Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 72:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Nhà máy của công ty Nguyệt Hải nằm ở phía đông thị trấn, gần khu trồng lớn nhất của huyện.

Đến cuối con đường, rẽ trái tiếp tục lái xe một đoạn ngắn trước khi đến nhà máy của công ty Nguyệt Hải.

Đây là thương hiệu mà hai vợ chồng cô đặt, lấy tên của hai người ghép lại, mang theo rất nhiều ý nghĩa cùng ước mơ.

Nhưng giờ đây, giấc mơ và hi vọng ấy lại bị chính tay người chồng mà nàng từng yêu thương nhất bóp nát, không chỉ mang đi toàn bộ tài sản, còn để lại vô số khoản nợ cùng rắc rối cho nàng.

Nếu không có cháu trai, nàng không biết mình sẽ vượt qua giao đoạn này như thế nào, nghĩ tới đây, khóe mắt Thanh Nguyệt ửng đỏ, tay bất giác ôm chặt vòng eo kia hơn.

Tôi cảm nhận được vòng tay của cô út ôm chặt, nhẹ giọng nói.

– Cô đừng lo, đã có cháu bên cạnh rồi!

Thanh Nguyệt khẽ uhm một tiếng, đầu tựa vào lưng cháu trai, như muốn hít lấy khí tức an toàn, ấm áp từ “người đàn ông” này mang lại…

Nhà máy được bao quanh bởi tường trắng và cây cối, phía sau là rừng dừa bạt ngàn, tạo cảm giác mát mẻ và dễ chịu.

Diện tích nhà xưởng khoảng năm nghìn mét vuông, không quá lớn, nhưng cũng đủ để sản xuất.

Nhìn từ bên ngoài, nhà máy trông khá ổn, nhưng khi vào bên trong, mọi thứ lại khác hẳn.

Khung cảnh tiêu điều, công nhân ăn mặc mộc mạc, ngồi dưới gốc cây hoặc ngồi chồm hổm trên mặt đất đánh bài, trò chuyện, hoặc chỉ đơn giản là ngồi đó, ánh mắt u buồn, hoặc tràn đầy hi vọng…

Xung quanh nhà xưởng là những dừa khô, dừa tươi bị vứt bừa bãi, trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, hăng hắc của dầu dừa.

Thanh Nguyệt nhìn nhà xưởng tiêu điều, nước mắt bất giác rơi xuống, thấy vậy, tôi vội nắm tay cô, ánh mắt đầy vẻ cổ vũ.

Cô nhìn tôi, hơi ngượng một chút, nhẹ nhàng rút tay về, sau đó đi về phía trước.

Khi nàng xuất hiện, các công nhân vội vàng chạy đến vây quanh, hỏi dồn dập:

– Phó giám đốc, chúng tôi chưa nhận lương hai tháng rồi, khi nào cô mới trả tiền cho chúng tôi? Nhà tôi đang cần tiền để sống qua ngày!

– Nguyệt à, cháu cũng biết hoàn cảnh nhà cô, chú đang bệnh nặng, nếu không có số tiền này… hu hu…

– Phó giám đốc, tiền học của mấy đứa nhỏ còn chưa đóng…

Cách đó không xa, có một nhóm người đang nhìn về phía bên này.

Trong đó dẫn đầu là một cặp vợ chồng ngoài sáu mươi, người chồng nhìn có vẻ lam lũ, thấy một đám người vây quanh con dâu, thần sắc có chút không nỡ, nói nhỏ.

– Bà nó, mình làm như vậy có phải hơi quá đáng không?

Người vợ thân hình mập mạp, khuôn mặt đầy vẻ chua ngoa cay nghiệt, lạnh lùng nói.

– Có gì mà quá đáng? Trước đây nó là con dâu, nhưng bây giờ ly hôn rồi, thằng Hải vay mượn một đống tiền như vậy, không tìm nó đòi chẳng lẽ để con trai ông trả sao?

– Đúng rồi đó ba, giờ chú Hải bỏ trốn rồi, nếu không tìm con Nguyệt đòi, thì số tiền của vợ chồng con mất trắng sao?

Một người phụ nữ trung niên khác cũng chua ngoa nói.

Bà vợ lườm ông chồng.

– Ông nghe chưa, lát nữa mà lải nhải, đừng trách tôi ác…

Nói xong xồng xộc đi thẳng về phía Thanh Nguyệt.

– Nhưng mà…

Ông chồng ngập ngừng, nhưng cuối cùng im lặng không nói gì nữa, cùng mấy người khác đi theo sau lưng vợ.

– Này con kia, số tiền chồng mày vay của tụi tao, mày có chịu trả không?

Còn chưa tới nơi, giọng miền ngoài đặc rệch đã oang oang vang lên.

Thanh Nguyệt thấy là gia đình chồng kéo tới, dù đã được tôi dặn dò, nhưng vẫn tức giận nói.

– Tiền đó là con bà tự ý vay mượn dùng vào việc riêng, giờ các người tìm tôi đòi nợ, không thấy quá vô lý sao?

Mụ béo kia phùng mang trợn mắt.

– Á à con kia, mày nói thế mà được à, lúc nó vay nói là để đầu tư kinh doanh, hơn nữa còn là trong thời kỳ hôn nhân, mày đem tiền ấy cho trai ăn hết, khiến nó phải buồn bực bỏ nhà ra đi, sống chết không rõ, giờ lại lật lọng đúng không, thật là loại đàn bà lăng loàn trắc nết.

Một phụ nữ lớn tuổi đứng phía sau cũng lên tiếng.

– Đúng, đúng! Nay thì ghớm rồi, còn công khai dẫn trai bên cạnh, đúng là loại mất nết. Nhanh trả tiền cho chúng tôi!

Các công nhân ở bên cạnh nghe vậy thì trợn mắt, đây là loại người nhà gì vậy?

Tuy đa số người không biết tôi, nhưng trong đó không ít là bà con với người cùng thôn, từ lúc tôi đến đã xì xầm nói thân phận của tôi cho người xung quanh rồi.

Hơn nữa dù không biết, nhưng các công nhân cũng chưa ngu đến mức không biết đầu đuôi sự tình, cho nên rất nhiều người chau mày, nhìn cô út với ánh mắt đồng cảm, trong khi mặt tôi thì trở nên lạnh lùng.

– Mấy người ăn nói kiểu gì đấy hả…

Khuôn mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng, nhưng không biết cãi làm sao.

Nếu là trước kia, có lẽ nàng dù hiền như thế nào đi chăng nữa, nghe lời sỉ nhục này, cũng sẽ tiến lên cho đối phương một tát, nhưng hiện tại…

Nàng quả thực có hành vi vượt quá giới hạn, hơn nữa hai người còn là cô cháu, nghĩ tới đây, Thanh Nguyệt càng hoảng.

Mà đám người nhà ông Hải, thấy vậy thì nghĩ cô chột dạ, nên mắng càng hăng.

– Đúng là loại đĩ thỏa mà…

– Ghê thật đấy, trước kia còn không nhìn ra…

Chát chát…

– Câm miệng.

Mụ béo với con dâu mụ bất ngờ bị tôi giáng cho hai tát, cả người mắt nổ đom đóm, ngã lăn ra đất.

– A… trời ơi, đánh người rồi… giết người rồi… bà con lại đây mà xem… cái thứ con dâu mất nết, dẫn trai về đánh mẹ chồng nè trời ơi…

– Ông Hinh không thấy nó đánh mẹ với vợ ông sao, ông còn đứng đó…

Mấy người đàn ông đi phía sau thấy mẹ, vợ hay chị dâu bị đánh, đều tức giận xông về phía tôi, nhưng còn chưa chờ bọn họ xông lên, một số quản lý và công nhân đã vây lại.

– Tụi bay muốn làm gì, dm nó, mấy hôm nay đã ngứa mắt lắm rồi, cả nhà tụi bay đúng là lũ khốn nạn mà…

– Đúng, dm nó, nếu không phải thằng Hải ôm tiền bỏ trốn, công ty sẽ khốn đốn như vậy sao…

– Đánh bỏ mẹ cái nhà này đi…

– Thật vô liêm sỉ!

Thấy các công nhân muốn vây đánh cả nhà ông Hải, Thanh Nguyệt sợ xảy ra án mạng, vội vàng ngăn cản.

– Các anh các chú đừng nóng, đánh loại này không đáng đâu, gần tết đến nơi rồi…

Nghe cô khuyên, mọi người mới dừng tay, còn nhà ông Hải thì cô rúm thành một đoàn, không còn dám hung hăng nữa.

Lúc này, mấy chiếc xe máy đi theo phía sau một chiếc ô tô gầm rú chạy vào sân.

Đám thanh niên trên xe máy đều xăm trổ, khuôn mặt hung tợn, có còn cầm dao găm múa múa, do một tên đầu trọc xăm kín cổ đi vào.

Còn từ trên ô tô đi xuống, lại là một trung niên đeo gọng kính vàng, mặt quần tây áo sơ mi trắng, tay cầm một tập hồ sơ, dáng vẻ cực kỳ trí thức.

Bọn họ nhìn có vẻ không đi chung, mà chỉ là trùng hợp tới cùng lúc.

Thấy hai nhóm người này đến, khóe miệng tôi cười lạnh nhìn gia đình ông Hải.

Người đàn ông trung niên kia đi tới trước mặt tôi và cô út, lịch sự chào hỏi, sau đó mới quay qua gia đình ông Hải, mỉm cười nói.

– Chào gia đình, tôi là luật sư do cô Nguyệt ủy quyền tới, muốn làm rõ vấn đề nợ nần giữa hai bên. Xin hỏi các vị có phải là người nhà của ông Nguyễn Văn Hải, đồng thời cũng là chủ nợ không?

Người gia đình ông Hải thấy có luật sư đến, sắc mặt đều hơi đổi, nhưng mụ béo vẫn chua ngoa, giọng oán hận.

– Đúng thì sao, vợ chồng nó vay tiền trong thời kỳ hôn nhân để kinh doanh, giờ dù có ly hôn, thì vẫn phải trả nợ chứ?

Luật sư gật đầu.

– Bà nói không sai, theo luật pháp, trong thời kỳ hôn nhân, vợ chồng vay tiền dùng vào việc chung, thì dù ly hôn, hai người vẫn phải đồng thời chi trả khoản vay này.

Nghe vậy, sắc mặt mụ béo khiêu khích nhìn về phía cô út, nhưng còn chưa chờ bà ta vui vẻ xong, luật sư đã nói tiếp.

– Vì vậy bây giờ tôi thay mặt thân chủ, đề nghị bà cung cấp các giấy tờ có liên quan đến vay mượn. Sau đó sẽ hoàn tất hồ sơ, gửi cho bên công an. Vì ông Hải đã bỏ trốn, nên rất có thể bên công an sẽ truy nã ông Nguyễn Văn Hải trên toàn quốc.

Nghe đến truy nã, sắc mặt mụ béo tái nhợt, lắp bắp nói.

– Sao… sao lại truy nã con trai tôi?

Luật sư cười nói.

– Con trai bà vay tiền bỏ trốn, không thực thi nghĩa vụ pháp lý, cộng thêm thân chủ tôi muốn lập hồ sơ kiện ông Nguyễn Văn Hải tội trộm cắp tài sản, tất cả chứng cứ đều đầy đủ, bà thấy hai việc này không thể truy nã con bà sao?

– Hơn nữa tôi nhắc nhở bà trước, căn cứ những gì tôi biết, thì con bà vay tiền là để đánh bạc, không hề dùng vào việc chung của vợ chồng, vì vậy căn cứ Điều 27 luật hôn nhân gia đình quy định: Vợ chồng chỉ phải liên đới chịu trách nhiệm đối với nghĩa vụ chung, tức là nhằm đáp ứng nhu cầu thiết yếu của gia đình hoặc các khoản nợ được cả hai thỏa thuận.

4 105 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
101 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Viết Để Xem

Dạ em cảm ơn ad rất nhiều, tự nhiên thấy có động lực viết hết truyện với làm thêm bộ mới.

Coco

Full truyện gần 900k vkl chát quá

Viết Để Xem

bớt tào lao, biết bao nhiêu chương mà bảo 900k, bác mua chưa? cả bộ chỉ 350k, ngồi đó tự sướng à mà 900k?

Coco

Bắt đầu bán từ chap 77 hiện tại là chap 220 phải 143chap k ?? 143×5 là bao nhiêu bót phét ít thôi . 350k full hahhaha

Viết Để Xem

Vào mua xem coi tao bán bao nhiêu rồi qua đây phán

Halogen

Full truyện là bao nhiêu chương vậy tác

Viết Để Xem

220c, mình bán full chỉ 350k thôi bác, thằng trên đầu óc nó bị bệnh, không cần chấp

Cocco

Vậy mà vẫn bán lẽ chươg 5k lần bán 10 chap hành đ

Viết Để Xem

Tao thích thế đấy, kakaka

Viết Để Xem

telegram bị khóa rồi, mọi người liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu nhen

Viết Để Xem

Mẹ cái đám óc lợn, bố mày đã viết bộ thứ 2 rồi, còn ở đó thách với thức đăng chương tiếp theo? Cứ ngày ngày vào web chờ chương để tăng lưu lượng đi, anh cứ đúng quy định của web mà đăng, không cần khích. Kakaka

Cao thủ săn truyện

Lấy truyện của ng khác đăng xong cứ vòng vo . T đố m ra phần tiếp theo được đấy . Ngta ra xong suốt từ cuối năm ngoái cứ coppy mỗi ngày tý đăng lên văn vở

chim găm 6 bi

bên kia chap 77 bằng bên này chắc cháp 120 quá😂😂😂😂. ko có ý tưởng câu chữ copy sang thì sao ra nổi chap moíe

Viết Để Xem

Bớt ngu giùm cái, đọc truyện để giải trí thôi, chứ đừng teo não làm khổ gia đình

Dũng

Kết nv9 với mẹ thế nào vậy

Coco

Sinh 2 đứa con kết tẻ nhạt

metruyen

Kết vậy còn tẻ với nhạt, chứ giờ muốn thằng khác chơi nữ chính hả cha nội?? Tui thấy kết vậy là hay rồi, chừa lại nổi sợ cho mấy thằng óc chó bên trên. Tác nó cũng tính tới đám óc lợn kia rồi. Khặc khặc…

Viết Để Xem

Kệ cha mày chứ khích con mẹ gì, có khách họ mua họ đọc là được, chứ cần đéo gì lũ tụi mày, đầu toàn cức mà ngồi đó khích với bác, óc lợn ạ.

nghiano9

ban đầu thấy tác giả bảo qua trình chinh phục mẹ ko dễ đâu, làm t cứ tưởng hay thế nào. hoá ra là viết main vs nữ phụ chắc hết mẹ 75% truyện. còn vs mẹ nó thì chắc là dc vài chương

Viết Để Xem

Đọc full chưa?

Đúc láp dô mẹ

Cháp 95 nầy tuy đã được làm tình với mẹ nhưng hơi tiếc là đeo bao cao su ae à kk chơi trần mới đã kk .

Viết Để Xem

mua full ủng hộ tác đi bác

Đúc láp dô mẹ

Vẫn chưa thấy cảnh con trai húp bà mẹ tiếc nhỉ

Viết Để Xem

Mua ủng hộ tác đi bác

Cá chốt

Mua cmm

Cuchuoi

Làm sao để mua

Viết Để Xem
Viết Để Xem

thế mà vào đây hóng từng chương, ko cho free thì cay chửi thề, đọc riết rồi teo não à???