Em gái Loli – Update Chương 21
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Em gái Loli – Update Chương 21
Tác Giả: Tiểu Thiên
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Phá Trinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 19 – HẮN LÀ AI?
Hắn rút “thằng bé” ra khỏi cơ thể Tuệ Linh. Khiến cô lâng lâng cảm nhận sự khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể, như một cơn sóng ấm nóng chậm rãi rút đi, để lại cảm giác trống rỗng kỳ lạ xen lẫn thỏa mãn. Cô nằm tênh hênh trên giường, tay chân mỏi giã rời, buông xuôi không còn chút sức lực nào để cử động. Đôi chân vẫn khẽ dạng ra theo phản xạ, không khép lại được, để lộ hoàn toàn phần dưới cơ thể đang run rẩy.
Chiếc lỗ vừa được lấp đầy suốt một tiếng dài, giờ há ra rộng toang hoác, mép hồng hào sưng mọng, co bóp liên hồi như cái miệng đang cố gắng hít lấy không khí. Tử cung Tuệ Linh vẫn động đậy nhẹ, từng cơn co thắt từ tốn đẩy ra những dòng tinh trùng đặc quánh, trắng xóa của hắn, ồng ộc chảy dài xuống kẽ mông, thấm ướt ga giường thành một vũng nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn ngủ. Tiếng “ọt ọt” nhỏ vang lên đều đều mỗi khi cô vô thức siết chặt, như thể cơ thể vẫn chưa chịu buông bỏ hoàn toàn.
– Ôi…anh ấy ra nhiều quá, không uống thuốc mình dính bầu mất thôi…!
Tuệ Linh đỏ mặt thầm nghĩ, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Hai tay vội đưa lên trán che đi sự ngại ngùng lần đầu nếm trải cảm giác làm tình đúng nghĩa. Đôi môi nở một nụ cười của sự mãn nguyện.
Hắn thả mình nằm bên, ngửa mặt nhìn lên cao, gương mặt đẹp trai như nam thần của hắn lấm tấm mồ hôi. Đôi môi trái tim không ngừng thở gấp gáp. Bộ ngực săn chắc như lực sĩ phập phồng dữ dội, từng múi cơ nổi rõ dưới lớp da bóng nhẫy, lấp lánh mồ hôi.
Tiểu Nhi ân cần xuống bên bàn, lấy cho hắn chai nước lọc. Vừa bước đến bên giường, Tuệ Linh uể oải ngồi dậy, đưa tay ra.
– Để chị..!
Tiểu Nhi lanh lẹ đưa chai nước cho cô, cầm chiếc khăn ngồi xuống bên hắn, lau nhẹ nhàng khắp khuôn mặt. Trong khi Tuệ Linh ân cần nhấc đầu hắn ngồi dậy, dựa vào ngực mình, chai nước đã xoáy nắp tự bao giờ.
– Chồng.. Uống nước đi.
Rồi cô quay sang Tiểu Nhi, nở nụ cười gắng gượng.
– Để chị làm cho…!
Tiểu Nhi tròn mắt, nhưng cũng đưa tiếp khăn cho cô, Tuệ Linh cầm tấm khăn, từ tốn lau hết vùng mặt, cổ, rồi xuống đến tấm lưng, sau đến hai cánh tay.
– Tiểu Nhi… sau em có lau cho chồng, nhớ lau mặt đầu tiên..không được lấy đồ đã lau thân thể rồi lại đem lau mặt. Mất vệ sinh lắm.
Rồi cô lần xuống dưới hai bên bẹn hắn, quỳ gối cong lưng. Thản nhiên cầm lấy chiếc dương vật bóng nhẫy, dù đã xuất tinh nhưng vẫn căng cứng đầy bức bối.
Tiểu Nhi dương mắt nhìn không biết Tuệ Linh muốn làm gì, thì cô đã vén mái tóc qua tai, thản nhiên cúi xuống..
– Chụt… !
Cả chiếc miệng của cô đã nuốt trọn lấy nó, vị mặn mặn, ngây ngấy, tanh tanh xộc hẳn vào mũi Tuệ Linh. Nhưng cô không có chút biểu hiện khó chịu nào. Chiếc lưỡi cô rà khắp mọi nơi. Như đang muốn làm sạch nó.
Hắn thở dốc, hai tay bấu chặt lấy tấm ga giường, ngửa cổ. Tiểu Nhi thì tay che miệng, thảng thốt trước hành động của Tuệ Linh.
– Chị Linh.. Anh ý vừa xuất xong đó, chị không sọ bẩn à?
Tuệ Linh ngẩng lên, dương vật hắn vẫn ngậm sâu trong mồm mình. Đôi má phồng to. Nhìn Tiếu Nhi, rồi lại chăm chú mơn man.
Một lúc sau cô mới nhả nó ra. Lè lưỡi nói bình thản.
– Anh ấy là chồng chị, thì dù anh ý có muốn xuất tinh vào miệng chị, chị vẫn thấy thích.. Có gì mà bẩn? Chị lúc nãy cũng tè ra rồi em mút sạch đấy thôi.
Đoạn Tuệ Linh lại cúi xuống dùng lưỡi làm sạch hai bên bìu dái hắn một lúc lâu nữa. Sau đó ngồi dậy, túm lấy gáy Tiểu Nhi. Lè lưỡi ra, đùm đùm nơi đầu lưỡi là một đống nhầy nhầy trắng muốt.
– Em có muốn thử tinh túy của chồng em không?
Tiểu Nhi nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn đang tít lại cười. Cô bé cũng rụt rè lè lưỡi ra muốn nếm thử. Nhưng Tuệ Linh đã ngậm miệng, nuốt ực xuống cổ họng. Vênh mặt trêu chọc.
– Của chị…! nếu muốn thì lần sau anh ấy xuất em tự đi mà thưởng thức.
Tiểu Nhi kêu ré lên, đưa tay bóp cổ Tuệ Linh. Cô cười khằng khặc vui thú.
– Chị đúng là con đàn bà dâm đãng mà..! Nhả ra cho em..!
Tuệ Linh khúc khích cười, co ro nằm lăn lộn trên giường, mặc cho cô nhóc cù lét, chọc ngoáy khắp cơ thể. Sau cùng cô túm lấy tay Tiểu Nhi, nhìn cô bé bình thản đáp.
– Chị có dâm đãng thì mới giữ được chồng không bị con khác bên ngoài cướp mất. Làm sao để chồng em mỗi khi ham muốn lại chỉ nhớ đến chúng ta, đó mới là nghệ thuật giữ chồng đấy.
Hắn bật cười thành tiếng, trong khi Tiểu Nhi như vỡ ra được một chân lý, ngồi yên ngẫm nghĩ.
– Linh… vợ chỉ nói linh tinh… chồng không phải loại đàn ông thế đâu. Sau này vợ sẽ thấy.. Chồng không dễ có ham muốn với người khác đâu.
Tiểu Nhi ngồi yên, mắt sáng lên như vừa vỡ ra một bài học. Cô bé ngẫm nghĩ một lúc, rồi quay sang nhìn hắn, rồi lại nhìn Tuệ Linh, giọng nhỏ nhẹ đầy nghiêm túc.
– Vậy… chị nói đúng rồi. Em sẽ học theo chị. Em sẽ giữ anh ấy… và giữ chị… để anh ấy chỉ nhớ đến hai chúng ta thôi..!
Tuệ Linh mỉm cười, tay vuốt nhẹ má Tiểu Nhi, rồi quay sang nhìn hắn, giọng dịu dàng.
– Chồng… chồng hứa đi. Chồng sẽ chỉ nhớ đến chúng em thôi… phải không?
Hắn gật đầu, tay kéo cả hai vào lòng, giọng ngọt ngào sâu lắng.
– Chồng hứa. Chồng chỉ có hai người. Không ai khác.
Cả ba nằm xuống, tấm chăn đắp lên ba ca thể trần truồng. Tuệ Linh ôm chặt hắn, tay cô đan xen ngón tay Tiểu Nhi. Rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Tiếng chuông đồng hồ quả lắc đánh lên một hồi chuông dài thánh thót. Báo hiệu đã đến mười hai giờ đêm.
Tuệ Linh viên mãn, thư thái chìm vào giấc ngủ lần đầu tiên trong đời sau khi được trải qua cảm giác của người đàn bà đúng nghĩa, đến hai lần.
Chẳng biết bao lâu, cô chợt thức giấc bởi những chuyển động rung rinh, kèm theo những tiếng va chạm và thở dốc. Tuệ Linh mở mắt nhìn sang. Một cảnh tượng dâm dục đang diễn ra ngay sát cạnh mình.
Cơ thể Tiểu Nhi nhỏ bé đàn nằm sấp trên chiếc gối dưới ngực, mông cong vút đón nhận những cú dập như vũ bão ở phía sau của hắn. Tuệ Linh mỉm cười nhìn ngắm. Lòng cũng thầm thán phục sự dẻo dai của người đàn ông này.
Rồi tiếng hắn ậm ừ hối hả trong cuống họng, khẩn trương và vội vã..
– Vợ… chồng xuất tinh mất..!
Tiểu Nhi hấp tấp..rút vội người ra, nhanh chóng quỳ trước mặt hắn, nuốt vội khúc thịt căng tức vào miệng mình, tay cô bé sóc liên hồi, miệng thụt nhanh. Hắn gầm lên một tiếng, túm chặt đầu Tiểu Nhi cong mình nhấp nhổm.
Sau vài lượt rùng mình, hắn mới thư thái gục xuống, trong khi Tiểu Nhi ngửa cổ lên trời, nuốt những đụm tinh trùng xuống cổ họng từng chút một.
Lúc sau cô bé mới lè lưỡi, than thở.
– Eo… nhớt nhớt dính dính, mùi như sữa béo ý. Ngậy ngậy.. Chồng đã xuất vào chị Linh rồi sao vẫn ra nhiều thế?
Tuệ Linh bật cười, cả hai người mới biết cô đã tỉnh giấc. Hắn kéo Tiểu Nhi nằm xuống, hay tay ôm cả hai cô bé vào lòng. Tuệ Linh nắm lấy bàn tay Tiểu Nhi… ân cần hỏi han.
– Em đã lên đỉnh chưa Nhi?
Tiểu Nhi chồm qua ngực hắn, hôn vội Tuệ Linh rồi lại nằm xuống, thỏ thẻ đáp.
– Em ra lâu rồi.. Van xin mãi anh ấy mới chịu xuất tinh đấy. Giờ hai bên háng mới thấy mỏi nhừ. Chứ kéo dài tí nữa em ngất ra đây mất.
Tuệ Linh đưa tay lên bẹo má hắn một cách âu yếm.
– Chồng đúng là quái vật mà. Em ý còn nhỏ thế mà không tha.. Định giết con nhà người ta sao mà mãi không xuất?
Hắn toe toét rộng ngoác miệng..Ba người nằm quấn lấy nhau trong chăn ấm, hơi thở dần đều lại, tiếng cười nhỏ dần chìm vào khoảng không gian tĩnh lặng. Đêm ấy kết thúc trong sự bình yên mong manh, đầy dục vọng và một tương lai mới đang chờ.
**************
Tuệ Linh mở mắt, cô định thần vài giây, tay quờ quạng sang bên cạnh, chợt hốt hoảng ngồi bật dậy.
Tấm chăn mỏng rơi ra, để lộ bộ ngực trần của cô. Cơ thể vẫn còn hằn những dấu tích hoang dại đêm qua của ba người.
Căn phòng trống trơn, Tiểu Nhi và hắn mất dạng từ lúc nào. Tuệ Linh nấc lên vài tiếng rồi bật khóc. Cô gục đầu ôm gối nức nở. Hắn và Tiểu Nhi đã rời đi, để mặc cô ở lại.
Những lời hứa đêm qua như nhát dao khoét sâu vào niềm tin thơ ngây của cô gái. Cảm giác âm ỉ nơi cửa mình vẫn chưa nguôi ngoai, trái tim Tuệ Linh như đau đớn rỉ máu.
Cô ngước lên nhìn đồng hồ, đã mười giờ sáng. Rồi nhìn quanh chiếc giường nhăn nhúm, nhàu nát. Chiếc áo tắm của Tiểu Nhi vất vứt trên góc giường, những vệt máu đã thấm xuống tấm ga, thành một màu hồng nhạt hòa chung với tinh trùng của hắn lờ lợ vẩn đục.
Không khí vẫn còn nồng nặc mùi tình dục, mùi mồ hôi, mùi dịch nhờn, mùi máu tươi, mùi hơi thở dồn dập của ba người đêm qua. Tuệ Linh ngồi im, tay khẽ đặt lên bụng dưới, cảm nhận cơn đau âm ỉ vẫn còn sót lại, trong lòng giờ đây toàn hoảng loạn, nhục nhã, đau khổ.
Cô gạt nước mắt, thẫn thờ mặc lại chiếc áo tắm, bước đi về phòng như người mất hồn. Về đến phòng mình. Cánh cửa vừa đóng lại, Tuệ Linh như hoàn toàn mất hết sức lực quỵ gối ôm mặt gục ngã.
Cô khóc, cô cười như điên dại..
Một lúc lâu sau, tiếng khóc dần nhỏ lại. Tiếng cười cũng tắt hẳn. Tuệ Linh ngồi đó, lưng tựa vào cửa, hai tay buông thõng, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nước mắt vẫn lặng lẽ rơi, nhưng cô không lau nữa.
Mọi thứ đêm qua tất cả chỉ là giấc mơ. Tuệ Linh thầm nhủ, rồi lặng lẽ đứng dậy, bước về phía nhà tắm. Cô muốn gột rửa sạch tất cả mọi thứ khỏi cơ thể mình. Muốn thoát khỏi mọi ám ảnh đang lẩn quẩn trong đầu.
Hắn và Tiểu Nhi đã truất ngựa truy phong, bỏ lại cô một mình.
Tuệ Linh gục xuống, tựa đầu trên thành bồn tắm, sự uể oải sau trận khoái lạc đêm qua cùng nỗi đau trong tâm trí khiến cô như ngất đi. Không còn muốn mở mắt. Hai hàng lệ tuôn rơi. Cô lại chìm vào mộng mị với những ký ức nồng nàn sung sướng khi hắn nằm lên người cô.
Mãi đến khi có tiếng nói vang vọng bên cạnh, Tuệ Linh mới bừng mở mắt.
– Con giờ này vẫn còn nằm đây ngủ sao?
Trước mặt, mẹ cô đang khoanh tay đứng đó, nhíu mày nhìn xuống. Bà mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi cao, ánh mắt vừa lo lắng vừa nghiêm khắc. Không biết mẹ vào phòng từ bao giờ, có lẽ đã đứng đó một lúc, chứng kiến con gái mình ngồi trong bồn tắm, tóc ướt dính bết, mắt đỏ hoe, khuôn mặt tái nhợt như người mất hồn.
Tuệ Linh nhìn mẹ, thấy bóng dáng bà không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở, tiếng khóc lớn đến mức vang vọng cả phòng tắm nhỏ.
– Mẹ… mẹ ơi… con… con…!
Cô vội vã đứng dậy, nước tắm bắn tung tóe, lao ra khỏi bồn, chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hai tay siết chặt lấy bà, mặt vùi vào vai mẹ, khóc đến run người. Nước mắt thấm ướt áo mẹ, tiếng nấc nghẹn ngào không thành lời.
– Con… con sai rồi… con… con không biết phải làm sao… con… con…!
Mẹ cô khẽ giật mình, nhưng rồi bà ôm chặt lấy con gái, một tay vuốt lưng, một tay ôm đầu Tuệ Linh vào ngực mình. Giọng bà dịu dàng, nhưng mang theo nỗi lo lắng không giấu được.
– Con..con cái gì? nuôi lớn từng này đã biết đòi theo zai rồi, còn kêu không biết làm sao? Còn không chuyển bị đồ đạc đem đi? Con định đến tay không ở nhà người ta sao?
Tuệ Linh giật nảy mình, rời ra khỏi lòng mẹ, nhìn bà ngơ ngác. Cả khoảng váy của bà đã bị nước trên cơ thể cô làm ướt một mảng lớn.
– Mẹ…sao mẹ… ý mẹ là sao?
Bà thở dài, cúi xuống nhìn ngó chiếc váy của mình, rồi lững thững đi ra khỏi phòng tắm.
– Trăng sao cái gì? Con không đem theo cái gì thì chí ít đồ nội y với đồ ngủ cũng phải mang đi chứ? Mua mới cũng phải giặt, vậy con định đêm nay không mặc gì ngủ nhà người ta sao?
Tuệ Linh chạy với theo, không còn quan tâm cơ thể mình ướt nhẹp, trần truồng không mảnh vải.
– Mẹ… vậy ý mẹ là… anh ấy đâu? Tiểu Nhi đâu?
Bà quay lại, trỏ ngón tay vào trán cô. Giọng đanh lại.
– Hỏi ít thôi, tôi chưa hỏi cô đêm qua tại sao lại lôi con bé Nhi cùng cô sang ngủ phòng cậu ta? Hai cô uống say quá làm phiền cậu ta đúng không? Để sáng nay bố cô dậy thấy cậu ấy co ro nằm ghế sofa phòng khách là sao?
Tuệ Linh như trút được gánh nặng phần nào. Cô hối hả cầm vai mẹ hỏi dồn.
– Mẹ…anh ấy đâu? Tiểu Nhi đâu? Hai người họ dưới nhà đúng không?
Bà bước đến bên tủ, tay tháo đồ cho cô, từ tốn trả lời.
– Cậu ta với bố cô đi có việc từ sáng rồi, còn mỗi Tiểu Nhi đang chờ cô ở phòng khách đấy. Chốc nữa Trợ lý Thanh sẽ đưa cô sang nhà cậu ấy.
Tuệ Linh nghe thế nhảy cẫng lên reo lên thích thú. Khiến bà quay lại cũng đầy nét khó chịu.
– Còn không biết mặc quần áo vào? Con gái lớn ngồn ngộn thế kia, sang đấy không biết ý tứ người ta cười cho. Lại làm hư con bé Tiểu Nhi.
Tuệ Linh đỏ mặt mới nhớ tới hiện trạng đang không mặc gì của mình, nỗi sung sướng khi biết hắn và Tiểu Nhi vẫn chờ mình đã khiến cô như trên mây. Vội vã mở tủ lấy nội y mặc vào, rồi lách người hối hả tìm một bộ váy để ướm thử.
Bà mẹ chỉ còn biết đứng nhìn cô con gái đang loi choi như con sáo bên cạnh. Thở dài đầy bất lực. Tuệ Linh quay sang hỏi mẹ. Giọng hồn nhiên nhí nhảnh.
– Mẹ…con mặc chiếc váy này có hợp không?
Bà lắc đầu, ngồi xuống mép giường. Nhìn cô rưng rưng.
– Tuệ Linh… cậu ấy không thích con gái ăn mặc hở hang, và cũng không phải là người chú tâm vào trang phục. Con sang đó phải biết ý giữ mình kín đáo và giản dị.
Tuệ Linh chợt hiểu ra, cô không thấy thất vọng, trái lại dễ dàng tìm lại bộ đồ khác. Một chiếc quần bò cùng chiếc áo sơ mi trắng đơn giản.
Rất nhanh cô đã thay xong, nhìn ngắm mình trước tấm gương to. Cô lấy vội chiếc va li trên cao xuống, gấp nhanh những đồ nội y mình vào. Tất cả chỉ muốn cho xong, để kịp cùng Tiểu Nhi đang chờ bên dưới.
Bà mẹ chợt gọi một tiếng đầy thân thương..khiến Tuệ Linh cũng phải ngước nhìn.
– Linh.. Lại đây mẹ ôm con một cái đã.
Tuệ Linh ngập ngừng rồi sà vào lòng bà. Bàn tay của bà vuốt nhẹ mái tóc chưa chải của cô. Giọng bà thủ thỉ đầy yêu thương.
– Linh… con thật lòng muốn sống cùng cậu ta chứ? Sống đúng nghĩa hai người yêu nhau, xác định làm vợ chồng của nhau, hay chỉ muốn sống theo kiểu bạn bè đến nhà chơi?
Tuệ Linh im lặng một lúc lâu trong vòng tay mẹ. Cô cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ bà, hơi ấm ấy lại khiến cô muốn khóc thêm lần nữa. Tuệ Linh siết chặt lấy áo mẹ, giọng nhỏ như thì thào, nghẹn ngào.
– Mẹ..con 16 tuổi rồi, con biết rõ cảm xúc của mình, con yêu anh ấy và sẽ sớm thôi, con sẽ cưới anh ấy. Chúng con sẽ có những đứa con của mình…!
Bà ngập ngừng.
– Vậy còn Tiểu Nhi..? Chẳng nhẽ con muốn cướp người đàn ông tương lai của con bé sao? Con cũng nghe rõ cậu ý tuyên bố rồi đó…sẽ lấy con bé làm vợ mà..!
Tuệ Linh cứng người trong lòng mẹ, hơi thở đột ngột nghẹn lại. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống áo bà, thấm thành một mảng nhỏ. Cô không đáp ngay, chỉ biết cúi đầu sâu hơn, vai rung lên từng đợt. Mãi sau cô mới dám cất lời.
– Mẹ… con tin con có thể hài hòa được cô bé đó và anh ấy. Nếu con không lấy anh ấy, con sẽ không biết sống sao được nữa.
Bà chết lặng. Bàn tay bà dường như hụt hẫng, rời xa mái tóc Tuệ Linh. Tiếng bà như thảng thốt.
– Tuệ Linh… chẳng nhẽ đêm qua con… con đã ăn nằm với cậu ta rồi sao? Mà giờ cả con và cậu ta lại quyết định nhanh đến như vậy..? Tất cả chỉ trong một đêm..!
Lời nói của bà rơi xuống như một tảng đá nặng nề, khiến không khí trong phòng đột ngột ngưng đọng. Tuệ Linh nước mắt lưng tròng, gần như nức nở. Cô không biết nói sao. Thâm tâm cô không muốn dấu bà mọi chuyện, nhưng cũng không dám nói cho bà sự trụy lạc đêm qua của cả ba người.
Cô im lặng, bấu víu vào vòng tay ôm lấy eo bà. Tiếng thở dài của mẹ cô lần nữa lại vang lên. Dường như không cần cô phải thú nhận. Bà nói trong sự tuyệt nhiên đã rồi.
– Linh…! Lúc nãy con chưa dậy, mẹ đã mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho con rồi. Con đang đi học, đừng để việc gì lỡ dở ra. Mẹ biết dù con muốn sanh con lúc này, việc đó cũng không có khó khăn. Nhưng mẹ muốn con học, và học theo những gì cậu ta muốn. Sẽ tốt cho cả con và cậu ta hơn.
Rồi bà móc vỉ thuốc trong túi áo, đặt vào tay cô. Tuệ Linh cầm lấy nắm chặt, dài miệng ra, như một phần ái ngại xấu hổ, như một phần không muốn bà nhắc đến nữa.
– Mẹeeeeeee…! Anh ấy và con đang đi học mà, làm gì có kinh tế mà sanh con chứ?
Bà bật cười. Xoa xoa mái tóc cô con gái.
– Tuệ Linh… ý con là sao? Muốn đòi hồi môn của bố mẹ ngay luôn à?
Tuệ Linh quẩy nhẹ trong lòng bà. Cô nũng nịu xấu hổ khi bà bóc trần sự thật như thế.
– Kìa mẹ… thì đúng chúng con đang đi học mà, có đi làm đâu mà có kinh tế. Thế giờ con không sang với anh ấy nữa nhé.. Con ở nhà luôn..! Đợi sau này trông chờ vào lòng chung thủy với tính tự giác của anh ấy, việc làm ổn định rồi sang xin hỏi cưới con nhé…!
Bà lại cười lớn hơn nữa. Tuệ Linh càng phụng phịu hờn dỗi.
– Vậy là cô tự thú nhận rồi nhé. Hai người uống cho lắm rượu vào rồi không giữ được mình đúng ko? May mà con bé Tiểu Nhi không biết, không nó lại làm um lên cho…!
Tuệ Linh nhấc mình ra khỏi lòng mẹ, nhìn bà có chút thấp thỏm..
– Mẹ…Tiểu Nhi… ý mẹ là sao ạ?
Bà trỏ nhẹ trán cô. Không dấu diếm.
– Thế cô nghĩ con bé nó thích cậu ấy lộ rõ ra như thế, tự dưng sáng nay cứ nằng nặc đòi xin phép cho cô qua ở cùng. Mà nó biết cô ăn nằm với chồng tương lai của nó, nó tha cho cô chắc?
Tuệ Linh thở phào chợt hiểu, nỗi lo lắng trong lòng được nguôi ngoai. Lại gục đầu vào lòng mẹ âu yếm. Tiếng bà lại thở dài.
– Tuệ Linh… con sang đó, có một điều mẹ muốn con ghi nhớ và làm theo…!
Tuệ Linh dạ khẽ. Bà lại tiếp tục nhắc nhở.
– Tiểu Nhi là đứa bé rất đáng thương, và hết sức quan trọng với cậu ta. Nên sau này về sống chung một nhà, con phải biết yêu thương và chăm sóc con bé, nhường nhịn nó một chút. Lý do vì sao, rồi sẽ có lúc cậu ta nói cho con hiểu.
Tuệ Linh cười nhẹ, dấu trong lòng bà, nhưng vẫn cố tỏ ra mình bất mãn.
– Mẹ… như vậy không phải thiệt thòi cho con gái mẹ quá sao? Thế sau này ngang bằng con chung chồng với cô bé đó ư?
Bà nâng nhẹ gương mặt Tuệ Linh lên, nhìn sâu vào mắt cô con gái chỉ mới chập chững bước vào đời.
– Tuệ Linh…! Tiểu Nhi không phải người xa lạ, nó cũng có ẩn tình với chúng ta. Hơn nữa mẹ không bắt con phải chịu đựng như thế. Nếu con không làm được, mà làm tổn thương đến Tiểu Nhi. Thì cậu ta sẵn sàng giết chết con luôn đấy.
Tuệ Linh chau mày, gắt lên không dấu diếm.
– Anh ta dám sao?
Bà ôm lại cô vào lòng, ngập ngừng một hồi. Mãi sau mới dám nói
– Linh… sự thật này mẹ chỉ nói cho con biết. Nhưng hãy nhớ kỹ, bất kỳ ai nói ra.. đều không còn sống được đâu.. Nên bây giờ con biết để hiểu Tiểu Nhi hơn. Tuyệt đối đừng để ai biết con đã được mẹ nói.
Tuệ Linh rùng mình, chẳng hiểu mẹ cô đang ám chỉ điều gì mà toàn nói đến chém giết, sống chết. Cô chưa kịp tỏ ý kiến thì bà đã tiếp tục.
– Cha mẹ Tiểu Nhi đã giành mạng sống của mình để cứu cậu ta, trong khi họ chỉ có một mình Tiểu Nhi là máu mủ còn sót lại. Đó là vì sao cậu ta có thể làm mọi thứ cho con bé. Hơn nữa, cậu ta không phải người bình thường đâu. Sau này con sẽ hiểu.
Tuệ Linh đẩy vội bà ra, nhìn bà thảng thốt..
– Thật sao mẹ…? Cha mẹ Tiểu Nhi… giờ con đã hiểu… thảo nào..!
Bà nhíu mày, nhìn cô đăm đăm.
– Thảo nào cái gì…? Con… con đừng có ăn nói lung tung rồi mang họa vào người đấy nhé. Cậu ta mà nói một câu.. Bố mẹ cũng không gánh nổi cho con đâu..!
Tuệ Linh bật cười. Bĩu môi không dấu vẻ khó tin.
– Mẹ cứ đùa.. Bố là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền đấy.. Ai dám động vào bố mẹ chứ?
Bà đẩy nhẹ cô ra, nhìn cô đầy lo lắng.
– Trời… thế con không biết cái chức vụ này là do cậu ta sắp xếp cho bố mẹ sao? Và bố mẹ để con bên cậu ta cũng có lý do cả.
Tuệ Linh hãi hùng, lùi lại nhìn bà. Cô không dám tin vào lời mẹ cô nói. Cô lắp bắp.
– Mẹ…đừng trêu con chứ.. Lý do…lý do gì mà bố mẹ sẵn lòng cho con bên anh ấy vậy? Cả chuyện con ăn nằm với anh ấy nữa. Bố mẹ không oán trách mà lại tin tưởng anh ấy thế sao?
Bà đứng dậy, đi lại vài bước như đang phân vân không biết nói sao. Rồi bà chợt ôm cô vào lòng. Bật khóc.
– Bố mẹ sắp không còn ở nước Anh này nữa. Đêm qua bố mẹ bàn với cậu ta, sẽ được nhà nước cử sang nhận công tác mới, và như thế sẽ gần anh trai con, cho đến cuối đời.
Tuệ Linh chết lặng, trong vòng tay bà cô như hóa đá, cô bật khóc. Hỏi trong dồn dập.
– Mẹ…vậy còn con…? Con sẽ như thế nào? Hai người hóa ra vứt con lại ở đây..đẩy trách nhiệm cho anh ta sao?
Bà nước mắt lưng tròng nhưng cũng bật cười.
– Mả bố cô.. Cô tự ý theo zai.. Ăn nằm với người ta có trách tôi ko? Cô tự ý quyết định đến sống cùng người ta, có hỏi bố cô không? Ai đẩy trách nhiệm cho ai? Thế thôi cô ở lại đây theo chúng tôi luôn nhé.. Có dám không?
Tuệ Linh dậm chân bành bạch, Như con nít bất mãn.
– Mẹ…. Thế hai người đi thế thì việc học hành của con ra sao? Con muốn gặp hai người thì làm thế nào?
Bà khoanh tay cười khẩy, nhìn cô đầy trêu chọc.
– Thì bảo chồng cô đưa cô đi…!
Tuệ Linh đỏ mặt quay ngoắt đi, không dám nhìn bà.
– Mẹ…con và anh ấy đang đi học, tiền đâu mà sang được Monaco chứ. Đến ăn uống sinh hoạt còn phải tính toán đây.
Bà chắp tay sau lưng, chầm chậm đi ra cửa. Miệng trả lời thản nhiên.
– Chồng cô sẽ lo cho cô.. Không đến lượt ông bà già này đâu…!
Tuệ Linh tá hoảng chạy theo.
– Mẹ…vậy con không có tiền thì sống sao với anh ấy đây..? Còn đi học nữa chứ?
Bà thở dài, quay lại nhìn cô lần cuối, trước khi đóng lại cánh cửa phòng.
– Cô nhìn trên bàn cô có cái gì? mà cứ lèo nhèo tiền nong của ông bà già này chứ? Còn không nhanh dọn đồ đi. Định bao giờ mới về bên nhà người ta đây?
Cánh cửa đóng lại, Tuệ Linh chạy nhanh đến chiếc bàn học. Chẳng có gì, cô lại tìm trên bàn sofa cũng không có nốt. Đến lúc nhìn lên chiếc bàn ngủ góc đầu giường. Tuệ Linh mới thấy một mảnh giấy gấp làm đôi.
Mở ra cô bật cười. Vài dòng chữ nắn nót cùng chiếc thẻ màu đen gập trong đó. Nội dung tràn đầy yêu thương của hắn.
“ Vợ yêu..!
Sáng nay chồng phải đi cùng bố vợ có chút chuyện, nên để Tiểu Nhi lại cùng vợ đến sau. Phương Thanh sẽ đưa đón vợ và Tiểu Nhi. Chiếc thẻ này vợ cùng Tiểu Nhi đi mua đồ ở đâu tùy thích.
Yêu vợ..hẹn bên vợ tối nay..!
Ký tên.. Kẻ đói khát.”
CHƯƠNG 19 – HẮN LÀ AI?
Hắn rút “thằng bé” ra khỏi cơ thể Tuệ Linh. Khiến cô lâng lâng cảm nhận sự khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể, như một cơn sóng ấm nóng chậm rãi rút đi, để lại cảm giác trống rỗng kỳ lạ xen lẫn thỏa mãn. Cô nằm tênh hênh trên giường, tay chân mỏi giã rời, buông xuôi không còn chút sức lực nào để cử động. Đôi chân vẫn khẽ dạng ra theo phản xạ, không khép lại được, để lộ hoàn toàn phần dưới cơ thể đang run rẩy.
Chiếc lỗ vừa được lấp đầy suốt một tiếng dài, giờ há ra rộng toang hoác, mép hồng hào sưng mọng, co bóp liên hồi như cái miệng đang cố gắng hít lấy không khí. Tử cung Tuệ Linh vẫn động đậy nhẹ, từng cơn co thắt từ tốn đẩy ra những dòng tinh trùng đặc quánh, trắng xóa của hắn, ồng ộc chảy dài xuống kẽ mông, thấm ướt ga giường thành một vũng nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn ngủ. Tiếng “ọt ọt” nhỏ vang lên đều đều mỗi khi cô vô thức siết chặt, như thể cơ thể vẫn chưa chịu buông bỏ hoàn toàn.
– Ôi…anh ấy ra nhiều quá, không uống thuốc mình dính bầu mất thôi…!
Tuệ Linh đỏ mặt thầm nghĩ, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Hai tay vội đưa lên trán che đi sự ngại ngùng lần đầu nếm trải cảm giác làm tình đúng nghĩa. Đôi môi nở một nụ cười của sự mãn nguyện.
Hắn thả mình nằm bên, ngửa mặt nhìn lên cao, gương mặt đẹp trai như nam thần của hắn lấm tấm mồ hôi. Đôi môi trái tim không ngừng thở gấp gáp. Bộ ngực săn chắc như lực sĩ phập phồng dữ dội, từng múi cơ nổi rõ dưới lớp da bóng nhẫy, lấp lánh mồ hôi.
Tiểu Nhi ân cần xuống bên bàn, lấy cho hắn chai nước lọc. Vừa bước đến bên giường, Tuệ Linh uể oải ngồi dậy, đưa tay ra.
– Để chị..!
Tiểu Nhi lanh lẹ đưa chai nước cho cô, cầm chiếc khăn ngồi xuống bên hắn, lau nhẹ nhàng khắp khuôn mặt. Trong khi Tuệ Linh ân cần nhấc đầu hắn ngồi dậy, dựa vào ngực mình, chai nước đã xoáy nắp tự bao giờ.
– Chồng.. Uống nước đi.
Rồi cô quay sang Tiểu Nhi, nở nụ cười gắng gượng.
– Để chị làm cho…!
Tiểu Nhi tròn mắt, nhưng cũng đưa tiếp khăn cho cô, Tuệ Linh cầm tấm khăn, từ tốn lau hết vùng mặt, cổ, rồi xuống đến tấm lưng, sau đến hai cánh tay.
– Tiểu Nhi… sau em có lau cho chồng, nhớ lau mặt đầu tiên..không được lấy đồ đã lau thân thể rồi lại đem lau mặt. Mất vệ sinh lắm.
Rồi cô lần xuống dưới hai bên bẹn hắn, quỳ gối cong lưng. Thản nhiên cầm lấy chiếc dương vật bóng nhẫy, dù đã xuất tinh nhưng vẫn căng cứng đầy bức bối.
Tiểu Nhi dương mắt nhìn không biết Tuệ Linh muốn làm gì, thì cô đã vén mái tóc qua tai, thản nhiên cúi xuống..
– Chụt… !
Cả chiếc miệng của cô đã nuốt trọn lấy nó, vị mặn mặn, ngây ngấy, tanh tanh xộc hẳn vào mũi Tuệ Linh. Nhưng cô không có chút biểu hiện khó chịu nào. Chiếc lưỡi cô rà khắp mọi nơi. Như đang muốn làm sạch nó.
Hắn thở dốc, hai tay bấu chặt lấy tấm ga giường, ngửa cổ. Tiểu Nhi thì tay che miệng, thảng thốt trước hành động của Tuệ Linh.
– Chị Linh.. Anh ý vừa xuất xong đó, chị không sọ bẩn à?
Tuệ Linh ngẩng lên, dương vật hắn vẫn ngậm sâu trong mồm mình. Đôi má phồng to. Nhìn Tiếu Nhi, rồi lại chăm chú mơn man.
Một lúc sau cô mới nhả nó ra. Lè lưỡi nói bình thản.
– Anh ấy là chồng chị, thì dù anh ý có muốn xuất tinh vào miệng chị, chị vẫn thấy thích.. Có gì mà bẩn? Chị lúc nãy cũng tè ra rồi em mút sạch đấy thôi.
Đoạn Tuệ Linh lại cúi xuống dùng lưỡi làm sạch hai bên bìu dái hắn một lúc lâu nữa. Sau đó ngồi dậy, túm lấy gáy Tiểu Nhi. Lè lưỡi ra, đùm đùm nơi đầu lưỡi là một đống nhầy nhầy trắng muốt.
– Em có muốn thử tinh túy của chồng em không?
Tiểu Nhi nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn đang tít lại cười. Cô bé cũng rụt rè lè lưỡi ra muốn nếm thử. Nhưng Tuệ Linh đã ngậm miệng, nuốt ực xuống cổ họng. Vênh mặt trêu chọc.
– Của chị…! nếu muốn thì lần sau anh ấy xuất em tự đi mà thưởng thức.
Tiểu Nhi kêu ré lên, đưa tay bóp cổ Tuệ Linh. Cô cười khằng khặc vui thú.
– Chị đúng là con đàn bà dâm đãng mà..! Nhả ra cho em..!
Tuệ Linh khúc khích cười, co ro nằm lăn lộn trên giường, mặc cho cô nhóc cù lét, chọc ngoáy khắp cơ thể. Sau cùng cô túm lấy tay Tiểu Nhi, nhìn cô bé bình thản đáp.
– Chị có dâm đãng thì mới giữ được chồng không bị con khác bên ngoài cướp mất. Làm sao để chồng em mỗi khi ham muốn lại chỉ nhớ đến chúng ta, đó mới là nghệ thuật giữ chồng đấy.
Hắn bật cười thành tiếng, trong khi Tiểu Nhi như vỡ ra được một chân lý, ngồi yên ngẫm nghĩ.
– Linh… vợ chỉ nói linh tinh… chồng không phải loại đàn ông thế đâu. Sau này vợ sẽ thấy.. Chồng không dễ có ham muốn với người khác đâu.
Tiểu Nhi ngồi yên, mắt sáng lên như vừa vỡ ra một bài học. Cô bé ngẫm nghĩ một lúc, rồi quay sang nhìn hắn, rồi lại nhìn Tuệ Linh, giọng nhỏ nhẹ đầy nghiêm túc.
– Vậy… chị nói đúng rồi. Em sẽ học theo chị. Em sẽ giữ anh ấy… và giữ chị… để anh ấy chỉ nhớ đến hai chúng ta thôi..!
Tuệ Linh mỉm cười, tay vuốt nhẹ má Tiểu Nhi, rồi quay sang nhìn hắn, giọng dịu dàng.
– Chồng… chồng hứa đi. Chồng sẽ chỉ nhớ đến chúng em thôi… phải không?
Hắn gật đầu, tay kéo cả hai vào lòng, giọng ngọt ngào sâu lắng.
– Chồng hứa. Chồng chỉ có hai người. Không ai khác.
Cả ba nằm xuống, tấm chăn đắp lên ba ca thể trần truồng. Tuệ Linh ôm chặt hắn, tay cô đan xen ngón tay Tiểu Nhi. Rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Tiếng chuông đồng hồ quả lắc đánh lên một hồi chuông dài thánh thót. Báo hiệu đã đến mười hai giờ đêm.
Tuệ Linh viên mãn, thư thái chìm vào giấc ngủ lần đầu tiên trong đời sau khi được trải qua cảm giác của người đàn bà đúng nghĩa, đến hai lần.
Chẳng biết bao lâu, cô chợt thức giấc bởi những chuyển động rung rinh, kèm theo những tiếng va chạm và thở dốc. Tuệ Linh mở mắt nhìn sang. Một cảnh tượng dâm dục đang diễn ra ngay sát cạnh mình.
