Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 151: Suy Nghĩ Của Ngọc Anh

“À đúng rồi vợ, bây giờ tâm trạng em tốt không?” Thành đột nhiên lại hỏi cô.

“Sao vậy?”

“Hehe, nếu tâm trạng em tốt, có phải có thể tiết lộ chút chuyện tối qua ngủ trong phòng ba không?” Thành chưa nói đã cười trước với cô, thái độ tốt đến cực điểm. Nếu Ngọc Anh còn không tiết lộ chút gì cho anh, anh thật sự sẽ cảm thấy rất thất vọng.

Ngọc Anh đương nhiên là người hiểu chuyện, biết Thành để cô ngủ trong phòng ông Lương chính là để thỏa mãn cơn nghiện vợ ngoại tình của anh. Nếu một chút cũng không tiết lộ cho anh, ngay cả chính cô cũng nói không qua được. Nên trước tiên mặt đỏ bừng, rồi mang giọng ngượng ngùng khẽ nói với anh: “Chồng, chồng biết gì nào? Chồng có thể hỏi ra, người ta đều sẽ nói cho chồng biết đó.”

Thành nghe lời Ngọc Anh nói, trong lòng thật sự vui như mở hội, không ngờ hôm nay Ngọc Anh lại dễ nói chuyện như vậy. Tuy tối qua anh trốn trong phòng vẫn luôn xem camera giám sát, nhưng anh vẫn muốn xác nhận một chút xem Ngọc Anh có chuyện gì giấu giếm anh không, nên liền mở lời hỏi cô: “Vợ, tối qua em với ba làm mấy lần?”

“Hai… hai ba lần gì đó” Ngọc Anh mặt đỏ bừng, mang giọng không chắc chắn nói ra.

“Vợ, rốt cuộc là hai lần hay ba lần?” Thành vội vàng truy hỏi cô.

“Người ta cũng không biết mà, chính là hai ba lần thôi.” Ngọc Anh mặt đỏ bừng, khẽ nói với anh. Bởi vì cô thật sự không biết.

“Vợ, sao em lại không biết chứ? Có phải bị ba làm cho mê muội rồi không, hehe, a. Sao lại véo chồng? Đau chết mất.” Tiếng cười của Thành vừa dứt, liền cảm thấy eo một trận đau nhói, nên liền đau đớn kêu lên.

“Nói bậy gì đó?” Ngọc Anh vừa hung hăng véo vào eo Thành một cái, vừa mặt đỏ tai hồng lườm anh một cái nói.

“Lỡ miệng lỡ miệng, hehe.” Thành vội vàng cười nói với cô, rồi lại nghiêm túc hỏi cô: “Vợ, vậy sao em lại không biết là mấy lần?”

“Có một lần là bị ba… bị tay ba làm cho ra, người ta cũng không biết lần đó có tính không mà” Ngọc Anh cuối cùng cũng ngượng ngùng nói ra.

Thành nghe xong mới hoàn hồn, hóa ra Ngọc Anh nói hai ba lần, lần cao trào đầu tiên là bị ông Lương dùng ngón tay làm cho ra, nếu tính cả là ba lần, nếu không tính là hai lần. Chẳng trách Ngọc Anh mới không chắc chắn nói hai ba lần. May mà anh xem camera, lời Ngọc Anh nói và những gì anh xem trong camera là giống nhau. Xem ra Ngọc Anh không hề giấu giếm anh chuyện gì, điều này làm anh đối với cô cũng càng yên tâm hơn. Nên anh cũng không cần thiết phải hỏi tiếp nữa. Dù sao đều đã xem trong camera rồi.

Nhưng anh căn bản không biết rạng sáng hôm nay Ngọc Anh và ông Lương còn làm thêm một lần nữa? Anh không hỏi, Ngọc Anh cũng không nói ra.

“Chẳng trách mà, hehe.” Thành cười hề hề nói.

“Ái dà, không được cười người ta mà.” Ngọc Anh nũng nịu nói.

“Được rồi được rồi, không cười nữa được chưa.” Thành vội vàng nghiêm túc nói với cô. Rồi không nói gì thêm nữa.

Ngọc Anh tưởng anh còn hỏi tiếp nữa, nhưng thấy anh nửa ngày cũng không nói gì, nên liền không nhịn được hỏi anh: “Chồng, sao không hỏi nữa?”

“Biết em với ba làm mấy lần là đủ rồi, chuyện khác không hỏi nữa, tránh làm khó em, hehe.” Thành vô cùng độ lượng cười nói với Ngọc Anh.

“A?” Ngọc Anh trước tiên kinh ngạc một lát, rồi liền vui vẻ nói với anh: “Chồng, chồng tốt quá.”

“Vợ, chồng biết sự khó xử của em, nên…”

“Chồng, vậy trong lòng chồng cũng nghĩ như vậy sao?” Ngọc Anh dường như có chút không tin anh. Bởi vì trước kia anh luôn hỏi cô đến tận gốc rễ.

“Phải rồi, trong lòng cũng nghĩ như vậy à, vợ, em bây giờ đều ngủ cùng ba rồi, đây chính là để chồng thỏa mãn cơn nghiện vợ ngoại tình lớn nhất rồi. Chồng chỉ cần nghĩ thôi cũng cảm thấy phấn khích và kích thích, những chi tiết khác chồng thật sự không quan trọng nữa.” Lúc này Thành vô cùng nghiêm túc nói với Ngọc Anh.

“Cám ơn chồng.” Ngọc Anh nghe xong rất cảm động, vừa ôm lấy cánh tay anh nũng nịu dựa vào người anh, vừa vô cùng thành khẩn nói với anh. Có lẽ do anh đang lái xe, nên lập tức lại rời người ra.

“Vợ, chồng yêu em.” Thành lập tức bị bộ dạng nũng nịu của Ngọc Anh làm cho suýt nữa không giữ vững tay lái, rồi cũng chân thành nói với cô.

“Chồng, em cũng yêu chồng”

Lúc này lòng Thành ấm áp, vợ một bên cùng ba chồng qua lại, thỏa mãn cơn nghiện vợ ngoại tình của anh, một bên lại yêu anh như vậy, làm anh cảm thấy hạnh phúc. Trên mặt anh bất giác lộ ra nụ cười hạnh phúc mỹ mãn. Đưa Ngọc Anh đến cơ quan của cô xong, Thành lái xe đến văn phòng công ty mình. Do hôm nay tâm trạng hoàn toàn tốt, nên làm việc rất thuận lợi. Gần đến trưa, anh đã làm xong hết công việc trong tay. Liền gửi một tin nhắn cho Ngọc Anh, mời cô buổi trưa ra ngoài ăn cơm cùng. Bởi vì tối qua cô ngủ trong phòng ông Lương, hôm nay chắc chắn sẽ rất nhạy cảm, anh nếu đối xử lạnh nhạt với cô một chút, cô nhất định sẽ hiểu lầm anh không còn yêu cô nữa.

Nên buổi trưa bắt buộc phải mời cô ăn cơm cùng. Để cô cảm thấy anh còn yêu cô hơn trước kia, để cô sau này yên tâm qua lại với ông Lương, như vậy cũng thỏa mãn được cơn nghiện vợ ngoại tình của anh rồi.

Trong một quán cơm bình dân kiểu Việt, Thành và Ngọc Anh ngồi trong một phòng riêng nhỏ, trên bàn ăn phía trước bày mấy món ăn nhỏ đều là anh tỉ mỉ gọi cho cô, cũng đều là những món cô bình thường thích ăn nhất. Ngọc Anh mặc chiếc áo kiểu bằng lụa tơ tằm màu hồng phấn, tôn lên làn da trắng mịn và vóc dáng yêu kiều. Đôi mắt cô long lanh, thoáng nét e lệ nhưng cũng đầy tình tứ.

“Vợ, ăn nhiều chút.” Thành vừa nói vừa gắp thức ăn đặt vào chén nhỏ trước mặt cô.

“Chồng, chồng cũng ăn đi.” Ngọc Anh cũng gắp thức ăn đặt vào chén trống của anh.

“Vợ…” Thành đột nhiên dịu dàng khẽ gọi một tiếng.

“Dạ?” Ngọc Anh ngẩng đầu nhìn anh.

“Vợ, tối nay còn qua phòng ba ngủ không?” Thành cố nén sự phấn khích trong lòng, bề ngoài rất bình tĩnh hỏi cô.

Ngọc Anh nghe xong lập tức ngẩn người một lát, rồi mặt đỏ bừng, khẽ nói với anh: “Không đâu, tối nay ở lại với chồng đây.”

Thành nghe xong lại giật mình kinh hãi, tưởng Ngọc Anh nói ở lại với anh, là chỉ muốn cùng anh làm chuyện đó, nên liền mang giọng hoảng loạn nói với cô: “Vợ, không được không được, chồng sợ.”

“Chồng, chồng sợ gì vậy?” Ngọc Anh không hiểu hỏi anh.

“Vợ, em đâu phải không biết, chồng, chồng đã không thể thỏa mãn em…”

“Khì khì” Còn chưa đợi anh nói xong, Ngọc Anh liền bật cười duyên dáng: “Khì khì, chồng, chồng nghĩ bậy gì đó? Người ta ở lại với chồng chẳng lẽ nhất định phải làm chuyện đó sao? Chúng ta không phải rất lâu rồi không làm sao, người ta không phải vẫn mỗi tối ở lại với chồng sao?”

Thành nghe lời Ngọc Anh nói, mới hiểu ra, nhưng cũng ngại ngùng đến mức mặt nóng bừng: “Vợ, chồng… chồng hiểu lầm em rồi, hehe.” Nói xong, anh liền cười gượng một cái.

“Ăn đi, chồng. Nhân lúc thức ăn còn nóng.” Ngọc Anh thấy bộ dạng lúng túng của anh, liền vội vàng chuyển chủ đề, quan tâm nói với anh.

“Ừm, ăn đi.” Thành vừa đáp vừa gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng nhai. Đột nhiên anh nhớ ra lại hỏi Ngọc Anh: “Vợ, vậy bây giờ ba còn thả lỏng được không?”

Thực ra anh cũng là biết rõ còn cố hỏi, bởi vì sáng nay anh xem camera, rồi từ phòng ra phòng ăn đã nhìn thấy ông Lương thả lỏng gánh nặng rồi. Nhưng anh hỏi Ngọc Anh cũng là có nguyên nhân, cô là người vô cùng thông minh, nếu có những chuyện anh hoàn toàn không để ý không hỏi, ngược lại sẽ khiến Ngọc Anh nghi ngờ.

“Chồng, chẳng lẽ sáng nay chồng không nhìn ra sao? Ba bây giờ đã thả lỏng gánh nặng rồi. Nên chồng cứ yên tâm ăn cơm đi.” Ngọc Anh mang giọng ngượng ngùng nói với anh.

“Nhìn ra rồi, nhìn ra rồi, hehe, như vậy không phải rất tốt sao?” Thành cười hề hề nói với cô.

Ngọc Anh không nói gì, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

“Vợ, đang nghĩ gì vậy?” Thành khẽ hỏi cô.

“Chồng, nói xem chúng ta sau này làm sao bây giờ?” Ngọc Anh mặt đỏ bừng, mang vẻ mặt khó xử hỏi anh.

“Làm sao bây giờ?” Thành không hiểu Ngọc Anh đang nói gì, liền hỏi cô.

“Chính là… chính là chuyện người ta và ba đó mà.” Ngọc Anh lí nhí khẽ nói.

“Vợ, em và ba không phải giống như bây giờ rất tốt rồi sao?” Thành thuận miệng nói ra.

“Không phải không phải, không phải ý đó đâu.” Ngọc Anh lại lí nhí vội nói.

“Vậy là ý gì?” Thành lại không hiểu hỏi cô.

“Chính là, chính là, ái dà, người ta ngại không nói ra được mà.” Ngọc Anh mặt đỏ bừng, biểu cảm vô cùng ngượng ngùng, nói rồi liền dùng hai tay che mặt cô, tỏ ra bộ dạng vô cùng khó xử.

Chuyện gì có thể làm Ngọc Anh cảm thấy khó xử như vậy? Trong đầu Thành lập tức nghĩ như vậy, theo đó cũng ngày càng tò mò, đồng thời cũng phấn khích khó hiểu, bởi vì cô càng khó xử, chuyện này lại càng làm anh cảm thấy phấn khích. Rồi liền cố nén sự phấn khích trong lòng, bề ngoài rất bình tĩnh dịu dàng hỏi cô: “Vợ, có gì mà khó xử chứ? Chồng là chồng em đó, em có lời gì cứ nói ra đi.”

“Chính vì chồng là chồng em, người ta mới khó xử mà” Ngọc Anh buông hai tay đang che mặt xinh đẹp xuống, rồi nũng nịu nói.

“Hehe, vợ, chồng càng lúc càng cảm thấy tò mò rồi, em cứ nói ra đi.” Lời Ngọc Anh làm anh tò mò đến cực điểm. Anh thật sự sốt ruột muốn biết rồi. Nên anh đều mang giọng cầu xin nói với cô rồi.

“Chồng, người ta thật sự ngại không mở lời được à, hay là vầy đi, người ta gửi tin nhắn nói cho chồng nhé.” Ngọc Anh có lẽ thật sự là ngại không nói ra được rồi, nên liền muốn dùng cách gửi tin nhắn nói cho anh biết.

“Được à, vậy em mau gửi đi.” Thành vui vẻ nói với cô. Rồi liền cầm điện thoại lên chờ tin nhắn của cô.

Ngọc Anh mặt đỏ hồng, cầm điện thoại lên rồi vừa gõ chữ trên màn hình, vừa ngượng ngùng thỉnh thoảng cắn môi dưới.

Thành bị bộ dạng ngượng ngùng của Ngọc Anh làm cho trong lòng càng lúc càng tò mò, rốt cuộc là chuyện gì có thể làm cô cảm thấy khó xử như vậy chứ?

Khoảng ba bốn phút sau, Ngọc Anh cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, mặt đầy vẻ e lệ nhìn anh nói: “Gửi rồi.”

Theo đó điện thoại Thành liền kêu “Ting” một tiếng, anh vội vàng mở tin nhắn Ngọc Anh gửi cho anh ra xem: “Chồng, người ta thật sự cảm thấy rất khó xử mà, nên vẫn là gửi tin nhắn nói cho chồng. Chồng, sau này vợ chồng mình, còn có ba nữa, ba người chúng ta sao mà sống chung đây? Ý của người ta chính là muốn chồng có thể định cho người ta một thời gian, lúc nào qua phòng ba ngủ với ông? Chứ nếu như bây giờ, người ta trong lòng cũng không chắc chắn à, ba trong lòng cũng sẽ không chắc chắn. Ví dụ như mỗi tháng người ta qua phòng ba qua đêm mấy lần? Chồng phải định cho người ta một ngày chứ, như vậy đến thời gian rồi, người ta sẽ qua phòng ba ngủ à. Ái dà, chồng, thật sự là xấu hổ chết đi được.”

Thành không phải xem xong tin nhắn mới bắt đầu phấn khích, mà là đang xem đã càng xem càng phấn khích rồi. Ngọc Anh thật sự không hổ là tiến sĩ, lại muốn anh định cho cô ngày qua phòng ông Lương qua đêm, chuyện này ngay cả anh cũng chưa từng nghĩ đến, cô lại nghĩ đến rồi, anh đương nhiên là rất vui mừng rồi. Bởi vì anh cũng đang vì chuyện này mà cảm thấy đau đầu. Tối qua là anh khóa trái cửa phòng mới ép Ngọc Anh qua phòng ông Lương qua đêm, nhưng sau này thì sao? Chẳng lẽ đều phải khóa cô ở ngoài cửa ép cô qua phòng ông Lương qua đêm sao? Chuyện này chắc chắn không phải là cách. Bây giờ tốt rồi, không ngờ Ngọc Anh lại giúp anh giải quyết vấn đề khó khăn này, anh sao có thể không vui mừng chứ?

Lúc này Ngọc Anh vừa ngượng ngùng vừa căng thẳng nhìn chằm chằm anh, tuy không nói ra miệng, nhưng bây giờ chồng đang xem tin nhắn, dù sao đi nữa nội dung trên tin nhắn cũng là suy nghĩ của cô, nên sao có thể không cảm thấy khó xử chứ? Trong lòng còn lo lắng chồng xem xong suy nghĩ của cô có chấp nhận không? Có cười nhạo cô không? Nên liền vô cùng căng thẳng nhìn chồng cô.

“Vợ, cám ơn em, cám ơn em. Cám ơn em đã cho chồng một chủ ý tốt như vậy.” Thành xem xong tin nhắn, cực kỳ kích động nói với Ngọc Anh.

“Chồng, chồng đồng ý suy nghĩ của người ta rồi sao?” Ngọc Anh thấy anh kích động như vậy liên tiếp nói nhiều tiếng cám ơn, lập tức sự căng thẳng trên mặt đã biến mất, còn lại toàn là vẻ ngượng ngùng. Rồi vẫn có chút không yên tâm hỏi anh.

“Đương nhiên đồng ý rồi, vợ, em biết không? Chồng cũng đang vì chuyện này mà cảm thấy đau đầu đó, sợ sau này em sẽ không qua phòng ba qua đêm nữa, hehe. Không ngờ em lại có suy nghĩ tốt như vậy rồi, chồng hoàn toàn đồng ý.” Thành cực kỳ vui vẻ nói với Ngọc Anh.

“Chồng, vậy… vậy trong lòng chồng có cười nhạo người ta không mà?” Ngọc Anh nghe lời anh nói, lòng cũng vô cùng vui mừng, nhưng bề ngoài vẫn mang giọng rất khó xử khẽ hỏi anh.

“Vợ, chồng sao lại cười nhạo em chứ? Vui mừng còn không kịp nữa là, lại còn phải cám ơn em người đẹp tiến sĩ này nữa chứ, haha.” Thành vui vẻ nói với Ngọc Anh, lại còn khen cô.

Lúc này tảng đá trong lòng Ngọc Anh cuối cùng cũng rơi xuống rồi. Bởi vì tối qua ở phòng ông Lương qua đêm, hôm nay cô sẽ đặc biệt nhạy cảm, chỉ sợ chồng coi thường cô, không còn yêu cô nữa. Nên giống như phụ nữ đến thời kỳ mãn kinh vậy, cần người bên cạnh dỗ dành cô. Nếu lúc này Thành hơi có chút sơ suất, cô sẽ cảm nhận được.

“Vợ, chúng ta ăn cơm trước đi. Còn về chuyện định ngày thế nào, chúng ta tối nay lại từ từ bàn bạc được không?” Thành cố nén sự vui mừng và phấn khích trong lòng, rồi mang giọng mềm mại nói với cô.

“Dạ, vậy chúng ta ăn đi.” Ngọc Anh trong lòng cũng vui mừng, như vậy hạnh phúc nửa đời sau của cô cuối cùng cũng có chỗ dựa rồi. Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp vì suy nghĩ định ngày vừa rồi của cô mà vẫn còn có chút đỏ hồng.

Rồi hai vợ chồng bắt đầu nghiêm túc ăn. Khoảng mười mấy phút sau, họ đều đã ăn no rồi. Thành thấy thời gian còn sớm, liền gọi phục vụ mang đến cho họ hai tách trà xanh, liền cùng Ngọc Anh nói chuyện phiếm: “Vợ, nói xem ba vợ lần này ở bệnh viện phải ở bao lâu?”

“Không biết đâu, hay là nghe theo bác sĩ đi. Nhưng con thấy lần này ba sẽ ở lâu hơn đó, đều đã ở lâu như vậy rồi, bệnh tình của ba không những không thuyên giảm, mà bác sĩ cũng không có lời chắc chắn. Haizz” Ngọc Anh mang giọng lo lắng nói xong, liền thở dài một hơi. Trên mặt cũng hiện lên vẻ buồn rầu.

“Vợ, em cũng không cần quá lo lắng, hay là chúng ta tối nay qua bệnh viện một chuyến đi, hỏi kỹ bác sĩ, bệnh tình của ba mình rốt cuộc thế nào rồi, được không?” Thành an ủi nói với cô.

“Dạ, cũng được đó, vậy chúng ta tan làm xong liền qua bệnh viện một chuyến đi.” Ngọc Anh gật đầu đồng ý.

“Ồ, vậy có cần nói cho ba chồng biết một tiếng không, chúng ta sẽ về nhà ăn cơm trễ hơn?” Thành đột nhiên nhớ ra hỏi Ngọc Anh.

“Người ta sao biết mà? Muốn nói thì chồng nói đi chứ.” Ngọc Anh mặt đỏ bừng, e lệ lườm anh một cái nói.

“Ồ, vợ, hay là vầy đi, ba chồng không phải đều khoảng bốn giờ từ bệnh viện về nhà nấu cơm sao? Vậy tối nay chúng ta không ăn cơm ở nhà nữa, bảo ba cũng không cần về nhà nấu cơm, để ông ở bệnh viện đợi chúng ta, đến lúc đó chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm, xong rồi lại đúng lúc cùng nhau về nhà, tránh cho ba lại phải ngồi taxi về nhà. Vợ, xem chồng sắp xếp như vậy được không?” Nói xong suy nghĩ của mình, Thành liền hỏi Ngọc Anh.

“Dạ, như vậy cũng tốt à, cũng có thể để ba chồng ở lại với ba con thêm một lát, khì khì.” Ngọc Anh nói rồi liền cười duyên.

“Ích kỷ, em hoàn toàn là có lòng ích kỷ, hehe.” Thành nói đùa với Ngọc Anh.

“Không phải chỉ để ba chồng ở lại với ba con thêm một tiếng đồng hồ sao, liền ích kỷ hả? Vậy con ở bệnh viện đều chăm sóc ba chồng mười mấy ngày rồi đó, chồng lại nói sao?” Ngọc Anh nghe xong chu môi nói với anh đầy vẻ không phục.

“Vợ, hay là chồng cũng xin nghỉ mười mấy ngày, ở bệnh viện chăm sóc ba vợ nhé, haha.” Thành lại nói đùa với cô.

“Muốn chết hả, rõ ràng biết công ty chồng bận như vậy, sẽ không đồng ý cho chồng xin nghỉ nhiều ngày như vậy đâu, còn nói như vậy? Thật là ngoài miệng một đằng, trong bụng một nẻo. Thật phục chồng rồi.” Ngọc Anh nói đầy vẻ không vui lườm anh một cái.

“Hehe, vợ, chồng không phải đang nói đùa với em sao?” Thành lập tức cười nói với cô.

“Được rồi, không nói những chuyện này nữa, chúng ta đi thôi.” Ngọc Anh cầm điện thoại lên xem xem, liền nói với anh.

“Đợi một lát, vợ.” Thành vội vàng gọi cô lại.

“Chồng, còn có chuyện gì sao?” Ngọc Anh hỏi.

“Vợ, chuyện ba chồng bên đó hay là em nói với ông đi.” Anh nói với cô.

“Tại sao lại để người ta nói với ông, ông là ba chồng mà?” Ngọc Anh thuận miệng nói ra.

“Ái dà, vợ, gì mà ba chồng em ba chồng của, họ không phải đều là ba của hai đứa mình sao? Chồng là muốn em nói với ba chồng tốt hơn đó.”

“Tại sao vậy?” Ngọc Anh không hiểu hỏi.

“Bởi vì… bởi vì em bây giờ đang cùng ba chồng qua lại mà, nên, a…” Còn chưa đợi anh nói xong, trước mặt liền bay tới một cục khăn giấy, anh vừa kinh ngạc kêu lên một tiếng, vừa vội vàng né tránh.

Ngọc Anh vừa tiện tay ném mạnh một cục khăn giấy cô đang cầm trong tay vào mặt anh, vừa mặt đỏ tai hồng nói với anh: “Chồng thối, chồng ngứa da rồi phải không? Lại nói bậy bạ rồi.”

“Không có không có, nói đùa thôi mà, hehe. Vợ, chuyện này cứ quyết định như vậy đi, giao cho em đó, chúng ta đi thôi.” Thành vừa vội nói với cô, vừa đứng dậy.

“Chính chồng là xấu nhất rồi.” Ngọc Anh vừa lườm anh một cái nói, vừa cũng đứng dậy.

Thực ra Thành chính là cố ý muốn để Ngọc Anh thông báo cho ông Lương, như vậy đối với việc hai người họ giao tiếp nhiều hơn cũng có lợi. Anh coi như là tốn hết tâm tư cố gắng vun vén cho hai cha con chồng ở bên nhau. Nhưng không biết Ngọc Anh có hiểu được tâm tư tốn kém của anh không?

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad