Kí ức ngủ quên

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kí ức ngủ quên

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 04/07/2026

Sự đối lập giữa cái đầu đầy suy nghĩ của tôi và thân xác buông thả, ma mị của chị dưới ánh đèn mờ chính là thứ chất độc ngọt ngào nhất, vừa kìm hãm nhưng lại vừa kích thích tôi, đẩy tôi vào một trạng thái lửng lơ, nửa muốn dừng lại, nửa lại muốn lao vào để khám phá xem cái mê cung dị biệt này còn có thể đưa mình lún sâu đến mức nào…

Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi đi, và điều gì đến cũng phải đến. Cơn thèm khát và thứ luật hấp dẫn dị biệt kia lại một lần nữa kéo tôi trở lại ngôi nhà ba tầng ấy khi anh chị chủ động gọi tôi sang chơi. Nhưng ở lần thứ hai này, một sự thật ngỡ ngàng đã xảy ra: cảm giác của tôi không còn được trọn vẹn và thăng hoa như đêm định mệnh đầu tiên nữa. Tôi cũng chẳng hiểu nổi vì sao lại như vậy. Tất nhiên, trận chiến thể lực dưới ánh led tím ấy vẫn diễn ra vô cùng xuôi chèo mát mái, chị C. vẫn buông thả tuyệt đối, anh chồng vẫn phóng túng dung túng. Thế nhưng, cái sự lấn cấn, gợn nhẹ trong lòng tôi ở lần này lại tỉ lệ thuận tăng lên, nó nặng nề và rõ rệt hơn hẳn lần đầu. Sự hiện diện của anh chồng giống như một lời nhắc nhở cay đắng rằng tôi mãi mãi chỉ là một gã khách lãng du được mời vào cuộc chơi, chứ không bao giờ có thể làm chủ hoàn toàn người đàn bà ấy.

Sau lần thứ hai trở về, tôi lại ôm một mớ suy nghĩ hỗn độn, điên cuồng về chị C. Tâm trí của một gã trai phong trần bỗng chốc bị đánh gục hoàn toàn, tôi quanh quẩn nghĩ về chị suốt cả ngày, không tài nào thoát ra được. Thậm chí, trong một khoảnh khắc lửng lơ, tôi đã dấy lên một khao khát điên rồ: Tôi ước gì chị C. là vợ của mình! Ôi chúa tôi, có lẽ tôi đã thực sự nảy sinh lòng yêu thương, muốn che chở cho người phụ nữ có nét mặt dâm sương ấy mất rồi. Nhưng ngay sau cái suy nghĩ ngọt ngào đó, lý trí sắt lạnh của một gã đàn ông ba mươi tuổi lại tát thẳng vào mặt tôi một gáo nước lạnh buốt: Nếu chị ấy thực sự là vợ mình, mà lại điềm nhiên buông thả tuyệt đối, sẵn sàng dâng hiến thân xác cho một gã trai khác ngay trước mắt mình như thế… thì mình sẽ ra sao?

Sự mâu thuẫn tột cùng ấy cứ văng vẳng bên tai tôi. Chuyện nọ xọ chuyện kia, những luồng suy nghĩ quẩn quanh, vừa thèm khát chiếm hữu, vừa ghê sợ sự phóng túng cứ thế cấu xé tâm can tôi mỗi ngày. Tôi bị kẹt lại trong chính mớ bòng bong tình cảm do chính mình tạo ra.

Nhưng rồi, dục vọng luôn biết cách tìm ra kẽ hở để chiến thắng lý trí. Thời gian trôi qua, cơ hội tối hậu để tôi giải tỏa sự kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng xuất hiện. Hôm đó là một ngày thứ Bảy lửng lơ. Qua những dòng tin nhắn mập mờ, tôi biết được một dữ kiện vô cùng đắt giá: toàn bộ các cháu nhỏ nhà anh chị đều đã được gửi về bên ông bà nội ngoại. Ngôi nhà ba tầng biệt lập lúc này hoàn toàn trống trải, chỉ còn độc nhất hai vợ chồng chị C. ở nhà.

Không bỏ lỡ thời cơ, tôi chủ động nhắn tin ngỏ ý muốn sang chơi. Tất nhiên, anh chị lập tức đồng ý — bởi vì tôi là Quân, là gã trai sành sỏi đúng tần số mà họ luôn chào đón. Để chuẩn bị cho cuộc gặp này, tôi tự cho phép mình cái quyền được kiêu hãnh. Tôi vào phòng tắm, gột rửa sạch sẽ cơ thể, diện lên mình bộ quần áo gọn gàng, bảnh bao nhất để khi bước đến trước mặt chị, tôi có thêm vài phần tự tin của một gã đàn ông lịch lãm. Không chỉ có thế, tôi còn chu đáo ghé mua thêm một ít “đồ phê pha” chất lượng mang sang làm quà, chuẩn bị cho một cuộc chơi dài hơi.