Cơ thể Tiểu Nhi nhỏ bé đàn nằm sấp trên chiếc gối dưới ngực, mông cong vút đón nhận những cú dập như vũ bão ở phía sau của hắn. Tuệ Linh mỉm cười nhìn ngắm. Lòng cũng thầm thán phục sự dẻo dai của người đàn ông này.
Rồi tiếng hắn ậm ừ hối hả trong cuống họng, khẩn trương và vội vã..
– Vợ… chồng xuất tinh mất..!
Tiểu Nhi hấp tấp..rút vội người ra, nhanh chóng quỳ trước mặt hắn, nuốt vội khúc thịt căng tức vào miệng mình, tay cô bé sóc liên hồi, miệng thụt nhanh. Hắn gầm lên một tiếng, túm chặt đầu Tiểu Nhi cong mình nhấp nhổm.
Sau vài lượt rùng mình, hắn mới thư thái gục xuống, trong khi Tiểu Nhi ngửa cổ lên trời, nuốt những đụm tinh trùng xuống cổ họng từng chút một.
Lúc sau cô bé mới lè lưỡi, than thở.
– Eo… nhớt nhớt dính dính, mùi như sữa béo ý. Ngậy ngậy.. Chồng đã xuất vào chị Linh rồi sao vẫn ra nhiều thế?
Tuệ Linh bật cười, cả hai người mới biết cô đã tỉnh giấc. Hắn kéo Tiểu Nhi nằm xuống, hay tay ôm cả hai cô bé vào lòng. Tuệ Linh nắm lấy bàn tay Tiểu Nhi… ân cần hỏi han.
– Em đã lên đỉnh chưa Nhi?
Tiểu Nhi chồm qua ngực hắn, hôn vội Tuệ Linh rồi lại nằm xuống, thỏ thẻ đáp.
– Em ra lâu rồi.. Van xin mãi anh ấy mới chịu xuất tinh đấy. Giờ hai bên háng mới thấy mỏi nhừ. Chứ kéo dài tí nữa em ngất ra đây mất.
Tuệ Linh đưa tay lên bẹo má hắn một cách âu yếm.
– Chồng đúng là quái vật mà. Em ý còn nhỏ thế mà không tha.. Định giết con nhà người ta sao mà mãi không xuất?
Hắn toe toét rộng ngoác miệng..Ba người nằm quấn lấy nhau trong chăn ấm, hơi thở dần đều lại, tiếng cười nhỏ dần chìm vào khoảng không gian tĩnh lặng. Đêm ấy kết thúc trong sự bình yên mong manh, đầy dục vọng và một tương lai mới đang chờ.
**************
Tuệ Linh mở mắt, cô định thần vài giây, tay quờ quạng sang bên cạnh, chợt hốt hoảng ngồi bật dậy.
Tấm chăn mỏng rơi ra, để lộ bộ ngực trần của cô. Cơ thể vẫn còn hằn những dấu tích hoang dại đêm qua của ba người.
Căn phòng trống trơn, Tiểu Nhi và hắn mất dạng từ lúc nào. Tuệ Linh nấc lên vài tiếng rồi bật khóc. Cô gục đầu ôm gối nức nở. Hắn và Tiểu Nhi đã rời đi, để mặc cô ở lại.
Những lời hứa đêm qua như nhát dao khoét sâu vào niềm tin thơ ngây của cô gái. Cảm giác âm ỉ nơi cửa mình vẫn chưa nguôi ngoai, trái tim Tuệ Linh như đau đớn rỉ máu.
Cô ngước lên nhìn đồng hồ, đã mười giờ sáng. Rồi nhìn quanh chiếc giường nhăn nhúm, nhàu nát. Chiếc áo tắm của Tiểu Nhi vất vứt trên góc giường, những vệt máu đã thấm xuống tấm ga, thành một màu hồng nhạt hòa chung với tinh trùng của hắn lờ lợ vẩn đục.
Không khí vẫn còn nồng nặc mùi tình dục, mùi mồ hôi, mùi dịch nhờn, mùi máu tươi, mùi hơi thở dồn dập của ba người đêm qua. Tuệ Linh ngồi im, tay khẽ đặt lên bụng dưới, cảm nhận cơn đau âm ỉ vẫn còn sót lại, trong lòng giờ đây toàn hoảng loạn, nhục nhã, đau khổ.
Cô gạt nước mắt, thẫn thờ mặc lại chiếc áo tắm, bước đi về phòng như người mất hồn. Về đến phòng mình. Cánh cửa vừa đóng lại, Tuệ Linh như hoàn toàn mất hết sức lực quỵ gối ôm mặt gục ngã.
Cô khóc, cô cười như điên dại..
Một lúc lâu sau, tiếng khóc dần nhỏ lại. Tiếng cười cũng tắt hẳn. Tuệ Linh ngồi đó, lưng tựa vào cửa, hai tay buông thõng, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nước mắt vẫn lặng lẽ rơi, nhưng cô không lau nữa.
Mọi thứ đêm qua tất cả chỉ là giấc mơ. Tuệ Linh thầm nhủ, rồi lặng lẽ đứng dậy, bước về phía nhà tắm. Cô muốn gột rửa sạch tất cả mọi thứ khỏi cơ thể mình. Muốn thoát khỏi mọi ám ảnh đang lẩn quẩn trong đầu.
Hắn và Tiểu Nhi đã truất ngựa truy phong, bỏ lại cô một mình.
Tuệ Linh gục xuống, tựa đầu trên thành bồn tắm, sự uể oải sau trận khoái lạc đêm qua cùng nỗi đau trong tâm trí khiến cô như ngất đi. Không còn muốn mở mắt. Hai hàng lệ tuôn rơi. Cô lại chìm vào mộng mị với những ký ức nồng nàn sung sướng khi hắn nằm lên người cô.
Mãi đến khi có tiếng nói vang vọng bên cạnh, Tuệ Linh mới bừng mở mắt.
– Con giờ này vẫn còn nằm đây ngủ sao?
Trước mặt, mẹ cô đang khoanh tay đứng đó, nhíu mày nhìn xuống. Bà mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi cao, ánh mắt vừa lo lắng vừa nghiêm khắc. Không biết mẹ vào phòng từ bao giờ, có lẽ đã đứng đó một lúc, chứng kiến con gái mình ngồi trong bồn tắm, tóc ướt dính bết, mắt đỏ hoe, khuôn mặt tái nhợt như người mất hồn.
Tuệ Linh nhìn mẹ, thấy bóng dáng bà không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở, tiếng khóc lớn đến mức vang vọng cả phòng tắm nhỏ.
– Mẹ… mẹ ơi… con… con…!
Cô vội vã đứng dậy, nước tắm bắn tung tóe, lao ra khỏi bồn, chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hai tay siết chặt lấy bà, mặt vùi vào vai mẹ, khóc đến run người. Nước mắt thấm ướt áo mẹ, tiếng nấc nghẹn ngào không thành lời.
– Con… con sai rồi… con… con không biết phải làm sao… con… con…!
Mẹ cô khẽ giật mình, nhưng rồi bà ôm chặt lấy con gái, một tay vuốt lưng, một tay ôm đầu Tuệ Linh vào ngực mình. Giọng bà dịu dàng, nhưng mang theo nỗi lo lắng không giấu được.
– Con..con cái gì? nuôi lớn từng này đã biết đòi theo zai rồi, còn kêu không biết làm sao? Còn không chuyển bị đồ đạc đem đi? Con định đến tay không ở nhà người ta sao?
Tuệ Linh giật nảy mình, rời ra khỏi lòng mẹ, nhìn bà ngơ ngác. Cả khoảng váy của bà đã bị nước trên cơ thể cô làm ướt một mảng lớn.
– Mẹ…sao mẹ… ý mẹ là sao?
Bà thở dài, cúi xuống nhìn ngó chiếc váy của mình, rồi lững thững đi ra khỏi phòng tắm.
– Trăng sao cái gì? Con không đem theo cái gì thì chí ít đồ nội y với đồ ngủ cũng phải mang đi chứ? Mua mới cũng phải giặt, vậy con định đêm nay không mặc gì ngủ nhà người ta sao?
Tuệ Linh chạy với theo, không còn quan tâm cơ thể mình ướt nhẹp, trần truồng không mảnh vải.
– Mẹ… vậy ý mẹ là… anh ấy đâu? Tiểu Nhi đâu?
Bà quay lại, trỏ ngón tay vào trán cô. Giọng đanh lại.
– Hỏi ít thôi, tôi chưa hỏi cô đêm qua tại sao lại lôi con bé Nhi cùng cô sang ngủ phòng cậu ta? Hai cô uống say quá làm phiền cậu ta đúng không? Để sáng nay bố cô dậy thấy cậu ấy co ro nằm ghế sofa phòng khách là sao?
Tuệ Linh như trút được gánh nặng phần nào. Cô hối hả cầm vai mẹ hỏi dồn.
– Mẹ…anh ấy đâu? Tiểu Nhi đâu? Hai người họ dưới nhà đúng không?
Bà bước đến bên tủ, tay tháo đồ cho cô, từ tốn trả lời.
– Cậu ta với bố cô đi có việc từ sáng rồi, còn mỗi Tiểu Nhi đang chờ cô ở phòng khách đấy. Chốc nữa Trợ lý Thanh sẽ đưa cô sang nhà cậu ấy.
Tuệ Linh nghe thế nhảy cẫng lên reo lên thích thú. Khiến bà quay lại cũng đầy nét khó chịu.
– Còn không biết mặc quần áo vào? Con gái lớn ngồn ngộn thế kia, sang đấy không biết ý tứ người ta cười cho. Lại làm hư con bé Tiểu Nhi.
Tuệ Linh đỏ mặt mới nhớ tới hiện trạng đang không mặc gì của mình, nỗi sung sướng khi biết hắn và Tiểu Nhi vẫn chờ mình đã khiến cô như trên mây. Vội vã mở tủ lấy nội y mặc vào, rồi lách người hối hả tìm một bộ váy để ướm thử.
Bà mẹ chỉ còn biết đứng nhìn cô con gái đang loi choi như con sáo bên cạnh. Thở dài đầy bất lực. Tuệ Linh quay sang hỏi mẹ. Giọng hồn nhiên nhí nhảnh.
– Mẹ…con mặc chiếc váy này có hợp không?
Bà lắc đầu, ngồi xuống mép giường. Nhìn cô rưng rưng.
– Tuệ Linh… cậu ấy không thích con gái ăn mặc hở hang, và cũng không phải là người chú tâm vào trang phục. Con sang đó phải biết ý giữ mình kín đáo và giản dị.
Tuệ Linh chợt hiểu ra, cô không thấy thất vọng, trái lại dễ dàng tìm lại bộ đồ khác. Một chiếc quần bò cùng chiếc áo sơ mi trắng đơn giản.
Rất nhanh cô đã thay xong, nhìn ngắm mình trước tấm gương to. Cô lấy vội chiếc va li trên cao xuống, gấp nhanh những đồ nội y mình vào. Tất cả chỉ muốn cho xong, để kịp cùng Tiểu Nhi đang chờ bên dưới.
Bà mẹ chợt gọi một tiếng đầy thân thương..khiến Tuệ Linh cũng phải ngước nhìn.
– Linh.. Lại đây mẹ ôm con một cái đã.
Tuệ Linh ngập ngừng rồi sà vào lòng bà. Bàn tay của bà vuốt nhẹ mái tóc chưa chải của cô. Giọng bà thủ thỉ đầy yêu thương.
– Linh… con thật lòng muốn sống cùng cậu ta chứ? Sống đúng nghĩa hai người yêu nhau, xác định làm vợ chồng của nhau, hay chỉ muốn sống theo kiểu bạn bè đến nhà chơi?
Tuệ Linh im lặng một lúc lâu trong vòng tay mẹ. Cô cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ bà, hơi ấm ấy lại khiến cô muốn khóc thêm lần nữa. Tuệ Linh siết chặt lấy áo mẹ, giọng nhỏ như thì thào, nghẹn ngào.
– Mẹ..con 16 tuổi rồi, con biết rõ cảm xúc của mình, con yêu anh ấy và sẽ sớm thôi, con sẽ cưới anh ấy. Chúng con sẽ có những đứa con của mình…!
Bà ngập ngừng.
– Vậy còn Tiểu Nhi..? Chẳng nhẽ con muốn cướp người đàn ông tương lai của con bé sao? Con cũng nghe rõ cậu ý tuyên bố rồi đó…sẽ lấy con bé làm vợ mà..!
Tuệ Linh cứng người trong lòng mẹ, hơi thở đột ngột nghẹn lại. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống áo bà, thấm thành một mảng nhỏ. Cô không đáp ngay, chỉ biết cúi đầu sâu hơn, vai rung lên từng đợt. Mãi sau cô mới dám cất lời.
– Mẹ… con tin con có thể hài hòa được cô bé đó và anh ấy. Nếu con không lấy anh ấy, con sẽ không biết sống sao được nữa.
Bà chết lặng. Bàn tay bà dường như hụt hẫng, rời xa mái tóc Tuệ Linh. Tiếng bà như thảng thốt.
– Tuệ Linh… chẳng nhẽ đêm qua con… con đã ăn nằm với cậu ta rồi sao? Mà giờ cả con và cậu ta lại quyết định nhanh đến như vậy..? Tất cả chỉ trong một đêm..!
Lời nói của bà rơi xuống như một tảng đá nặng nề, khiến không khí trong phòng đột ngột ngưng đọng. Tuệ Linh nước mắt lưng tròng, gần như nức nở. Cô không biết nói sao. Thâm tâm cô không muốn dấu bà mọi chuyện, nhưng cũng không dám nói cho bà sự trụy lạc đêm qua của cả ba người.
Cô im lặng, bấu víu vào vòng tay ôm lấy eo bà. Tiếng thở dài của mẹ cô lần nữa lại vang lên. Dường như không cần cô phải thú nhận. Bà nói trong sự tuyệt nhiên đã rồi.
– Linh…! Lúc nãy con chưa dậy, mẹ đã mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho con rồi. Con đang đi học, đừng để việc gì lỡ dở ra. Mẹ biết dù con muốn sanh con lúc này, việc đó cũng không có khó khăn. Nhưng mẹ muốn con học, và học theo những gì cậu ta muốn. Sẽ tốt cho cả con và cậu ta hơn.
Rồi bà móc vỉ thuốc trong túi áo, đặt vào tay cô. Tuệ Linh cầm lấy nắm chặt, dài miệng ra, như một phần ái ngại xấu hổ, như một phần không muốn bà nhắc đến nữa.
– Mẹeeeeeee…! Anh ấy và con đang đi học mà, làm gì có kinh tế mà sanh con chứ?
Bà bật cười. Xoa xoa mái tóc cô con gái.
– Tuệ Linh… ý con là sao? Muốn đòi hồi môn của bố mẹ ngay luôn à?
Tuệ Linh quẩy nhẹ trong lòng bà. Cô nũng nịu xấu hổ khi bà bóc trần sự thật như thế.
– Kìa mẹ… thì đúng chúng con đang đi học mà, có đi làm đâu mà có kinh tế. Thế giờ con không sang với anh ấy nữa nhé.. Con ở nhà luôn..! Đợi sau này trông chờ vào lòng chung thủy với tính tự giác của anh ấy, việc làm ổn định rồi sang xin hỏi cưới con nhé…!
Bà lại cười lớn hơn nữa. Tuệ Linh càng phụng phịu hờn dỗi.
– Vậy là cô tự thú nhận rồi nhé. Hai người uống cho lắm rượu vào rồi không giữ được mình đúng ko? May mà con bé Tiểu Nhi không biết, không nó lại làm um lên cho…!
Tuệ Linh nhấc mình ra khỏi lòng mẹ, nhìn bà có chút thấp thỏm..
– Mẹ…Tiểu Nhi… ý mẹ là sao ạ?
Bà trỏ nhẹ trán cô. Không dấu diếm.
– Thế cô nghĩ con bé nó thích cậu ấy lộ rõ ra như thế, tự dưng sáng nay cứ nằng nặc đòi xin phép cho cô qua ở cùng. Mà nó biết cô ăn nằm với chồng tương lai của nó, nó tha cho cô chắc?
Tuệ Linh thở phào chợt hiểu, nỗi lo lắng trong lòng được nguôi ngoai. Lại gục đầu vào lòng mẹ âu yếm. Tiếng bà lại thở dài.
– Tuệ Linh… con sang đó, có một điều mẹ muốn con ghi nhớ và làm theo…!
Tuệ Linh dạ khẽ. Bà lại tiếp tục nhắc nhở.
– Tiểu Nhi là đứa bé rất đáng thương, và hết sức quan trọng với cậu ta. Nên sau này về sống chung một nhà, con phải biết yêu thương và chăm sóc con bé, nhường nhịn nó một chút. Lý do vì sao, rồi sẽ có lúc cậu ta nói cho con hiểu.
Tuệ Linh cười nhẹ, dấu trong lòng bà, nhưng vẫn cố tỏ ra mình bất mãn.
– Mẹ… như vậy không phải thiệt thòi cho con gái mẹ quá sao? Thế sau này ngang bằng con chung chồng với cô bé đó ư?
Bà nâng nhẹ gương mặt Tuệ Linh lên, nhìn sâu vào mắt cô con gái chỉ mới chập chững bước vào đời.
– Tuệ Linh…! Tiểu Nhi không phải người xa lạ, nó cũng có ẩn tình với chúng ta. Hơn nữa mẹ không bắt con phải chịu đựng như thế. Nếu con không làm được, mà làm tổn thương đến Tiểu Nhi. Thì cậu ta sẵn sàng giết chết con luôn đấy.
Tuệ Linh chau mày, gắt lên không dấu diếm.
– Anh ta dám sao?
Bà ôm lại cô vào lòng, ngập ngừng một hồi. Mãi sau mới dám nói
– Linh… sự thật này mẹ chỉ nói cho con biết. Nhưng hãy nhớ kỹ, bất kỳ ai nói ra.. đều không còn sống được đâu.. Nên bây giờ con biết để hiểu Tiểu Nhi hơn. Tuyệt đối đừng để ai biết con đã được mẹ nói.
Tuệ Linh rùng mình, chẳng hiểu mẹ cô đang ám chỉ điều gì mà toàn nói đến chém giết, sống chết. Cô chưa kịp tỏ ý kiến thì bà đã tiếp tục.
– Cha mẹ Tiểu Nhi đã giành mạng sống của mình để cứu cậu ta, trong khi họ chỉ có một mình Tiểu Nhi là máu mủ còn sót lại. Đó là vì sao cậu ta có thể làm mọi thứ cho con bé. Hơn nữa, cậu ta không phải người bình thường đâu. Sau này con sẽ hiểu.
Tuệ Linh đẩy vội bà ra, nhìn bà thảng thốt..
– Thật sao mẹ…? Cha mẹ Tiểu Nhi… giờ con đã hiểu… thảo nào..!
Bà nhíu mày, nhìn cô đăm đăm.
– Thảo nào cái gì…? Con… con đừng có ăn nói lung tung rồi mang họa vào người đấy nhé. Cậu ta mà nói một câu.. Bố mẹ cũng không gánh nổi cho con đâu..!
Tuệ Linh bật cười. Bĩu môi không dấu vẻ khó tin.
– Mẹ cứ đùa.. Bố là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền đấy.. Ai dám động vào bố mẹ chứ?
Bà đẩy nhẹ cô ra, nhìn cô đầy lo lắng.
– Trời… thế con không biết cái chức vụ này là do cậu ta sắp xếp cho bố mẹ sao? Và bố mẹ để con bên cậu ta cũng có lý do cả.
Tuệ Linh hãi hùng, lùi lại nhìn bà. Cô không dám tin vào lời mẹ cô nói. Cô lắp bắp.
– Mẹ…đừng trêu con chứ.. Lý do…lý do gì mà bố mẹ sẵn lòng cho con bên anh ấy vậy? Cả chuyện con ăn nằm với anh ấy nữa. Bố mẹ không oán trách mà lại tin tưởng anh ấy thế sao?
Bà đứng dậy, đi lại vài bước như đang phân vân không biết nói sao. Rồi bà chợt ôm cô vào lòng. Bật khóc.
– Bố mẹ sắp không còn ở nước Anh này nữa. Đêm qua bố mẹ bàn với cậu ta, sẽ được nhà nước cử sang nhận công tác ở quốc gia mới, và như thế sẽ gần anh trai con, cho đến cuối đời. Còn chuyện hai đứa, tương lai do các con quyết định. Nhưng mẹ tin cậu ta sẽ trân trọng con.
Tuệ Linh chết lặng, trong vòng tay bà cô như hóa đá, cô bật khóc. Hỏi trong dồn dập.
– Mẹ…vậy còn con…? Con sẽ như thế nào? Hai người hóa ra vứt con lại ở đây..đẩy trách nhiệm cho anh ta sao?
Bà nước mắt lưng tròng nhưng cũng bật cười.
– Mả bố cô.. Cô tự ý theo zai.. Ăn nằm với người ta có trách tôi ko? Cô tự ý quyết định đến sống cùng người ta, có hỏi bố cô không? Ai đẩy trách nhiệm cho ai? Thế thôi cô ở lại đây theo chúng tôi luôn nhé.. Có dám không?
Tuệ Linh dậm chân bành bạch, Như con nít bất mãn.
– Mẹ…. Thế hai người đi thế thì việc học hành của con ra sao? Con muốn gặp hai người thì làm thế nào?
Bà khoanh tay cười khẩy, nhìn cô đầy trêu chọc.
– Thì bảo chồng cô đưa cô đi…!
Tuệ Linh đỏ mặt quay ngoắt đi, không dám nhìn bà.
– Mẹ…con và anh ấy đang đi học, tiền đâu mà sang được Monaco chứ. Đến ăn uống sinh hoạt còn phải tính toán đây.
Bà chắp tay sau lưng, chầm chậm đi ra cửa. Miệng trả lời thản nhiên.
– Chồng cô sẽ lo cho cô.. Không đến lượt ông bà già này đâu…!
Tuệ Linh tá hoảng chạy theo.
– Mẹ…vậy con không có tiền thì sống sao với anh ấy đây..? Còn đi học nữa chứ?
Bà thở dài, quay lại nhìn cô lần cuối, trước khi đóng lại cánh cửa phòng.
– Cô nhìn trên bàn cô có cái gì? mà cứ lèo nhèo tiền nong của ông bà già này chứ? Còn không nhanh dọn đồ đi. Định bao giờ mới về bên nhà người ta đây?
Cánh cửa đóng lại, Tuệ Linh chạy nhanh đến chiếc bàn học. Chẳng có gì, cô lại tìm trên bàn sofa cũng không có nốt. Đến lúc nhìn lên chiếc bàn ngủ góc đầu giường. Tuệ Linh mới thấy một mảnh giấy gấp làm đôi.
Mở ra cô bật cười. Vài dòng chữ nắn nót cùng chiếc thẻ màu đen gập trong đó. Nội dung tràn đầy yêu thương của hắn.
“ Vợ yêu..!
Sáng nay chồng phải đi cùng bố vợ có chút chuyện, nên để Tiểu Nhi lại cùng vợ đến sau. Phương Thanh sẽ đưa đón vợ và Tiểu Nhi. Chiếc thẻ này vợ cùng Tiểu Nhi đi mua đồ ở đâu tùy thích.
Yêu vợ..hẹn bên vợ tối nay..!
Ký tên.. Kẻ đói khát.”
Đc của nó đấy tác giả. cốt truyện hợp lý miêu tả chi tiết. đọc có vẻ giống tiểu thuyết dâm thư hơn mấy chuyện tầm phào trên này, hóng phần tiếp theo. nếu có share bản quyền xin để lại thông tin LH luôn nhé
Bạn liên hệ gmai sau:
[email protected]
Để nhận những chương mới nhất về sau.
Hay đấy tiếp đi bn ơi
Còn nữa Ko
Truyện vẫn đang phát triển bạn nhé..
Truyện hay, miêu tả cảm xúc nhân vật hợp lý
Bạn có bán truyện này không? đọc có vẻ cốt truyện rất mạch lạc và rõ nét
Mình đăng nốt mấy chục chương nữa cho mọi người đọc rồi sẽ có phương hướng sau bạn nhé