Khai Thác Điểm Yếu Biến Người Phụ Nữ Đã Có Chồng Thành Nô Lệ Tình Dục – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Khai Thác Điểm Yếu Biến Người Phụ Nữ Đã Có Chồng Thành Nô Lệ Tình Dục – Update Chương 6
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, nô lệ, ntr
Ngày Cập Nhật : 22/07/2026
Chương 4
Tôi cúi xuống, miệng sát sát bên tai em, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mềm mại:
“Em đã ướt rồi đúng không?”
Tiểu E đỏ mặt, nhắm nghiền mắt lại rồi gật đầu nhẹ. Tôi thừa thế luồn bàn tay vào dưới vạt áo ngủ, ngón tay lướt qua bụng dưới phẳng lì, từ từ trượt xuống cho đến khi chạm vào lớp ren mỏng manh của chiếc quần lót. Thân thể em giật bắn lên một cái, hai tay vô thức nắm chặt đùi, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Tôi dùng đầu ngón tay xoa nhẹ đôi môi lồn qua lớp vải, cảm nhận rõ sự ẩm ướt và nóng bỏng bên trong. Hơi thở em ngày càng gấp gáp, ngực phập phồng mạnh, đôi vú run rẩy dưới lớp lụa mỏng. Mông em hơi nghếch lên phía sau, chủ động đưa vào bàn tay tôi. Nước lồn đã thấm ướt quần lót, chảy dài xuống mặt trong đùi.
Tôi cúi xuống hôn cổ em, đầu lưỡi liếm vòng tròn trên vùng da nhạy cảm, để lại những vệt đỏ nhạt. Thân thể em căng như cây cung bị kéo hết mức, chỉ chờ một chút kích thích nữa là sụp đổ. Miệng em rên lên một tiếng nghẹn ngào, đôi mắt lim dim nhìn tôi như đang van xin được chiếm đoạt nhiều hơn.
Đúng lúc ấy, điện thoại em bỗng reo vang. Tiếng chuông chói tai trong phòng khách im ắng khiến cả hai chúng tôi giật mình. Em bản năng muốn đứng dậy đi nghe, nhưng tôi dùng ánh mắt chặn lại.
Màn hình điện thoại hiện rõ hai chữ “Chồng”, đang rung mạnh trên tủ đầu giường.
“Nghe máy đi.” Tôi ra lệnh giọng bình thản.
Em trợn tròn mắt, mặt đầy hoảng sợ:
“Nhưng… nhưng em đang thế này…”
“Nghe máy, nhưng không được đổi tư thế.” Giọng tôi không cho phép bàn cãi.
Lệnh đó khiến em hoảng loạn cùng cực. Em run rẩy với tay lấy điện thoại, nhưng vì phải giữ nguyên tư thế quỳ nên động tác vụng về đến mức lố bịch. Khi em cuối cùng cũng cầm được máy, giọng Z vang lên từ đầu dây bên kia.
“Alo, vợ, em đang làm gì đấy? Sao hơi thở nặng thế?”
Tiểu E cố điều chỉnh hơi thở, cố làm cho giọng nghe bình thường:
“Em… em đang tập yoga, hơi mệt. Anh bên đó thế nào?”
Nghe em lấy “yoga” ra giải thích cho tình trạng hiện tại, khả năng bịa chuyện nhanh nhảu ấy chứng tỏ tư duy của em đang dần thích nghi với kiểu sống hai mặt này.
Trong lúc em đang nói chuyện, tôi lặng lẽ bắt đầu một trò chơi nguy hiểm và kích thích đến tột cùng. Đầu ngón tay tôi nhẹ như lông vũ, từ xương bả vai men theo đường cong cột sống trượt xuống dưới. Qua lớp lụa mỏng, tôi cảm nhận rõ sự ấm nóng mịn màng của da thịt, cùng những thớ cơ hơi cứng lại vì căng thẳng. Thân thể em lập tức căng cứng, từng tấc da đều nhạy cảm tột độ trước sự vuốt ve của tôi, nhưng lý trí lại bắt em phải nói chuyện bình thường với chồng. Cảm giác tách rời giữa thân và tâm ấy khiến giọng em run lên một nhịp.
“Dự án tiến triển thế nào rồi anh?” Em hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tôi cảm nhận rõ thân thể em đang run.
Bàn tay tôi như nhà thám hiểm chậm rãi tiến về phía nam, ngón tay vuốt ve vòng eo thon. Dưới lớp lụa, da em mịn như gấm thượng hạng, trơn bóng đến mức không muốn rời tay. Em cắn chặt môi dưới, móng tay vô thức cào vào lòng bàn tay, cố kìm mọi âm thanh có thể lộ ra. Khi bàn tay tôi hoàn toàn úp lên cặp mông tròn trịa, cả người em giật bắn như bị điện giật, cổ họng suýt nữa thì để lọt ra một tiếng rên run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, mắt em lóe lên ánh sáng phức tạp của sợ hãi lẫn kích thích.
“Vợ, em chắc không sao chứ? Giọng nghe lạ lắm.” Z bên kia quan tâm hỏi.
“Không sao, chỉ là động tác yoga này hơi khó, cần tập trung thôi.” Câu trả lời của em ngày càng khó khăn, vì sự vuốt ve của tôi khiến thân thể em phản ứng ngoài tầm kiểm soát.
Tôi quyết định đẩy trò chơi nguy hiểm này xuống tầng sâu hơn. Bàn tay lặng lẽ luồn vào dưới vạt áo ngủ, thẳng tiến đến lỗ lồn. Không còn lớp vải ngăn cách, da em ấm như ngọc, mịn đến mức như muốn tan chảy trên đầu ngón tay tôi. Tôi cảm nhận rõ những mạch máu nhỏ dưới da đang đập dồn dập – phản ứng sinh lý của sự sợ hãi trộn lẫn kích thích. Khi đầu ngón tay tôi nhẹ như cánh bướm vuốt ve mặt trong đùi rồi chạm vào mép ren quần lót, hơi thở em đột ngột gấp gáp hỗn loạn, ngực phập phồng mạnh đến mức suýt nữa truyền cả qua ống nghe đến tai chồng.
“Anh khoảng tuần sau về được,” Z nói, “lần này dự án suôn sẻ hơn dự kiến.” Giọng anh nghe phấn khích và vui vẻ vì sắp được về nhà.
“Thật sao? Vậy tốt quá.” Giọng em đã run rõ rệt, từng âm tiết đều lộ ra sự giằng xé bên trong. Lúc này ngón tay tôi đã vượt qua ranh giới cuối cùng, nhẹ nhàng trượt vào trong lớp ren mềm mại, chạm thẳng vào khu vườn riêng tư nhạy cảm nhất của em. Điều khiến tôi ngạc nhiên là nơi ấy đã lặng lẽ nở ra những giọt sương trong vắt – thân thể em thành thật đáp lại trò chơi cấm kỵ này đến thế. Cảm giác cực kỳ phản nghịch khi đang nói chuyện êm đềm với người chồng yêu thương mà lại bị một người đàn ông khác chạm vào chỗ kín nhất, như một dòng điện siết chặt toàn thân, khiến bản năng nữ giới của em hoàn toàn thức tỉnh.
“Gần đây công việc em có ổn không?” Z tiếp tục chuyện trò hàng ngày, hoàn toàn không biết điều gì đang xảy ra.
“Vẫn… vẫn ổn, chỉ hơi bận.” Giọng em trở nên đứt đoạn, từng chữ như bị ép ra từ sâu trong cổ họng. Lúc này đầu ngón tay tôi đang dịu dàng mà chính xác khám phá vùng đất cấm thiêng liêng nhất của em, vuốt ve nhẹ nhàng hạt le đang chứa nở. Phản ứng thân thể em vượt xa dự đoán của tôi – nước lồn ngọt ngào liên tục ứa ra, nhanh chóng thấm ướt lớp ren tinh tế, rồi chảy dài xuống mặt trong đùi đang run rẩy. Sự phản bội hoàn toàn về mặt sinh lý ấy khiến em xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nhưng đồng thời lại bị kích thích chưa từng có mê hoặc hoàn toàn.
Tôi thì thầm bên tai em:
“Bảo anh ấy là em nhớ anh ấy.”
Em ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đầy van xin, nhưng ánh mắt tôi kiên quyết không lay chuyển. Em chỉ còn cách làm theo:
“Anh… em nhớ anh.”
“Anh cũng nhớ em, về rồi anh sẽ dành thời gian bên em nhiều hơn.” Z đáp lại dịu dàng.
Nghe những lời êm ái của chồng, mắt Tiểu E ứa lệ. Sự xé toạc về cảm xúc – một bên là tội lỗi với chồng, một bên là khoái cảm thân thể không thể cưỡng lại – khiến em rơi vào sự dày vò tinh thần chưa từng có.
Nhưng thân thể em lại bằng cách nguyên thủy nhất bày tỏ khao khát thật sự bên trong. Ngón tay tôi dịu dàng khám phá trong đường lồn ấm ướt, mỗi lần đưa vào đều cảm nhận rõ các nếp nhăn mịn màng và nhiệt độ bên trong. Thân thể em bắt đầu không còn chịu sự kiểm soát của não bộ, chủ động đáp lại sự tiếp xúc thân mật ấy – vòng eo thon thả vô thức ưỡn về phía sau, mông hơi nghếch lên, đón lấy nhịp ngón tay tôi. Nước lồn tuôn ra như suối, đã thấm ướt hoàn toàn quần lót, chảy dài trên đùi trắng như ngà, để lại những vệt ướt trên thảm phòng khách. Sự mất kiểm soát hoàn toàn của thân thể khiến em vừa xấu hổ vừa kích thích, nước mắt và nước lồn cùng lúc tuôn trào.
“Vợ, ở nhà đừng cố quá, yoga không tập cũng được.” Z lại quan tâm.
“Không sao, cái yoga… động tác yoga này đúng là mệt, nhưng em thích quá trình tập…” Giọng em đã bắt đầu lẫn những tiếng rên nhỏ, nhưng em cố kìm lại.
Đúng lúc Z còn đang hào hứng kể chuyện công tác, tôi cúi sát tai Tiểu E thì thầm, ra lệnh em quỳ xuống bú cặc cho tôi. Ánh mắt em lóe lên một tia hoảng sợ và xấu hổ, má nhanh chóng ửng hồng, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ trước mặt tôi, run rẩy với tay kéo khóa quần. Ngón tay em vì căng thẳng mà hơi run, khi chạm vào con cặc của tôi thì rõ ràng khựng lại một nhịp, hơi thở cũng gấp hơn. Em cắn nhẹ môi dưới như đang tự động viên, rồi từ từ giải phóng con cặc ra khỏi quần.
Em cúi đầu xuống, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng ngậm lấy đầu cặc, lưỡi khẽ liếm vòng quanh vành quy đầu nhạy cảm. Z bên kia điện thoại vẫn nói liên tục những chuyện thú vị nơi xa, còn Tiểu E vừa dùng lưỡi dịu dàng liếm láp, vừa dùng môi bao lấy thân cặc, chậm rãi ngậm lên ngậm xuống. Mỗi khi Z hỏi gì, em lại cố ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính một sợi nước bọt trong vắt, ấp úng đáp:
“Ừm… vậy à? Hay thật…”
Giọng em run run, cố che giấu động tác trong miệng.
Bàn tay tôi nhẹ nhàng đặt lên gáy em, điều khiển nhịp bú. Môi lưỡi em đi đi lại lại trên thân cặc, thỉnh thoảng phát ra tiếng nước nhẹ nhàng, nước bọt chảy dài theo thân cặc, ướt cả cằm và cổ em. Em lúc thì dùng đầu lưỡi đẩy vào chỗ nhạy cảm, lúc thì môi siết chặt, đôi khi vì tôi đẩy mạnh mà phải ngậm sâu đến họng, phát ra tiếng rên nghẹn. Lông mi em run run, khóe mắt ứa ra một giọt lệ, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa kích thích trông cực kỳ quyến rũ.
Z bên kia vẫn hứng thú kể lể chuyện công việc và đời thường, không hề hay biết bầu không khí đang sôi sục trong phòng khách. Tiểu E vừa cố duy trì cuộc nói chuyện với chồng, lúc thì ậm ừ mơ hồ, lúc thì vì động tác của tôi sâu hơn mà phải ngừng lại một nhịp, kìm nén những tiếng rên từ sâu trong cổ họng. Ánh mắt em đan xen xấu hổ, căng thẳng và kích thích, thân thể cũng vì cảm giác phản nghịch tột độ mà run nhẹ. Mỗi lần em ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt vừa có ánh lệ nhục nhã, vừa có khao khát thầm kín sau khi bị chinh phục.
Ngón tay tôi vẫn chậm rãi nhịp nhàng bên trong lỗ lồn em, nước bọt trộn lẫn với dịch dục vọng chảy dài theo thân cặc, nhỏ giọt xuống ngực trắng nõn, để lại những vệt mờ ám. Hơi thở em ngày càng gấp, ngực phập phồng mạnh, má đỏ bừng, cả người như đang lênh đênh trên ranh giới giữa xấu hổ và khoái cảm.
Cuối cùng, Z bên kia cũng nhận ra sự khác thường, quan tâm nói:
“Hay em nghỉ một chút đi, đừng cố quá.”
Tiểu E cố nén khoái cảm, miệng vẫn ngậm cặc tôi, cố làm cho giọng nghe bình tĩnh:
“Vâng… vâng ạ, anh, em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em, nghỉ ngơi sớm đi.” Z dịu dàng đáp rồi cúp máy.
Vừa dứt cuộc gọi, Tiểu E như con rối mất dây giằng, mềm nhũn người xuống thảm. Ngay khoảnh khắc ấy, dục vọng bị kìm nén suốt cuộc nói chuyện cuối cùng bùng nổ như đê vỡ. Một tiếng rên trầm dài từ sâu trong lồng ngực em tuôn ra, trộn lẫn sự giải thoát, xấu hổ, khoái cảm và một chút khóc. Thân thể em dưới ngón tay tôi co giật dữ dội, cơ bắp co thắt, eo ưỡn cong, hai chân run không kiểm soát, cả người như bị điện giật. Đồng thời, từ sâu trong đường lồn phun ra thêm nhiều nước lồn trong vắt, thấm ướt hoàn toàn lớp ren, chảy dài xuống gốc đùi, dưới ánh đèn vàng óng ánh gợi tình.
Tôi cúi sát tai em, giọng nhẹ hỏi:
“Cảm giác thế nào?”
Ngón tay vẫn dịu dàng chuyển động bên trong, kéo dài dư vị của trò chơi nguy hiểm.
“Quá… quá kích thích,” em thở hổn hển đáp, “em suýt nữa mất kiểm soát.”
“Nhưng em đã kiềm được,” tôi khen, “em làm rất tốt. Cảm giác này có đặc biệt không?”
Em gật đầu, mắt vừa xấu hổ vừa có một thứ hưng phấn kỳ lạ:
“Cảm giác này… em chưa bao giờ trải qua. Nguy hiểm quá, nhưng… nhưng cũng kích thích quá.”
Trải nghiệm trong lúc nói chuyện điện thoại với chồng trở thành bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ của chúng tôi. Nó không chỉ khiến Tiểu E nếm trải cảm giác phản nghịch cực độ, mà còn khiến em nhận ra mình đã hoàn toàn chìm đắm trong trò chơi cấm kỵ này. Quan trọng hơn, nó thiết lập một mô hình kích thích mới – tìm kiếm khoái cảm trên ranh giới nguy hiểm.
Từ sau lần đó, tôi bắt đầu có hệ thống đưa vào các nhiệm vụ WeChat, từng bước mở rộng ranh giới vùng an toàn của em.
Nhiệm vụ đầu tiên là chụp ảnh ở văn phòng. Tôi yêu cầu em trong giờ làm việc, nhân lúc đồng nghiệp không chú ý, lén chụp một tấm ảnh bắp chân gửi cho tôi.
“Nguy hiểm quá,” em nhắn lại trên WeChat, “lỡ ai nhìn thấy thì sao?”
“Không ai để ý đâu,” tôi an ủi, “và ảnh sẽ xóa ngay. Chỉ là trò chơi kích thích nhỏ thôi.”
Sau một phen giằng xé nội tâm, em vẫn làm theo. Khi ảnh gửi đến, tôi nhìn thấy rõ sự căng thẳng của em – cơ chân căng cứng, đầu gối hơi run. Dưới ảnh em ghi thêm một câu:
“Xóa nhanh đi! Nguy hiểm quá!”
Nhưng tôi không xóa ngay, mà khen:
“Tốt lắm, chân em đẹp.”
Lời khen ấy khiến xấu hổ và hưng phấn cùng lúc dâng trào trong em. Tiếp theo, tôi dần nâng độ khó của nhiệm vụ.
Nhiệm vụ thứ hai là chụp xương đòn. Tôi bảo em cởi một hạt nút áo sơ mi, để lộ đường xương đòn. Ban đầu em cực lực từ chối, bảo “quá đáng rồi”, nhưng dưới sự khích lệ của tôi, em vẫn nghiến răng làm theo. Trong ảnh, em dùng tóc che nửa mặt, đường xương đòn ẩn hiện, đầy vẻ căng thẳng và xấu hổ.
Nhiệm vụ thứ ba là chụp dây áo ngực. Yêu cầu em vào nhà vệ sinh, đứng trước gương, kéo vai áo sơ mi xuống, để lộ sợi dây áo ngực màu hồng nhạt. Khi ảnh gửi đến, em nhắn thêm:
“Đừng giữ lâu, thật sự rất nguy hiểm.”
Nhưng tôi cảm nhận được từ từng chữ của em sự kích thích khi bị nhìn trộm, bị ra lệnh. Sự kháng cự của em đang dần yếu đi, thay vào đó là một thứ mong đợi thầm kín.
Cùng với việc nhiệm vụ ngày càng nâng cấp, thái độ em thay đổi rõ rệt. Từ kháng cự và xấu hổ ban đầu, dần chuyển thành nửa đẩy nửa kéo, thậm chí bắt đầu mang theo một chút mong chờ.
Một hôm, em chủ động nhắn:
“Hôm nay Z vẫn đang công tác, có muốn… em chụp gì không?”
Câu hỏi chủ động ấy đánh dấu sự chuyển biến lớn về tâm lý. Em không còn chỉ thụ động nhận nhiệm vụ, mà bắt đầu chủ động tìm kiếm cảm giác kích thích này.
“Hôm nay thử cái đặc biệt hơn,” tôi trả lời, “xuống tầng hầm để xe, anh đã kiểm tra rồi, góc bãi đỗ D23 là điểm mù camera, cởi quần lót ra chụp.”
Nhiệm vụ này khó hơn tất cả những lần trước, liên quan đến việc phơi bày ở nơi bán công cộng. Tin nhắn em hiện rõ sự sốc:
“Cái này… quá đáng rồi! Lỡ ai nhìn thấy thì sao?”
“Không có ai đâu,” tôi an ủi, “em có thể đợi sau giờ tan sở, lúc đó chắc chắn không còn người qua lại.”
Em im lặng rất lâu phía bên kia WeChat, kiểm tra lại môi trường công ty nhiều lần, thậm chí cố tình đợi đến lâu sau giờ tan sở, tầng hầm chỉ còn vài chiếc xe cô đơn, cả không gian im ắng đến mức chỉ còn tiếng thở của chính mình. Sự yên tĩnh ấy càng khiến bầu không khí căng thẳng hơn, mỗi tiếng gió hay tiếng bước chân vọng lại từ xa đều khiến tim em đập thình thịch.
Cuối cùng em vẫn lấy hết can đảm đi xuống. Trong khoảng thời gian chờ đợi, tôi gần như hình dung được em ngồi trong xe do dự mãi, hít thở sâu, lý trí và dục vọng giằng xé dữ dội trong lòng. Lý trí bảo em việc này quá điên rồ, nhưng thân thể lại khao khát sự kích thích chưa từng có.
Khi ảnh gửi đến, tôi thấy em ngồi trên ghế lái tự chụp, chiếc quần lót ren đen được cởi ra đặt yên trên ghế màu trắng sữa. Má em ửng hồng không tự nhiên, ánh mắt đầy căng thẳng và xấu hổ, cùng một tia hưng phấn thầm kín sau khi bị chinh phục.
“Xong chưa? Em thật sự suýt chết vì sợ.” Em ghi dưới ảnh.
Tôi biết, cảm giác sợ hãi trộn lẫn kích thích ấy chính là thứ em đang khao khát nhất lúc này.
Tôi nhân lúc nóng hổi, đưa ra nhiệm vụ táo bạo hơn:
“Bây giờ, vén váy lên, để không dưới thân, từ chỗ đậu xe đi đến cửa sảnh thang máy chụp một tấm selfie, rồi đi về, nhớ đừng bước vào sảnh thang máy.”
“Anh là quỷ dữ!!!” Em trả lời bằng một chuỗi dấu cảm thán.
Nhưng cuối cùng em vẫn làm theo. Khoảng hai mươi phút sau, em gửi về một tấm selfie, má đỏ bừng, mắt lim dim, tóc hơi rối, cả người như vừa trải qua một cuộc phiêu lưu kinh hồn.
“Em ghét anh! Lúc nãy em suốt sợ có người đột ngột xuất hiện, tim đập như muốn nổ tung, chân mềm nhũn hết!” Lời than vãn của em mang rõ vẻ hưng phấn và không tin nổi.
“Bây giờ thì sao? Vẫn còn ghét không?” Tôi hỏi lại, “Kể chi tiết cho anh nghe phản ứng thân thể của em lúc nãy.”
Em im lặng khá lâu, rồi gửi một đoạn voice. Giọng em vẫn còn thở dốc và run rẩy:
“Em thật sự suýt chết vì sợ, tim đập đặc biệt nhanh, chân đột nhiên mềm nhũn… nhưng về đến xe em mới phát hiện dưới này ướt hết, gốc đùi dính nhớp nháp… em rõ ràng rất sợ, nhưng thân thể lại ngày càng nóng…”
Sự thành thật trong lời kể của em khiến tôi biết, em đã hoàn toàn thích nghi với mô hình tìm kiếm kích thích trên ranh giới nguy hiểm. Nỗi sợ và sự hưng phấn hòa quyện trở thành nguồn khoái cảm mới của em.
Chính vòng tuần hoàn hoàn chỉnh từ thử thách tâm lý đến kích thích thân thể, rồi đến sự phụ thuộc tinh thần ấy, đã khiến em từng bước chìm sâu hơn vào sự đắm chìm. Mỗi lần vượt qua giới hạn mới đều tái định hình ranh giới tâm lý của em, khiến em khao khát khoái cảm phản nghịch này chưa từng có. Và tiếp theo, tôi chuẩn bị đẩy sự kích thích ấy lên một tầm cao hoàn toàn mới.
– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh