Em gái Loli – Update Chương 21

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Em gái Loli – Update Chương 21

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Đoàn xe của Đài Trang dừng lại trước một nhà hàng hai tầng cổ kính kiểu dáng cottage (nhà tranh truyền thống Anh), mặt tiền bằng gạch sơn màu xám nhạt khá đơn giản và không nổi bật, dễ khiến người đi đường lướt qua nếu không chú ý.

Không có biển hiệu lớn hay đèn neon như trong thành phố London, chỉ có một bảng hiệu kim loại nhỏ treo phía trước với logo The Fat Duck (thiết kế tinh tế kết hợp chân vịt và dao nĩa).

Có một tấm bảng đồng nổi bật với huy hiệu (coat of arms) của Heston Blumenthal, biểu tượng cho các giác quan kèm khẩu hiệu “Question Everything”.

Đài Trang xuống chiếc Rolls-Royce mở cửa phía sau cho Tuệ Linh và Tiểu Nhi bước xuống theo.

Cả đoàn xe Range Rover đã xuống tự bao giờ, số lượng người đông hơn lúc ban đầu, Tuệ Linh mới hiểu những chiếc xe đen bóng lực lưỡng ấy, hóa ra còn có những người khác vốn ngồi trong xe. Tất thảy đoàn xe tổng cộng hơn mười lăm người tất cả.

Trước cửa nhà hàng, hơn hai chục người đứng dàn hàng ngang đón chào, đầy đủ mọi thành phần trong quán.

Hai người, một nam một nữ ăn vận trang phục sang trọng, đứng đầu vội bước đến trước Đài Trang cúi mình cung kính. Đồng loạt những người sau đều hành động theo tắp lự. Họ không mở lời, không chào hỏi một câu nào. Nhưng thái độ của họ lại toát lên sự nghiêm trang, thành kính vô cùng.

Đài Trang gật đầu với đám người nhà hàng. Rồi đưa tay mời Tiểu Nhi và Tuệ Linh đi trước. Cô nhóc dường như đã quen với tác phong của Đài Trang, thản nhiên khoác eo Tuệ Linh bước lên chủ động, không chút e dè. Cánh cửa gỗ đỏ bóng loáng, nhuốm màu thời gian với những đường vân cổ kính, lập tức được một nhân viên bảo vệ mặc vest đen chạy nhanh đến mở rộng. Anh ta khom người cung kính, động tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp.

Khi Tiểu Nhi và Tuệ Linh vừa bước qua ngưỡng cửa, giọng anh chàng bảo vệ vang lên nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, đầy sự kính cẩn.

– Chào cô chủ…!

Tuệ Linh ngơ ngác, nhìn Tiểu Nhi rồi lại như muốn quay lại nhìn phía sau. Nhưng đã bị cô bé đẩy nhanh qua cửa bước vào trong. Đoàn người Đài Trang thong dong đi ngay sau phía trong.

Vừa đặt chân vào trong, Tuệ Linh bị cuốn vào mùi hương thoang thoảng của gỗ sồi cũ kỹ, lẫn chút thảo mộc tươi từ bếp xa xa, và ánh sáng vàng dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi. Trần nhà thấp, dầm gỗ sần sùi màu nâu đậm lộ thiên chạy ngang dọc như những chiếc xương khổng lồ của ngôi nhà cổ, được sơn trắng nhạt ở một số phần để giữ sự thoáng đãng. Những thanh dầm dày cộm, đầy vết thời gian, chia không gian thành những góc nhỏ riêng tư, tạo cảm giác như đang ngồi trong các phòng riêng biệt của một ngôi nhà tranh ấm áp.

Sàn nhà phủ thảm xanh navy sâu thẳm, mềm mại dưới chân, tương phản mạnh mẽ với những chiếc bàn tròn nhỏ đậy khăn trắng tinh khôi gần như phát sáng dưới ánh đèn. Mỗi bàn chỉ dành cho 2-4 người, giữ sự riêng tư tối đa, trên bàn không lộn xộn dao nĩa, chỉ có những chiếc ly pha lê mỏng manh, khăn ăn cuộn gọn gàng, và một chiếc kính lúp lặng lẽ nằm chờ.

Ghế ngồi là những chiếc bucket chair da caramel cao cấp, ôm sát cơ thể như ghế xe hơi sang trọng, tay vịn mạ chrome sáng bóng, màu nâu ấm áp thoải mái đến mức quên mất mình đang ở một nhà hàng 3 sao Michelin.

Hai người nam, nữ ban nãy dường như là quản lý cấp cao của nhà hàng. Họ đưa tay ra, cử chỉ như muốn mời lên trên tầng. Lần này Đài Trang chủ động lên trước. Quay sang nhìn hai cô gái bé nhỏ nói nhẹ.

– Chúng ta lên trên.

Tiểu Nhi nhanh nhảu một tay cầm lấy Tuệ Linh, một tay khoác Đài Trang theo sau. Phương Thanh nhìn ngó xung quanh, để mặc cho ba người kia lên lầu. Đám nam nhân ngồi lại tầng một. Tự động tách ra một cách nhanh chóng, chuyên nghiệp.

Trên tầng hai, một chiếc bàn tròn chính giữa nhà với bốn chiếc ghế được chuyển bị sẵn tự bao giờ. Tuệ Linh nhìn quanh, cô buột miệng thốt lên.

– Ủa.. sao không thấy khách nào vậy ta?

Người quản lý nam kéo chiếc ghế ra xa, để Đài Trang nhanh chóng ngồi xuống. Cô ta nhún vai, ngay lập tức nữ quản lý vội chạy đến, cởi giúp chiếc áo măng tô bằng da đắt tiền. Cử chỉ dường như đã quen thuộc với phong cách của Đài Trang từ lâu.

Quản lý nam tiếp tục nhấc những chiếc ghế còn lại. Tiểu Nhi nhanh chóng ngồi xuống. Tuệ Linh từ tốn ngồi theo.

Đài Trang tay để lên mặt bàn, chống cằm nhìn Tuệ Linh chăm chú. Rồi cô ta chợt hỏi nhẹ.

– Tuệ Linh…! Có vẻ cô đã đến nơi này rồi đúng không?

Cô nghe Đài Trang hỏi vậy, chỉ khẽ gật đầu, thâm tâm lại càng thấy cô gái này quá đỗi sắc sảo và đầy tinh tế. Khiến tâm trạng Tuệ Linh càng thêm đề phòng và có phần lo lắng nhiều hơn. Đài Trang tiếp tục hỏi.

– Cô đến đây mấy lần rồi?

Tuệ Linh trả lời nhạt nhẽo, vô cảm.

– Hai lần..! Một lần với gia đình, một lần với bạn bè!

Đài Trang nheo mắt, cười mỉm, cô ta thản nhiên buông lời khiến Tuệ Linh xa xẩm mặt mày.

– Đi với anh chàng nào sang chảnh vậy sao? Nơi đây không phù hợp với các đôi tình nhân lắm đâu.

Tuệ Linh nổi đóa, đập bàn đánh rầm, khiến Tiểu Nhi và hai vị quản lý nhà hàng cũng phải giật mình, thót tim quay sang nhìn.

– Cô ăn nói cho cẩn thận…! Tôi chưa từng đi chơi với một tên con trai nào từ trước đến nay đâu, huống chi dám nói tôi hẹn hò.

Đài Trang tay che miệng, khúc khích cười không có vẻ gì lăn tăn trong ánh mắt. Tuệ Linh mặt đỏ phừng phừng nhìn cô ta, lửa giận bùng lên dữ dội. Cô cảm thấy cả buổi sáng nay, từ Phương Thanh đến Đài Trang, dường như đều đang cố tình “soi mói”, trêu chọc mình không thương tiếc. Tuệ Linh chẳng kiêng nể gì nữa, cô thẳng tuột hỏi Đài Trang, trong khi vẫn đứng như thế.

– Hình như các người có vẻ không chào đón tôi đến ở cùng Tiểu Nhi phải không?

Đài Trang hơi biến sắc khi Tuệ Linh suy nghĩ như thế, cô ta vội thanh đổi nét mặt trở nên nghiêm túc. Vội đứng dậy nói nhỏ vào tai Tuệ Linh. Khiến cô ngỡ ngàng nhìn Đài Trang thảng thốt. Sau cô từ từ ngồi xuống, nét mặt vẫn có vẻ bàng hoàng. Tiểu Nhi chứng kiến tất cả, tò mò hỏi Tuệ Linh.

– Sư phụ nói gì với chị vậy? Sao phải to nhỏ như thế?

Tuệ Linh hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô liếc sang Đài Trang, cô khẽ lắc đầu,trong khi Đài Trang ra hiệu cho Tiểu Nhi im lặng một chút, rồi quay sang Tuệ Linh, giọng nhẹ nhàng rõ ràng.

– Vậy.. chúng ta bắt đầu thưởng thức bữa ăn được không?

Tuệ Linh hít một hơi rồi gật đầu. Đài Trang mỉm cười nói với Tuệ Linh.

– Vậy em hãy gọi Phương Thanh lên đây, nếu cô ta không lên, em cứ bảo đấy là lệnh của em.

Tuệ Linh ngập ngừng, rồi cô cũng đứng dậy. Nhưng rất nhanh Đài Trang bật cười, giữ tay cô lại.

– Ôi.. Chị đùa đấy. Em không cần làm vậy. Kệ cô ta đi.

Ngay lập tức, một tiếng nói phát ra phía cầu thang.

– Khỏi phiền, tôi đến rồi đây..! Thưa cô chủ.

××××××××

( Vì lý do nhượng lại quyền đọc trước các chương tiếp theo, nên mình sẽ dừng đăng công khai truyện này tại đây.Mong anh em ủng hộ các bộ truyện khác trong tương lai…)

4.2 28 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phong Ka

Đc của nó đấy tác giả. cốt truyện hợp lý miêu tả chi tiết. đọc có vẻ giống tiểu thuyết dâm thư hơn mấy chuyện tầm phào trên này, hóng phần tiếp theo. nếu có share bản quyền xin để lại thông tin LH luôn nhé

Tiểu Thiên

Bạn liên hệ gmai sau:

[email protected]

Để nhận những chương mới nhất về sau.

Back

Hay đấy tiếp đi bn ơi

Cao Tấn Thành

Còn nữa Ko

Tiểu Thiên

Truyện vẫn đang phát triển bạn nhé..

Takuda

Truyện hay, miêu tả cảm xúc nhân vật hợp lý

4teen

Bạn có bán truyện này không? đọc có vẻ cốt truyện rất mạch lạc và rõ nét

Tiểu Thiên

Mình đăng nốt mấy chục chương nữa cho mọi người đọc rồi sẽ có phương hướng sau bạn nhé