Em gái Loli – Update Chương 21

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Em gái Loli – Update Chương 21

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 20 – SƯ PHỤ CỦA TIỂU NHI

Tuệ Linh bóc viên thuốc bỏ vào miệng, nhấm nháp vài ngụm nước, vo tròn vỏ bao bì viên tránh thai ném vào sọt rác.

Trên giường, dưới đất lỉnh kỉnh những chiếc váy áo, thùng hộp carton vứt lăn lóc khắp nhà. Trên mỗi nắp thùng đều ghi chú bút dạ đầy đủ.

Cô nhìn lại căn phòng một lượt, tâm trạng bồi hồi đầy lưu luyến. Khi dừng mắt trước những tấm poster dán trên tường, Tuệ Linh cười nhạt xe bỏ tất cả, vò nát thả hết vào thùng rác. Căn phòng nham nhở những vết băng dính loang lổ trên khắp mặt tường.

Đối với cô lúc này, không một người nam nhân nào cuốn hút hay khiến cô mộng mơ hơn người đàn ông là hắn đêm qua.

Chợt tiếng gõ cửa vang lên, Tuệ Linh nhanh chóng mở ra, Phương Thanh và Tiểu Nhi đang đứng ở đó. Phương Thanh nhìn cô tươi tắn.

– Em sắp xếp đồ xong chưa?

Tuệ Linh toe toét cười, lâng lâng nhìn Tiểu Nhi, nét mặt rạng rỡ.

Hai cô gái bước vào, Tiểu Nhi nhìn quanh đống hộp trên sàn, tất cả tầm năm sáu hộp carton to đùng. Ngạc nhiên hỏi vội.

– Eo…. Chị đem tất cả đi luôn à? Phòng bên đó bé lắm, sợ chứa không hết đâu.

Phương Thanh cũng lật mấy bộ váy áo trên giường, đồng tình nói.

– Đúng là em nên mang những đồ cần thiết thôi. Còn quần áo thì để chị đưa em đi mua mới, em không định về nhà nữa sao mà đem hết đi thế này?

Tuệ Linh đứng sau Tiểu Nhi, cô ta lén lút thò tay xuống mông cô bé, thản nhiên sàm sỡ bóp mạnh. Sau đó khẽ thọc vào phần thịt giữa háng chiếc quần yếm. Khiến Tiểu Nhi trừng mắt quay vội lại nhìn, gạt tay cô ra.

Cô ta cười lả lớn, đầy vẻ thích thú. Ánh mắt dâm dật nhìn Tiểu Nhi. Đôi môi liếm mép lộ rõ vẻ khiêu gợi. Tiểu Nhi cũng không vừa, bước lên một chút, che chắn tầm nhìn Tuệ Linh. Bàn tay cô bé để vội sau lưng, nghiến răng bấu mạnh âm hộ căng tròn của Tuệ Linh qua chiếc quần bò cứng cáp.

Cô ta kêu ré lên tiếng vì đau đớn, khiến Phương Thanh cũng phải quay lại hỏi vội.

– Sao thế?

Tuệ Linh lắc đầu, tiến về phía ba chiếc vali quá khổ. Kéo đồng loạt ba tay cầm lên đánh trống lảng.

– Không có gì, em dẫn phải chiếc kẹp tóc thôi…!

Đoạn nhìn sang Tiểu Nhi, cất tiếng nhờ vả.

– Nhi, kéo hộ chị ba cái vali này ra nhé. Để chị bê mấy thùng này.

Tuệ Linh đặt vào tay Tiểu Nhi hai chiếc vali, còn mình và Phương Thanh mỗi người khệ nệ bê một thùng carton nặng trĩu, bước xuống tầng. Ra đến sảnh ngoài sân, ánh nắng buổi gần trưa chiếu rọi khiến Tuệ Linh phải nheo mắt. Trước mặt là một dãy xe xếp hàng ngay ngắn. Vài chiếc Range Rover đồ sộ màu đen bóng, và nổi bật nhất là chiếc Ferrari đỏ chót và chiếc Rolls-Royce màu hồng phấn lạ mắt đậu ở vị trí trung tâm, rực rỡ giữa sân nhà.

Một cô gái cao ráo, mái tóc đỏ hoe rực lửa như ngọn đuốc sống, đang tựa lưng vào nắp capo Ferrari khoanh tay trò chuyện cởi mở với mẹ Tuệ Linh. Cô gái mặc áo măng tô bằng da bó sát, Bên trong là chiếc áo sơ mi trắng cách điệu.

Chiếc quần da leggings ôm lấy đôi chân dài miên man, giày da cá sấu bạch tạng cao gót sang trọng làm nổi bật dáng người thanh thoát, đầy khí chất. Khuôn mặt sắc sảo, sống mũi cao, đôi mắt ẩn sau cặp kính râm, môi son đỏ mọng đầy cuốn hút.

Phong thái không khác gì một siêu người mẫu, khiến cô gái như Tuệ Linh cũng thầm thán phục.

Phương Thanh gọi mấy nữ phục vụ của gia đình đang đứng chờ ở sảnh theo mình, quay lại phòng Tuệ Linh bê nốt những món đồ còn lại. Cô đi khuất sau cánh cửa, để lại sân nhà yên tĩnh chỉ còn ba người, Tuệ Linh, Tiểu Nhi và cô gái tóc đỏ.

Tiểu Nhi đứng hai tay đút túi quần yếm, ngẩng đầu nhìn Tuệ Linh, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tự hào.

– Kia là sư phụ em. Hôm nay cho người đến đón chị em mình về bên đó.

Tuệ Linh ngạc nhiên, ánh mắt chăm chú trên người phụ nữ tóc đỏ. Một phản xạ tự nhiên của những cô gái trẻ trước một người phụ nữ quá xinh đẹp, quá mạnh mẽ. Cô bất giác mắt không rời khỏi dáng người cao ráo ấy. Cô gái tóc đỏ dường như cảm nhận được ánh nhìn, quay sang, tháo kính râm ra để lộ đôi mắt sắc xanh sâu thẳm như đại dương. Cô ta mỉm cười nhẹ, gật đầu chào Tuệ Linh.

Trước cửa mỗi chiếc Range Rover đều đứng một nam nhân đồ sộ cao lớn, thân hình vạm vỡ. Họ đeo kính đen gọng vàng, hai tay vắt chéo trước bụng theo tư thế nghiêm trang, bộ vest đen đồng phục được cắt may vừa vặn, lịch lãm toát lên khí chất lạnh lùng và chuyên nghiệp. Dáng đứng thẳng tắp, không một chút lay động.

Sư phụ Tiểu Nhi cùng mẹ Tuệ Linh bước lại, bà hồ hởi giới thiệu.

– Linh… đây là chị Đài Trang, hôm nay đến đón con về bên đó.

Tuệ Linh nhìn trân trân, ánh mắt lướt kỹ hơn từ đầu đến chân. Khi tiến sát lại, Tuệ Linh cũng phải thầm khen ngợi vẻ đẹp cao ráo ,trẻ trung đến ma mị của cô ta. Tuệ Linh bất giác nảy sinh cảm giác dè chừng trước vẻ đẹp lộng lẫy đó.

– Tuệ Linh… hôm nay tôi thay mặt cậu ta đến đón cô về bên đấy. Đồ đạc cô cần đem theo cái gì thiết yếu thì đem, nếu không thì chúng tôi sẽ mua mới cho cô.

Nói xong cô ta quay sang ngoắc tay đầy uy quyền, lập tức đám người nam nhân đứng cửa xe nhanh chóng chạy tới. Đài Trang ra lệnh.

– Mang đồ cô ấy lên xe..!

Chỉ trong chưa đầy một phút, tất cả thùng carton, vali xung quanh Tuệ Linh đều được xếp gọn gàng vào các cốp xe những chiếc Range Rover. Đám người đó khép cốp lại, cúi đầu chào Đài Trang rồi trở về vị trí ban đầu, đứng nghiêm trang như trước.

Ngay sau đó, Phương Thanh cùng vài người phục vụ nhanh chóng bê nốt những món đồ còn sót lại trong phòng xuống dưới. Cô ta quay lại nhìn Tuệ Linh, giọng nhắc nhở.

– Em lên xem còn sót gì không? Kiểm tra kỹ kẻo bỏ quên.

Tuệ Linh gật đầu, hai người quay lại vào trong nhà. Khi đã khuất hẳn bóng dáng những người ngoài sân, nét mặt cô mới lộ rõ vẻ đăm chiêu, lo lắng. Giọng nhỏ vội vã hỏi nhỏ.

– Trợ lý Thanh… người con gái tóc đỏ kia… có mối quan hệ gì với anh ta vậy ạ?

Phương Thanh dừng lại, nhìn Tuệ Linh vài giây, thản nhiên đáp.

– Đài Trang hả? Cô ta là người yêu cũ của cậu ta. Và tôi… cũng vậy.

Tuệ Linh trợn tròn mắt, đứng sững người như bị sét đánh, kinh ngạc xen lẫn hoang mang tột độ.

Trong khi Phương Thanh lại toe toét cười, như chưa từng có gì xảy ra.

– Nhưng điều đó quan trọng gì, giờ cậu ta đã có Tiểu Nhi, nên chúng tôi lúc này gần như không còn tồn tại trong mắt người đó.

Tuệ Linh nhíu mày, cảm giác nghi ngờ xuất hiện. Cô biết tính cách và thói quen thích chọc ngoáy của Phương Thanh. Nên không tin vào lời giải thích vừa xong cho lắm. Nhưng quả thật cô gái Đài Trang kia quá cuốn hút và xinh đẹp một cách hoàn hảo khiến Tuệ Linh không khỏi đề phòng.

Nên cô cũng không biết người đàn ông như hắn có động lòng hay không. Và thân phận cô ta là gì đối với hắn. Chẳng nhẽ cô ta không biết mối quan hệ giữa hắn và Tiểu Nhi hay sao? Mà can tâm đứng giữa hai người họ?

Suy nghĩ vẩn vơ, cả hai đều đã về lại phòng. Tuệ Linh lướt qua một lượt, tâm trí không còn tập trung nhìn ngó. Cô nhàn nhạt nói vu vơ.

– Hết rồi..!

Phương Thanh nhìn cô, nét mặt không còn cợt nhả nữa, hỏi lại cô có vẻ cẩn trọng.

– Có chắc không?

Tuệ Linh tâm hồn xao động vì Đài Trang, nghe Phương Thanh như vậy, cô bỗng gắt gỏng.

– Chị sao thế? Hết rồi là hết rồi…!

Phương Thanh lạnh lùng rút ra trong túi quần vỏ hộp thuốc tránh thai, đưa ra trước mặt Tuệ Linh không nói gì thêm.

Tuệ Linh tái mét, gương mặt cô giật giật. Nhưng rất nhanh cô đã trấn tĩnh, lướt qua cảm giác đó rồi xoay lưng bước đi. Giọng cô trả lời đầy vô cảm.

– Em uống để điều hòa kinh nguyệt. Có sao đâu? Mẹ em mua cho mà.

Phương Thanh vò nát chiếc vỏ thuốc, cô đút lại trong túi mình. Cô cười nhếch mép.

– Người ta uống thuốc tránh thai để điều hòa hàng tháng là thuốc uống theo ngày. Không ai uống khẩn cấp như vầy cả. Em không biết sao?

Tuệ Linh lặng thinh không nói gì. Bước nhanh xuống nhà. Phương Thanh nhìn theo bóng cô, thở dài ngao ngán.

– Ôi.. Con nhóc này.. Không biết có gì với cậu ta nữa không đây…! Đêm qua nốc rượu say như thế…chả nhẽ..?

Phương Thanh nhìn lại căn phòng lượt nữa, lắc đầu bước ra, cánh cửa phòng khép lại. Cô ta mông lung đi xuống dưới. Bóng dáng Tuệ Linh đã không thấy trước mắt.

Bước xuống sân, phu nhân đang ôm lấy Tuệ Linh khóc thút thít, bịn rịn. Phương Thanh thản nhiên đi qua, ánh mắt Tuệ Linh nhìn theo đầy biểu cảm dò xét. Đồ đạc của Tuệ Linh đã được cho lên xe tất cả tự khi nào.

Phương Thanh đến bên Đài Trang và Tiểu Nhi đứng ngay đó, đưa tay nhàn nhạt ra trước mặt Đài Trang.

– Đưa tôi chìa khóa..!

Tức khắc Đài Trang cũng bình thản đưa cô theo yêu cầu. Cô ta mở cửa chiếc xe Ferrari ngồi chồm hỗm vào trong, nổ máy đóng sập cửa lạnh lùng.

Tuệ Linh chứng kiến tất cả, không ngờ Phương Thanh lại thân quen với cô gái tóc đỏ đến độ thoải mái xưng hô như vậy. Tiểu Nhi cũng ngạc nhiên cất lời.

– Sư phụ, người và chị Thanh quen nhau sao?

Đài Trang nhếch mép trả lời.

– Chịu… ai biết cô ta là ai?

Mẹ Tuệ Linh vỗ vai con gái lần nữa, rồi rời cô ra, đua ánh mắt đẫm lệ nhìn Đài Trang gửi gắm.

– Đài Trang, phiền cô để ý giúp tôi con bé. Có gì bảo ban nó hộ chúng tôi. Ở nhà nó được nuông chiều nên chắc sẽ làm phiền mọi người rất nhiều.

Đài Trang cười xã giao, gật đầu như thầm hứa. Rồi đưa tay ra một cách lịch sự.

– Tuệ Linh..! Chúng ta đi thôi!

Rồi cô ta nhanh chóng đi trước, đến bên chiếc Rolls-Royce hồng tráng lệ, người lái xe vội vã cung kính trao cô chiếc chìa khóa. Sau nhanh chóng ngồi lên chiếc Range Rover ngay gần đó. Tốp nam nhân cũng hối hả lên xe, nổ máy ngóng chờ.

Tiểu Nhi đứng trước mặt phu nhân cúi chào tạm biệt. Bà lại ôm Tiểu Nhi khóc rưng rưng rồi nhìn hai cô gái bước lên xe.

Một chiếc Range Rover dẫn đầu đoàn xe bắt đầu lăn bánh, theo sau là chiếc Rolls-Royce và Ferrari đỏ chót do chính Phương Thanh cầm lái, mấy chiếc còn lại khóa đuôi chặt chẽ, tạo thành một đoàn xe quyền lực rời khỏi sân nhà.

Tất cả dần xa khuất. Bóng dáng mẹ Tuệ Linh đứng lặng ở cổng, nhỏ dần trong kính hậu. Tuệ Linh ngoái đầu nhìn lại qua cửa kính xe, nước mắt đột ngột trào ra không kìm nén được. Cô bật khóc, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong khoang xe, tay siết chặt lấy tay Tiểu Nhi ngồi bên cạnh như tìm điểm tựa.

Phu nhân vẫn đứng đó, không chạy theo, không gọi với. Bà chỉ lặng lẽ nhìn theo đoàn xe, đôi mắt đỏ hoe. Rồi bà khẽ đưa tay lên miệng, thầm thì một câu nhỏ đến mức chỉ gió mây mới nghe thấy, nhưng đầy yêu thương đau đáu.

– Tuệ Linh… hạnh phúc con nhé…!

Tiếng thì thầm ấy tan vào không khí, hòa lẫn với tiếng động cơ xa dần.

Xe đi được một đoạn, Đài Trang tay cầm vô lăng chiếc Rolls-Royce kích hoạt cuộc gọi. Bên kia vang lên tiếng Phương Thanh.

– Ê.. Thanh sún… chúng ta đi ăn gì đây?

Trong xe vọng lại tiếng cô ta đầy vẻ nhàn nhạt.

– Tùy..

Rồi cô ta chủ động tắt máy. Đài Trang liếc sang kính chiếu hậu giữa xe, Tuệ Linh đang gục đầu vào vai Tiểu Nhi, ánh mắt xa xăm đầy tâm trạng. Cô dường như hiểu tâm trạng cô gái, liền nhỏ nhẹ động viên.

– Tuệ Linh, cô yên tâm, nếu sau này cô muốn về nhà, Phương Thanh sẽ luôn làm theo yêu cầu đưa đón cô.

Nghe thấy Đài Trang nhắc đến tên mình, Tuệ Linh có chút trầm lặng, sau cũng thẳng thắn hỏi rõ.

– Chị Trang, chị với anh ấy quan hệ như thế nào vậy..?

Đài Trang thoáng giật mình, cô định tâm vào con đường phía trước, lúc sau lại liếc sang chiếc gương nhìn nét mặt Tuệ Linh. Ánh mắt cô ta vẫn chăm chú nhìn thẳng, dường như rất quan tâm câu trả lời.

– Tôi là bạn của cậu ta..!

Tuệ Linh nhìn Tiểu Nhi, rồi quay sang bóng hình Đài Trang phản chiếu trên kính lái. Cô thản nhiên hỏi tiếp.

– Chị là người yêu cũ của anh ta đúng không?

Tiểu Nhi nhi nghe thế giật mình, ngơ ngác nhìn Tuệ Linh. Cô bé vội phân bua thanh minh.

– Chị… làm gì có! sư phụ tuy rất thân với anh ý nhưng không thể nào hai người từng là người yêu được.

Tuệ Linh gắt lên trước sự ngây thơ của cô bé.

– Em còn bé sao biết được.. Em nhìn chị ta đi, xinh đẹp như thế thì đàn ông nào cưỡng lại được? Hơn nữa cô ta giàu có như vậy, cơ sao phải hạ thấp mình đi đón chúng ta?

Tiểu Nhi bị Tuệ Linh chặn họng, cô bé đang ú ớ chưa biết nói sao, thì Đài Trang đã cười ngặt nghẽo đến nỗi như điên dại, tay vô tình còn vỗ bồm bộp vào còi xe trên vô lăng.

– Ôi cô bé này thú vị đấy, bảo sao Phương Thanh cô ta bất lực vì của cô. Dù sao cũng cảm ơn cô, đề cao tôi đến vậy. Tuy nhiên cô là gì mà lại hỏi mối quan hệ của tôi và cậu ta? Theo tôi được biết cậu ta đã công khai người vợ bé nhỏ đang bên cạnh cô, với tất cả rồi. Vậy cô là…?

Tiểu Nhi hí hửng cười híp mắt…Tuệ Linh trái lại chẳng có vẻ gì bực tức, còn vòng tay ôm chặt bờ vai cô bé. Vênh mặt trả lời.

– Tôi là…. Chị em tốt của Tiểu Nhi. Tôi quan tâm chuyện người đàn ông của cô ấy có gì sai? Cô bé còn trẻ không biết nhìn người. Nhưng tôi thì biết, những mối hiểm họa của các cô gái xung quanh, tôi đều nhìn thấy hết.

Đài Trang lặng thinh, sau nhàn nhạt cười. Điềm nhiên hỏi lại.

– Cô lo cho Tiểu Nhi hay đang ghen với tôi..? Nếu cô ghen thì cô ghen suốt ngày, bên cậu ta lúc nào chẳng có các cô gái trẻ đẹp hơn tôi nhiều.

Tuệ Linh đảo mắt nhìn quanh, miệng không còn khẩu khí như trước. Hạ giọng hơn rất nhiều.

– Sao tôi phải ghen chứ..? Liên quan gì đến tôi đâu mà tôi ghen?

Đài Trang lắc đầu bất lực. Không muốn đôi co nữa, cô ta liền chuyển đề tài.

– Hai cô muốn ăn gì? Hôm nay tôi thay chủ nhà đãi khách.

Tuệ Linh trề môi, rút ra tấm thẻ đen, giơ giơ trước mặt Tiểu Nhi.

– Cảm ơn, chúng tôi là chủ nhà, không cần cô bận tâm đâu. Chị em tôi mời các vị mới đúng.

Xong cô quay sang bên Tiểu Nhi hồ hởi ra mặt.

– Tiểu Nhi… hôm nay chị sẽ tân trang cho em những bộ đồ thật lộng lẫy, ra dáng một tiểu thư chính hiệu.

Tiểu Nhi nhìn chăm chú chiếc thẻ, rồi cũng rút điện thoại ra, móc bỏ chiếc ốp, đưa ra một tấm thẻ y nguyên như thế.

– Linh… em cũng có, và em biết tấm thẻ đó của anh ấy đưa chị. Nhưng… chúng ta còn đang đi học, có lẽ đừng nên hoang phí quá chị ơi. Em chưa từng dùng tấm thẻ đó lần nào luôn.

Tuệ Linh thần người, không phải cô ghen với Tiểu Nhi, mà là có chút bất ngờ trước cô bé còn nhỏ đã có suy nghĩ chín chắn. Cô gật đầu, mỉm cười thật lòng đồng ý.

– Em nói phải, chúng ta giờ đều phải quan tâm, suy nghĩ cho anh ấy nhiều hơn. Nhưng em chưa từng sử dụng tấm thẻ, thế tiền đâu em sinh hoạt hàng ngày?

Tiểu Nhi cũng không dấu diếm, khẽ chỉ lên phía trước, thật thà tiết lộ.

– Là…sư phụ mua cho em từ cái nhỏ nhặt nhất, cùng tiền tiêu vặt anh ấy luôn đưa cho em mỗi khi em lên trường.

Tuệ Linh thở dài, sau cô nghiêm giọng nói to, cố tình cho Đài Trang nghe thấy.

– Từ sau trở đi, có chị bên em rồi. Chị sẽ lo cho em những việc đó, không nên phiền người khác như vậy nữa. Nhớ chưa?

Tiểu Nhi bật cười, cô bé không dấu diếm dáng vẻ khoái chí. Vỗ vai Tuệ Linh.

– Chị không biết ngày em được anh ta đón về từ trại trẻ mồ côi, thì sư phụ đã ở bên em rồi ngay đầu tiên rồi. Chị ko phải lo đâu. Chuyện em và anh ý như thế nào, sư phụ biết rõ hơn ai hết.

Tuệ Linh thở dài, không còn muốn nói nữa. Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài, trong chiếc Rolls-Royce sang trọng. Trong tâm trí cô lúc này, đang có rất nhiều điều khó hiểu.

Rốt cuộc hắn là ai? Gia thế hắn thế nào mà quen được những tầng lớp quyền quý như vậy? Ngay từ khi quen hắn cách đây 4 năm. Cô chỉ nghĩ anh ta là một chàng trai bình dị, không có chút gì hào nhoáng, miệng lúc nào cũng tươi cười.

Nhưng giờ đây, mọi thứ dần hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Những chiếc Range Rover hộ tống, chiếc Ferrari đỏ chót, Rolls-Royce sang trọng, đội ngũ vệ sĩ mặc vest đen đứng nghiêm trang, và cả Đài Trang, người phụ nữ tóc đỏ rực rỡ với khí chất ma mị, quyền lực mà vẫn đầy quyến rũ.

Tất cả đều không phải ngẫu nhiên.
Tuệ Linh nhớ lại những lời mẹ dặn dò trước khi đi, giọng bà vừa lo lắng vừa đầy ẩn ý. Và ngôi trường mà Tiểu Nhi đang theo học, một nơi chỉ dành riêng cho các quý tộc có thân phận gần với Hoàng gia Anh. Dù có tiền đến mấy, nếu không có sự bảo trợ từ Hoàng gia, cũng không thể bước chân vào được. Vậy mà Tiểu Nhi học ở đó, bình thản như chuyện đương nhiên.

Phía trước, Đài Trang lái chiếc Rolls-Royce, cô ta liếc qua gương chiếu hậu, thấy Tuệ Linh đang ra qua ô cửa sổ xe, cô chợt lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô ta.

– Vậy…chúng ta ăn gì đây hai quý cô?

Tuệ Linh giật mình, nhìn sang Tiểu Nhi, để cho cô bé tự chọn. Tiểu Nhi ngẫm nghĩ một vài giây rồi cũng trả lời.

– Sư phụ, người xem chỗ nào ngon thì đưa tụi em đến thưởng thức đi. Em ít ra ngoài nên ko rành.

Đài Trang cười nhẹ. Ánh mắt có phần ma quái.

– Được.. Chẳng mấy khi có dịp gia chủ mời, vậy hôm nay là diễm phúc cho tôi quá!

Đoạn cô ta ấn vào chiếc nút trên vô lăng. Thản nhiên điều phối đoàn xe.

– Đến Fat Duck..đưa các quý cô của chúng ta thư giãn tí nào.

Chiếc Range Rover dẫn đầu bật xi nhan một đoạn, đến ngã tư đột ngột quay đầu chuyển hướng Chiswick High Road. Cả đoàn xe nối đuôi theo sau.

*********

Cùng lúc đó tại căn phòng Pillared, số 10 Downing, hắn đang ngồi trên chiếc ghế sofa màu kem. Xung quanh có mấy người xung quanh, đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

Một căn phòng với lối kiến trúc cổ điển Georgian, với đôi cột Ionic pilasters với pediment thẳng ở một đầu phòng. Trần nhà trang trí plasterwork cầu kỳ, đúc thạch cao tinh tế, được phục hồi để lộ chi tiết bị che phủ qua nhiều lớp sơn. Gắn chặt chiếc đèn chùm lớn nhất trong nhà, làm từ pha lê cắt (cut glass), lộng lẫy, chiếu sáng toàn bộ không gian.

Chính giữa căn phòng, chiếc thảm trải sàn Ba Tư (Persian carpet) ấn tượng ở giữa phòng. Một bản sao của nguyên bản thế kỷ 16 của Bảo tàng Victoria & Albert.

Trên bức tường màu kem, một đôi gương lớn Chippendale treo chính giữa chiếc lò sưởi, bên trên là bức ảnh nữ hoàng Nữ hoàng Elizabeth II lần đầu đăng quang năm 1953.

Một người đàn ông ngồi chính giữa, đeo kính quay lưng lại phía lò sưởi. Ông ta mặc chiếc áo vest xám than, sơ mi trắng, cà vạt màu đỏ ô liu chỉnh chu. Tay trái lật mở từng tờ tài liệu một cách cẩn trọng.

Ánh sáng từ chùm đèn pha lê đồ sộ trên cao, cùng với ánh sáng tự nhiên từ các cửa sổ lớn nhìn ra vườn Downing Street chiếu sáng từng khuôn mặt đang ngồi tại đây.

Sau một hồi ông ta gập tập tài liệu lại, đưa cho người trợ lý, rồi nhìn hắn cất lời.

– Vậy… ngoài mấy người này, cậu có cần bố trí thêm nhân lực bên phía bệnh viện không?

Hắn đưa cốc trà lên miệng, tư thế ngồi vắt chéo chân lên đùi, ngả lưng trên ghế. Ngồi ngay cạnh bên người trung niên nọ. Sau khi nhấm nháp xong hắn mới nhìn sang bên kia, nơi một cô gái đang ngồi đối diện.

– Chúng tôi cần các vị hỗ trợ sau hậu phẫu, còn trong ca mổ thì đã có đội ngũ y tế bên phía họ sát sao rồi…Sarah..!

Cô gái tên Sarah gật đầu, nhìn hắn chăm chú, rồi chợt cô ta hỏi lại.

– Vậy..thiết bị y tế cậu đã kiểm tra bên phía bệnh viện King Edward VII chúng tôi chưa? Có đáp ứng đủ chuyên môn theo yêu cầu của cậu không?

Hắn mỉm cười xuề xòa, khoát tay thản nhiên nói.

– Không có gì, tôi đã bố trí người chuyên môn bên bộ phận ICU chúng tôi phụ trách rồi, có một số thiết bị chuyên dụng sẽ được chuyển đến bệnh viện của cô đêm nay. Sau ca mổ này, chúng tôi sẽ để lại cho phía bệnh viện King Edward VII. Chúng tôi sẽ chuyển giao kỹ thuật cho các vị.

Hắn nhìn sang một thanh niên khác.

– Ngài Streeting.. Đây là những thiết bị hiện tại đang vượt quá công nghệ y tế thông thường trên thế giới. Nên tôi muốn nó thuộc tài sản an ninh y tế quốc gia. Ngài đồng ý chứ?

Thanh niên trẻ độ tầm tứ tuần nhanh chóng gật đầu xác nhận. Hắn lại nhấp thêm hớp trà. Quay lại vị trung niên đeo kính ngồi chính giữa.

– Ngài Starmer.. Đêm nay chuyên cơ chúng tôi sẽ trở thiết bị đến để lắp đặt, chúng tôi cần một sân bay kín đáo và có sự bảo mật tuyệt đối cho đoàn xe. Nên việc này phải nhờ bên bộ phận MI5 trực tiếp hỗ trợ rồi.

Ngài Starmer nhìn sang một vị nam nhân khác có vẻ trẻ nhất. Ông ta nhướng mày một cách đơn giản.

– Sao Ken..? Cậu kết hợp với an ninh bên Công tước đây đảm bảo an toàn mọi thứ kín kẽ được chứ? Bệnh nhân là nguyên thủ quốc gia, nên đây chưa tính đến nghi thức, mà là vị khách trọng đại của Hoàng gia. Nên Cục của cậu phải điều phối cho tốt nhé.

Người thanh niên dong dỏng cao đứng dậy, gật gù.

– Tất nhiên là tôi sẽ phải làm chu đáo vấn đề này rồi. Xin hỏi bên phía quý Công tước đây ai sẽ là người trực tiếp phụ trách an ninh dịp này.

Ngài Starmer hài lòng trên nét mặt, ông đưa tay ra lịch thiệp giới thiệu một người trung niên đang đứng ở góc cửa sổ, hai tay người đó đang cầm một chiếc đĩa nhỏ, trên đó là một ly trà ấm đang bốc khói. Dường như ông ta không bận tâm mấy nội dung cuộc họp.

– Ken.. Cậu mới phụ trách MI5 nên chưa biết, quý ngài bên cửa sổ kia là người phụ trách an ninh của Công tước.

Người đàn ông quay lại, người đó không ai khác chính là Bác Lương lái taxi của hắn. Ông gật đầu nhã nhặn chào hỏi.

Cục trưởng MI5 nhanh chóng tiến tới bắt tay thật chặt. Bác Lương đứng trước mặt anh ta mặc chiếc áo vest kiểu dáng bình thường, nhưng chất liệu khác hẳn vải thông thường. Nó ánh lên những sắc màu rất lạ sau mỗi cử động. Anh ta nhìn chăm chú chiếc áo, rồi đột ngột ngước lên mở lời.

– Chào ngài, tôi thay mặt MI5 gửi lời cảm ơn sâu sắc đến ngài về sự hợp tác và đào tạo nhân lực giúp chúng tôi trong suốt thời gian qua. Được gặp ngài tại đây là niềm vinh dự lớn lao đối với tôi rất nhiều.

4.2 28 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phong Ka

Đc của nó đấy tác giả. cốt truyện hợp lý miêu tả chi tiết. đọc có vẻ giống tiểu thuyết dâm thư hơn mấy chuyện tầm phào trên này, hóng phần tiếp theo. nếu có share bản quyền xin để lại thông tin LH luôn nhé

Tiểu Thiên

Bạn liên hệ gmai sau:

[email protected]

Để nhận những chương mới nhất về sau.

Back

Hay đấy tiếp đi bn ơi

Cao Tấn Thành

Còn nữa Ko

Tiểu Thiên

Truyện vẫn đang phát triển bạn nhé..

Takuda

Truyện hay, miêu tả cảm xúc nhân vật hợp lý

4teen

Bạn có bán truyện này không? đọc có vẻ cốt truyện rất mạch lạc và rõ nét

Tiểu Thiên

Mình đăng nốt mấy chục chương nữa cho mọi người đọc rồi sẽ có phương hướng sau bạn nhé