Loài không thuần khiết – Dâm Xuyên Giới ( đã Full )

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Loài không thuần khiết – Dâm Xuyên Giới ( đã Full )

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6: Thái Tử Dị Tượng – Rồng Vảy Phá Thân

Sau khi được Hoàng Thượng mượn một đêm, Hoàng Song Linh nằm trên long sàng trong Ngự Thư Phòng, thân thể vẫn nóng ran vì dương khí đế vương tinh thuần. Tinh dịch của bệ hạ vẫn rỉ ra từ lồn hồng hào, hòa lẫn dâm thủy, khiến nội lực Hoan Hỉ Song Tu Công càng thêm vững chãi ở tầng sáu. Linh thở hổn hển, vuốt ve bộ ngực căng tròn đầy dấu cắn của Hoàng Thượng, nghĩ thầm: “Dương khí đế vương quả nhiên khác biệt… thiếp đã mạnh hơn nhiều. Giờ chỉ cần thêm vài hoàng tử, hậu cung lô đỉnh của thiếp sẽ bao trùm hoàng cung.”

Hoàng Thượng Lãnh Thiên Minh nằm bên, thân hình cường tráng vẫn còn run nhẹ vì dư âm khoái lạc. Ông mở mắt, giọng trầm thấp đầy dục vọng: “Dâm phụ… ngươi hút dương khí bổn hoàng sạch sẽ. Nội lực bổn hoàng đã tăng vọt, chính sự sẽ dễ dàng hơn. Ngươi… đáng giá để giữ lại cung thêm vài ngày.”

Linh quỳ xuống, miệng liếm láp côn thịt hắn đang mềm dần: “Hoàng thượng… thiếp nguyện hầu hạ bệ hạ mãi mãi. Theo tục lệ hoàng gia, thiếp là tiểu thiếp thất sủng của Lãnh Vương gia, bệ hạ có thể mượn thiếp bất cứ lúc nào. Thiếp còn muốn… phục vụ các hoàng tử, để hoàng tộc chung hưởng.”

Hoàng Thượng cười lớn, nắm tóc nàng kéo lên: “Tốt. Bổn hoàng có ba hoàng tử. Thái tử là con trưởng, hai hoàng tử kia là con thứ. Ngươi dám hầu hạ thái tử không? Hắn… không phải người thường.”

Linh mắt lóe sáng: “Thiếp dám. Xin bệ hạ kể về thái tử… thiếp muốn biết để hầu hạ chu đáo.”

Hoàng Thượng ngồi dậy, vuốt ve núm vú nàng trong khi kể: “Thái tử Lãnh Thiên Phong sinh ra cách đây hai mươi lăm năm, vào một đêm giông bão. Khi hắn chào đời, trời có dị tượng: mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang trời, chín đạo long lôi đánh xuống hoàng cung nhưng không làm ai bị thương. Dân chúng đồn rằng hắn mang long mệnh, sẽ kế vị bổn hoàng thống trị Đại Yên. Nhưng bí mật chỉ hoàng gia biết: khi sinh ra, trên côn thịt của hắn có chín miếng vảy rồng nhỏ mềm mại, như vảy giao long non. Lúc ấy, vảy còn mềm, côn thịt bé xíu, không ai nghĩ gì. Nhưng càng lớn, côn thịt hắn càng to lớn, vảy càng cứng như kim loại, lấp lánh ánh vàng. Giờ đây, côn thịt thái tử to bằng cổ tay, dài hơn một thước, chín miếng vảy rồng nhọn hoắt mọc quanh đầu khấc. Hễ đụ nữ tử nào, mấy cái vảy móc vào thành lồn, kéo luôn tử cung ra ngoài, khiến nạn nhân đau đớn tột độ, thậm chí chết vì mất máu. Thái tử cấm dục từ nhỏ, chỉ dám dùng tay tự xử, vì sợ giết chết phi tần. Nhưng dục vọng hắn mạnh mẽ, thường tìm kỹ nữ rẻ tiền để thử – và chúng đều chết thảm. Bổn hoàng lo lắng… hắn cần một dâm phụ như ngươi để ‘chữa trị’.”

Linh nuốt nước bọt, dục vọng dâng trào: “Thái tử… dị tượng rồng vảy. Thiếp… muốn thử. Thiếp có Huyền Âm Thể, lồn thiếp co bóp hút chặt, có lẽ chịu được vảy rồng của hắn.”

Hoàng Thượng gật đầu: “Tốt. Bổn hoàng sẽ triệu thái tử đến. Theo tục lệ hoàng gia, phụ thân có quyền chia sẻ thiếp với con trai. Ngươi sẽ phục vụ hắn… nếu sống sót, bổn hoàng sẽ phong ngươi làm cung tần.”

Chưa đầy một canh giờ, thái tử Lãnh Thiên Phong được triệu đến Ngự Thư Phòng. Hắn cao to, mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng hơn cả phụ thân, áo bào thái tử thêu rồng vàng, mắt sâu thẳm đầy dục vọng kìm nén. Hắn quỳ xuống: “Phụ hoàng… nhi thần tham kiến. Nghe nói người mượn tiểu thiếp của tam đệ… để làm gì?”

Hoàng Thượng cười: “Thiên Phong… bổn hoàng chia sẻ với con. Nàng là Hoàng Song Linh, có Huyền Âm Thể, dâm đãng vô độ. Hãy dùng nàng để giải tỏa dục vọng. Đừng sợ… nàng chịu được vảy rồng của con.”

Thái tử nhìn Linh, mắt đỏ lên: “Nàng… dám sao? Côn thịt bổn thái tử… đã giết không ít nữ tử.”

Linh quỳ đến trước hắn, tay luồn vào áo bào nắm lấy côn thịt khổng lồ: “Thái tử… thiếp dám. Hãy để thiếp hầu hạ… thiếp muốn cảm nhận vảy rồng của điện hạ.”

Thái tử không kìm được, xé y phục nàng, đè xuống long sàng. Hoàng Thượng ngồi bên xem, tay tự vuốt côn thịt mình: “Con trai… đụ nàng đi. Theo tục lệ, phụ tử ta cùng hưởng.”

Thái tử cởi quần, lộ ra côn thịt dị thường: to lớn như cổ tay, dài hơn thước, đầu khấc đỏ au với chín miếng vảy rồng cứng nhọn mọc quanh, lấp lánh ánh vàng. Linh trợn mắt: “To quá… vảy rồng… thiếp muốn thử.” Nàng cúi xuống, miệng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi liếm quanh vảy – chúng cứng nhưng không đâm thủng miệng nàng nhờ công pháp bảo vệ. Thái tử gầm gừ: “Miệng ngươi… liếm hay quá… nuốt sâu nữa!”

Linh nuốt sâu, họng co bóp hút chặt, khiến thái tử xuất tinh đầu tiên – tinh dịch phun đầy họng. Nàng nuốt sạch, lên đỉnh nhỏ, hút dương khí long mệnh tinh thuần.

Thái tử đè nàng xuống, côn thịt đâm thẳng vào lồn ướt át: “Lồn ngươi… chặt khít… chịu được vảy rồng của bổn thái tử sao?” Hắn thúc mạnh, chín miếng vảy móc vào thành lồn, kéo giãn tử cung. Linh đau đớn tột độ: “Aaaa… đau quá… vảy móc vào… kéo tử cung thiếp ra!” Nhưng khoái lạc vượt trội, lồn co bóp hút chặt, biến đau thành sướng. Nàng rên lớn: “Mạnh nữa… thái tử… đụ thiếp đi… vảy rồng sướng quá… móc sâu vào!”

Thái tử thúc cuồng bạo, vảy rồng cào xé thành lồn, kéo tử cung ra ngoài một chút, máu hòa lẫn dâm thủy. Linh cong người: “Aaaa… kéo ra nữa… thiếp nghiện rồi… xuất đầy vào!” Hoàng Thượng cười, tham gia: “Con trai… để phụ hoàng đụ miệng nàng.” Ông nhét côn thịt vào miệng Linh, phụ tử cùng phá hoại thân thể nàng.

Sau hàng trăm cú thúc, thái tử xuất tinh sâu bên trong, vảy rồng móc chặt khiến tinh dịch tràn đầy tử cung. Linh lên đỉnh lớn, lồn co bóp hút hết dương khí, chữa lành vết thương ngay lập tức. Nội lực nàng đột phá tầng bảy.

Thái tử thở hổn hển, mắt đầy si mê: “Ngươi… không chết… lồn ngươi hút vảy rồng của bổn thái tử… sướng quá!”

Linh cười dâm đãng: “Thái tử… thiếp nghiện vảy rồng rồi. Hãy đụ thiếp nữa… thiếp muốn mang long chủng của điện hạ.”

Hoàng Thượng gật đầu: “Tốt. Từ nay… ngươi là dâm phụ chung của phụ tử ta. Bổn hoàng sẽ ra chiếu… cho ngươi phục vụ toàn hoàng tộc.”

Linh nghĩ thầm: “Hoàn hảo… với vảy rồng và dương khí long mệnh, thiếp sẽ thống trị Đại Yên.”

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất