Hành trình khó khăn – Update Chương 101
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 30: Xin giống
*** Đã full phần 1, ai mua thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ,link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu
Hoặc telegram @vietdexem
Khi Hải ra khỏi phòng tắm, đã thấy Thanh Nguyệt nằm đắp chăn trên giường, hình như có tiếng thút thít vọng ra, làm hắn nhăn mày khó chịu.
Đa số đàn ông vùng xứ Thanh Nghệ có tính cộc cằn và gia trưởng, mới đầu nghèo khó thì chí thú làm ăn, nhưng khi có chút của ăn của để, lại thêm tính thích sĩ diện, các tật xấu cũng từ từ lộ ra.
Nhất là một hai năm gần đây, gia đình hắn thường hay nhắc tới vụ không có con trai, nhưng cô lại chưa muốn sinh thêm, cộng thêm vấn đề tiền bạc khiến hai gia đình mâu thuẫn, khiến hắn càng lún càng sâu.
Phòng ngủ của cô dượng là loại phòng master, rất rộng, có cả sofa, đoạn thời gian này vì cãi kình nên hai người chiến tranh lạnh, hắn cũng thích nằm ở sofa để đánh liêng online, nên chẳng muốn lên giường làm gì.
Trên giường, Thanh Nguyệt nhìn chồng tới sofa đánh bài online, trong lòng càng tủi, thầm nghĩ sao số mình lại khổ đến như vậy, tiếng khóc nghẹn càng lớn hơn.
Nhưng Hải chỉ mãi mê trong ván bài đỏ đen, chẳng thèm màng đến tiếng khóc tủi hờn của vợ.
Cả ngày hôm sau, vẻ mặt của cô út lạnh như tiền, không hề nhìn hay nói với tôi một tiếng nào, tôi thì vừa sợ vừa xấu hổ, nên cũng không dám nói chuyện xin lỗi cô, chỉ lủi thủi ở nhà nội thêm hai ngày, liền xin phép về lại thành phố.
Bà nội buồn lắm, muốn giữ tôi ở lại chơi thêm vài ngày, bé Sương thì khóc lóc làm nũng, nhưng tôi nhìn cô không thèm liếc tôi một cái, biết ở nữa chỉ làm cô khó chịu hơn mà thôi.
Vốn định trưa ăn cơm xong mới ra sân bay, nhưng tôi nghĩ chắc cô út không muốn thấy mặt tôi, cô về bị bà nội bắt đưa tôi ra sân bay thì càng khó xử, nên tầm 9h tôi đã gọi taxi đến chở đi.
Đến trưa Thanh Nguyệt lái xe chạy về, thấy tôi đã rời đi, chỉ còn bà nội ngồi thẩn thờ vì nhớ cháu, nước mắt nàng bất giác chảy xuống.
– Vũ, sao cháu lại ác với cô như vậy? Cháu ác lắm cháu biết không…
Trước khi lên máy bay, tôi gửi cho cô út một tin nhắn, nhưng máy báo số tôi đã bị chặn.
Có lẽ cô út giận tôi lắm, đã từ mặt tôi thật rồi.
Xúc động là ma quỷ a, sao tôi lại tin vào mấy cái thể loại truyện sex tào lao kia, tình thân thiên liêng như vậy, sao có thể chỉ vì vài cái hôn, vài cái sờ mó, người ta liền đạp lên luân lý để lao vào nhau điên loạn giống như súc vật?
Nếu không thể phân biệt được đâu là tưởng tượng, đâu là hiện thực, đi làm ra những hành vi ngu xuẩn kia, thì đúng là không bằng cầm thú thật.
May mắn là tôi đoán đúng được tính tình của cô út, dù cô từ mặt tôi, nhưng ít nhất không nói chuyện này cho ba mẹ, nếu không tôi chỉ còn nước bỏ nhà ra đi.
Khi về lại nhà, thấy mẹ đang nấu ăn trong bếp, bóng dáng xinh đẹp thân quen ấy để lòng tôi bình tĩnh lại, không còn hoang mang lo lắng như mấy ngày hôm nay nữa.
– Mẹ, con về rồi…
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi, thần sắc có chút vui mừng nói.
– Con về rồi hả, mau đi tắm rồi ra ăn cơm với mẹ, mẹ sắp nấu xong rồi.
– Dạ!
Bữa cơm sau hơn nửa tháng gặp lại, hai mẹ con trò chuyện rất vui vẻ, có lẽ mẹ cũng rất nhớ tôi, nên không còn dè dặt hay đề phòng như trước, còn tôi trải qua chuyện của cô út, thì càng không dám làm ra hành vi ngu xuẩn nào nữa.
Hành trình khó khăn gia khổ kia vẫn phải tiếp tục.
Chỉ là quyền lợi nên có thì vẫn phải đòi.
Thời điểm mẹ sắp đi vào phòng ngủ, tôi gọi nhỏ.
– Mẹ…
Người mẹ hơi sững một chút, khuôn mặt ửng hồng, khẽ lườm tôi một cái, sau đó đi vào phòng.
Nhưng nửa tiếng sau vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi có chút sốt ruột đi tới gõ cửa.
Vẫn không có động tĩnh, đang lúc tôi định gõ lần nữa, cửa phòng hé mở, mẹ cầm một cái quần lót màu tím nhét vào tay tôi.
– Mai nhớ trả cho mẹ.
Nói xong liền đóng cửa lại.
Dù chỉ thoáng qua, nhưng tôi vẫn nhìn thấy khuôn mặt mẹ đỏ bừng, càng quan trọng là, ánh mắt mẹ không còn bực bội tức giận như trước, mà chỉ còn xấu hổ và ngượng ngùng.
Tôi mừng đến làm động tác yes một cái, sau đó cầm quần lót của mẹ chạy về phòng.
Cảm giác mịn màng quen thuộc kia ùa về, tôi hít mấy hơi thật sâu, sau đó giải phóng đám tinh trùng đã tích trữ mấy ngày nay.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, dây chuyền sản xuất nước ngọt đã chuyển về huyện Kỳ Sơn, cậu cũng chuyển công tác, được thăng chức làm chủ tịch huyện này.
Các công đoạn thử nghiệm, nhập nguyên liệu, in ấn bao bì, quảng cáo sản phẩm… đã được chú Hoàng, chú Tùng, chú Lâm xử lý rất gọn gàng và chuyên nghiệp.
Nhưng có một công đoạn cần tôi đóng góp ý kiến, đó là đặt tên sản phẩm.
Trong điện thoại, giọng chú Lâm tràn đầy phấn khởi nói.
– Hiện giờ tất cả công đoạn đều đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu ông chủ nhỏ đặt cho cái tên nữa thôi.
Tôi cười nói.
– Chú thấy cái tên trà Hẹn Ước như thế nào?
– Trà Hẹn Ước?
– Dạ đúng, cái tên này không chỉ gây hứng thú với giới trẻ, mà còn gợi nên hoài niệm của người lớn tuổi, nhất định sẽ tạo tiếng vang.
Tôi lấy cái tên này, tự nhiên là có ý riêng, nếu sau này mẹ biết công ty trà Hẹn Ước là của tôi, khi lẩm nhẩm cái tên này, nhất định sẽ khiến mẹ xao động.
– Kiểu quảng cáo con cũng có một ý tưởng, chú bàn xem với chú Hoàng và chú Tùng thấy có được không, là hình ảnh một Thái Y ở trong cố cung, ngày ngày nấu trà thanh nhiệt cho công chúa, cuối cùng yêu thầm một vị công chúa nhưng không thành, sau đó chuyển cảnh thời hiện đại, một chàng thanh niên mời cô gái uống trà Hẹn Ước, thì như thức tỉnh trí nhớ tiền kiếp, mãi mãi ở bên nhau. Câu slogan là “cung đình thanh nhiệt, hẹn ước ngàn năm”…
– Ui, cái thằng bé này, không ngờ nhà, còn nhỏ mà đã có nhiều ý tưởng như vậy, đúng là di truyền gen kinh doanh của anh Chương mà, nếu không phải bác ba bảo chuyện này phải giữ bí mật, thì chú đã gọi cho ba cháu hỏi kinh nghiệm dạy con cái rồi.
– Dạ, con chỉ góp ý kiến như vậy thôi, còn quyết định như thế nào, mấy chú có kinh nghiệm, có thể tùy hoàn cảnh mà thay đổi ạ.
– Chú thấy ý tưởng này khá hoàn thiện rồi, vậy để chú bàn với hai ông kia, xem họ thấy thế nào.
– Dạ…
…
Ông ngoại cùng cậu từ trên xe bước xuống, hai người lặng lẽ vào nhà, thần sắc ai nấy đều trầm lặng.
Bà ngoại đi tới hỏi nhỏ.
– Thế nào rồi.
Ông ngoại thở dài lắc đầu.
– Vào nhà rồi nói.
Lúc này mợ đã đi làm, nên nhà chỉ có ông bà ngoại và cậu.
Sau khi ngồi xuống, bà ngoại lo lắng nói.
– Chẳng lẽ không có cách nào sao ông?
Ông ngoại nhìn cậu, vẻ u buồn không cách nào che giấu được.
– Đã mời chuyên gia nước ngoài kiểm tra toàn diện rồi, tuyến tiền liệt của nó bị tổn thương khi làm nhiệm vụ nhiều năm trước, làm rối loạn chức năng cương dương, tinh trùng sản xuất ra rất yếu và bị dị tật, ngay cả phương pháp cấy cũng không thực hiện được…
– Ôi con tôi…
Bà ngoại gục vào người cậu khóc lên, nhìn cực kỳ thương tâm.
Cậu cũng chảy nước mắt, làm một người đàn ông, có ai muốn mình biến thành người bất lực như vậy?
Từ khi cưới mợ tới giờ, có lẽ chiến tích lớn nhất của cậu chính là phá được tấm màng mỏng kia, để mợ từ thiếu nữ biến thành phụ nữ.
– Thôi, khóc cái gì mà khóc, còn chưa đủ sầu sao?
Ông ngoại tức giận trừng bà ngoại.
Bà lau nước mắt, ấm ức nói.
– Tôi cũng chỉ là thương con thôi, giờ thằng Lộc như vậy, đâu phải khổ mình nó, còn cả con Lan nữa, đàn bà gặp phải cảnh này, tôi sợ…
– Mẹ, Lan không phải là loại người đó đâu…
Ông ngoại thở dài, ông bà đều người từng trải, chuyện như thế này khó ní lắm.
Bà ngoại lắc đầu nói.
– Nếu hai đứa có một đứa con, nó còn có thể nương vào đó mà ký thác hi vọng, nghĩ tới con cái mà giữ mình, nhưng…
Bà cũng là phụ nữ, biết được nổi khổ khi chồng không có năng lực kia, còn không có con cái là chuyện lớn đến dường nào.
Cậu nghe vậy cũng buồn bã, khẽ nói.
– Chắc có lẽ tụi con sẽ đi xin tinh trùng…
– Dẹp đi, để một đứa chẳng có máu mủ gì với gia đình này, đi kế thừa toàn bộ cơ nghiệp của dòng họ, đầu con chứa cái gì vậy hả?
Cậu cũng có chút xấu hổ cúi đầu, nhưng giờ biết làm sao, gia đình chỉ có mình cậu là con trai, ông ngoại cũng chẳng có anh em trai gì, là con trai độc đinh, nên mới để ý chuyện này đến vậy.
Đột nhiên ánh mắt bà ngoại sáng lên, nghĩ tới một người.
– Ông, không bằng…
Bà không nói hết câu, nhưng ông ngoại và cậu đều hiểu bà đang nói đến ai.
Cậu có chút kích động nói.
– Đúng, sao lại quên mất thằng Vũ chứ, nó là con chị sáu, gần như kế thừa gen tốt của gia đình mình, lại thông minh học giỏi…
Nếu phải đi xin tinh trùng, cậu tự nhiên càng vừa ý tinh trùng của cháu mình hơn người ngoài, bởi vì đứa nhỏ sinh ra vẫn có huyết mạch của dòng họ, là con cháu thực thụ của cậu.
Ông ngoại trầm ngâm, suy nghĩ tính khả thi của chuyện này.
Nếu con trai đã hoàn toàn hết hi vọng, thì phương án này có lẽ là cách giải quyết tốt nhất.
Ông ngoại nhìn cậu nói.
– Chuyện này con nên nghĩ cho kỹ trước đã, rồi hãy ra quyết định.
Cậu Lộc lắc đầu, cười khổ nói.
– Đã hơn 10 năm rồi, có nhiều thứ con sớm đã nghĩ thông, số con như thế, thì đành chấp nhận thôi, giờ chuyện con ân hận nhất là lúc ấy lại cưới Lan, khiến cô ấy phải chịu khổ. Qua vài ngày nữa, con sẽ nói chuyện riêng với cô ấy, nếu cô ấy đồng ý, vậy thì mình tính tiếp.
Ông ngoại thở dài.
– Đây là chuyện riêng của vợ chồng con, con tự quyết định đi.
Cậu tự nhiên hiểu ý ở ngoài lời của ông ngoại, vì vậy gật đầu.
…
Các truyện tác giả đang bán và vẫn đang up thì ad sẽ xóa các bình luận liên quan đến việc xâm phạm quyền lợi của tác giả nhé
Dạ em cảm ơn ad rất nhiều, tự nhiên thấy có động lực viết hết truyện với làm thêm bộ mới.
Full truyện gần 900k vkl chát quá
bớt tào lao, biết bao nhiêu chương mà bảo 900k, bác mua chưa? cả bộ chỉ 350k, ngồi đó tự sướng à mà 900k?
Bắt đầu bán từ chap 77 hiện tại là chap 220 phải 143chap k ?? 143×5 là bao nhiêu bót phét ít thôi . 350k full hahhaha
Vào mua xem coi tao bán bao nhiêu rồi qua đây phán
Full truyện là bao nhiêu chương vậy tác
220c, mình bán full chỉ 350k thôi bác, thằng trên đầu óc nó bị bệnh, không cần chấp
Vậy mà vẫn bán lẽ chươg 5k lần bán 10 chap hành đ
Tao thích thế đấy, kakaka
telegram bị khóa rồi, mọi người liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu nhen
Mẹ cái đám óc lợn, bố mày đã viết bộ thứ 2 rồi, còn ở đó thách với thức đăng chương tiếp theo? Cứ ngày ngày vào web chờ chương để tăng lưu lượng đi, anh cứ đúng quy định của web mà đăng, không cần khích. Kakaka
Lấy truyện của ng khác đăng xong cứ vòng vo . T đố m ra phần tiếp theo được đấy . Ngta ra xong suốt từ cuối năm ngoái cứ coppy mỗi ngày tý đăng lên văn vở
bên kia chap 77 bằng bên này chắc cháp 120 quá😂😂😂😂. ko có ý tưởng câu chữ copy sang thì sao ra nổi chap moíe
Bớt ngu giùm cái, đọc truyện để giải trí thôi, chứ đừng teo não làm khổ gia đình
Kết nv9 với mẹ thế nào vậy
Sinh 2 đứa con kết tẻ nhạt
Kết vậy còn tẻ với nhạt, chứ giờ muốn thằng khác chơi nữ chính hả cha nội?? Tui thấy kết vậy là hay rồi, chừa lại nổi sợ cho mấy thằng óc chó bên trên. Tác nó cũng tính tới đám óc lợn kia rồi. Khặc khặc…
Kệ cha mày chứ khích con mẹ gì, có khách họ mua họ đọc là được, chứ cần đéo gì lũ tụi mày, đầu toàn cức mà ngồi đó khích với bác, óc lợn ạ.
ban đầu thấy tác giả bảo qua trình chinh phục mẹ ko dễ đâu, làm t cứ tưởng hay thế nào. hoá ra là viết main vs nữ phụ chắc hết mẹ 75% truyện. còn vs mẹ nó thì chắc là dc vài chương
Đọc full chưa?
Cháp 95 nầy tuy đã được làm tình với mẹ nhưng hơi tiếc là đeo bao cao su ae à kk chơi trần mới đã kk .
mua full ủng hộ tác đi bác
Vẫn chưa thấy cảnh con trai húp bà mẹ tiếc nhỉ
Mua ủng hộ tác đi bác
Mua cmm
Làm sao để mua
liên hệ https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu
thế mà vào đây hóng từng chương, ko cho free thì cay chửi thề, đọc riết rồi teo não à???