Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 195

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 195

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/07/2026

Chương 190: Vấn đề nan giải
Thành kích động ôm chặt Ngọc Anh vào lòng, Ngọc Anh cũng ngoan ngoãn nép vào lòng anh, hai người cứ thế ôm chặt lấy nhau!

“Chồng à, anh tốt thật đó, bây giờ em thật sự cưỡi hổ khó xuống rồi, nếu anh không cần em nữa, em chết cho anh xem!” Một lúc lâu sau, Ngọc Anh mới ngẩng mặt lên từ trong lòng anh nói.

“Vợ à, sao anh lại có thể không cần em chứ? Anh yêu em còn hơn cả trước đây, khoảng thời gian này em và ba ở bên nhau cũng xảy ra nhiều chuyện, anh có phàn nàn câu nào không? Lẽ nào em không cảm nhận được anh ngày càng yêu em hơn sao?”

“Chồng à, em biết mà, anh yêu em hơn trước đây, sao em lại không cảm nhận được chứ? Nên em mới giả vờ giận dỗi, để anh thỏa mãn cái chứng nghiện đó mà? Thế nào? Em ngủ liền bốn đêm ở phòng ba, anh thấy kích thích phấn khích không?”

“Kích thích lắm, vợ à, ban ngày đi làm lòng anh cứ mong ngóng buổi tối mau đến, đến tối em ngủ trong phòng ba, anh đều cảm thấy đặc biệt kích thích và phấn khích, vợ à, cảm ơn tấm lòng của em!” Thành nói với Ngọc Anh bằng giọng phấn khích, hai cánh tay ôm lấy thân thể cô càng siết chặt!

“À đúng rồi, vợ, vậy em dò xét được ý tứ của ba chưa?” Anh đột nhiên nhớ ra hỏi.

“Ừm, dò xét được rồi, ba ngoài việc hơi biến thái ra, thì vẫn khá thành thật!” Ngọc Anh mặt đỏ lên, nói với anh bằng giọng e thẹn.

“Nói nghe xem!” Thành lập tức hứng thú, đồng thời cũng phấn khích lên.

“Tối thứ Bảy đó, em và ba sinh hoạt vợ chồng bình thường, vốn dĩ đã hẹn trước rồi mà, nên tối đó tụi em làm mấy lần! Có phải không?” Ngọc Anh rất e thẹn, nói xong liền lén liếc nhìn anh một cái.

“Phải phải phải!” Anh vội đáp.

“Tối Chủ Nhật là ngày đầu tiên em giả vờ giận, ngủ trong phòng ba, ba đương nhiên là vui rồi, nên… nên tụi em đã làm…” Ngọc Anh lí nhí nói.

“Ừm ừm ừm, anh hiểu mà!” Anh vội đáp!

Tiếp theo Ngọc Anh cũng nói thật hết, đều giống như những gì anh thấy trong camera! Anh càng thêm tin tưởng cô! Bây giờ cô không hề giấu giếm anh điều gì!

“Chồng à, những chuyện khác em không cho ba chạm vào, ba cũng khá thành thật, đêm đó em… Ái dà, người ta lại không dám nói nữa rồi…” Ngọc Anh nói đến đây lại e thẹn không nói ra được.

“Vợ à, nói đi, đêm đó thế nào?” Anh vội hỏi dồn.

“Không nói nữa, xấu hổ chết đi được!” Ngọc Anh nghĩ lại thấy xấu hổ chết đi được!

“Nói đi mà, mau lên!” Anh thật sự muốn biết đêm đó Ngọc Anh còn làm gì nữa?

“Vậy em nói rồi, anh đừng cười em nha!”

“Đảm bảo không cười em!” Anh chỉ thiếu nước vỗ ngực nói!

“Hai đêm sau đó, em không cho ba chạm vào em, tụi em đều nằm quay lưng lại ngủ, ba thật sự thành thật, ông ấy thật sự không chạm vào em, nhưng, anh cũng biết đó, em đêm ngủ trong mơ, đều chủ động ôm anh, nên em đêm đó đã chủ động ôm ba ngủ, ái dà, thật là xấu hổ chết đi được, anh nói xem, ba có nghĩ là em thích ông ấy không?” Ngọc Anh lí nhí nói xong liền hỏi anh.

“Cái đó chưa chắc, em chủ động ôm ba ngủ như vậy, ông ấy sao không nghĩ vậy được? He he!” Anh trêu Ngọc Anh nói.

“Anh hư chết đi được! Mau nói thật cho em biết!” Ngọc Anh mặt xinh đỏ bừng vừa đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh, vừa chu môi nói với anh.