Khi tôi dắt chiếc xe SH bước qua cánh cổng sắt quen thuộc, hai vợ chồng anh chị vẫn thế. Họ đón tiếp tôi bằng một sự nhẹ nhàng, chu đáo và chiều chuộng tôi hết mực như những ngày đầu. Cái vẻ bình thản, ấm áp ban ngày của họ hoàn toàn tương phản với sự điên rồ chuẩn bị diễn ra, nạp đầy năng lượng cho khối thuốc súng trong tôi một lần nữa sẵn sàng kích nổ…

Bước qua cánh cửa phòng ngủ vào ngày thứ Bảy trống trải ấy, không gian vẫn là những mảnh ký ức quen thuộc đầy kích thích. Vẫn là cái cảm giác gần gũi đến nghẹt thở khi đứng cạnh chị C., vẫn là mùi nước hoa dâm sương xịt gần nồng nàn phả vào khứu giác, và vẫn là những giai điệu nonstop dập dồn, trầm bổng phát ra từ bộ loa đắt tiền được đầu tư kỹ lưỡng. Dưới sự cộng hưởng của đống đồ phê pha tôi vừa mang sang, bản năng trong tôi trỗi dậy. Tôi và chị lại lao vào nhau như một thói quen, quấn lấy nhau giữa chiếc giường cưới khổng lồ.

Thế nhưng, kịch bản của ngày hôm nay lại rẽ sang một hướng hoàn toàn dị biệt và quái đản. Anh chồng không hề lao vào thế để hoán đổi thể lực với tôi như mọi khi. Có lẽ sau chuỗi ngày dài chơi bời liên miên không nghỉ, cơ thể anh ta đã thấm mệt và kiệt sức. Thay vào đó, anh lẳng lặng đứng một góc, tay cầm chiếc điện thoại mở sẵn chế độ quay phim, hướng thẳng ống kính về phía hai chúng tôi. Anh ta muốn ghi lại trọn vẹn từng góc cạnh trần trụi, từng tiếng rên rỉ của vợ mình dưới thân xác của gã trai khác làm tư liệu thưởng thức.

Chính chiếc camera tà ý ấy, kết hợp với sự rệu rã ẩn sâu trong cơ thể, đã giáng một đòn chí mạng vào bản lĩnh đàn ông của tôi. Giữa lúc cuộc vui đang cần sự hoang dại nhất, tôi kinh hoàng nhận ra cơ thể mình phản ứng tệ hơn tất cả những lần trước. Chiếc dương vật của tôi không thể nào lên hết cỡ được, nó cứ e thẹn, ỉu xìu một cách bất lực dưới sự giám sát của ống kính máy quay. Thật sự là chán chết!

Sự bất lực đột ngột ấy khiến tôi rơi vào một cảm giác vô cùng ngại ngùng và ê chề. Một gã trai ba mươi tuổi phong trần, sành sỏi bấy lâu nay bỗng chốc phải đầu hàng vì bản lĩnh đàn ông kém cỏi, hay có lẽ do lượng thuốc ngày hôm nay chưa đủ phê để khỏa lấp đi cái sự lấn cấn tâm lý đang đè nặng trong đầu? Tôi nhìn thấy rõ sự hụt hẫng, thất vọng thoáng qua trong đôi mắt dâm sương của chị C. Sự ê chề lên đến đỉnh điểm khi anh chồng vẫn cứ đứng đó, lặng lẽ quay phim chứng kiến toàn bộ sự thất bại của tôi. Tôi biết, hôm nay mình hoàn toàn hỏng rồi.

Không thể tiếp tục cuộc chiến thể lực thất bại này, tôi và chị C. đành lẳng lặng kéo quần áo lên, che đi sự trần trụi và ngột ngạt trong căn phòng. Để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, hai chị em lại lôi điện thoại ra, bấm vào những ván bài Poker ảo quen thuộc như một cách trốn tránh thực tại. Giữa tiếng nhạc nonstop vẫn dập đều, anh chồng bước lại gần, nhìn tôi rồi khẽ hỏi bằng chất giọng trầm thấp: “Nay em mệt à?”. Tôi lý nhí đáp lại một câu vớt vát: “Vâng, nay em mệt thật anh ạ”. Anh chồng cũng thở dài, gật gù như tìm được sự đồng cảm: “Có lẽ anh em mình đợt này chơi đồ nhiều quá, bào mòn sức lực nên mệt rồi”. Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa theo lời anh ta để giấu đi sự xấu hổ.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất