Hành trình khó khăn – Update Chương 101
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 87:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.
Tầm 16h chiều, tôi đang cùng chị Hương và mấy thanh niên nam nữ trong “vòng tròn quyền quý” giao lưu, uống chút rượu, bầu không khí khá vui vẻ và hòa hợp.
Dù sao những thanh niên nam nữ ở đây, tương lai không lâu đều sẽ trở thành người nổi bật trong các lĩnh vực quan trọng, hiện tại có thể giao lưu kết bạn là chuyện rất có lợi.
Chị Hương thì rất được mấy thanh niên xung quanh săn đón, dù sao chị không chỉ xinh đẹp, mà tính cách còn rất tốt, ai thấy mà không mê.
Còn tôi thì nói sao nhỉ, ánh mắt mấy chị đều sáng rực, như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, có bà chị bạo dạn sau khi ngà ngà say liền tuyên bố muốn bao nuôi tôi, làm cả bàn cười vang.
Chị Hương thấy vậy còn đổ thêm dầu vào lửa, nói tôi trước giờ chỉ lo học, còn chưa có bạn gái, làm bà chị kia nhìn tôi chớp chớp mắt, chỉ còn thiếu nói đi thuê phòng.
Đúng lúc này điện thoại tôi đổ chuông, là dì Ngọc gọi, tôi hơi kinh ngạc, xin phép một tiếng rồi ra xa nghe máy.
– Alo, cháu nghe nè dì!
– Vũ, mẹ cháu không liên lạc được, cũng không thấy về khu trung tâm, hồi tầm 15h, dì có việc bận nên về trước…
Dì Ngọc dùng tốc độ rất nhanh kể đại khái sự tình.
– … Bởi vì điện thoại vẫn gọi được, chỉ là không bắt máy, dì sợ mẹ cháu chỉ là để chế độ rung, hay đang bận gì đó nên không nghe máy, vì vậy chưa có báo đội cứu hộ, cháu thử gọi xem có liên lạc được không…
Tôi nghe vậy thì nhíu mày, nghe dì Ngọc nói, lúc đó mẹ đã ở rất gần khu trung tâm, vùng này nhiều người qua lại, cũng không có thú vật hay chỗ nào nguy hiểm, theo lý mà nói thì rất an toàn.
Hơn nữa chỉ mới tách ra tầm 1 tiếng, nếu lập tức gọi cứu hộ thì hơi quá, nên dì Ngọc mới bảo tôi gọi thử xem mẹ có nghe máy không.
Nhưng tôi thì luôn đặt an toàn của mẹ lên hàng đầu, sau khi gọi hai ba cuộc vẫn không thấy mẹ nghe máy, tôi liền không chờ được nữa, chạy về nói nhỏ với chị Hương vài câu, sau đó xin phép rời đi trước.
Tôi không nói là mẹ mất tích, mà nói mẹ hơi mệt do bệnh cũ, tôi về xem thử có cần giúp gì không.
Tầm nửa tiếng sau, tôi đi taxi về lại khu trung tâm, thấy dì Ngọc đang lo lắng chờ đợi.
Vừa gặp dì tôi đã hỏi.
– Dì, vị trí mẹ và dị tách ra ở chỗ nào?
– Đi theo dì.
Dì Ngọc dẫn tôi chạy đến vị trí lúc trước hai chị em tách ra, sau đó nói.
– Khi đó dì với mẹ cháu chia tay ở đây, tầm nửa tiếng sau, tức là tầm 15h30 thì xong việc, gọi điện cho mẹ cháu nhưng không được, tìm trong khu trung tâm, với trở lại đây kếu gọi cũng không thấy, sau đó mới gọi cháu.
Dì Ngọc phân tích tiếp.
– Hiện tại có thể loại bỏ khả năng mẹ con về khu trung tâm, đi về đường cũ theo nhóm tay Đạt càng không thể, nên chỉ có thể đi theo hai đường này. Dì gọi con về, là để mỗi người tìm một đường, tầm 17h nếu còn tìm không thấy, thì mình báo đội cứu hộ.
Tôi nhìn hai ngã rẽ dì Ngọc chỉ, dựa theo linh cảm chỉ con đường bên trái nói.
– Con đi đường này, nếu tới 17h mà dì không phát hiện tung tích của mẹ, thì trở về gọi cứu hộ, con sẽ đi tìm tiếp.
Dì Ngọc gật đầu, đưa cho tôi một cái đèn pin.
– Vậy cũng được, nhớ giữ liên lạc.
– Dạ.
Nói xong hai người liền tách ra, tìm theo phương hướng mình chọn, vừa đi vừa hô to, hoặc hỏi mấy nhóm du khách lẻ tẻ đang trở về, nhưng không ai nhìn thấy.
Trong rừng trời tối rất nhanh, nhìn ánh sáng dần dần mờ nhạt, lòng tôi càng lúc càng lo lắng.
…
Như Tuyết vừa nhìn khung cảnh rừng núi âm u xung quanh, vừa xoa xoa phía sau đầu đau nhức vì bị va đập vào đá khi đang cố hái một cây lan rừng bên khe suối.
Bởi vì đá trơn, nàng lại không chú ý, dẫn đến trượt chân ngã đập đầu vào đá ngất xỉu.
Nhìn khe suối phía dưới, Như Tuyết sợ đến xanh mặt, nếu lúc đó nàng rơi xuống đó, dù suối không sâu, nhưng dưới tình huống bất tỉnh, chỉ sợ…
Nàng nhìn xung quanh, tìm không thấy ba lô đi rừng, nàng nhớ lúc ấy mình đứng trên ba lô, hẳn là khi ngã đã đạp nó rơi xuống suối rồi.
– Chết thật, điện thoại cũng ở trong đó…
Khè khè…
Nàng nói xong liền muốn đứng dậy đi về khu trung tâm, nhưng đột nhiên cảm thấy mông đau nhói, làm Như Tuyết giật bắn mình.
Quay đầu lại, nhìn thấy thứ vừa cắn mình kia, sắc mặt Như Tuyết tái nhợt, chân lảo đảo ngã lăn trên đất, miệng lắp bắp.
– Rắn… rắn…
Nàng vừa nói vừa lấy đất đá xung quanh ném về phía con rắn cắn xong liền quay đầu bò đi kia.
Vì trời tối nên nàng không nhận ra là rắn gì, nhưng bản năng sợ hãi của phụ nữ với rắn, lại khiến cơ bắp cả người nàng cứng ngắc, không cách nào di chuyển được.
Rắn thì đi rồi, nhưng Như Tuyết thì không dám đi, bởi vì nàng bị “rắn độc” cắn rồi.
Đúng vậy, Như Tuyết cảm thấy mình bị “rắn độc” cắn, nếu không thì vì sao cả người lại cứng ngắc như thế này?
Vết cắn lại ở mông, nàng không cách nào xử lý được.
– Có ai không, cứu tôi với.
Vẻ mặt của Như Tuyết có chút tuyệt vọng.
Nơi này vốn dĩ cách đường mòn hơi xa, nếu như ban ngày, nói không chừng có du khách đi ngang qua, hơi chú ý sẽ nghe thấy, nhưng hiện tại trời đã lờ mờ, du khách sớm trở về hết, ai còn nghe được nữa.
Mà nàng thì bị “rắn độc” cắn, từ vị trí này về khu trung tâm, đi ban ngày mất cũng phải 45 phút, hiện tại trời tối, dù cả tiếng cũng chưa chắc về tới nơi.
Nàng nghĩ kia hẳn là “rắn hổ mang”, vì tuy không nhìn rõ rắn gì, nhưng nó rất to, ít nhất cũng phải gần 2m, mà độc của nó phát tác rất nhanh, tầm 30 phút là độc lan tràn toàn thân, gây ra triệu chứng mệt, buồn nôn, sụp mí mắt, nói khó, nuốt khó… khi đó nàng không chỉ không đi được, mà ngay cả kêu cứu cũng không được.
Trong đầu Như Tuyết liên tục tưởng tượng những hình ảnh khủng bố.
– Có ai không… cứu tôi với…
Nghĩ tới mình có khả năng sẽ chết, dù bình thường nàng lạnh lùng bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng lo lắng hoảng sợ.
Mà trong giờ phút đó, người nàng nghĩ tới đầu tiên lại vẫn là con trai.
– Vũ ơi… Vũ… con tới cứu mẹ đi… mẹ… mẹ không muốn rời xa con…
Như Tuyết lẩm bẩm, nước mắt bất giác rơi như mưa.
Nàng muốn ngồi dậy rời đi, nhưng cả người cứng ngắc.
Xong, độc “phát tác” rồi.
Cảm giác tuyệt vọng gần như xâm chiếm toàn bộ tâm thần của Như Tuyết, khiến thân thể nàng run rẩy.
Nhìn mình “từ từ chết đi”, thử hỏi ai mà không sợ?
– Vũ… con đã hứa sẽ không để mẹ chịu bất kỳ tổn thương hay nguy hiểm gì mà… sao con lại thất hứa, mẹ không quan tâm con nữa… con là đồ thất hứa…
Như Tuyết vừa khóc vừa lẩm bẩm.
Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn lặn sau ngọn núi, khu rừng trở nên đen nhánh.
Tôi vừa lia đèn pin vừa hô to.
– Mẹ ơi… ơi…
Nhưng chỉ nhận được từng tiếng vọng rợn người.
– Vũ… cứu mẹ…
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt từ xa vọng lại.
Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng trong sự tĩnh lặng của buổi tối, lấy thính giác nhạy bén của tôi vẫn nghe được rõ ràng.
Là thanh âm của mẹ!
Sắc mặt tôi mừng rỡ, nhanh chóng chạy theo hướng âm thanh truyền tới.
– Mẹ ơi… ơi… mẹ…
Trong rừng Cát Tiên nhiều cây cối rậm rạp và núi đá, nhưng tôi di chuyển rất nhanh, không để ý tới cành gai cào vào người.
– Vũ… là con phải không… mẹ ở đây… Vũ ơi…
Càng đến gần, giọng của mẹ càng rõ ràng hơn, làm tôi kích động.
– Mẹ… mẹ đừng sợ… mẹ ơi…
Khi đến bên dòng suối nhỏ, chỉ thấy mẹ đang ngồi tựa vào tảng đá, quần áo hơi lấm lem, nước mắt như mưa.
Lúc này sắc mặt mẹ tái nhợt, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ vui mừng.
– Mẹ, mẹ làm sao vậy?
Tôi vội vàng chạy tới bên mẹ, thần sắc lo lắng hỏi.
Các truyện tác giả đang bán và vẫn đang up thì ad sẽ xóa các bình luận liên quan đến việc xâm phạm quyền lợi của tác giả nhé
Dạ em cảm ơn ad rất nhiều, tự nhiên thấy có động lực viết hết truyện với làm thêm bộ mới.
Full truyện gần 900k vkl chát quá
bớt tào lao, biết bao nhiêu chương mà bảo 900k, bác mua chưa? cả bộ chỉ 350k, ngồi đó tự sướng à mà 900k?
Bắt đầu bán từ chap 77 hiện tại là chap 220 phải 143chap k ?? 143×5 là bao nhiêu bót phét ít thôi . 350k full hahhaha
Vào mua xem coi tao bán bao nhiêu rồi qua đây phán
Full truyện là bao nhiêu chương vậy tác
220c, mình bán full chỉ 350k thôi bác, thằng trên đầu óc nó bị bệnh, không cần chấp
Vậy mà vẫn bán lẽ chươg 5k lần bán 10 chap hành đ
Tao thích thế đấy, kakaka
telegram bị khóa rồi, mọi người liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu nhen
Mẹ cái đám óc lợn, bố mày đã viết bộ thứ 2 rồi, còn ở đó thách với thức đăng chương tiếp theo? Cứ ngày ngày vào web chờ chương để tăng lưu lượng đi, anh cứ đúng quy định của web mà đăng, không cần khích. Kakaka
Lấy truyện của ng khác đăng xong cứ vòng vo . T đố m ra phần tiếp theo được đấy . Ngta ra xong suốt từ cuối năm ngoái cứ coppy mỗi ngày tý đăng lên văn vở
bên kia chap 77 bằng bên này chắc cháp 120 quá😂😂😂😂. ko có ý tưởng câu chữ copy sang thì sao ra nổi chap moíe
Bớt ngu giùm cái, đọc truyện để giải trí thôi, chứ đừng teo não làm khổ gia đình
Kết nv9 với mẹ thế nào vậy
Sinh 2 đứa con kết tẻ nhạt
Kết vậy còn tẻ với nhạt, chứ giờ muốn thằng khác chơi nữ chính hả cha nội?? Tui thấy kết vậy là hay rồi, chừa lại nổi sợ cho mấy thằng óc chó bên trên. Tác nó cũng tính tới đám óc lợn kia rồi. Khặc khặc…
Kệ cha mày chứ khích con mẹ gì, có khách họ mua họ đọc là được, chứ cần đéo gì lũ tụi mày, đầu toàn cức mà ngồi đó khích với bác, óc lợn ạ.
ban đầu thấy tác giả bảo qua trình chinh phục mẹ ko dễ đâu, làm t cứ tưởng hay thế nào. hoá ra là viết main vs nữ phụ chắc hết mẹ 75% truyện. còn vs mẹ nó thì chắc là dc vài chương
Đọc full chưa?
Cháp 95 nầy tuy đã được làm tình với mẹ nhưng hơi tiếc là đeo bao cao su ae à kk chơi trần mới đã kk .
mua full ủng hộ tác đi bác
Vẫn chưa thấy cảnh con trai húp bà mẹ tiếc nhỉ
Mua ủng hộ tác đi bác
Mua cmm
Làm sao để mua
liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu
thế mà vào đây hóng từng chương, ko cho free thì cay chửi thề, đọc riết rồi teo não à???