mặt lại táo bạo đến mức dám trực tiếp để lộ hạ bộ trước mặt mình, trên mặt Tiêu Dạ lập tức phủ lên vẻ lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn Hứa Lân với vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng hỏi: “Cậu chính là cái thứ cậu nói để xác minh sao?”
Hứa Lân không hề lùi bước trước giọng điệu lạnh lùng của người phụ nữ xinh đẹp, bởi vì cậu biết mình chỉ có một cơ hội để giải thích, cậu lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt đang tỏa ra ánh lạnh của người phụ nữ xinh đẹp, kiên định nói: “Dạ!”
Tiêu Dạ cảm nhận được sự kiên định trong mắt Hứa Lân, lại giật mình, cô vốn tưởng rằng tư thái của mình lúc này phải đủ để dọa được cậu thiếu niên trước mặt, dù sao thì cậu bé này trước mặt cô luôn là một cậu bé dễ xấu hổ và rất dè dặt, nghĩ đi nghĩ lại, ánh lạnh trong mắt Tiêu Dạ cũng dịu đi đôi chút, cô hơi cúi đầu trầm tư, không ngờ ánh mắt vô tình liếc đến vật thể hùng vĩ nơi hạ bộ của cậu bé, trên mặt lập tức ửng lên hai vệt hồng tươi, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Xác minh bằng cách nào?”
“Xem!” Hứa Lân tiến lên một bước.
Tiêu Dạ giật mình, đột ngột lùi lại, mặt đỏ bừng kinh hãi nói: “Hứa Lân, cậu đừng quá đáng!”
“Vấn đề nằm ở phía dưới, cô không nhìn tôi nói không rõ.” Vẻ mặt hoảng hốt của dì Tiêu khiến trái tim Hứa Lân run lên một cái, dương vật lập tức căng phồng, khoảnh khắc đạt đến trạng thái chiến đấu, cương cứng chỉ thẳng về phía người phụ nữ xinh đẹp theo góc chéo 45 độ.
“Hừ—” Tiêu Dạ hừ lạnh một tiếng, tự trấn an mình, đôi mắt nhìn Hứa Lân với vẻ mặt xinh đẹp và đoan trang ửng hồng.
Hai người nhìn nhau ở cự ly gần, đáy mắt Hứa Lân lại từ từ ánh lên màu đỏ thẫm, hơi thở lại trở nên rối loạn, Tiêu Dạ cũng nhận thấy sự thay đổi của Hứa Lân, trong mắt lóe lên vẻ hoảng loạn, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn lùi bước, không hề yếu thế đối diện với Hứa Lân, chỉ là tay đang đặt trên đùi khẽ nắm lấy vạt váy.
“À…” Hứa Lân thở dài bất lực, cậu cảm thấy mình lại có chút không tự chủ được, dời ánh mắt đi, cùng lúc Hứa Lân dời mắt, Tiêu Dạ cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, hơi nới lỏng bàn tay đang nắm chặt vạt váy.
Có ai biết tên truyen tiếng trung ko cho xin vs
Xin lỗi các bác đã nhắn tele, nay e mới xem lại hóa ra tin nhắn người lạ bị nó cho vào lưu trữ hết nên không thấy, các bác vui lòng nhắn lại e với nhé
Truyện đã full chưa, và có bán không. Có phương thức liên lạc nào khác ngoài tele không?
Lên web trung quốc bật gg dịch mà đọc
tên trung của truyện là gì vậy
Truyện đã full 271 chương bác ơi, e chỉ ol tele thôi @xmrquangx avatar hình con ma màu trắng bác nhé
Giá bao nhiêu vậy
Chưa có fulll à tác giả
Ra lâu quá v ad ơi