CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CON DÂU TRONG TRẮNG – Update Chương 86 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/07/2026

Chương 63: Cho ba thêm một đứa con gái
Trước đây, khi bị ba chồng cưỡng hiếp nhiều lần mới có được thằng Bảo, Thục Vy ở trong lòng vừa có oán hận lại vừa có một sự cam chịu đến đau lòng. Sau này, khi đứa con ra đời, nhìn thấy miếng thịt từ trên người của mình rơi xuống, oán khí của cô dù có nhiều đến đâu cũng đã tan đi rất nhiều. Chỉ là, ở trong lòng, cô lại càng thêm cảm thấy có lỗi với chồng của mình, anh Lâm. Nhưng theo đứa con ngày một lớn, lòng của một người làm mẹ như cô cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Cô thầm nghĩ rằng, chỉ cần đợi cho thằng Bảo lớn thêm một chút nữa, thì mình sẽ tự mình nghĩ cách để có thể sinh cho anh Lâm một đứa con. Như vậy, cũng có thể coi như là để chuộc lại tội lỗi của mình.
Nào ngờ được rằng, ông Dã lúc nào cũng dùng trăm phương ngàn kế để mà ngăn cản hai người họ. Ông lại còn làm cho mình có thai thêm một lần nữa. Bảo cô bây giờ biết phải làm sao?. Càng nghĩ, cô lại càng cảm thấy tức giận. Thục Vy chỉ không ngừng đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt. Tay cô không ngừng vuốt ve vùng bụng dưới của mình. Trong lòng cô cảm thấy khó xử không biết phải làm sao.
Lúc này, ông Dã lại đuổi theo cô. “Thục Vy, sao con lại đi ra đây? Người không phải là đang không được khỏe hay sao…”. Bây giờ, ở trong lòng của ông Dã chỉ có thương Thục Vy và thằng Bảo, hai cục cưng này của ông mà thôi. Gần đây, thấy cô cứ bệnh tật, ông lại càng thêm lo lắng. Khó khăn lắm mới có thể tìm được cô, lại thấy cô đang trốn ở trong một khu rừng, lén lút lau đi những giọt nước mắt. Ông Dã lại càng thêm lo lắng. Ông chỉ lén lút nhìn xung quanh, rồi ôm lấy cô con dâu vào trong lòng.
“Ông đang làm gì vậy? Đây là đang ở bên ngoài, ông mau buông tôi ra!”. Vốn đã có tức giận ở trong lòng, bây giờ lại thấy ông Dã theo tới đây, cô mỹ nhân lại càng thêm phiền lòng. Cô chỉ bực bội mà hất tay của người đàn ông ra. Nào ngờ, cô lại không thể nào hất ra được, lại còn bị ông Dã ôm chặt hơn. Bỗng chốc, bụng dưới của cô đau nhói lên. Mặt mày cô tái nhợt đi khi nhìn người đàn ông.
“Ông, ông đã đè vào bụng của tôi rồi… mau, mau buông ra đi… đau quá…”. Mặc dù cô đã lén lút không dám đi khám bác sĩ, nhưng những triệu chứng này giống hệt như lúc cô mang thai thằng Bảo. Bây giờ, lại bị người đàn ông vô tình đè vào, lại càng đau đớn hơn. Thục Vy chỉ ra sức mà giãy ra khỏi vòng tay của người đàn ông.
Nghe thấy cô la đau, ông Dã ban đầu cứ ngỡ rằng cô đang cố ý nói vậy để cho mình có thể buông cô ra. Nên ông không chịu buông. Nhưng ông vừa mới cúi đầu xuống, đã thấy cô mặt mày tái nhợt đi. Người đàn ông bỗng chốc có chút hoảng sợ, vội vàng buông cô ra. “Sao, sao vậy? Thục Vy, con có chỗ nào không được khỏe à? Để ba đưa con đi khám bệnh.”.
Nói rồi, người đàn ông vừa mới buông cô ra, lại ôm chặt cô vào trong lòng, làm cho Thục Vy không ngừng phải lắc đầu. “Ông mau buông tôi xuống đi… không, không phải là bị bệnh… tôi không phải là bị bệnh.”.
Vốn dĩ, cô định sẽ nhân lúc tháng còn nhỏ mà giấu ba chồng trước. Rồi sau đó sẽ nghĩ cách để gọi anh Lâm về. Nhưng bây giờ, cô không thể nào không nói được nữa. Do dự một lúc, Thục Vy khẽ ngập ngừng, rồi mới khó khăn mà nói: “Con… con sợ rằng là lại có nữa rồi… nhưng ông lại không cho anh Lâm lại gần con… ông đã hại chết con rồi…”. Càng nói, cô lại càng đau lòng. Thục Vy lại không ngừng khóc nức nở, trông rất thương tâm.
“Con! Con lại có thai rồi!”. Lòng đầy kích động khi nhìn thấy con dâu lại vì mình mà có thai, ông Dã phấn khích đến mức không biết phải nói gì. Ông chỉ dùng một tay ôm lấy mặt của cô, rồi cúi đầu xuống hôn mấy cái. Ông lại cẩn thận nhìn vào bụng của cô.
“Ông mau buông ra!”. Vốn là do người đàn ông đã ba lần bảy lượt dùng sức với mình, ở trên giường cũng đã nghĩ ra đủ mọi cách để làm cho mềm người cô ra để có thể thỏa mãn được mình. Thục Vy tự nhiên là rất ghét cái bộ dạng này của ông. Đối với cái chuyện mình lại có thai, cô lại càng thêm tức giận. Cô chỉ không ngừng giãy giụa ở trong lòng của người đàn ông. Nhưng cô vừa mới nghĩ đến chuyện mình lại có thai, thì bụng lại cảm thấy âm ỉ đau, không dám giãy giụa quá mạnh. “Tôi… ông đừng có hôn lung tung nữa, tôi đang đau bụng!”.
“Ê ê, là do ba không tốt, là do ba đã sơ ý…”. Thật ra, ông Dã này tuy đối với Thục Vy rất thô bạo, nhưng ở trong lòng, ông tự nhiên là yêu cô vô cùng. Thấy cô đang chống cự mình như vậy, tuy ở trong lòng không được vui, nhưng dù sao thì cũng không thể nào làm cho cô quá đau lòng được. Ông đành phải cẩn thận đặt cô xuống, rồi ôm lấy khuôn mặt nhỏ của cô, không ngừng cọ xát. Ông nhẹ nhàng nói với cô: “Lần này, hãy cho ba thêm một đứa con gái ngoan nữa nhé…”.
Khó khăn lắc đầu, Thục Vy hoàn toàn không muốn phải nói những cái chuyện này với ông. Cô chỉ nghĩ cách để có thể giải quyết được cái vấn đề đang ở trước mắt. Anh Lâm nếu như không về một chuyến, thì cái bụng này dần dần sẽ to lên, làm sao mà có thể lấp liếm được?. “Ông chỉ biết là sinh con trai, sinh con gái… ông nói xem bây giờ phải làm sao đây? Nếu như thật sự là đã có rồi, thì không phải là mấy hôm nữa nó sẽ to lên hay sao?”. Buồn bã lau đi những giọt nước mắt, Thục Vy không khỏi phải oán trách. “Trước đây, khó khăn lắm chồng của con mới có thể ở nhà. Ông lại nghĩ cách để mà ngăn cách chúng tôi. Bây giờ thì tốt rồi, đã theo đúng ý của ông rồi. Chồng của con không có ở nhà, thì bụng tự nhiên lại to lên. Ông đây là đang muốn ép chết con đi mà…”. Càng nói, cô lại càng đau lòng. Cô mỹ nhân không ngừng che mặt lại mà khóc nức nở. Vẻ mặt của cô rất đau thương, làm cho người ta phải xót xa.
Thấy con dâu như vậy, lòng của ông Dã cũng không được vui. Ông chỉ lo lắng nhìn cô, rồi không ngừng xin lỗi. “Là, là do ba không tốt. Ba không nên như vậy. Nhưng… nhưng con đều đã là người phụ nữ của ba rồi, thì cớ gì lại phải để cho thằng Lâm nó ngủ cùng! Con là một người đàn bà, chẳng lẽ lại muốn chiếm cả hai người đàn ông hay sao? Bây giờ, ba mới chính là chồng của con!”. Mặc dù ông Dã muốn dỗ dành cô, nhưng ông vừa mới nghĩ đến cái việc để cho cô đi ngủ với con trai của mình, thì ở trong lòng ông lại cảm thấy không vui. Ông thực sự là càng nghĩ lại càng cảm thấy tức giận.
“Ông!”. Vừa tức lại vừa giận khi nhìn ông Dã, Thục Vy nhất thời đã bị ông làm cho tức đến mức không biết phải nói gì.
Lúc này, ở phía không xa, lại nghe thấy tiếng của ba chồng Diễm Kiều đang gọi mấy tiếng “ông Dã”, như thể đang có việc gấp muốn tìm ông. Ông Dã nhìn con dâu, chỉ dặn cô hãy về nhà trước, rồi liền vội vàng đi qua đó.
Tâm trạng rất phức tạp khi nhìn vào bóng lưng của ba chồng, Thục Vy cảm thấy rằng mình thực sự rất hận người đàn ông này. Nhưng cơ thể của mình lại không nghe lời, thường xuyên bị ông đè xuống là lại thuận theo, cũng là một sự thật. Nhất thời, cô chỉ cảm thấy rằng mình có lỗi với anh Lâm, cả người lại càng thêm bất an.
Không ngờ, cô vừa mới quay người lại, đã thấy Diễm Kiều đang xách một cái giỏ, với khuôn mặt tái nhợt nhìn mình.
“Diễm Kiều!”.
“Chị, chị Thục Vy…”. Ngơ ngác đứng tại chỗ, Diễm Kiều nhất thời không biết phải nói gì. Cô chỉ nắm chặt lấy cái giỏ ở trong tay. Mặt cô đầy vẻ kinh ngạc nhìn chị Thục Vy, người mà lại đang lén lút có thai với con của Chú Dã. Trước đây, Diễm Kiều đã lén lút nhìn thấy được chuyện riêng của hai bố con họ rồi. Không ngờ, ngoài thằng Bảo ra, thì bây giờ chị Thục Vy lại có thêm một đứa nữa.
Nhưng bây giờ không phải là lúc để mà nghĩ đến cái chuyện này. Diễm Kiều chỉ ngượng ngùng cười cười, giả vờ như là mình không hề nghe thấy được điều gì cả. “Chị Thục Vy, chị hãy mang giỏ trứng gà này về nhà đi ạ. Em ăn không được cái này, mẹ chồng của em cũng đã có trứng gà rồi!”.
“À ồ… vâng ạ…”. Bị người khác nghe thấy rồi. Cái chuyện xấu của cô và ba chồng đã bị người khác nghe thấy rồi. Mặc dù Diễm Kiều ở trên mặt có vẻ mặt như thường, nhưng Thục Vy biết rằng cái chuyện xấu của mình chắc chắn đã bị người khác biết rồi. Nhất thời, cô sợ đến mức cả người trở nên mơ màng. Cô từ tay của Diễm Kiều nhận lấy cái giỏ rồi mơ màng đi về nhà.
Những ngày tiếp theo, Thục Vy sống trong sự dày vò và sợ hãi. Trong lòng cô lúc nào cũng nghi ngờ rằng cái chuyện của mình và ông Dã đã bị Diễm Kiều phát hiện ra. Cô đang tính toán xem phải giải quyết như thế nào. Suy đi nghĩ lại, miếng thịt đang ở trong bụng này, có lẽ là không thể nào giữ lại được. Nhưng cô đã thử rất nhiều cách. Cô đã cố ý ở sau lưng ông Dã, đi lấy nước giếng lạnh để uống. Cô đã để cho thằng Bảo ngồi lên trên bụng của mình. Thậm chí, cô còn định sẽ thử đập đầu vào tường. Nhưng lại không có một chút động tĩnh gì lớn. Ngược lại, cô lại càng giày vò, thì lại càng hoảng sợ. Cô mơ hồ cảm thấy rằng bụng của mình như đã nhô lên rồi.
Có lẽ vì quá lo lắng hoặc do ốm nghén nặng, Thục Vy như bị bệnh, ba ngày hai bữa không ra ngoài được. ông Dã nói ngon nói ngọt khuyên cô cũng không có tác dụng. Người đàn ông tuy bây giờ cũng không có manh mối gì, nhưng cũng đang nghĩ cách, nhưng Thục Vy lại không còn tin ông nữa, mỗi khi thấy ông đều không có vẻ mặt tốt.
Bị Thục Vy đối xử lạnh nhạt, ông Dã trong lòng cũng không vui, lại sợ có thêm một đứa con sẽ làm cô mệt, đành phải nói dối là nhà bận, đưa thằng Bảo qua nhà ngoại. Anh chị của Thục Vy lấy nhau ba bốn năm rồi cũng không có tin tức gì, thấy đứa cháu ngoại này tự nhiên vui mừng khôn xiết, tự nhiên vui vẻ đồng ý với ông sui giúp chăm sóc mấy ngày.
Thật ra hôm đó ở trong rừng bắt gặp chuyện của hai bố con nhà họ Cố xong, Diễm Kiều chính mình cũng rất bất an, lại mơ hồ nghe mẹ chồng nói con dâu nhà họ Cố bị bệnh, tự cho rằng cô ấy vì mình mà có tâm bệnh, thế là tìm cớ qua nhà họ Cố.
Hôm đó Thục Vy đang cố gắng chống đỡ cơ thể thêu hoa, không ngờ Diễm Kiều lại đến. Vừa thấy cô, Thục Vy liền nhớ lại chuyện xấu hổ hôm đó, không khỏi mặt mày tái nhợt, nhưng lại không biết phải nói gì, chỉ miễn cưỡng cười cười, “Diễm Kiều, em mang bầu lớn vậy sao lại qua đây? Chị, chị dậy pha trà cho em.”
“Đừng, bây giờ em sợ uống trà, em… em ngồi một lát là được rồi.” Vội vàng đè cô gái nhỏ trước mặt xuống, ngồi ngay ngắn bên giường chị Thục Vy, Diễm Kiều chỉ cẩn thận quan sát cô, còn Thục Vy lại hoảng hốt vô cùng, có chút căng thẳng nắm chặt tay. “Diễm Kiều chị…”
“Chị Thục Vy, em… đứa con trong bụng chị vẫn ổn chứ? Em thấy sắc mặt chị không tốt… có phải vì em không?” Diễm Kiều này không giấu được chuyện, ngày thường còn đỡ, đối với người trong cuộc lại không giấu được. Để cô không lo lắng, chỉ trực tiếp nói ra.
Nghe vậy, Thục Vy mở to mắt, mặt đầy kinh hãi nhìn Diễm Kiều, còn Diễm Kiều lại nắm lấy tay cô thấp giọng nói: “Thật ra, thật ra em đã biết từ lâu rồi, nhưng chị Thục Vy, chị phải tin em, em sẽ không nói ra đâu!” Nói rồi, Diễm Kiều một tay ôm lấy Thục Vy, bỗng dưng khóc nức nở, cô khóc làm Thục Vy cũng không nhịn được mà khóc theo.
“Diễm Kiều, chị… chị không phải, chị bị ép… chị không phải…” Nín nhịn bao nhiêu ngày, tuy bị vạch trần, nhưng Thục Vy lại cảm thấy như trút được gánh nặng, ngược lại yên tâm mà khóc lớn.
Hai người cứ thế ôm nhau khóc một lúc lâu, Thục Vy đang định khuyên cô đừng khóc nữa, để không ảnh hưởng đến đứa con, không ngờ Diễm Kiều lại bỗng dưng nhẹ nhàng nói: “Em, đứa con trong bụng em cũng có lai lịch giống như của chị Thục Vy, nỗi khổ trong lòng chị, em hiểu mà.”
Nghe vậy, Thục Vy vô cùng kinh ngạc nhưng lại rất hoang mang. “Diễm Kiều, em nói bậy bạ gì đó? Em, em không phải đang yên ổn với Quân sao?”
“Em…” Rất khó xử nhìn chị Thục Vy, Diễm Kiều chỉ mím môi, ngập ngừng một lúc mới kể ra chuyện của mình và ba chồng, coi như hai người đã thổ lộ hết với nhau.
Nghe Diễm Kiều nói Văn Quân bất lực ra sao, bà Lượm xúi giục Diễm Kiều đi leo lên giường ông Tráng thế nào, thậm chí còn cho hai người họ uống thuốc kích dục, hai bố con lén lút với nhau bao lâu mới có được cái giống này, Thục Vy chỉ nghe đến ngây người, gần như cảm thấy mình đang nghe kể chuyện! “Cái, cái này… vậy đứa con trong bụng em thật sự là giống của chú Lưu, nhà em Quân, nó, nó…”
“Đúng vậy, trước đây để “mượn giống” của ba chồng, em đã lén lút khóc mấy lần, em, em thật ra bây giờ vẫn còn sợ ba chồng em, chỉ là, chỉ là bây giờ có con rồi, mẹ chồng và chồng lại thương em, mới có hy vọng, chỉ mong đứa này là con trai, nếu không, biết phải làm sao?”

4 124 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
24 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Culua10271

Tiếp tục đi bác thớt ơi..đang hay nha !

Culua10271

Hay quá..cảm ơn bác thớt ra tiếp các tập tiếp theo…tưởng bác lặn mất tiêu rồi chứ !

Zork

Bộ này sao giống bộ thụ tinh cho con dâu nhỉ

Culua10271

Hay hơn bộ thụ tinh cho con dâu mà…!

Zork

Mấy bộ khác không ra sao

Lần cuối chỉnh sửa 3 tháng trước bởi Zork
Culua10271

Tiêp đi bác đang hay mà