“Vợ à, mặc kệ ba nghĩ sao, chỉ cần lập trường em vững vàng, thì không vấn đề gì! Nên cứ để ba nghĩ đi!” Anh nói xong liền dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp: “Tối anh tan làm về nhà, trong bếp ba lại khuyên anh dỗ em, bảo anh bụng dạ rộng lượng, bảo anh hòa giải với em! Lúc đó ba mặt đầy hiền từ nói với anh! Thực ra ba cũng thật không dễ dàng, là đàn ông, em lại xinh đẹp như vậy, ai mà không muốn em chứ? Nên ba cũng không ngoại lệ, nhưng nội tâm ông rất mâu thuẫn, một bên tham lam vẻ đẹp của em, một bên lại phải nghĩ đến cảm nhận của anh, nên lòng ba cũng rất đau khổ! Hơn nữa ba từ nhỏ một tay nuôi anh lớn, còn lo cho anh học đại học! Thật không dễ dàng, vì anh, ba độc thân hai mươi mấy năm, đó là độ tuổi sung mãn nhất của đàn ông, ông lại không chơi bời, em thử nghĩ xem một người đàn ông bình thường hai mươi mấy năm không gần phụ nữ thì sống thế nào? Hơn nữa mấy năm trước còn uống nhầm ‘dâm dương hoắc’, ngọn lửa dục vọng mãnh liệt đó trong người không phải người bình thường nào cũng chịu đựng được! Bây giờ ba đã sáu mươi tuổi rồi, còn sống được bao nhiêu năm nữa?” Anh nói đến đây kích động đến chảy cả nước mắt!

“Chồng à, anh đừng buồn nữa!” Ngọc Anh nghe vậy cũng lòng nặng trĩu, liền an ủi anh.

“Vợ à, nên ba muốn làm gì, em cứ thuận theo một chút! Ông ấy thật sự không dễ dàng!” Anh vừa nói vừa vỗ nhẹ vào lưng Ngọc Anh! Rồi anh lại nói tiếp: “Vợ à, em cũng biết, ba khoảng thời gian này ở nhà mình cũng bỏ ra rất nhiều, lần trước chẳng phải ông đã nói ra nỗi lòng với em rồi sao? Lòng em cũng rất rõ ràng, bây giờ ban ngày đến bệnh viện trông ba em , tối lại phải về nhà nấu cơm, làm việc nhà!”

“Chồng à, anh đừng nói nữa! Lòng em đều rõ ràng cả, nên yêu cầu ba đưa ra với em, em chẳng phải đều thuận theo ông rồi sao?” Ngọc Anh cũng cảm thấy lời anh nói rất có lý, ba thật sự không dễ dàng!

“Ừm, em đều nói với anh rồi, vợ à, cảm ơn em, để em chịu thiệt thòi rồi!” Anh vô cùng cảm kích nói với Ngọc Anh.

“Chồng à, em nói thật với anh nhé, thực ra, mỗi lần ba đưa ra yêu cầu, em đều thuận theo ông, lòng thật sự cảm thấy đặc biệt kích thích! Anh nói xem em có phải biến thành hư hỏng rồi không?” Ngọc Anh cũng nói ra lời thật lòng với anh!

“Vợ à, chuyện này cũng không lạ, thực ra ai cũng muốn tìm kiếm kích thích, có người cả đời cũng không tìm thấy, có người lại tìm thấy được, giống như em, chẳng phải đã tìm thấy rồi sao? Em có cảm thấy bây giờ cuộc sống tràn đầy đam mê không?”

“Ừm, cảm thấy rồi!” Ngọc Anh gật đầu!

“Vậy chẳng phải là được rồi sao? Sau này mỗi tối thứ Bảy em vẫn sang phòng ba ngủ, ngoài thứ Bảy ra, nếu em muốn sang phòng ba ngủ, anh cũng sẽ không phản đối, hơn nữa còn ủng hộ em. Anh nếu muốn, cũng không cần tự xử nữa, có thể tìm em giải quyết! Tuy không thỏa mãn em như ba, nhưng cho em chút thỏa mãn nhỏ cũng được mà! He he!” Anh nói xong liền cười lên!

“Ừm, chồng à, em đều nghe theo anh!” Ngọc Anh e thẹn nói.

“Vợ à, cảm ơn em!” Anh nghe vậy liền chân thành nói cảm ơn Ngọc Anh một tiếng, vì cô không chỉ giúp ba giải quyết căn bệnh lạ trên người, mà còn cho anh thỏa mãn chứng nghiện vợ bị chiếm đoạt!

Tiếp đó họ lại nói chuyện linh tinh một lúc, rồi ôm nhau ngủ thiếp đi…

Sáng hôm sau tỉnh dậy, lúc ăn sáng, rõ ràng, không khí tốt hơn mấy ngày trước nhiều, chủ yếu là Ngọc Anh bắt đầu nói chuyện, anh và ông Lương cũng chen vào nói mấy câu.

Ăn sáng xong, anh lái xe đến công ty đi làm! Còn ông Lương vẫn để Ngọc Anh đưa ông đến bệnh viện.

Trên xe, Ngọc Anh đang lái xe, ông Lương ngồi ghế phụ bên phải cô, ra khỏi bãi đậu xe ngầm xong, ông Lương liền nói với Ngọc Anh: “Ngọc Anh, sau này vợ chồng vẫn nên ít giận dỗi thôi, cứ giận dỗi thường xuyên, sau này sẽ thành thói quen, ba thấy như vậy không tốt chút nào!”.

“Ba, con biết rồi, thực ra, tình cảm của con và Thành rất sâu đậm, con yêu ảnh, ảnh cũng yêu con! Lòng con chỉ có ảnh, đàn ông khác hoàn toàn không thể chen vào lòng con được!” Ngọc Anh nói xong liền quay mặt lén liếc nhìn ông Lương một cái, muốn xem ông nghe mình nói xong, có phản ứng gì không?

Chỉ thấy ông Lương trước tiên giật mình, rồi cười hề hề nói: “Tình cảm vợ chồng các con tốt như vậy, ba thật sự mừng cho các con, he he!”.

“Vậy hả? Cảm ơn ba!” Ngọc Anh thuận miệng nói ra.

“Ngọc Anh, thực ra ba phải cảm ơn con mới đúng chứ, con vì căn bệnh lạ trên người ba, ủy thân cho ba, ba không biết phải cảm ơn con thế nào mới phải đây?” Ông Lương nói bằng giọng cảm kích.

“Ba, ba nói gì vậy chứ? Ba ở nhà con đã bỏ ra nhiều như vậy, tụi con coi như bù trừ cân bằng rồi, khà khà!” Ngọc Anh nói xong liền cười duyên lên.

“Đúng đúng đúng, bù trừ cân bằng rồi, he he!” Ông Lương cười nói.

“Nên sau này đừng nói lời cảm ơn nữa, ba, thực ra lòng ba cũng rất rõ ràng, tại sao con lại cùng ba…” Nói đến cuối cùng, Ngọc Anh vẫn xấu hổ không dám nói ra!

“Ngọc Anh, ba hiểu mà, cũng rất rõ ràng, ba có thể thỏa mãn con!” Ông Lương vội vàng nói.

Ngọc Anh nghe vậy mặt xinh đỏ lên, rồi chuyển chủ đề: “Ba, hai hôm nay ba con ở bệnh viện thế nào? Tinh thần còn tốt không? Con mấy hôm rồi không lên thăm, lát nữa muốn lên xem một chút!”.

“Á, Ngọc Anh, con vẫn đừng lên xem thì hơn, con chẳng phải không biết tính tình ba con sao, con đến chẳng phải tự tìm phiền phức sao! Nhưng bệnh tình ba con vẫn cứ như vậy, lúc tốt lúc xấu! Không sao đâu, có ba ở đây rồi, các con đừng lo lắng!” Ông Lương nghe vậy vội vàng nói.

Ngọc Anh nghe vậy lòng rất cảm động, tính tình ba mình mình một khắc cũng không chịu nổi, mà ông Lương ngày nào cả ngày đều ở bên cạnh ba mình! Thật không dễ dàng! Liền nói bằng giọng cảm kích: “Ba, cảm ơn ba khoảng thời gian này ở bệnh viện chăm sóc ba con!”.

“Nên làm mà, cũng là ba vợ ba mà, he he!” Ông Lương cười hề hề nửa đùa nửa thật nói với Ngọc Anh.

Ngọc Anh nghe vậy mặt xinh đỏ lên, vốn định trách móc ông Lương mấy câu, nhưng nghĩ ông ban ngày đều chăm sóc ba mình, tối qua lại nghe anh nói ông Lương cũng không dễ dàng, bảo mình cố gắng hết sức đáp ứng yêu cầu của ông, nên không nói gì nữa! Chỉ e thẹn cắn môi dưới.

Ông Lương lại hiểu lầm, thấy bộ dạng e thẹn của Ngọc Anh, lại không nói gì, cũng không tức giận, cho rằng Ngọc Anh đang ngầm thừa nhận, liền vui vẻ hỏi cô: “Ngọc Anh, con ngầm thừa nhận rồi phải không, he he!”.

Ngọc Anh nghe vậy càng thêm e thẹn, quay mặt nguýt ông Lương một cái nói: “Là ngầm thừa nhận rồi, ba hài lòng chưa!”.

“He he!” Ông Lương nghe vậy vui đến không khép được miệng.

Ngọc Anh mặt xinh đỏ bừng, nội tâm lại cảm thấy kích thích!

Đến cổng khu nội trú bệnh viện, Ngọc Anh liền nói với ông Lương: “Ba, vậy con không lên nữa, ba một mình lên đi! Ba con nhờ cả vào ba đó!”.

“Được! Con yên tâm đi! Ba sẽ chăm sóc tốt cho ba con!” Ông Lương vừa mở cửa xe xuống, vừa đáp lời Ngọc Anh.

Thấy ông Lương xuống xe đi vào khu nội trú, Ngọc Anh liền lái xe đến cơ quan đi làm!

Đến văn phòng cơ quan, Ngọc Anh lại như thường lệ bắt đầu làm việc! Gần đến trưa, liền nhận được một tin nhắn của ông Lương: Ngọc Anh, ba con hôm nay lại đòi xuất viện rồi!.

Ngọc Anh xem tin nhắn xong, lòng cũng giật mình, ba mình mà nổi tính lên thì không ai chịu nổi, may mà mình không ở bệnh viện! Nếu không chắc bị ông mắng chết mất! Nên liền gửi tin nhắn lại cho ông Lương: Ba, vậy phiền ba dỗ dành ba con giùm con nha!.

Ông Lương: Ái dà, hôm nay ba con không biết sao nữa, cứ lải nhải đòi xuất viện, ba cũng sắp chịu hết nổi rồi!.

Ngọc Anh xem tin nhắn của ông Lương xong, liền nhíu mày gửi tin nhắn lại cho ông: Ba, nếu đến ba cũng chịu không nổi, thì không ai chịu nổi nữa đâu! Con vẫn tin tưởng ba, ba chắc chắn có cách mà!.

Ông Lương: Vậy có thưởng gì không?.

Ngọc Anh xem xong liền mím môi cười cười, vì nghe giọng ông Lương thì ông thật sự có cách, nên liền gửi tin nhắn hỏi ông: Ba, vậy ba muốn thưởng gì?.

Ông Lương: Muốn con gọi ba một tiếng dễ nghe!.

Ngọc Anh nghe vậy lòng thầm nghĩ ông Lương càng lúc càng hư rồi, lại còn dọa dẫm nữa, muốn mình gọi ông một tiếng dễ nghe? Vậy thì gọi thôi, nên liền gửi tin nhắn cho ông: Ba chồng tốt!.

Ông Lương: Không dễ nghe!.

Ngọc Anh: Vậy ba muốn con gọi ba thế nào!.

Ông Lương: Con tự nghĩ đi!.

Ngọc Anh: Con không biết!.

Ông Lương: Vậy con tự đến bệnh viện khuyên ba con đi! [Phía sau là mặt cười].

Ngọc Anh biết ông Lương đang đùa, nhưng nghĩ đến việc ông chăm sóc ba mình, liền muốn chiều lòng ông một chút, không cho ông chút ngọt ngào, ông ở bệnh viện sẽ không có tâm trạng chăm sóc ba mình, dù sao cũng chỉ là qua Zalo, lại không phải thật, cứ để ông vui một chút cũng được, nghĩ đến đây, Ngọc Anh liền mặt đỏ lên, cắn môi dưới rồi gửi tin nhắn cho ông Lương: Anh yêu!.

Ông Lương: Ba vui quá!.

Ngọc Anh: Hài lòng rồi chứ, bây giờ dỗ ba con đi!.

Ông Lương: Biết rồi! Nhưng mà….

Ngọc Anh: Nhưng mà gì?.

Ông Lương: Ngọc Anh, sau này mình nhắn tin trên Zalo, con đừng gọi ba là ba, cứ… cứ gọi là anh yêu, được không?.

Ngọc Anh xem tin nhắn này của ông Lương xong, lập tức vừa xấu hổ vừa tức giận, ông Lương lại được đằng chân lân đằng đầu! Càng lúc càng quá đáng! Nếu chuyện này để Thành biết, thì phiền phức rồi! Nên liền gửi tin nhắn lại: Ba, ba không sợ bị Thành biết sao?.

Ông Lương: Mình chỉ nhắn tin trên Zalo, Thành sao mà biết được? Con cứ để ba vui vẻ một chút đi, được không?.

Ngọc Anh: Như vậy không hay lắm, con là con dâu ba mà! Gọi ba là anh yêu, ra thể thống gì chứ?.

Ông Lương: Ngọc Anh, mình đã như vậy rồi, con còn để ý cái xưng hô đó làm gì?.

Ngọc Anh cắn môi dưới, cuối cùng vẫn đồng ý: Thôi được, con đồng ý với ba!.

Ông Lương: Vậy gọi lại đi!.

Ngọc Anh e thẹn cắn môi dưới rồi gửi đi: Anh yêu!.

Ông Lương: He he, vui quá!.

Ngọc Anh: Được rồi, bây giờ ba có thể dỗ ba con được rồi chứ!.

Ông Lương: Đó là chắc chắn rồi, em yêu!.

Ngọc Anh thấy ông Lương trên Zalo cũng gọi mình là em yêu, lập tức càng thêm e thẹn: Ba….

Ông Lương: Có qua có lại mà, con gọi ba là anh yêu, ba cũng gọi con là em yêu, như vậy mới công bằng chứ!.

Ngọc Anh: Thôi được rồi, không nói chuyện với ba nữa, con có việc rồi!.

Gửi xong tin nhắn cuối cùng, Ngọc Anh liền bực bội ném điện thoại lên bàn làm việc, ông già này bây giờ càng lúc càng hư rồi!.

Nói về Thành, vừa đến công ty, chưa kịp vào văn phòng, đã bị đồng nghiệp Mã Phí chặn lại ở hành lang!.

“Anh Thành, nghe Phong nói Chủ Nhật chúng ta đều dẫn vợ đi tụ tập hả, he he, em còn xem ảnh Phong chụp rồi, vợ anh đẹp thật đó, he he!” Mã Phí cười nói với anh.

