Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 27
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
Lão Tứ không biết Minh đã đi đâu.
Điện thoại gọi không được. Tin nhắn không trả lời. Những con đường trong thành phố này quá nhiều ngã rẽ, một người nếu thật sự muốn biến mất thì chỉ cần leo lên xe, chạy qua vài cây cầu, rẽ vào vài con hẻm, rồi trộn mình vào đám đông là đủ. Sài Gòn không giữ ai lại. Nó chỉ nuốt người ta vào trong bụng, nghiền nhỏ ra giữa tiếng còi xe, khói bụi, đèn đỏ, quán nhậu, nhà trọ và những giấc ngủ không yên.
Có thể Minh chưa biết Ngọc chết.
Cũng có thể cậu đã quay về đâu đó gần dãy trọ, đứng ngoài hẻm nhìn chiếc xe cảnh sát, nhìn đám đông, nhìn cáng trắng, rồi hiểu ra tất cả. Và nếu đã hiểu, chắc cậu cũng sẽ đi. Đi xa hơn. Đi như một con chó bị đánh đến mức không còn nhớ đường về. Đi như kẻ biết rằng chỉ cần mình bước vào, cái chết của Ngọc sẽ chụp lên đầu mình, lên vai mình, lên từng hơi thở còn lại.
Lão Tứ hiểu Minh.
Vì hiểu nên ông không giận nó được.
Nhưng cũng vì hiểu, ông biết thằng con này coi như đã chết rồi.
Người đàn ông đứng giữa ngã ba đường, thay vì chọn một lối đi, nó lại thụt lùi và bỏ trốn.
Không phải chết theo cách người ta phủ vải trắng lên mặt, gọi xe đưa đi. Mà chết theo cách một người tự rút mình khỏi đời sống. Còn thở đó, còn chạy đâu đó, còn có thể ăn, có thể ngủ, có thể ngồi dưới một mái hiên xa lạ nào đó nhìn mưa rơi. Nhưng cái phần người từng quay về nhà, từng gọi cha, từng có một chỗ trong gia đình, phần đó đã chết.
Ba đứa con.
Rốt cuộc chỉ còn lại mình Vân.
Ý nghĩ ấy làm Lão Tứ thấy lạnh ở ngực. Ông ngồi trong sân dãy trọ, nhìn khoảng trống nơi chiếc cáng vừa được đưa đi, nhìn nền gạch còn dấu chân người, nhìn cái võng cũ đung đưa rất nhẹ trong gió. Mọi thứ vẫn còn đó. Căn phòng vẫn còn đó. Bếp vẫn còn đó. Rổ rau vẫn còn đó. Nhưng người thì cứ lần lượt rơi khỏi tay ông như nước rỉ qua kẽ ngón.
Ông không hiểu mình đang đúng hay sai.
Nếu như…
Nếu như ông còn ở quê thì sao?
Nếu như ngày đó ông không lên Sài Gòn, không bước vào cái dãy trọ này, không để quá khứ, con cái, nợ nần và những mối quan hệ cũ kéo nhau dồn về một chỗ thì sao?
Có lẽ Hùng vẫn là thằng công nhân. Nghèo, cộc cằn, mệt mỏi, nhưng ít nhất chưa vào tù. Có lẽ Minh vẫn có cuộc đời riêng của nó, không bị lôi vào những đường dây chằng chịt của người lớn, không biến mất trong một đêm sau cái chết của người đàn bà đã chăm sóc nó. Còn Vân — đến tận bây giờ, Lão Tứ vẫn không biết vì sao Tùng tự vẫn. Ông chỉ biết người con rể ấy đã từng tồn tại như một cái bóng trong nhà, chuyển tiền, chăm con, nhẫn nhịn, rồi một ngày đặt lại chìa khóa, giấy tờ, di chúc, và đi khỏi đời sống như người ta tắt một ngọn đèn.
Lòng Lão Tứ thắt lại.
Buồn.
Một nỗi buồn già nua, chậm chạp, nhưng nặng đến mức không thể đẩy đi đâu được. Lão Tứ vốn là một kẻ sống vô tư. Cả đời ông từng nghĩ cứ ăn được, ngủ được, cười được, đàn bà còn nhìn mình, rượu còn uống được, thì mọi chuyện rồi cũng qua. Gia đình đối với ông từng là một thứ gì đó ở xa, mờ, không cần chạm vào quá nhiều. Con cái lớn thì tự sống. Vợ chồng buồn vui thì tự chịu. Ai khổ thì ráng.
Thế rồi, mỗi khi ông bắt đầu thấy thoải mái, mỗi khi ông vừa đặt lưng xuống cái võng, vừa nghĩ thôi đời mình vậy cũng được, mọi thứ lại ập đến rất nhanh.
Nhanh như một cơn mưa đen.
Nhanh như chiếc xe tải lao qua giao lộ.
Nhanh như tiếng còi cảnh sát trong buổi sáng.
.
.
.
Hai ngày sau, Quỳnh đến gặp Mai, trời đã khuya.
Cô không mang nhiều đồ. Chỉ một túi xách, một ba lô nhỏ, vài thứ quần áo vội nhét vào trong. Cô đến tìm Mai trước khi rời khỏi dãy trọ. Không gọi ai khác.
Mai mở cửa, nhìn thấy Quỳnh đứng ngoài hành lang.
Trong ánh đèn vàng yếu ớt, mặt Quỳnh bầm tím nhiều chỗ. Một bên má còn sưng. Khóe môi có vết nứt nhỏ đã khô máu. Tóc cô rối từng mảng, như đã bị giật mạnh rồi không buồn chải lại. Đôi mắt sưng húp vì khóc, nhưng lúc nhìn Mai, cô cố nở một nụ cười.
Nụ cười ấy làm Mai đau hơn cả những vết bầm.
“Em đi,” Quỳnh nói.
Mai im lặng.
Cô muốn hỏi: đi đâu?
Muốn nói: ở lại đi.
Muốn nói: chị biết em không phải loại người như họ nói.
Muốn nói: chị xin lỗi vì sáng đó không bảo vệ được em nhiều hơn.
Nhưng mọi lời đều mắc trong cổ. Bởi Mai biết ở lại cũng chẳng có gì tốt hơn. Cái dãy trọ này đã biến thành một nơi không còn chỗ cho Quỳnh thở. Mỗi ánh mắt là một cái gai. Mỗi tiếng xì xào là một cái tát khác. Có những nơi, dù chưa ai chính thức đuổi mình, người ta vẫn phải đi nếu không muốn chết dần trong sự phán xét của đám đông.
Quỳnh nhìn Mai, rồi nói khẽ:
“Chị đừng lo.”
Mai biết đó là một câu nói dối.
Nhưng cô vẫn gật đầu.
Cô không ôm Quỳnh. Không phải vì không muốn. Mà vì sợ nếu ôm, cả hai sẽ khóc, và Quỳnh sẽ không đi nổi. Nên Mai chỉ đứng đó, tay nắm chặt mép cửa, lặng lẽ cúi đầu.
Quỳnh cũng cúi đầu chào lại.
Rồi cô quay đi.
Bóng cô khuất dần ở cuối hành lang, nhỏ, mảnh, lặng lẽ như một vệt khói bị gió thổi tan.
Sau đó, dãy trọ trở nên buồn tẻ lạ lùng.
.
.
.
Một tháng sau, Lão Tứ bắt đầu cảm thấy sức nặng.
Sau sự biến mất của Tùng, Vân vẫn vậy. Cô vẫn duy trì lối sống cũ, như thể cái chết của chồng chỉ khoét một khoảng trống trong nhà, còn mọi thói quen khác vẫn nguyên vẹn. Đời mà sống tiết kiệm thì khó, còn tiêu tiền thì dễ nhất. Người ta chỉ cần quen một lần với mùi máy lạnh, ghế da, nhà hàng, nước hoa, túi xách, những cuộc gặp gỡ có rượu và tiếng cười, là rất khó quay lại với cơm nguội, dép lê và tiếng quạt máy rè rè.
Vân vẫn chạy chiếc xe hơi sang trọng.
Chiếc xe đậu chiếm một góc sân của dãy trọ, bóng loáng, sạch sẽ, kính đen, nhìn lạc lõng giữa nền xi măng cũ, mấy chậu cây héo, mấy chiếc xe máy cà tàng và dây phơi quần áo của người thuê phòng. Mỗi lần chiếc xe nằm đó, Lão Tứ đều thấy gai mắt. Không hẳn vì ghét. Nó giống như một thứ gì đó quá đắt đỏ đặt nhầm vào đời ông, khiến cái nghèo xung quanh càng hiện rõ hơn.
Vân vẫn mua đồ hiệu. Vẫn đi gặp bạn bè. Vẫn ăn uống ở những chỗ mà Lão Tứ nghe giá xong chỉ muốn chửi. Có khác chăng là cô không còn ngủ lang với mấy gã đàn ông khác nữa. Cái vẻ lẳng lơ, háo hức săn đuổi của trước kia dịu xuống. Nhưng dịu xuống không có nghĩa là rẻ đi.
Đàn bà đã quen tiêu tiền thì vẫn là đàn bà quen tiêu tiền.
Mà tiền thì làm Lão Tứ phát hoảng.
Sau những chuyện vừa rồi, lão giao lại dãy trọ cho Mai. Cô quản lý thu chi, thu tiền phòng, ghi tiền điện nước, tìm khách thuê, gọi thợ khi có thứ hư hỏng. Mai cũng lo bữa ăn cho Lão Tứ, Vy, và thằng Cu mỗi khi nó ở nhà. Cái gì trong nhà cũng qua tay Mai: gạo, gas, nước mắm, dầu ăn, bột giặt, thuốc cảm, tiền rác, tiền sửa bóng đèn, tiền thay khóa, tiền ống nước.
Mai có lần nói nhỏ:
“Phải để dành một ít, ông à. Phòng lúc bệnh, hoặc có chuyện gấp.”
Lão Tứ gật gù.
“Ừ, để dành.”
Nói thì nói vậy. Nhưng đời sống đâu có đợi người ta để dành xong mới xảy ra chuyện.
Một buổi sáng, Vân bước vào nhà. Cô mặc cái váy màu kem, tóc kẹp gọn, mặt trang điểm nhẹ, cổ tay đeo đồng hồ sáng. Thằng Cu đi sau mẹ, áo đồng phục trường quốc tế, giày trắng, balô to gần bằng nửa người. Nó vừa đi vừa ngậm ống hút hộp sữa, mắt dán vào cái máy chơi game nhỏ trên tay.
Lão Tứ đang ngồi ngoài bàn uống trà. Mai ở trong bếp, lặng lẽ nhặt rau.
Vân đặt túi xách xuống ghế, nói như nói chuyện bình thường:
“Ba, cho con tiền đóng học phí cho thằng Cu cái.”
Lão Tứ ngẩng đầu lên.
“Bao nhiêu?”
“Năm chục triệu thôi.”
Lão đặt cái ly xuống, tưởng mình nghe nhầm.
“Địt mẹ, cái gì cơ? Một năm ấy à?”
Vân nhìn lão, hơi khó xử, nhưng vẫn nói:
“Không. Một tháng ba à.”
Lão Tứ trợn mắt.
“Đéo. Cái đéo gì ghê vậy?”
Thằng Cu ngẩng lên khỏi máy chơi game. Nó nhìn ông ngoại, rồi nhìn mẹ.
Lão Tứ vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Ngày xưa tao nuôi ba đứa tụi mày ăn học có tốn xu cắc nào đâu. Sáng đi bộ tới trường, trưa về ăn cơm nguội, sách vở xin lại người ta. Có đứa nào chết đâu?”
Vân thở ra.
“Ba à, đó là ngày xưa. Giờ khác rồi. Trường quốc tế mà ba.”
“Quốc tế là cái giống gì mà tháng năm chục triệu? Nó học xong nói chuyện với Tây luôn hả?”
“Ít nhất môi trường tốt hơn. Con không muốn thằng bé học lung tung.”
Lão cười khan.
“Môi trường tốt. Địt mẹ, nghe sang dữ.”
Thằng Cu nghe ông chửi nhiều quá thì sợ. Nó buông hộp sữa xuống, mắt bắt đầu đỏ.
“Vậy là con không được đi học nữa hả ông?”
Câu đó làm Lão Tứ khựng lại.
Lão đang bực, đang tiếc, đang muốn chửi thêm mấy câu nữa cho đỡ nghẹn. Nhưng nhìn cái mặt thằng nhỏ, lão lại mềm xuống. Nó béo trắng, non nớt, không biết gì về tiền. Với nó, trường học chỉ là nơi có bạn, có cô giáo, có sân chơi, có bữa trưa ngon, có máy lạnh. Nó đâu hiểu năm chục triệu là cái gì. Nó đâu biết để có số tiền ấy, người ta phải còng lưng bao lâu.
Lão nhìn nó một lúc, rồi gắt khẽ:
“Khóc cái gì. Ai nói không cho mày đi học.”
Thằng Cu chớp mắt.
“Vậy ông cho con học tiếp hả?”
Lão nhăn mặt.
“Ừ… thì đóng.”
Vân thở phào.
Lão đứng dậy, cái thân già lật đật đi vào phòng. Mỗi bước chân như nặng hơn bình thường. Căn phòng tối, nóng, có mùi quần áo cũ và dầu gió. Lão kéo cái hộp sắt từ trong tủ ra, đặt lên giường.
Cái hộp này trước kia là thứ làm lão yên tâm. Mỗi lần mở ra, thấy còn tiền, lão thấy mình còn có đường lui. Người già không sợ gì bằng trong túi không có tiền. Đau bệnh không tiền là chết. Nhà hư không tiền là chịu. Có chuyện gấp không tiền là nhục. Còn ít tiền trong hộp, nghĩa là lão vẫn còn chút quyền quyết định đời mình.
Nhưng bây giờ, mỗi lần mở hộp, lão thấy như mở chính bụng mình ra.
Tiền nằm thành mấy cọc. Có cọc là tiền phòng Mai vừa đưa. Có cọc là khoản Hoàng gửi. Có cọc lão định để riêng phòng khi trở trời đau lưng, đau ngực. Lão nhìn một hồi lâu, rồi thò tay lấy.
Năm chục triệu.
Lão đếm chậm.
Ngón tay lão thô ráp, móng hơi đen, da nhăn và dày. Bàn tay ấy từng bốc bùn, nhổ mạ, vác lúa, cầm cuốc, dắt trâu. Ngày xưa tiền không bao giờ hiện ra dễ dàng như thế này. Muốn có tiền là phải cúi xuống đất. Cúi từ sáng tới chiều. Nắng cháy lưng cũng cúi. Mưa lạnh cũng cúi. Đến mùa gặt, cột từng bó lúa, vác từng bao lên bờ, bán xong còn bị thương lái ép giá.
Năm chục triệu ngày xưa là con số lớn.
Là mấy mùa ruộng.
Là bao nhiêu lần thức dậy từ lúc trời chưa sáng.
Là bao nhiêu bữa cơm chan nước mắm.
Là bao nhiêu lần vợ chồng cãi nhau vì thiếu tiền phân, tiền giống, tiền học cho con.
Bây giờ Vân nói một câu, nó thành học phí một tháng.
Một tháng.
Lão đếm xong, cầm xấp tiền trong tay. Tiền giấy nhẹ, nhưng cánh tay lão lại thấy nặng. Nặng như đang cầm một bao thóc ướt. Nặng như cái lưng già bị chất thêm thứ gì đó không nhìn thấy.
Lão cầm tiền ra, đặt xuống bàn.
“Đây.”
Vân đưa tay lấy xấp tiền, cất vào trong túi xách. Cô lén liếc quanh một cái. Thằng Cu đã lủi thủi ra sân ngồi chơi game, lưng dựa vào bánh xe hơi, hoàn toàn không để ý đến chuyện người lớn.
Vân bước lại gần Lão Tứ một bước. Cô khẽ đưa tay ôm lấy cổ ông, nghiêng người thơm nhẹ một cái lên má Lão Tứ. Mùi nước hoa dịu nhẹ từ cổ cô xộc vào mũi ông.
“Con cảm ơn ba…” — Vân thì thầm vào tai ông, giọng ngọt và khàn khàn.
Lão Tứ chưa kịp phản ứng gì thì bàn tay Vân đã luồn xuống dưới, thò thẳng vào trong quần lão. Năm ngón tay mềm mại nhưng chắc chắn nắm lấy con cặc già đang mềm nhũn, bóp mạnh hai ba cái, rồi khẽ xóc nhẹ lên xuống.
“Thương thế… lát con bù cho ba nhé…”
Giọng Vân thì thầm rất khẽ, vừa dâm vừa ngọt, hơi thở nóng ấm phả vào tai Lão Tứ. Cô siết thêm một cái nữa ở đầu khấc, xoa nhẹ bằng ngón cái trước khi rút tay ra.
Xong xuôi, Vân quay người, quẩy mạnh cặp mông tròn dưới chiếc váy kem, thong thả đi ra khỏi nhà như không có chuyện gì xảy ra.
Lão Tứ đứng im rất lâu, cuối cùng chỉ biết thở dài một tiếng nặng nề, kéo ghế ngồi phịch xuống. Con cặc vẫn cứng trong quần, không chịu xẹp xuống, đầu khấc cọ vào lớp vải thô khiến ông khó chịu vô cùng. Ông thở dài một tiếng nặng nề, tay xoa xoa đùi, cố gắng dẹp bớt dục vọng đang dâng lên.
Đúng lúc đó, Vy từ trong phòng bước ra.
Cô mặc chiếc đầm ngân hàng màu xanh đậm, ôm sát lấy thân hình, phần ngực và eo thon hiện rõ. Chiếc đầm dài vừa chạm đầu gối, tôn lên đôi chân thon dài. Sau cái chết của mẹ, Vy đã bớt gầy guộc, khuôn mặt cũng tươi tắn trở lại, dù trong mắt vẫn còn vương chút buồn.
Vy thấy ông nội ngồi thừ ra một mình thì khẽ cười, giọng nhẹ nhàng:
“Ông Nội sao ngồi thừ ra thế? Mọi người đi làm hết rồi ạ.”
Lão Tứ ngẩng lên nhìn cháu gái, cố gắng giữ giọng bình thường:
“Ừ… đi làm hả?”
Vy thấy ông nội có vẻ lạ, liền bước lại gần hơn. Cô nghiêng đầu, giọng lo lắng:
“Nội sao vậy? Có chuyện gì buồn à? Con thấy Nội ngồi đây một mình…”
Nói rồi Vy khẽ ngồi xuống đùi Lão Tứ như mọi khi vẫn hay làm khi còn nhỏ, định an ủi ông. Cô vừa ngồi xuống thì giật nảy mình.
Con cặc vẫn còn cứng ngắc của Lão Tứ chọt thẳng vào khe mông Vy qua lớp quần mỏng. Cái đầu khấc to bè cọ mạnh một cái vào đúng giữa hai bên mông cô.
“Ôi…!”
Vy giật bắn người, hai mắt tròn xoe. Cô vội đứng dậy, quay lại nhìn xuống quần ông nội. Con cặc đang cương cứng đến mức nổi rõ một cục lớn, đầu khấc lấp ló qua lớp quần mỏng, vẫn còn giật giật.
Vy đỏ mặt, vừa ngượng vừa bất ngờ, miệng lắp bắp:
“Nội… Nội hư quá!”
Nói xong cô vội vàng quay người chạy ra ngoài sân, đôi má đỏ bừng, bước chân hơi vội vã. Chiếc đầm xanh bay nhẹ theo từng bước chạy.
Lão Tứ ngồi lại một mình trên ghế, mặt nóng ran. Con cặc vẫn cứng ngắc, không chịu xẹp xuống. Ông đưa tay xoa mặt, thở dài thườn thượt, trong lòng vừa xấu hổ vừa bực bội với chính mình.
Lát của Vân là đến tối muộn cũng chưa mò mặt về.
Tối đó, cô đi gặp mấy người bạn thân.
Nhóm đàn bà ấy không còn trẻ hẳn, nhưng cũng chưa chịu nhận mình đã già. Ai cũng biết cách ăn mặc, biết chọn góc chụp hình, biết gọi món, biết cười vừa đủ lớn để người bàn bên phải liếc qua. Họ ngồi trong một nhà hàng nhỏ nhưng sang, ánh đèn vàng rơi xuống mặt bàn, ly thủy tinh trong veo, khăn ăn trắng, tiếng nhạc nhẹ nhàng như không dành cho những người nghèo.
Vân ngồi giữa họ, váy đẹp, tóc thơm, môi tô màu trầm. Nhìn bên ngoài, cô vẫn là người đàn bà nổi bật nhất bàn. Đàn ông đi ngang vẫn nhìn cô. Phục vụ nam vẫn mềm giọng hơn khi hỏi cô dùng gì. Mấy người bạn vẫn khen:
“Vân nay đẹp ghê.”
“Dạo này nhìn sang hơn đó.”
“Da mày làm ở đâu mà căng vậy?”
Những lời đó, trước đây, đủ làm Vân vui.
Nhưng hôm nay không đủ nữa.
Đẹp thì cô biết mình đẹp. Cô đã nghe câu ấy nhiều năm rồi. Đẹp đến mức quen tai. Đẹp đến mức có lúc cô thấy đó là chuyện hiển nhiên, như người ta sinh ra có mắt, có mũi, có miệng. Nhưng càng ngồi lâu giữa đám bạn, cô càng nhận ra cái đẹp của mình chỉ nằm trên mặt, trên tóc, trên da, trên áo quần. Nó làm người khác nhìn, nhưng không làm người ta nể.
Mà đàn bà đến một tuổi nào đó, được nhìn thôi vẫn chưa đủ.
Phải được nể.
Một người bạn vừa ly hôn khoe mới mua căn chung cư lúc giá còn thấp, giờ sang tay lời gần tỷ. Cô ta nói rất nhẹ, nhưng mắt sáng lên. Cái kiểu sáng của người vừa có tiền, vừa có chuyện để khoe.
“Lúc đầu tao cũng run lắm. Nhưng liều một chút lại được. Giờ ôm tiền mặt thì mất giá, phải biết bỏ vào đâu.”
Người khác liền chen vào:
“Chung cư giờ phải lựa khu. Tao mới vào một căn bên Bình Chánh, chưa nhận nhà mà đã có người hỏi chênh hai trăm rồi.”
Một người nữa, cổ đeo dây chuyền nhỏ, nâng ly rượu lên cười:
“Tụi mày bất động sản thì to. Tao nhỏ thôi. Mua mấy thỏi bạc Phú Quý hồi giá thấp, giờ lên nhìn cũng vui. Không nhiều, nhưng ít ra tiền không nằm chết.”
Cả bàn rộn lên.
Chuyện tiền bạc giữa đàn bà nhiều khi không ồn ào như đàn ông. Họ không đập bàn, không vung tay nói dự án nghìn tỷ. Họ nói bằng giọng nhẹ, vừa đủ vô tình. Nhưng trong từng câu vẫn có gai. Ai mua được gì. Ai lời bao nhiêu. Ai có chồng giỏi. Ai tự đứng tên tài sản. Ai biết đầu tư. Ai không còn phải ngửa tay xin ai.
Vân cầm ly rượu, cười theo.
Cô cũng góp chuyện, nhưng chỉ được vài câu nhạt.
Căn hộ của cô đã bán. Tiền chia đôi với ông Văn, còn lại một ít. Không phải không có gì. Nhưng cũng không phải một số tiền khiến người ta ngồi thẳng lưng giữa bàn tiệc. Cô không có khoản đầu tư nào để khoe. Không có căn chung cư nào đang tăng giá. Không có vàng, không có bạc, không có cửa hàng sinh lời, không có kế hoạch gì nghe cho ra dáng.
Cô chỉ có chiếc xe hơi.
Một ít tiền còn lại.
Một đứa con đang học trường quốc tế bằng tiền của cha.
Và một ông chồng dở hơi đã tự tử.
Nghĩ đến Tùng, Vân thấy trong lòng hơi chùng xuống. Nhưng cảm giác đó không hẳn là đau. Nó lẫn lộn. Có buồn, có bực, có xấu hổ, có chút oán trách mơ hồ.
Một người bạn hỏi, giọng hạ thấp:
“Dạo này mày ổn không? Chuyện anh Tùng ấy…”
Vân cười, xoay nhẹ ly rượu.
“Ổn gì. Ổng dở hơi mà. Sống thì không nói được câu nào cho ra hồn, chết cũng chọn cách làm người khác khó xử.”
Cả bàn im một thoáng.
Rồi có người thở dài:
“Thôi, số mày cũng khổ.”
Cô không thích bị thương hại.
Đàn bà đẹp ghét nhất bị thương hại. Thà bị ghen còn hơn. Bị ghen nghĩa là mình vẫn hơn người ta cái gì đó. Bị thương hại nghĩa là người ta đã đứng trên cao nhìn xuống mình.
Vân uống thêm một ngụm rượu.
Rượu vang trôi qua cổ, chát nhẹ, thơm nhẹ, làm mặt cô nóng lên. Cô ngồi nghe bạn bè nói tiếp về đất nền, căn hộ, bạc, chứng chỉ quỹ, spa, thẩm mỹ, cổ phần làm ăn với người quen. Những chữ ấy bay quanh bàn như mùi nước hoa đắt tiền. Không phải ai cũng thật sự hiểu mình đang nói gì, nhưng ai cũng muốn tỏ ra mình hiểu.
Đàn ông chết vì sắc, đàn bà chết vì danh là vậy.
Không phải cái danh lớn lao kiểu dựng bia, dựng tượng. Chỉ là cái danh trong một nhóm bạn. Cái danh khi đi họp lớp. Cái danh khi đăng ảnh lên mạng có người bình luận: “Chị vừa đẹp vừa giỏi.” Cái danh khi bước vào quán, người ta không chỉ nói “cô này đẹp”, mà còn nói “cô này tự làm ăn được đó”. Cái danh khi ly hôn, góa chồng, hay bị đàn ông bỏ, vẫn có thể ngẩng đầu bảo: “Tôi sống tốt.”
Vân đẹp rồi.
Cái đó không cần chứng minh nữa.
Nhưng đẹp mà chỉ biết tiêu tiền thì sau cùng cũng chỉ là một món đồ đắt. Hôm nay còn mới, mai đã cũ. Hôm nay còn có người nhìn, vài năm nữa da chùng xuống, mắt mệt đi, đàn ông quay sang nhìn người trẻ hơn. Đẹp mà không có tiền của mình, không có việc của mình, không có cái gì để người khác nhắc đến ngoài nhan sắc, thì đẹp cũng giống một cái áo hàng hiệu treo trong tủ. Lúc cần khoe thì mặc, còn bình thường chỉ sợ nó lỗi mốt.
Vân chợt thấy mình trống rỗng.
Cô không nói ra. Cô vẫn cười, vẫn nâng ly, vẫn nghiêng mặt nghe bạn nói. Nhưng trong lòng cô có một thứ gì đó bắt đầu khó chịu, giống như lớp phấn trên mặt bị bí dưới ánh đèn.
Một người bạn khoe:
“Tao tính mở thêm tiệm gội đầu dưỡng sinh. Vốn không lớn, mà phụ nữ giờ chịu chi lắm. Chỉ cần chỗ sạch, thơm, làm tử tế là có khách.”
Người khác gật đầu:
“Đúng đó. Giờ đàn bà tiêu cho bản thân nhiều hơn xưa. Làm đẹp là ngành không chết đâu.”
Vân nghe tới đó thì ngón tay khựng lại trên thân ly.
Vân nhìn mấy người bạn trước mặt. Không phải ai cũng sạch sẽ gì. Người nào cũng có cách tính toán của riêng mình. Nhưng ít ra khi họ nói về căn hộ, về bạc, về cửa tiệm, mắt họ có một cái ánh sáng khác. Cái ánh sáng của người có thứ để bám vào ngoài đàn ông.
Vân cũng muốn có ánh sáng đó.
Muốn được người khác nói:
“Vân giỏi thật.”
“Không có chồng vẫn sống tốt.”
“Đẹp mà còn biết làm ăn.”
“Đúng là phụ nữ bản lĩnh.”
Vân ngồi đến gần mười giờ mới về.
Lúc đứng dậy, cô hơi choáng. Không say đến mức mất tỉnh táo, nhưng đủ để đầu óc mềm ra, lòng tự ái phồng lên, và những ý nghĩ trong lòng trở nên sáng hơn bình thường. Cô ôm từng người bạn, hẹn hôm khác gặp, cười rất đẹp dưới ánh đèn nhà hàng.
Ra đến bãi xe, gió đêm thổi qua làm cô tỉnh hơn một chút.
Chiếc xe hơi của cô nằm im dưới bóng cây, thân xe phản chiếu những vệt đèn đường. Vân mở cửa, ngồi vào ghế lái. Trong xe vẫn còn mùi nước hoa quen thuộc, lạnh, kín và riêng tư. Cô đặt tay lên vô lăng, nhìn mình trong gương chiếu hậu.
Gương mặt ấy vẫn đáng giá.
Nhưng cô không muốn chỉ có gương mặt.
Cô muốn có một thứ để kể.
Một thứ để khoe.
Một thứ để chống lại ánh mắt thương hại của người khác.
Cô lái xe về dãy trọ lúc trời đã khuya.
Con hẻm yên hơn ban ngày. Mấy nhà đã tắt đèn. Vài con chó nằm co bên hiên, nghe tiếng xe thì ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống. Chiếc xe hơi của Vân chậm rãi lùi vào sân, đèn pha quét qua bức tường cũ, qua mấy chậu cây, qua dây phơi áo quần đã khô cứng trong gió đêm.
Trong nhà, Lão Tứ đã ngủ say. Vân đứng trong phòng tối, lặng lẽ nhìn đứa con trai đang ngủ say. Thằng Cu nằm cuộn tròn, thở đều đều, khuôn mặt non nớt không hay biết gì về những lo toan của người lớn.
Cô đứng đó rất lâu.
Trong đầu Vân lúc này chỉ có một suy nghĩ rõ ràng và lạnh lùng: Cô không muốn phải ngửa tay xin tiền nữa.
Rồi cô thoáng nghĩ tới cái hòm sắt đựng tiền của ông già ban sáng. Rồi nghĩ tới con cặc già bị cô trêu, một chút men say của đàn bà.
Ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ đủ để cô nhìn thấy Lão Tứ đang nằm ngửa trên giường, ngáy như bễ trong giấc ngủ sâu. Ông mặc mỗi chiếc quần đùi cũ, phần trên để trần, thân thể già nua nhưng vẫn còn gân guốc.
Cô đưa tay kéo khóa váy, để chiếc váy kem trượt nhẹ xuống sàn nhà. Tiếp theo là áo ngực và quần lót. Vân cởi hết quần áo, để cơ thể hoàn toàn khỏa thân trong bóng tối.
Cô chậm rãi leo lên giường, quỳ hai đầu gối hai bên hông Lão Tứ. Đôi tay mềm mại của cô kéo chiếc quần đùi lão tụt xuống tận giữa đùi.
Con cặc già đang nằm xẹp, mềm mại, vô tư trong giấc ngủ.
Vân cúi người xuống, mái tóc xõa xuống che một bên mặt. Cô dùng một tay nhẹ nhàng nắm lấy con cặc, xoa nhẹ vài cái, rồi há miệng ngậm lấy đầu khấc vào trong miệng ấm ướt.
“Umm…”
Cô bắt đầu bú một cách chậm rãi, kiên nhẫn. Lưỡi liếm quanh đầu khấc, miệng mút nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Dù con cặc ban đầu còn mềm, Vân vẫn không dừng lại. Cô bú sâu hơn, dùng lưỡi quấn quanh thân cặc, tay kia nhẹ nhàng xoa bóp hai hòn dái.
Chỉ một lúc sau, con cặc trong miệng cô bắt đầu cương lên rõ rệt. Nó dần to bè, cứng ngắc, giật giật mạnh mẽ giữa môi và lưỡi Vân.
Vân khẽ cười trong bóng tối, mắt long lanh. Cô ngậm sâu hơn, bú mạnh hơn một chút, như thể đang đánh thức con thú già nua đang ngủ say bên trong Lão Tứ.
Con cặc giờ đã hoàn toàn cương cứng, to lớn, gân guốc, bóng loáng nước miếng của cô, dựng đứng giữa hai chân Lão Tứ.
Lão Tứ đang ngủ say thì đột nhiên giật mình mở mắt. Ông cảm nhận rõ một cảm giác ấm ướt, nóng bỏng đang bao lấy con cặc mình. Khi ánh mắt kịp điều chỉnh trong bóng tối, ông thấy Vân đang quỳ giữa hai chân mình, hoàn toàn khỏa thân, miệng đang ngậm sâu con cặc già của ông.
“Địt mẹ…”
Lão Tứ buột miệng chửi khẽ, giọng còn ngái ngủ nhưng đầy kinh ngạc. Chỉ một giây sau, dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ. Ông đưa tay to bè ấn mạnh xuống sau gáy Vân, ép đầu cô dập sâu hơn xuống dưới.
Con cặc khổng lồ chui sâu thêm, đầu khấc chạm thẳng vào cuống họng Vân.
Vân bị ép đột ngột, mắt cay xè, nhưng cô đã quen với kích thước của Lão Tứ. Cô không ói, chỉ nuốt nước miếng ừng ực, để con cặc lấp đầy miệng và họng mình. Nước mắt trào ra vì bị sặc, nhưng cô vẫn kiên trì bú mạnh.
Một lúc sau, Lão Tứ buông tay ra. Vân nhả con cặc ra khỏi miệng, một sợi nước miếng dài kéo theo. Cô cúi xuống thấp hơn, đưa lưỡi liếm dọc theo hai hòn dái nhăn nheo, xệ xuống của Lão Tứ. Cô ngậm từng hòn một vào miệng, mút nhẹ, lưỡi liếm láp một cách dâm đãng.
Vân ngẩng mặt lên, nhìn Lão Tứ bằng đôi mắt long lanh vì nước mắt và men rượu, khẽ cười:
“Ba cũng dễ dậy quá ha… Còn khỏe lắm đó.”
Nói xong, Vân xoay người lại, hai đầu gối chống hai bên đầu Lão Tứ. Cô đưa cái lồn hồng hào, đang rỉ nước nhờn vì men rượu, dán sát vào miệng ông.
Lão Tứ không cần nói gì. Ông đưa hai tay bóp mạnh hai bên mông Vân, kéo cô ngồi thụt xuống, rồi dí miệng ngậm lấy cái lồn ướt nhẹp.
Cả hai cùng bú mút nhau một cách cuồng nhiệt.
Tiếng “sột soạt, chụt chụt, chóp chóp” vang lên liên tục trong căn phòng tối om. Lão Tứ liếm láp mạnh bạo, lưỡi quét từ lỗ lồn lên clit, rồi luồn sâu vào trong hút lấy nước nhờn. Vân thì cúi đầu bú mạnh con cặc khổng lồ, miệng ngậm sâu, tay xoa bóp hai hòn dái, thỉnh thoảng lại liếm dọc từ gốc đến đầu khấc.
Vân ngồi ép lồn xuống miệng Lão Tứ, vô thức nhún nhẹ hông, cọ cái lồn ướt át lên mặt ông. Lão Tứ càng bú càng hăng, hai tay bóp mạnh cặp mông tròn của Vân, miệng ngậm chặt lấy lồn mút mạnh đến mức phát ra tiếng “chụt chụt” lớn.
Lão Tứ bú lồn Vân một lúc thì không nhịn nổi nữa. Ông đột ngột dùng hai tay bóp mạnh cặp mông Vân, đẩy cô ra khỏi miệng mình. Sau đó ông lật mạnh người cô nằm sấp xuống giường, hai tay giữ chặt eo Vân kéo ngược lại.
Vân chưa kịp phản ứng thì Lão Tứ đã quỳ sau lưng cô, một tay nắm con cặc khổng lồ đã cứng ngắc, dí đầu khấc vào miệng lồn ướt nhẹp và đẩy mạnh một phát.
Ùm!
Toàn bộ con cặc to bè chui sâu vào trong lồn Vân chỉ trong một cú.
“Ư… aaaa…!!”
Vân cắn mạnh vào gối để kìm tiếng rên, cơ thể giật bắn. Lão Tứ cũng nghiến răng ken két, không dám gào to vì đã khuya. Ông dí sát người vào sau lưng Vân, hai tay bám chặt lấy hai bên hông cô và bắt đầu địt mạnh.
Nhịp địt nhanh, sâu và dồn dập.
Bạch… bạch… bạch… bạch…
Tiếng da thịt va chạm vang lên ướt át nhưng bị cố gắng kìm nén. Lão Tứ thở hổn hển qua kẽ răng, mỗi lần dập xuống đều đẩy con cặc chui sâu tận tử cung Vân. Còn Vân thì nằm sấp, hai tay bấu chặt ga giường, mặt vùi vào gối để bóp nghẹt tiếng rên của mình.
“Ư… ưư… a… aaaa…!!”
Cô rên rỉ trong gối, tiếng rên bị bóp nghẹt thành những âm thanh khàn khàn, đứt quãng. Càng bị địt mạnh, lồn cô càng co bóp dữ dội quanh con cặc khổng lồ. Nước lồn chảy ra nhiều đến mức nhỏ giọt xuống ga giường.
Lão Tứ cúi người xuống, ép sát ngực vào lưng Vân, một tay luồn xuống dưới bóp mạnh bầu vú cô, tay kia vẫn giữ chặt hông cô để dập mạnh từ phía sau. Ông thở nóng hổi vào gáy Vân, giọng khàn khàn thì thầm:
“Ư… chặt quá… ư…”
Vân cắn gối đến run hàm, nước mắt vì khoái cảm trào ra. Cô cố kìm nhưng vẫn không nhịn được, tiếng rên liên tục thoát ra dù rất nhỏ:
“Ư… ưưư… a… ba… mạnh… ư… aaaa…”
Càng về sau, nhịp địt của Lão Tứ càng mạnh và nhanh hơn. Tiếng “chộp chộp chộp” càng lúc càng dồn dập dù cả hai đều cố gắng kìm tiếng. Vân cong người lên, mông đưa ra sau đón từng cú dập mạnh. Lồn cô siết chặt lấy con cặc cha như muốn bóp nát.
Lão Tứ kéo mạnh hai tay Vân ra phía sau, khóa chặt lại như cương ngựa. Người Vân bị kéo cong ngược ra sau, lưng uốn thành một cung đẹp. Ở tư thế này, con cặc khổng lồ của Lão Tứ đâm sâu hơn rất nhiều.
Mỗi cú dập đều chui thẳng vào tận cùng.
“Á… á á á…!!!”
Vân không kìm được nữa. Cô rên lên từng tiếng đứt quãng, mắt trợn trắng, miệng há ra. Cơn khoái cảm dâng đến mức không chịu nổi, toàn thân cô giật bắn từng cơn. Lồn co thắt dữ dội, một dòng nước lồn trong suốt bắn ra tung tóe, phun ướt cả đùi Lão Tứ và ga giường.
Lão Tứ vẫn không dừng lại, vẫn giữ hai tay Vân kéo ngược ra sau, tiếp tục dập mạnh từ phía sau.
Trong phòng bên cạnh, Vy đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm. Cô nghe thấy những tiếng rên lạ, tiếng da thịt va chạm dù đã cố kìm nén. Vy ngồi dậy, tim đập thình thịch. Cô khẽ mở cửa phòng mình, bước ra hành lang.
Phòng cô gần phòng Vân, nhưng khi hé cửa nhìn vào, cô chỉ thấy thằng Cu đang ngủ say, không có gì khác thường.
Vy nhíu mày. Tiếng rên vẫn tiếp tục, nhỏ nhưng rõ ràng hơn. Và nó phát ra từ… phòng ông nội.
Tim Vy đập mạnh hơn. Cô do dự một lúc, rồi khẽ bước chân trần, nhẹ nhàng tiến đến trước cửa phòng Lão Tứ. Cô hé mắt nhìn qua khe cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến Vy há hốc miệng, không nói nên lời.
Vân đang nằm sấp trên giường, hai tay bị kéo ngược ra sau, cặp mông trắng mẩy giật giật từng cơn vì sướng. Lão Tứ quỳ sau lưng, một tay vẫn giữ chặt hai tay Vân, tay kia cầm con cặc to bè đang ướt nhẹp, vỗ mạnh “bạch bạch” vào hai bên mông Vân.
Vy đứng chết trân. Đúng ra cô nên quay đi, nên bỏ chạy, hoặc ít nhất là la lên. Nhưng chân cô như bị đóng đinh xuống sàn.
Cô 22 tuổi, dục tính đang ở giai đoạn dâng cao nhất. Cô từng nghe nói về loạn luân, từng nghĩ đó chỉ là chuyện trong phim hoặc tiểu thuyết. Nhưng giờ đây, trước mắt cô là cảnh ông nội đang địt mạnh con gái ruột mình.
Vy nuốt nước bọt. Ánh mắt cô không thể rời khỏi con cặc khổng lồ của Lão Tứ — to lớn, gân guốc, bóng loáng nước nhờn và tinh dịch. Cô bất giác nhớ lại khoảnh khắc ban sáng, khi vô tình ngồi lên đùi ông và cảm nhận được nó cộm mạnh vào mông mình.
Trong lúc Vy đang đứng nhìn, Lão Tứ đột ngột rút con cặc ra, lật mạnh người Vân nằm ngửa. Ông nhấc hai chân Vân cao lên, gác lên vai mình, rồi dí con cặc to bè vào miệng lồn đỏ hoe và đâm mạnh một phát sâu tới tận cùng.
“Áaaa…!!!”
Vân rên lên một tiếng nghẹn ngào, hai tay bấu chặt ga giường.
Lão Tứ bắt đầu địt mạnh ở tư thế mới, mỗi cú dập đều sâu và mạnh, khiến giường kêu cóc cóc. Vân cắn chặt môi ,cố kìm tiếng rên nhưng vẫn không nhịn nổi những tiếng “ư… a… aaaa…” đứt quãng.
Vy vẫn đứng ngoài cửa, một tay vô thức siết chặt mép áo ngủ, hai chân khẽ run. Cô không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt.
Vy không thể rời mắt khỏi khe cửa. Cô vô thức đưa một tay luồn xuống dưới váy ngủ, kéo quần lót sang một bên, rồi xoa nhẹ lên cái lồn đang ướt sũng của mình. Ngón tay cô chạm vào hột le đang sưng vù, cứng lại vì kích thích. Cô đã từng thủ dâm vài lần, nhưng chưa bao giờ cảm thấy kích thích đến mức này. Tay cô run run xoa mạnh hơn, xoay tròn quanh hột le, thở dốc khẽ.
Trong phòng, Lão Tứ kéo Vân đứng dậy, bắt cô chống hai tay lên tường, cong người chu đít ra sau. Ông đứng thẳng, hai tay bám chặt lấy hai bên hông Vân rồi đâm mạnh từ phía sau.
Cặp mông trắng mẩy của Vân nảy bần bật theo từng cú địt mạnh. Rãnh lưng sâu và eo thon của cô càng lúc càng hiện rõ dưới ánh đèn mờ, càng thêm quyến rũ. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập dù cả hai đều cố kìm tiếng rên.
Lão Tứ thở hổn hển, giọng khàn đặc:
“Ư… chịu hết nổi rồi…”
Ông rút con cặc ra, vỗ mạnh hai cái lên mông Vân. Vân lập tức quay lại, quỳ sụp xuống trước mặt ông, há miệng ngậm lấy con cặc to bè đang giật giật. Cô mút mạnh, tay bóp nhẹ hai hòn dái, miệng ngậm sâu đến cuống họng.
Cảnh tượng một người đàn bà quỳ gối bú mút con cặc một cách dâm đãng khiến Vy ở ngoài cửa không thể rời mắt. Tay cô xoa lồn càng lúc càng nhanh, ngón giữa thỉnh thoảng luồn vào trong lỗ lồn co thắt.
Lão Tứ giật mạnh người vài cái, gầm lên khẽ trong cổ họng. Một dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh lên mặt Vân. Từng đợt dài, bắn đầy lên trán, má, môi và cả mí mắt cô.
Vân biết đàn ông vừa xuất tinh thường rất nhạy cảm, nên cô lập tức ngậm chặt lấy con cặc, mút mạnh và nuốt ừng ực những giọt tinh cuối cùng. Lão Tứ run bần bật, hai tay bấu chặt tóc Vân, miệng chỉ biết rên những tiếng “Ôi… ôi…” đứt quãng vì sướng quá mức.
Bên ngoài cửa, Vy cũng không chịu nổi. Cô cắn chặt môi, hai chân run lẩy bẩy, giật bắn từng cơn. Một dòng nước lồn trong suốt chảy ra ướt đẫm tay cô. Cô xuất tinh mạnh đến mức phải dựa người vào tường mới không ngã.
Khi cơn khoái cảm qua đi, Vy hoảng hốt. Cô vội kéo quần lót và váy ngủ lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi. Cô chạy thật nhanh lên lầu, chân run đến suýt ngã mấy lần.
Trong phòng, Vân vẫn quỳ dưới đất, chậm rãi bú mút sạch sẽ con cặc của Lão Tứ. Cô liếm từ gốc đến đầu, không để sót một giọt tinh nào. Lão Tứ đứng thở hổn hển, hai chân hơi run, hồn vía như còn đang bay trên mây.
Vân bò lại gần, hai tay vuốt ve đùi ông, rồi khẽ sờ lấy hai hòn dái, bóp nhẹ nhàng. Giọng cô ngọt ngào nhưng toan tính:
“Ba nè…”
Lão Tứ còn đang mê man, chớp mắt vài cái mới định thần lại:
“Hả? Mày nói gì cơ?”
Vân tiếp tục bóp nhẹ hai hòn dái, ngón tay vuốt ve con cặc vừa xẹp xuống một chút, rồi khẽ nói:
“Ba cho con ít tiền đi. Con muốn kinh doanh một cái gì đó…”
.
.
.
Lại nói đến ông Văn.
Sau khi nhận số tiền của Tùng, sau khi chứng kiến cái chết của con, ông vẫn không thay đổi.
Không những không thay đổi, ông còn chơi nhiều hơn.
Ban đầu, người ta tưởng cái chết của Tùng sẽ làm ông chùng lại. Dù gì cũng là con. Dù gì cũng là máu mủ. Dù gì cũng là một người đàn ông đã đi đến tận cùng tuyệt vọng, để lại tiền, giấy tờ, di chúc rồi biến mất khỏi đời. Nhưng ông Văn chỉ buồn một thời gian rất ngắn. Hoặc có thể ông có buồn, nhưng nỗi buồn trong người ông không bao giờ đi được quá sâu. Nó chỉ nằm ở lớp mặt, như váng dầu trên tô canh nguội. Gió thổi qua là tan.
Ông lại đi.
Đi sòng bạc. Đi quán nhậu. Đi những nơi có đèn màu, có đàn bà cười lớn, có tiếng ly cụng vào nhau, có những câu chuyện tục tĩu khiến đàn ông già tưởng mình còn trẻ. Tiền của Tùng trong tay ông không trở thành một thứ khiến ông ân hận. Nó trở thành xăng đổ vào cái phần ham sống bẩn thỉu và lì lợm nhất của ông.
Ông nghĩ đời này là vậy.
Đằng đéo nào chả chết.
Người tử tế cũng chết. Kẻ khốn nạn cũng chết. Người nhịn nhục như Tùng cũng chết. Người chăm lo như Ngọc cũng chết. Người trẻ như Thái cũng chết. Vậy sao không chơi cho đã? Sao phải ngồi một chỗ mà khóc? Sao phải tỏ ra sâu sắc khi cuối cùng đất cũng lấp lên mặt như nhau?
Ông Văn đã hình dung cái chết của mình từ lâu.
Không phải chết trong bệnh viện, dây nhợ cắm đầy người, con cháu đứng quanh giường nhìn mình thở từng hơi. Không phải chết ngoài đường vì tai nạn. Không phải chết trong cô độc, nằm thối trong một căn phòng trọ không ai biết.
Ông muốn chết trên giường.
Chết trong khoái lạc.
Thượng mã phong.
Với ông, đó là cái chết sướng nhất. Một cái chết xứng đáng với một đời đàn ông chơi bời, biết hưởng, biết nhìn đàn bà, biết xài tiền, biết cười vào đạo đức của người khác. Ông từng nói điều đó trong những cuộc nhậu, nửa đùa nửa thật, mắt lim dim, tay cầm ly rượu, miệng cười như thể đã thắng được đời.
Có lẽ chính vì vậy, trong cái không khí oi ả, khô khốc của nỗi buồn xóm trọ, ông Văn lại khuấy đảo nó lên một lần nữa.
Lão Tứ cuối cùng vẫn đồng ý đưa tiền cho Vân.
Nhưng lúc đưa, mặt ông nhăn như nuốt phải xương cá.
Ông lôi cái hộp sắt ra, lấy hết tiền rồi đặt xuống bàn. Mới buổi sáng Vân vừa lấy năm chục triệu đóng học cho thằng Cu. Giờ đã như đống tinh trùng bay thẳng vào mồm Vân.
Lão Tứ nhìn cô, lẩm bẩm:
“Sướng thì sướng, nhưng cứ thế này teo dái sớm.”
Hôm sau, Vân ngồi suy tư ngoài sân.
Chiếc xe hơi của cô đậu lệch một bên, chiếm gần hết khoảng trống nhỏ trước dãy trọ. Nắng cuối buổi chiều rơi lên thân xe bóng loáng, phản chiếu mấy bức tường cũ, dây phơi đồ và mấy chậu cây héo. Vân ngồi trên ghế nhựa, váy đẹp, tóc buộc lỏng sau gáy, tay cầm điện thoại nhưng màn hình đã tắt từ lâu.
Cô không nhìn ai. Cũng không thật sự nhìn gì.
Trong đầu cô vẫn còn những câu chuyện tối qua: đứa bạn khoe mua chung cư lời đậm, đứa khác khoe bạc Phú Quý tăng giá, đứa nữa nói về chuyện góp vốn mở tiệm. Ai cũng có cái gì để kể. Ai cũng có vẻ đang đi lên. Chỉ có Vân, nếu bỏ chiếc xe hơi, váy áo và cái mặt đẹp ra, thì gần như chẳng có gì.
Ông Văn đứng trên cầu thang nhìn xuống.
Với ông, đàn bà như Vân vốn chẳng có gì khó đoán. Đẹp, quen được chiều, quen tiêu tiền, quen nghe người khác khen. Loại đàn bà ấy khi ngồi im quá lâu thường chỉ có mấy thứ trong đầu: sợ già, sợ hết tiền, sợ bị bạn bè coi thường, sợ một ngày không còn ai quay lại nhìn mình nữa.
Ông Văn nhìn một lúc là hiểu.
Không phải vì ông thông minh hơn người. Mà vì cả đời ông sống quanh những thứ đó: tiền, sắc, sĩ diện, ham muốn, sợ hãi. Ông biết khi nào một người đàn bà bắt đầu thiếu chỗ bám. Và quan trọng hơn, ông biết lúc đó nên nói gì.
Ông bước xuống sân, dép lê quẹt nhẹ trên nền xi măng.
“Nay sao suy tư dữ vậy?”
Vân khẽ liếc ông, rồi quay đi. Không đáp.
Ông Văn kéo cái ghế nhựa ngồi xuống gần đó, dáng vẻ rất tự nhiên. Ông không hỏi tiếp ngay. Chỉ nhìn chiếc xe hơi, nhìn cái túi xách đặt bên cạnh Vân, rồi cười nhạt.
“Tiếc quá.”
Vân vẫn không nhìn ông.
“Tiếc gì?”
“Đang tính bàn chuyện làm ăn. Mà thấy con đang bận suy tư, chắc thôi.”
Câu đó làm tay Vân hơi động.
Cô quay sang.
“Chuyện gì?”
Ông Văn giấu nụ cười rất nhanh. Ông biết mình đã bắt đúng mạch. Đàn bà như Vân có thể làm bộ không quan tâm rất giỏi, nhưng chỉ cần nghe đến tiền, đến làm ăn, đến một cái danh gì đó để đem ra nói với bạn bè, mắt sẽ khác ngay.
Ông tựa lưng vào ghế.
“Đầu tư quán cà phê.”
Vân cau mày.
“Cà phê?”
“Ừ.”
“Con có biết pha chế đâu.”
“Thuê người pha.”
“Giờ ai cũng mở quán cà phê. Đường nào cũng có. Dễ gì có khách?”
Ông Văn bật cười, như thể câu hỏi của cô quá ngây thơ.
“Con có lợi thế cạnh tranh mà.”
Vân nhìn ông.
“Lợi thế gì?”
Ông Văn đưa mắt nhìn cô từ đầu tới chân, không giấu vẻ từng trải và thực dụng.
“Con.”
Vân im.
Ông Văn nói tiếp, giọng tỉnh bơ:
“Con chỉ cần đứng trước quán, đi qua đi lại một chút, đầy thằng thấy gái xinh mà vào. Lo gì không có khách.”
Vân bật cười nhạt.
“Ông tưởng dễ lắm à?”
“Không dễ. Nhưng cũng không khó nếu biết dùng cái mình có.”
Ông Văn nhìn cô lâu hơn. Ánh mắt ấy khiến Vân thấy nóng ở mặt.
“Với cái dáng của con, đàn ông vào uống cà phê chưa chắc vì cà phê. Họ vào vì muốn nhìn con. Muốn nghe con nói. Muốn thấy con cúi xuống đặt ly nước lên bàn. Vậy thôi cũng đủ bán được rồi.”
“Ông nói chuyện kỳ quá.”
Vân đỏ mặt, nhưng không hoàn toàn vì giận.
Ông Văn nhận ra điều đó. Ông luôn nhận ra những khe hở rất nhỏ trong một người đàn bà. Một cái quay mặt. Một cái đỏ tai. Một giây im lặng kéo dài hơn mức cần thiết.
Ông cười.
“Kỳ gì? Ta nói sự thật. Con đẹp không phải để giấu trong phòng. Mà con cũng biết điều đó mà.”
Vân mím môi.
“Ông đừng có nói kiểu đó.”
Ông Văn đưa tay lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua má cô.
Vân lập tức hất ra.
“Đừng đụng vào tôi.”
Ông Văn không giận. Ông rút tay về, vẫn cười như thể cái hất tay ấy cũng nằm trong dự tính của mình.
“Được. Không đụng.”
Ông im một lát, rồi nói tiếp: “Nếu con kinh doanh, ta sẽ giúp con. Ta có quen vài người. Có đứa biết pha chế, biết set menu. Cà phê, trà trái cây, mấy món con gái thích. Ta cũng biết chỗ lấy bàn ghế cũ, máy móc cũ. Đừng làm lớn ngay. Làm nhỏ trước. Sau đó xoay dần.”
Vân im lặng.
Trong đầu cô, một hình ảnh một quán cà phê nhỏ, đèn vàng, vài chậu cây, mùi hạt rang, nhạc nhẹ, cô mặc váy đẹp đứng sau quầy. Người ta nhìn cô. Người ta khen cô. Người ta gọi cô là chị chủ. Không phải bà chủ nhà trọ ngồi thu tiền điện nước. Không phải người đàn bà góa chồng bị nhốt giữa những lời xì xào. Mà là một người phụ nữ vẫn còn đẹp, còn có thể bắt đầu một thứ gì đó.
Ý nghĩ ấy làm cô dao động.
Ngay sau đó, gương mặt Tùng lại hiện lên. Tùng đã chết. Tiền không còn như trước. Con vẫn cần học. Lão Tứ già. Căn nhà trọ này chật, nóng và đầy những ánh mắt. Cô không thể cứ mãi sống bằng phần còn lại của một người đàn ông đã rời đi.
Vân nói:
“Để tôi suy nghĩ đã.”
Ông Văn gật đầu.
“Ừ. Suy nghĩ đi.”
Ông lùi ra cửa, nhưng trước khi đi vẫn quay lại nhìn cô thêm lần nữa.
“Trả lời sớm nhé. Cơ hội không đợi lâu đâu.”
Hôm sau, Vân đứng trước mặt Lão Tứ nói.
“Ba,” Vân nói, “con muốn mở quán cà phê.”
Lão Tứ ngước lên.
“Cà phê?”
“Dạ.”
“Ờ, tiền tao đưa mày rồi. Mày thấy được thì làm đi !”
Vân cười nhẹ.
“Ổn mà ba. Con sẽ kiểm soát. Ba yên tâm.”
Nói vậy thôi, nhưng khi Vân quay lưng rời đi, Lão Tứ vẫn ngồi rất lâu trong phòng. Ông nhìn cái hộp sắt đã trống trơn, rồi nhìn ra sân. Đứa cháu ngoại đang chơi một mình gần vòi nước. Tiếng trẻ con cười vang lên rất nhỏ giữa buổi chiều nóng. Lão Tứ chợt thấy tiền bạc giống như máu trong người già. Rút ra một ít thì chưa chết ngay, nhưng người sẽ yếu đi, lạnh đi, và không biết đến lúc nào thì không còn đủ để đứng dậy nữa.
Quán cà phê khai trương nhanh hơn ông tưởng.
Ban đầu chỉ là một mặt bằng nhỏ ở gần đường lớn. Bảng hiệu mới, đèn vàng, vài bộ bàn ghế, quầy pha chế đặt sát trong góc. Vân đứng ở quầy chính, tóc uốn nhẹ, môi tô son, áo váy được chọn rất khéo để vừa giống bà chủ, vừa giống một thứ gì đó khiến đàn ông đi ngang phải quay đầu nhìn lại.
Người đi đường ban đầu ghé vì tò mò.
Một quán cà phê mới mở. Một người phụ nữ đẹp bưng ly cà phê ra bàn. Một nụ cười vừa đủ, một giọng nói mềm, một mùi nước hoa thoảng qua khi cô cúi xuống đặt ly. Những thứ đó đôi khi còn hiệu quả hơn cả bảng hiệu lớn hay cà phê ngon. Đàn ông rủ nhau tới. Người này kể người kia. Ban đầu là uống thử. Sau đó là ghé thường xuyên. Rồi thành thói quen.
Nhưng quán ấy không đông theo kiểu một quán cà phê bình thường.
Ông Văn nhanh chóng biến nó thành thứ mà ông hiểu rõ hơn Vân. Ông tuyển thêm vài cô trẻ, chân dài, biết cười, biết ngồi cạnh khách, biết kéo dài một ly nước thành một cuộc trò chuyện. Khách vào gọi cà phê, trà đào, nước ép, nhưng thứ họ thật sự mua không nằm trong ly. Họ mua cái cảm giác có người đàn bà trẻ ngồi bên cạnh mình, cười với câu chuyện nhạt nhẽo của mình, nghiêng người đủ gần để mùi tóc chạm vào mũi, đặt tay lên vai một cách nửa vô tình nửa cố ý.
Ông Văn thu tiền nước.
Mấy cô gái lấy tiền boa và lương.
Mọi thứ được vận hành bằng một thứ trật tự mờ ám nhưng hiệu quả. Không ai nói quá rõ. Không ai cần ký giấy gì. Khách hiểu. Nhân viên hiểu. Ông Văn hiểu. Vân càng ngày càng hiểu.
Vân đứng ở quầy chính.
Cô mặc đồ gợi hơn trước, khoe những thứ mà ông Văn từng nói là “cái mình có”. Ban đầu cô còn ngượng, còn thấy ánh mắt đàn ông dính lên da mình như một lớp bụi bẩn. Nhưng dần dần, cô quen. Thậm chí có lúc cô thấy mình sống lại trong những ánh mắt ấy. Ở nhà trọ, cô là một người đàn bà góa chồng, một bà mẹ, một đứa con gái của Lão Tứ, một kẻ bị ném trở lại đời sống chật hẹp sau cái chết của Tùng. Còn ở quán, cô là bà chủ đẹp. Là người khiến đàn ông nhìn theo. Là người đi qua đi lại sau quầy, cúi xuống lấy ly, ngẩng lên cười, và biết rõ cả căn phòng đang dõi theo từng chuyển động của mình.
Vú và Đít cũng là một loại quyền lực.
Vân bắt đầu học cách sử dụng nó.
Còn ông Văn thì bắt đầu cũng có tiền nhờ kinh doanh chung với Vân, Vân không giỏi về tiền bạc nên ông ta bòn rút qua chi phí một cách đơn giản. Có tiền ròi thì tật quay lại, ông ta lại đi săn đàn bà.
Người đầu tiên ông nhìn là Lan.
Cô giáo góa chồng, nuôi hai đứa con nhỏ.
Lan không trẻ như mấy cô ở quán cà phê, nhưng cô có một kiểu đẹp khác. Sạch hơn, kín hơn, mệt hơn. Cái đẹp của người đàn bà đi dạy, biết giữ lời ăn tiếng nói, biết cúi đầu chịu đựng, biết nuốt bực vào trong vì còn hai đứa con phải lo. Lan thường mặc áo sơ mi đơn giản, quần dài, tóc kẹp gọn sau gáy. Buổi sáng cô dắt hai con ra ngoài, một đứa đeo cặp, một đứa còn ngái ngủ, vừa đi vừa giục chúng ăn nốt ổ bánh mì. Chiều về, cô xách theo túi giáo án, mặt phờ phạc nhưng vẫn cố cười khi con chạy ra ôm chân.
Ông Văn nhìn những thứ đó rất kỹ.
Đàn bà cũng có gu, mỗi người có một kiểu yếu lòng riêng.
Như Quỳnh thích người đàn ông hiền lành. Chàng trai ít nói, vụng về, chỉ biết cười, không biết dùng lời đẹp để bẫy ai. Cô thích cái chân thành lặng lẽ ấy, thích sự nhẹ nhàng gần như khờ khạo, như thể sau quá nhiều năm phải sống giữa những bàn tay vội vã và những ánh mắt thô tục, cô chỉ còn tin được vào kiểu đàn ông không biết tấn công.
Nhưng Lan và Vân thì khác.
Họ lại dễ bị kéo về phía những người đàn ông nguy hiểm hơn. Những người biết nói ngọt, biết tiến tới đúng lúc, biết lùi lại đúng chỗ. Những người biến sự quan tâm thành một trò chơi, trong đó người đàn bà vừa biết mình đang bị dẫn dắt, vừa không muốn thoát ra. Họ thích cảm giác bị đặt vào một thế cờ đã được bày sẵn: một câu khen rất nhẹ, một cái nhìn dừng lâu hơn bình thường, một bàn tay chạm thoáng qua như vô tình, rồi rút lại trước khi mọi thứ trở nên lộ liễu.
Biết là không đúng.
Nhưng không dứt ra được.
Lan cũng vậy.
Dù Lão Tứ từng cho cô một đêm đàn ông theo cái cách thô ráp, già nua và thành thật của ông, thì trong mắt Lan, Lão Tứ vẫn là một ông lão nhà quê. Một người đàn ông không biết nói lời đẹp. Không biết nhìn một người đàn bà rồi khiến cô thấy mình đặc biệt. Không biết biến một buổi gặp tình cờ ngoài sân thành thứ gì đó khiến người ta nhớ mãi khi đã đóng cửa phòng.
Lão Tứ có thân xác của một người đàn ông từng sống nhiều, từng trải nhiều.
Nhưng ông không có ngôn ngữ của cám dỗ.
Ông Văn thì khác.
Ông ta bước vào đời sống đàn bà bằng mùi nước hoa rẻ tiền, bằng mái tóc vuốt gọn, bằng cái áo sơ mi mở vừa đủ ở cổ, bằng nụ cười của một kẻ biết mình vẫn còn tác dụng. Ông không vồ vập. Không nói những câu trần trụi ngay từ đầu. Ông biết khen sao cho người nghe đỏ mặt mà không thể mắng. Biết làm sao để một lời tán tỉnh nghe giống như lời nhận xét vô hại.
Ông nựng má một đứa trẻ, cười nói:
“Thằng nhỏ có cái mũi đẹp thật. Y chang mẹ nó.”
Lan đứng bên cạnh, chỉ biết cười ngượng.
Ông lại nhìn cô, rất nhanh thôi, rồi nói tiếp:
“Cô Lan lúc nào nhìn cũng chỉn chu. Nhưng đẹp vậy, học trò sao mà tập trung học được.”
Một câu như đùa.
Nhẹ đến mức nếu Lan khó chịu, ông có thể cười xòa bảo mình chỉ nói vui. Nhưng nó lại đủ để đi theo cô suốt buổi chiều. Đủ để khi đứng trước gương, Lan vô thức nhìn lại mặt mình lâu hơn một chút. Đủ để cô tự hỏi có phải lâu rồi mới có người nhìn mình như một người đàn bà, chứ không chỉ như một cô giáo góa chồng, một bà mẹ hai con, một người thuê trọ đúng hạn và sống kín tiếng.
Rồi thỉnh thoảng, ông Văn tặng cô vài thứ nhỏ.
Một bông hoa không biết lấy từ đâu, đặt trước cửa phòng.
Một bịch bánh cho hai đứa nhỏ.
Một cái kẹp tóc, bảo thấy ngoài chợ, nghĩ hợp với cô.
Những món ấy không đáng bao nhiêu tiền. Chính vì không đáng bao nhiêu, Lan càng khó từ chối. Từ chối thì thành ra nghiêm trọng hóa. Nhận thì lại như đã mở hé một cánh cửa. Ông Văn hiểu rất rõ cái vùng lưng chừng ấy. Ông không ép. Không đòi. Không vội. Ông chỉ xuất hiện, gieo xuống từng chút một, rồi để sự thiếu vắng làm phần việc còn lại.
Ban đầu Lan phòng thủ.
Cô sợ kiểu đàn ông như vậy. Sợ cái cảm giác từng có với Phong năm nào — thứ cảm giác vừa bị mê hoặc, vừa biết mình đang đi vào một chỗ không lành. Phong cũng từng biết nói ngọt. Cũng từng khiến cô tin rằng mình được chọn. Cũng từng làm cô run lên vì một câu khen, rồi sau đó để lại trong cô những vết nứt rất lâu không liền lại.
Lan sợ.
Nhưng chính vì sợ, cô càng biết mình đang bị kéo.
Có những buổi chiều ông Văn không xuất hiện ngoài sân, Lan lại thấy thiếu một thứ gì đó. Cô vẫn dạy học, vẫn nấu cơm, vẫn tắm cho con, vẫn gấp quần áo, nhưng mắt thỉnh thoảng lại vô thức nhìn ra cửa. Chỉ để tìm một bóng áo sơ mi. Một tiếng cười. Một câu nói vu vơ. Một cái gật đầu.
Cô ghét mình vì điều đó.
Nhưng ghét không làm ham muốn biến mất.
Nó chỉ khiến ham muốn đi sâu hơn, kín hơn, bẩn hơn.
Rốt cuộc, thiêu thân vẫn là thiêu thân.
Nó biết lửa nóng. Biết lửa sẽ đốt cháy cánh mình. Biết ánh sáng kia không phải mặt trời, cũng chẳng phải nơi trú ẩn. Nhưng trong một đời sống quá dài, quá mỏi, quá thiếu những lời dịu dàng, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ khiến nó lao tới.
Không phải vì nó không biết đau.
Mà vì bóng tối phía sau còn đáng sợ hơn.
Ông Văn bắt đầu đưa Lan vào trò chơi của mình.
Đó không còn là những món quà nhỏ như cái kẹp tóc, bịch bánh cho hai đứa trẻ, hay một bông hoa vô thưởng vô phạt để người nhận có thể cười rồi quên. Chiều hôm đó, khi Lan đi dạy về, trước cửa phòng cô có một hộp quà được gói cẩn thận. Giấy gói màu kem, dây ruy băng nâu nhạt, trên nắp hộp cài một tấm thiệp nhỏ.
Lan đứng khựng lại.
Hai đứa con cô chạy vào phòng trước, tranh nhau cái điều khiển quạt. Còn Lan thì cúi xuống nhặt hộp quà lên, nhìn quanh hành lang. Không có ai. Chỉ có tiếng nước chảy ở cuối dãy, tiếng một người đàn bà gọi con ăn cơm, tiếng võng của Lão Tứ kẽo kẹt rất khẽ ngoài sân.
Cô đem hộp vào phòng.
Một lát sau, ông Văn xuất hiện trước cửa, như thể chỉ tình cờ đi ngang.
“Cô Lan nhận được quà rồi hả?”
Lan quay lại, tay vẫn đặt trên nắp hộp.
“Của ông à?”
Ông Văn cười.
“Ừ. Nhân dịp sinh nhật cô.”
Lan cau mày.
“Hôm nay đâu phải sinh nhật tôi.”
“Vậy cứ coi như là sinh nhật đi.” Ông Văn tựa vai vào khung cửa, giọng nhẹ như đùa. “Người đẹp thì ngày nào cũng đáng được tặng quà.”
Lan nhìn ông, nửa khó chịu, nửa lúng túng.
“Ông kỳ quá.”
“Kỳ gì đâu. Mở ra xem đi. Nếu không thích thì trả lại ta.”
Lan không mở ngay.
Cô không nhớ đã bao lâu rồi mình mới nhận được một món quà đúng nghĩa. Từ sau khi chồng mất, đời cô chỉ còn những thứ cần mua, cần trả, cần lo: tiền học, tiền thuốc, tiền điện, tiền nhà, bữa sáng cho con, sách vở, áo mưa, đôi dép mới. Không có thứ gì được gọi là quà. Không có ai bước đến và nói: cái này dành cho em.
Thời Phong cũng vậy.
Gã biết nói ngọt, biết rủ rê, biết kéo cô vào những cuộc hẹn lén lút, biết làm cô tin rằng mình vẫn còn được thèm muốn. Nhưng quà thì không. Phong chưa từng thật sự tặng cô thứ gì. Cùng lắm là một bữa ăn vội, một lời hứa miệng, một căn phòng tắt đèn, rồi sau đó là im lặng. Gã lấy của cô nhiều hơn gã cho. Và thứ gã để lại không phải kỷ niệm, mà là một cảm giác nhơ nhớp rất lâu không rửa sạch.
Lan nhìn hộp quà trước mặt.
Tay cô hơi run khi tháo dây ruy băng.
Bên trong là ba bộ đồ lót phụ nữ.
Không phải kiểu cô thường mua ở chợ hay siêu thị. Chúng mềm, mảnh, tinh tế, màu sắc được chọn rất khéo. Một bộ màu đen, một bộ màu trắng ngà, một bộ màu xanh xám nhạt. Áo không gọng, kiểu dáng nhẹ, gợi cảm mà không phô. Phần vải và ren nằm gọn trong hộp như những thứ vừa xa lạ vừa quá riêng tư.
Lan lập tức đỏ mặt.
Cô đóng nắp hộp lại.
“Cái ông này…”
Ông Văn bật cười.
“Không thích hả?”
“Ông tặng cái này cho tôi làm gì?”
“Tặng vì thấy hợp.”
“Ông Văn.”
Giọng Lan thấp xuống, có ý cảnh cáo.
Ông giơ tay lên, như người vô tội.
“Rồi, ta biết. Ta sỗ sàng quá đúng không? Nhưng cô đừng nghĩ bậy. Ta chỉ thấy cô Lan lúc nào cũng sống vì người khác. Vì học trò, vì hai đứa nhỏ, vì tiền nhà, vì cơm nước. Lâu lâu cũng nên nhớ mình là đàn bà chứ.”
Câu đó làm Lan im.
Không phải vì nó đúng hoàn toàn. Mà vì nó chạm vào một nơi cô không muốn thừa nhận.
Lâu lắm rồi cô không nhìn mình như một người đàn bà. Cô nhìn mình như một người mẹ. Một cô giáo. Một người thuê trọ. Một người phải thức dậy đúng giờ, đi dạy đúng tiết, về nhà nấu cơm, tắm cho con, giặt đồ, soạn bài, rồi ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Thân thể cô tồn tại như một thứ phải kéo lê qua ngày, không phải thứ để được chăm sóc, được ngắm nhìn, được nâng niu.
Ông Văn đặt một tấm thiệp nhỏ lên nắp hộp.
“Trong đó có lời chúc. Cô đọc rồi quyết định ghét ta cũng được.”
Nói xong, ông quay đi.
Lan đứng yên rất lâu rồi mới mở tấm thiệp ra.
Chữ ông Văn không đẹp, nhưng nắn nót hơn cô tưởng.
“Tặng cô giáo. Không phải tôi là kẻ sỗ sàng khi tặng đồ riêng tư cho cô. Tôi chỉ là một kẻ mê cái đẹp. Mong rằng được thấy sự tươi tắn nơi bông hoa đẹp nhất này.”
Lan đọc đi đọc lại mấy chữ đó.
Mặt cô nóng lên.
Cô biết có gì đó không ổn. Một người đàn ông như ông Văn không đơn giản tặng quà vì tử tế. Cô biết. Bản năng của một người đàn bà từng bị tổn thương nói với cô rất rõ: đây là một cánh cửa, và nếu cô bước qua, phía bên kia sẽ không chỉ có hoa, lời khen, hay những cái nhìn dịu dàng.
Nhưng một phần khác trong cô lại mềm ra.
Cái phần ấy quá lâu rồi không được gọi dậy.
Buổi tối, khi hai đứa nhỏ đã ngủ, Lan khóa cửa phòng, kéo rèm lại. Cô đặt hộp quà lên giường, mở ra lần nữa. Những bộ đồ nằm im dưới ánh đèn vàng, đẹp và nguy hiểm như những câu nói chưa được thốt ra.
Cô chọn bộ màu trắng ngà.
Mặc thử.
Ban đầu cô thấy ngượng đến mức không dám nhìn vào gương. Nhưng rồi cô vẫn nhìn.
Người đàn bà trong gương làm cô lặng đi.
Không còn là cô giáo Lan với áo sơ mi kín cổ, tóc kẹp gọn, tay cầm giáo án, mắt lúc nào cũng thiếu ngủ. Không còn là người mẹ góa chồng tất bật giữa hai đứa con. Trong gương là một người đàn bà khác: mệt mỏi nhưng còn đường nét, kín đáo nhưng vẫn mềm, đã qua nhiều chuyện nhưng chưa hẳn đã tàn.
Lan đưa tay chạm nhẹ lên vai mình.
Lâu rồi cô mới thật sự nhìn mình.
Mình cũng đẹp đó chứ.
Ý nghĩ ấy hiện lên rất nhỏ, gần như đáng xấu hổ. Nhưng nó làm mắt cô cay đi. Hóa ra một người đàn bà có thể quên mất mình từng đẹp. Không phải vì cô không còn đẹp, mà vì đời sống bắt cô phải dùng hết thời gian để sống sót, không còn thì giờ đứng trước gương mà nhận lại chính mình.
Cô vội thay ra, gấp bộ đồ lại.
Nhưng đêm đó, Lan ngủ không sâu.
Trong giấc ngủ chập chờn, cô mơ thấy tấm thiệp, cái cười của ông Văn, và câu nói: lâu lâu cũng nên nhớ mình là đàn bà chứ.
Sáng hôm sau, Lan đi dạy.
Cô mặc áo dài như mọi ngày. Áo dài màu xanh nhạt, vải mỏng vừa đủ, tóc kẹp sau gáy, tay xách túi giáo án. Nhìn bên ngoài, cô vẫn là cô giáo Lan chỉn chu, nghiêm túc, sạch sẽ. Không ai biết bên dưới lớp áo dài ấy, cô đang mặc một trong những món quà ông Văn tặng.
Chỉ riêng cô biết.
Và chính cái biết ấy khiến từng bước đi của cô khác đi một chút.
Không nhiều. Không đến mức ai cũng nhận ra. Nhưng vai cô thẳng hơn. Cổ cô cao hơn. Khi bước qua sân, cô không cúi đầu vội vã như mọi hôm. Cô nghe rõ tiếng vải áo dài sượt nhẹ theo từng bước chân, nghe rõ nhịp tim mình, nghe rõ cái cảm giác kỳ quặc vừa xấu hổ vừa bí mật đang âm thầm cháy dưới vẻ ngoài đoan trang.
Ông Văn dường như đã ngồi chờ sẵn ở dưới nhà.
Ông đang uống trà gần hiên, nhưng khi Lan bước ra, ánh mắt ông lập tức ngẩng lên. Ông không nhìn quá lộ liễu. Chỉ nhìn vừa đủ. Một cái nhìn của người biết con cá đã cắn câu, nhưng không vội kéo dây.
Lan cố bước qua như bình thường.
Ông Văn đứng dậy, đi tới.
“Cô Lan.”
Lan dừng lại.
“Gì vậy ông?”
Ông nhìn cô, rồi cười rất khẽ.
“Cám ơn cô.”
Lan cau mày.
“Cám ơn chuyện gì?”
Ông Văn hạ giọng, chỉ đủ để cô nghe.
“Cô mặc đẹp lắm.”
Mặt Lan lập tức nóng bừng.
Cô quay đi, ôm chặt túi giáo án trước ngực.
“Ông nói linh tinh gì đó.”
“Ta nói thật.”
“Trễ giờ rồi. Tôi đi dạy.”
Lan bước nhanh ra cổng.
Ông Văn không đuổi theo. Ông chỉ đứng đó nhìn bóng cô khuất dần ngoài hẻm, khóe miệng nhếch lên.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
truyện hay quá, rất xúc động, theo mình thì 50 chương mới giải quyết được nhiều chuyện và kết thúc có hậu ,xin tac giả cho thêm nhiều cảnh sex ,các chương trước ít sex quá, cho lão Tứ tiếp tục sex với Vân, Vy Ngân hàng, Hoàng sex với Mai , còn Nhung…. Xin cảm ơn
Lão tứ đẻ 2 thằng con gia truyền thật :)))) tật vl
Tui chờ tới đoạn hoàng làm tình với mai
Xin chào tác giả Vô Hồn, mình rất thích truyện Lão Tứ này, Mình đọc truyện sex nhiều rồi nhưng đây là chuyện rất hay, mình rất tâm đắc và có lời khen ngợi tác giả, rất sâu sắc lắng đọngTâm Hồn, phần nội dung thì rất truyền cảm xúc động, nhiều tình tiết ly kỳ ,đột biến, tâm lý nhân vật nhiều biến chuyển,sâu lắng, hợp logic, chứng tỏ tác giả có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, phần tình dục cũng rất tuyệt vời, mình có đọc nhiều chuyện Ba ruột “ấy… ấy” với con gái ruột nhưng không hay, không kích dục như Lão Tứ với Vân, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần lão Tứ “ấy… ấy” với cô giáo Lan, “ấy… ấy” với Nhung, với con dâu Mai, với con ruột Vân mà không thấy chán, tác giả đã từng nhiều từ rất khiêu gợi, lột tả được hết sự dâm ô, loạn luân, rất kích thích người đọc ,nói thật là đang đọc mà mình không kìm nén được cơn ào ạt bên dưới . nếu không có phần tình dục thì đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, Hoàng lo cho trẻ mồ côi , lão Tứ tìm thấy con sau nhiều năm lưu lại ,cuộc đời của Lan, của Quỳnh ,của Thảo v..v..là những chuyện có thật trong cuộc đời, để lại cho người đọc nhiều ấn tượng tốt đẹp, mong tác giả Vô Hồn Tiếp tục viết, càng dài càng hay, càng có nhiều đột biến càng hay,
Vì mình là nhà báo nên rất đồng cảm với tác giả Vô Hồn mình chuyên viết đề tài nghiên cứu cho các báo nhưng lại rất thích đọc về đề tài tình dục, theo ý mình thì (xin lỗi tác giả trước ] tác giả tăng cường thêm nhiều cảnh ân ái, làm tình ướt át ,nhiều nhân vật nữ có cử chỉ kích dục ,ăn mặc hở hang mát mẻ, thu hút đối tượng, đi đứng ngồi những hành động dâm đãng v.v..tác giả đã xây dựng hình ảnh cô Vân rất thành công, phải nói là tuyệt vời, nàng ta với thân hình gợi cảm, áo quần hở hang, đã có những ngón nghề như gái điếm, kích dâm cha mình và cha chồng, những từ ngữ trần trụi, tục tĩu, lôi cuốn, thách thức dục vọng, khiến cho lão Tứ không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng “ấy… ấy” con gái ruột của ông
tác giả Vô Hồn đã cho cô giáo Lan có thai, theo ý mình thì cũng nên cho một số nhân vật nữ có bầu, { Thảo ,Quỳnh, Ngọc ,mai ,Nhung] có bầu với ai thì tùy ý tác Giả. Nếu Vân có bầu với cha ruột thì càng hay, càng kích thích người đọc, hoặc lão Tứ phá trinh chaú Vy ngân hàng, sau vài lần với Vy thì có bầu, thì như vậy mới có cảm giác mạnh, theo ý mình thì không nên ba bốn người cùng “ấy… ấy” với nhau {some} vì như vậy thì lộ hết bí mật , mất hay, càng bí mật thì càng hay, con bài tẩy càng giấu kín thì càng tạo nên những bất ngờ lý thú.
mình có vài lời tâm huyết xin chia sẻ với tác giả Vô hồn, xin tác giả đừng giận, Có gì xin bỏ qua cho mình nhé, mong tác giả Tiếp tục viết càng nhiều để phục vụ độc giả và giữ gìn sức khỏe, Khi nào hoàn thành chuyện lão Tứ này mình Xin ủng hộ tác giả một chút ít kinh phí. xin cảm ơn,
Hay thì donate ngay và luôn cho tác giả có động lực. Còn đợi hết thì nói làm mẹ gì. Nói cho sang mõm ah
nói như vẽ kịch bản trong đầu tác giả ấy, cốt truyện mỗi nhân vật xuất hiện đều có những mục đích và bối cảnh riêng dành cho họ, nên thấy hay hãy donate cho tác giả vì bộ này đang k có nhuận bút, còn chờ viết xong nữa thì có cái nịt à
rất hay cam on tac gia Vô Hồn