“Anh Mã, nói thì nói vậy, nhưng Chủ Nhật anh không biết có thời gian không nữa, để sau đi!” Bây giờ mấy đồng nghiệp thân thiết trong công ty đều xem mẹ vợ anh là vợ anh rồi, thằng nhóc Trương Phong này lan tin thật là nhanh! Hại chết anh rồi!.

“Anh Thành, vậy không được đâu, đã nói rồi mà, em đều nói với vợ em rồi, cô ấy cũng đồng ý rồi! Anh Chủ Nhật dù bận mấy cũng phải dành thời gian chứ! Hơn nữa mấy người kia đều đã nói với vợ họ rồi! Anh mà không dẫn vợ đi, là tuyệt đối không được!” Mã Phí vô cùng nghiêm túc nói với anh.

“Anh Mã, để lúc đó rồi tính!” Anh chỉ đành nói với cậu ta như vậy! Nhưng nghe giọng cậu ta, anh không dẫn vợ đi, thật sự là không được rồi!.

“Ai nói để lúc đó rồi tính?” Lúc này một giọng nói từ bên phải anh truyền đến. Anh vừa nghe giọng đã biết là sếp trực tiếp của mình, Lưu tổng, ông ta anh không thể đắc tội! Nghe giọng ông hình như buổi tụ tập ông cũng tham gia! Cái thằng Trương Phong chết tiệt này, sao lại lôi cả Lưu tổng vào đây?.

“Chào Lưu tổng!” Lúc này một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi mấy tuổi đi đến bên cạnh anh, đó chính là sếp của anh, Lưu tổng, nên anh vội vàng chào hỏi ông!.

“Anh Thành, tôi nghe Phong họ nói Chủ Nhật tụ tập, anh cũng dẫn vợ đi, ban nãy sao lại nghe anh nói để sau?” Lưu tổng cười hỏi anh.

“Lưu tổng, là… là vợ tôi không biết có thời gian đi không!” Anh đối với Lưu tổng vẫn rất tôn trọng, ở công ty, ông giúp đỡ anh rất nhiều, anh có được thành tựu như bây giờ, ông có công không nhỏ!.

“Anh Thành, đã nói rồi, anh cứ dẫn vợ đi cho mọi người biết mặt đi, đến lúc đó tôi cũng sẽ dẫn bà xã tôi đi tham gia tụ tập! He he!” Lưu tổng cười hề hề nói với anh.

“Đúng đúng, ngày nào cũng căng thẳng đi làm rồi, Chủ Nhật mọi người ra ngoài tụ tập, vui vẻ một chút, tốt biết bao, hơn nữa Lưu tổng cũng tham gia, đây cũng là chuyện hiếm có! He he, Anh Thành, anh cứ dứt khoát đi!” Lúc này Mã Phí đứng bên cạnh cũng mở miệng nói với anh!.

“Vậy, vậy được rồi!” Anh cưỡi hổ khó xuống, chỉ đành đồng ý trước! Vì thể diện của Lưu tổng phải giữ, ông là cấp trên, bình thường rất ít khi chơi cùng tụi anh, lần này lại cũng tham gia, thật sự rất hiếm có!.

“He he, vậy mới đúng chứ, đều là đồng nghiệp công ty mình, tụ tập vui biết bao! Anh Thành, vậy quyết định rồi nha! Tôi vào văn phòng trước!” Lưu tổng thấy anh đồng ý, liền cười hề hề vừa nói vừa đi về phía văn phòng của ông.

“Anh Thành, em cũng đi làm đây, quyết định rồi nha!” Mã Phí nói xong cũng rời đi!.

Anh vào văn phòng, ngồi trước máy tính, vắt óc suy nghĩ chuyện này, bây giờ lại không thể dẫn Ngọc Anh đi, vì đồng nghiệp đều đã xem ảnh mẹ vợ anh rồi, hơn nữa thằng nhóc Trương Phong đó còn cùng anh và mẹ vợ ăn bít tết ở nhà hàng đồ Tây rồi, nếu dẫn Ngọc Anh đi thì lộ tẩy mất! Nhưng mẹ vợ lại không đồng ý phối hợp với anh nữa, biết làm sao bây giờ?.

Anh vắt óc suy nghĩ mãi vẫn phải cầu cứu mẹ vợ, cầm điện thoại lên định gửi tin nhắn cho mẹ vợ, lại không biết nên mở lời nói chuyện khó xử này với bà thế nào!.

Cuối cùng anh vẫn từ bỏ việc gửi tin nhắn cho mẹ vợ, bắt đầu làm việc trên máy tính….

Đến tối tan làm về nhà, vẫn như thường lệ, ăn cơm, xem TV, sau đó về phòng!.

Ngọc Anh cũng đã trở lại bình thường như trước! Ăn cơm xong liền về phòng!.

Nằm trên giường, hai vợ chồng họ nói chuyện phiếm một lúc rồi mỗi người cầm điện thoại xem, khoảng gần mười giờ thì ôm nhau ngủ thiếp đi….

Sáng hôm sau tỉnh dậy là thứ Sáu rồi, cách Chủ Nhật cũng ngày càng gần, anh nếu không làm công tác tư tưởng cho mẹ vợ, vậy thì không thể ăn nói với đồng nghiệp công ty rồi, đặc biệt là sếp trực tiếp của anh, Lưu tổng. Nếu lần này anh thất hứa, trong mắt đồng nghiệp công ty, hình tượng của anh sẽ mất hết! Cũng sẽ đắc tội Lưu tổng, đối với tương lai ở công ty cũng sẽ bị ảnh hưởng!.

Nên hôm nay ở công ty tâm trạng anh rất bất ổn! Đến chiều, anh cuối cùng cũng lấy hết can đảm gửi tin nhắn cho mẹ vợ: Mẹ, đang làm gì đó?.

Rất nhanh mẹ vợ liền trả lời lại: Không làm gì! Thành, con có chuyện gì không?.

Anh suy nghĩ một lát rồi vẫn gửi tin nhắn lại cho mẹ vợ: Mẹ, vẫn là chuyện ăn bít tết hôm đó!.

Mẹ vợ: Ăn bít tết có chuyện gì chứ? Lẽ nào cái người đồng nghiệp kia của con đòi tiền con! [Phía sau là icon mặt cười].

Trò đùa của mẹ vợ khiến tâm trạng anh cũng thả lỏng, không còn căng thẳng như trước nữa, trước tiên mím môi cười cười, rồi trả lời lại: Mẹ, không phải chuyện đó!.

Mẹ vợ: Vậy có chuyện gì?.

Lòng anh thật sự rất muốn nói thẳng với mẹ vợ, nhưng lại cảm thấy vô cùng khó xử, nếu nói ra mẹ vợ chắc chắn sẽ hiểu lầm anh, cũng sẽ nghi ngờ anh đang có ý đồ với bà, bên kia đồng nghiệp công ty đang ép, bên này lại không tiện mở lời với mẹ vợ, thật sự có cảm giác tiến thoái lưỡng nan.

Đang lúc anh tiến thoái lưỡng nan, mẹ vợ lại gửi tin nhắn đến hỏi anh: Thành, rốt cuộc có chuyện gì? Con nói hay không? Không nói mẹ đi giặt đồ đây!.

Anh xem tin nhắn của mẹ vợ, như sợ bà thật sự đi giặt đồ rồi, nên vội vàng trả lời lại: Mẹ, chính là chuyện Chủ Nhật tụi con mấy đồng nghiệp tụ tập!.

Mẹ vợ: Vậy con cứ đi tụ tập với họ đi!.

Mẹ vợ hình như đến nghĩ cũng không nghĩ liền tiện tay gửi lại!.

Anh thấy mẹ vợ nói vậy, lòng cũng nguội lạnh một nửa, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói với bà: Mẹ, đồng nghiệp đều dẫn vợ mình đi, con…. Cuối cùng anh vẫn xấu hổ không dám nói ra.

Mẹ vợ: Vậy con cứ dẫn đi thôi, đây cũng không phải chuyện gì to tát, đồng nghiệp công ty dẫn vợ đi tụ tập, chẳng phải chuyện rất bình thường sao?. Mẹ vợ lại tiện tay trả lời lại, như thể chuyện này không liên quan gì đến bà!.

Thực ra, mẹ vợ càng tùy ý, anh càng không tiện mở lời, anh lại suy nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn lại: Mẹ, nhưng con không có ai để dẫn đi, đau đầu quá!. Đúng vậy, anh không thể dẫn Ngọc Anh đi, mẹ vợ lại không đồng ý, anh dẫn ai đi chứ? Thật sự khó xử chết anh rồi!.

Mẹ vợ lại tiện tay trả lời lại: Sao lại không có ai dẫn đi chứ? Ngọc Anh chẳng phải là vợ con sao? Con cũng thật là!.

Anh xem tin nhắn này của mẹ vợ xong, chỉ đành cười khổ lắc đầu, lòng nghĩ mẹ vợ rốt cuộc là thật sự không biết hay giả vờ không biết! Liền lại nói với bà: Mẹ, con không thể dẫn Ngọc Anh đi!.

Mẹ vợ: Tại sao?.

Anh vẫn lấy hết can đảm gửi tin nhắn cho mẹ vợ: Mẹ biết không, hôm ăn bít tết, đồng nghiệp con đã xem mẹ là vợ con rồi!.

Mẹ vợ: Chuyện này mẹ biết mà, hôm đó thật sự quá khó xử!.

Anh vội vàng trả lời lại: Đúng vậy, đúng vậy, có chút khó xử, nhưng may mà có mẹ phối hợp, cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi! Con còn chưa cảm ơn mẹ nữa!.

Mẹ vợ: Nợ mẹ một bữa cơm!.

Anh xem xong lại không nhịn được mà cười cười, cảm thấy mẹ vợ thật sự quá đáng yêu, hoàn toàn không giống người năm mươi tuổi, mà giống như cô gái nhỏ! Liền trả lời lại cho bà: Vâng, con nhớ rồi! Nhưng mà, mẹ, đồng nghiệp con hôm đó lén chụp ảnh hai ta ngồi cùng nhau ăn bít tết rồi! Chuyện này có chút phiền phức rồi!.

Mẹ vợ: Có gì phiền phức chứ, mẹ vợ và con rể ngồi cùng nhau ăn cơm cũng rất bình thường mà, có gì mà phải ngạc nhiên chứ!.

Thành: Mẹ, vấn đề là đồng nghiệp con cầm ảnh hai ta ở công ty cho đồng nghiệp khác xem, nói mẹ là vợ con, nên Chủ Nhật con không thể dẫn Ngọc Anh đi tụ tập được! Đồng nghiệp đều xem mẹ là vợ con rồi! Nên con vì chuyện này đang đau đầu đây!. Anh vẫn lấy hết can đảm nói ra với mẹ vợ, bà là giáo sư, lại dịu dàng hiểu biết, chắc hẳn đã hiểu ý anh rồi! Gửi đi xong, tâm trạng anh vẫn có chút căng thẳng, không biết mẹ vợ sẽ nói thế nào?.

Mẹ vợ lại rất tùy ý trả lời lại: Vậy con có thể từ chối mà, không tham gia là được rồi! Có gì mà phải đau đầu chứ?.

Thành: Mẹ, mẹ nói thì đơn giản quá, họ chính là vì muốn con dẫn vợ đi nên mới tụ tập! Vì họ không biết vợ con, lần này chính là muốn làm quen một chút! Con mà không dẫn vợ đi, vậy sau này trước mặt họ sẽ không còn thể diện nữa, sau này ở công ty còn làm sao mà tồn tại được chứ? Hơn nữa sếp trực tiếp của con cũng biết chuyện này rồi, ông ấy cũng sẽ dẫn vợ tham gia tụ tập, nói nhất định phải làm quen với vợ con một chút! Mẹ, mẹ biết không? Sếp Lưu tổng đó chính là người đã đề bạt con lên, nếu không phải ông ấy, con cũng không thể ngồi ở vị trí này được! Nên con không thể đắc tội ông ấy được! Mẹ, bây giờ mẹ hiểu ý con chưa?. Anh một hơi đánh nhiều chữ như vậy gửi cho mẹ vợ, cũng nói rõ ràng mọi chuyện rồi! Bây giờ chỉ đợi bà trả lời tin nhắn lại, cũng không biết là phúc hay họa đây? Nên tâm trạng vẫn có chút căng thẳng!.

Nhưng mẹ vợ lần này lại không trả lời lại ngay, nên tâm trạng anh cũng càng lúc càng lo lắng, trong lòng đủ loại suy nghĩ: Mẹ vợ có phải giận rồi không? Có phải nghi ngờ anh có ý đồ xấu, đang nhắm vào bà không? Có phải đang suy nghĩ không? Có phải từ đây không trả lời tin nhắn anh nữa không?.

Đang lúc anh lo lắng bất an, mẹ vợ liền trả lời tin nhắn đến: Thành, Chủ Nhật mẹ nếu đi tụ tập với con, vậy bé Bông thì sao?.

Á, anh thấy mẹ vợ nói vậy, lập tức cả tâm trạng đều tốt lên hẳn, sự căng thẳng, lo lắng, bất an ban nãy lập tức biến mất khỏi người anh, vui đến mức chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên! Mẹ vợ rõ ràng là đồng ý rồi, chỉ là bà còn lo bé Bông không ai trông, đây không phải là vấn đề, nên anh vội vàng gửi tin nhắn lại cho mẹ vợ: Mẹ, bé Bông có thể để Ngọc Anh trông, hai mẹ con họ cũng lâu rồi không ở bên nhau!.

Mẹ vợ: Vậy mẹ nói với Ngọc Anh thế nào? Vốn dĩ đều là mẹ trông bé Bông?.

Anh vội vàng trả lời lại: Mẹ, mẹ có thể tìm lý do nói mẹ có việc bận. Còn con cũng sẽ tìm lý do nói với Ngọc Anh, nhưng lý do của con rất đơn giản, chỉ nói là công ty tụ tập! Ngọc Anh hiểu chuyện như vậy, đương nhiên sẽ đồng ý!.

Mẹ vợ: Vậy đến lúc đó rồi tính, à đúng rồi, lần này mẹ đồng ý với con, con đừng nghĩ nhiều, mẹ là vì thể diện ở công ty và sự phát triển sự nghiệp sau này của con mới đồng ý đó! Không hề có ý gì khác! Biết chưa?.

Anh vội vàng vui vẻ trả lời lại: Mẹ, con biết rồi, con biết rồi! Cảm ơn mẹ!.

Mẹ vợ: Nợ mẹ hai bữa cơm!.

Anh lại không nhịn được mà cười thành tiếng: Mẹ, mười bữa cơm cũng không thành vấn đề! [Phía sau là icon mặt cười].

Tiếp đó mẹ vợ không trả lời tin nhắn cho anh nữa! Giải quyết xong chuyện này, tâm trạng anh cũng theo đó mà tốt lên hẳn, đầu óc lại tự dưng hiện lên cảnh tượng Chủ Nhật dẫn mẹ vợ đi tụ tập, giới thiệu bà với từng đồng nghiệp, đây là vợ tôi Ngọc Diễm….

Á, không thể nghĩ nữa, vật trong quần lại không ngoan ngoãn rồi! Viên nang ‘dâm dương hoắc’ quả thật rất hiệu quả!.

Tối tan làm về nhà, ông Lương vẫn như thường lệ trong bếp làm cơm tối, Ngọc Anh thì chưa về, anh dựa vào cửa kính bếp hỏi ông Lương: “Ba, hôm nay ba vợ con tâm trạng thế nào? Con cũng mấy hôm rồi không đến thăm ông!”.

“Thành, ba vợ con hai hôm nay tâm trạng có chút không ổn định, cứ đòi xuất viện, haizz…” Ông Lương vừa đứng trước bếp nấu ăn, vừa nói với anh, cuối cùng còn thở dài một tiếng.

“Ba, vất vả cho ba rồi!” Anh biết tính tình ông Hùng, tâm trạng không tốt, vậy thì ông Lương ở bệnh viện sẽ không dễ chịu rồi, phải không ngừng an ủi ông Hùng, thật sự rất vất vả, bà Diễm và Ngọc Anh đều không chịu nổi tính tình ông Hùng! Hơn nữa ông Hùng nếu tâm trạng không tốt, hai mẹ con họ ở bên cạnh ông một khắc cũng không ở nổi! Ông Lương còn phải ở cả ngày, cũng thật là làm khó ông Lương rồi.

“Cũng không biết ba vợ con rốt cuộc khi nào mới có thể xuất viện?” Lời ông Lương rất rõ ràng, ông ở bệnh viện cũng có chút không ở nổi nữa rồi!.

“Ba, nếu ba không muốn đến bệnh viện nữa, thì cứ ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm đi!” Anh hiểu ý ông Lương! Liền nói với ông. Nhưng lòng lại nghĩ, nếu ông Lương ban ngày không đến bệnh viện trông ông Hùng nữa, vậy ông Hùng thì sao? Không cần nói, ở bệnh viện sẽ một khắc cũng không ở nổi!.

“Vậy ba vợ con thì sao?” Ông Lương hỏi anh.

“Chuyện này…” Anh không biết nói sao!.

“Thành, con biết không? Ba vợ con ở bệnh viện bắt đầu lớn tiếng với ba rồi!” Ông Lương mặt lộ vẻ buồn bã nói với anh.

“Ba, để ba chịu ấm ức rồi!” Anh nghe vậy tâm trạng cũng không tốt, ông Hùng lại còn lớn tiếng với ông Lương, vậy ông Lương thật sự ấm ức rồi! Nên liền an ủi.

Ông Lương không nói gì nữa, sắc mặt không được tốt lắm, anh biết tâm trạng ông có chút không tốt!.

Chỉ một lát sau, Ngọc Anh cũng tan làm về, rồi họ bắt đầu ăn cơm! Trên bàn ăn, ông Lương không nói một lời nào, giống hệt như mấy hôm trước lúc ông đang giận dỗi.

Ngọc Anh vẫn nói chuyện với anh mấy câu. Ăn cơm xong, Ngọc Anh về phòng, ông Lương im lặng dọn dẹp bếp núc. Còn anh cũng không có tâm trạng ngồi phòng khách xem TV nữa, liền về phòng định nói chuyện này với Ngọc Anh một chút, nhưng lòng anh biết Ngọc Anh có lẽ cũng nhìn ra sự bất thường của ông Lương rồi!.

Vào phòng, Ngọc Anh đang trong phòng tắm tắm rửa, anh đợi bên ngoài một lúc, cô mới tắm xong ra khỏi phòng tắm, rồi ngồi trước bàn trang điểm cầm máy sấy tóc sấy khô mái tóc ướt của mình, còn anh thì vào phòng tắm tắm rửa….

Đợi anh ra ngoài, Ngọc Anh đã sấy khô tóc xong nửa nằm nửa ngồi trên giường rồi, anh cũng lên giường, cũng nửa nằm nửa ngồi trên giường.

4 226 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
63 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Lương phong

Dài dòng quá mất hết sự kích thích

Toi

Có bộ truyện mà thèn con rình mẹ ngủ ban đêm, xong bỏ thuốc, rồi cuộc gọi lúc nửa đêm bố nó chết, xong bỏ thuốc mẹ nó ấy. Cho xin tên truyện với ạ

pikachu

update nhiều lên sếp ơi , đang cuốn

duong

mình mới mua đủ 406 chương rồi nè bạn

Cibanana

Chia sẻ với bạn giá chát tui ko mua nổi

Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

Danvy

Tui mua rồi chỉ mới some thôi… chắc còn lâu mới thịt bà Diễm

Long

Mua đâu đó banh

Xoa

Gửi gmail đây t gửi cho

Trần Bình

Cho mình xin với

Cibanana

Chia với ông

Abc

Làm sao liên lạc với Bạn được

Abc

Làm sao liên lạc đc với bạn

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm