CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Hiếp Dâm, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 23/05/2026
Chương 4: Trò Chơi Biến Thái
Sáng hôm sau, Vân thức dậy với cơ thể đau nhức từ những trò chơi của ngày hôm trước. Cô nằm trên giường cứng nhắc trong phòng tầng hầm, nhìn lên trần nhà bê tông màu xám. Tiếng khóc đã cạn, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng và cam chịu.
Đúng 7 giờ, tiếng gõ cửa lại vang lên. Cánh cửa mở ra, người phụ nữ trung niên bước vào với vẻ mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi. Lần này bà ta mang theo một bộ đồ mới – không phải đồ lót ren, mà là một bộ áo sơ mi trắng công sở và váy đen ngắn.
“Mặc vào,” bà ta nói, ném bộ đồ lên giường. “Hôm nay anh Tuấn muốn cô mặc đồ công sở.”
Vân nhìn bộ đồ – chiếc áo sơ mi trắng bằng vải mỏng, chiếc váy đen chỉ dài đến giữa đùi. Đó là trang phục mà một nữ giáo viên có thể mặc đi dạy, nhưng trong hoàn cảnh này, nó chỉ khiến cô cảm thấy thêm nhục nhã.
“Tôi… tôi không có đồ lót sao?” Vân hỏi nhỏ.
Người phụ nữ lắc đầu. “Anh Tuấn bảo không cần đồ lót. Mặc áo sơ mi trắng không là đủ.”
Vân cúi đầu, từ từ cởi bộ đồ lót ren đã rách từ hôm qua và mặc bộ đồ mới vào. Áo sơ mi trắng mỏng đến mức có thể nhìn xuyên thấu, đặc biệt là khi không có áo lót bên trong. Núm vú hồng của cô hiện rõ qua lớp vải, cùng với đường cong đầy đặn của bộ ngực.
Váy thì quá ngắn, chỉ che được một nửa đùi. Mỗi khi cô cử động, phần đùi trắng mịn lộ ra ngoài.
“Đi theo tôi,” người phụ nữ nói sau khi Vân mặc xong.
Vân theo bà ta ra khỏi phòng, đi qua hành lang dẫn đến phòng giải trí. Hôm nay, Tuấn thẹo đã ngồi chờ sẵn, trước mặt là một chiếc bàn nhỏ trên đó bày biện nhiều thứ kỳ lạ.
“Ôi, cô giáo Vân trong trang phục công sở,” Tuấn nói với nụ cười rộng, vết thẹo trên mặt giãn ra. “Trông như một nữ giáo viên nghiêm túc. Nhưng…”
Hắn đứng dậy, tiến lại gần Vân. “Nhưng chúng ta đều biết cô không nghiêm túc chút nào.”
Tay Tuấn chạm vào áo sơ mi trắng của Vân, vuốt ve qua lớp vải mỏng. “Áo này mỏng quá. Tôi có thể nhìn thấy hết mọi thứ.”
Vân đứng im, thân thể căng cứng. Cô biết mình không thể phản kháng.
“Bây giờ,” Tuấn nói, tay từ áo di chuyển xuống váy. “Hôm nay chúng ta sẽ chơi một trò mới. Trò mà tôi rất thích.”
Hắn dẫn Vân đến chiếc bàn nhỏ, chỉ vào những vật dụng trên đó. “Đây là dụng cụ cho trò chơi hôm nay.”
Vân nhìn thấy: những chiếc kẹp nhỏ bằng kim loại, dây thừng mảnh, những quả tạ nhỏ, và… những cây nến sáp màu.
“Tôi thích chơi với ngực phụ nữ,” Tuấn nói, như thể đang giải thích một sở thích bình thường. “Và hôm nay, chúng ta sẽ thử nhiều cách khác nhau.”
Hắn chỉ vào những chiếc kẹp. “Đầu tiên là kẹp ti. Cô biết kẹp ti là gì không?”
Vân lắc đầu, tim đập nhanh hơn.
“Là những chiếc kẹp nhỏ mà tôi sẽ kẹp vào núm vú của cô,” Tuấn giải thích, cầm một chiếc kẹp lên. “Nó sẽ gây đau, nhưng cũng sẽ làm núm vú cô nhạy cảm hơn.”
Vân lùi lại một bước. “Xin… xin đừng…”
“Đừng?” Tuấn nhíu mày, vẻ mặt trở nên đe dọa. “Cô quên mình là ai rồi sao? Cô là đồ chơi của tôi. Đồ chơi thì phải nghe lời.”
Hắn nắm lấy cổ áo sơ mi của Vân, kéo mạnh. Cúc áo bật ra, để lộ ngực trần của cô.
“Bây giờ,” Tuấn nói, đẩy Vân ngồi xuống ghế. “Ngồi yên.”
Vân ngồi xuống, run rẩy. Tuấn cầm chiếc kẹp đầu tiên, đưa đến gần núm vú trái của cô.
“Cắn chặt răng vào,” hắn nói. “Sẽ đau đấy.”
Vân nhắm nghiền mắt, chuẩn bị tinh thần. Nhưng khi chiếc kẹp kim loại lạnh lẽo kẹp chặt vào núm vú, cô vẫn không kìm được tiếng kêu.
“Á!”
Đau. Đau nhói từ núm vú lan tỏa khắp ngực. Chiếc kẹp kẹp chặt, khiến núm vú căng phồng và đỏ ửng lên.
“Chỉ mới một bên thôi,” Tuấn nói, cầm chiếc kẹp thứ hai. “Còn bên kia nữa.”
Chiếc kẹp thứ hai kẹp vào núm vú phải. Vân lại kêu lên một tiếng, thân thể run lên vì đau.
“Đẹp quá,” Tuấn nói, ngắm nghía ngực Vân với hai chiếc kẹp đung đưa. “Núm vú đỏ ửng, căng phồng. Như hai quả cherry.”
Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ vào một chiếc kẹp, khiến nó rung lên và truyền cơn đau nhói vào núm vú Vân.
“Ơ… đau quá…” Vân rên rỉ, nước mắt trào ra.
“Chưa xong đâu,” Tuấn nói, cầm lên sợi dây thừng mảnh. “Bây giờ đến phần thứ hai.”
Hắn buộc một đầu dây vào chiếc kẹp bên trái, rồi kéo dây lên qua một cái móc trên trần nhà mà Vân vừa mới để ý đến.
“Anh… anh định làm gì?” Vân hỏi, giọng run run.
“Treo đồ lên,” Tuấn nói đơn giản, như thể đang nói về việc treo quần áo.
Hắn buộc đầu dây còn lại vào một quả tạ nhỏ khoảng một ký. “Bây giờ, tôi sẽ thả quả tạ này xuống. Và dây sẽ kéo núm vú của cô lên.”
Vân mở to mắt, kinh hãi. “Không… làm ơn…”
Nhưng Tuấn đã thả quả tạ. Quả tạ rơi xuống, kéo căng sợi dây, và kéo núm vú trái của Vân lên cao.
“Aaaaaaaaa!” Vân gào lên đau đớn.
Cơn đau dữ dội từ núm vú lan tỏa khắp ngực, xuống bụng, lên đến tận óc. Núm vú bị kéo căng đến mức tưởng như sắp đứt khỏi ngực.
“Đau lắm phải không?” Tuấn hỏi với vẻ thích thú. “Nhưng mới chỉ một bên thôi.”
Hắn làm tương tự với bên phải – buộc dây, treo quả tạ. Khi quả tạ thứ hai rơi xuống, cả hai núm vú của Vân đều bị kéo căng lên cao.
Vân gào khóc, thân thể co giật vì đau. Hai quả tạ đung đưa dưới sức nặng của chúng, kéo giật núm vú cô mỗi khi chúng dao động.
“Đẹp quá,” Tuấn nói, ngồi xuống ghế đối diện để ngắm nghía. “Ngực căng, núm vú đỏ ửng bị kéo dài ra. Như hai cái chuông nhỏ.”
Hắn lấy điện thoại ra, chụp vài tấm ảnh. “Lưu lại làm kỷ niệm.”
Vân không còn khóc được nữa. Cơn đau quá lớn, khiến cô gần như tê liệt. Cô chỉ có thể ngồi đó, thở hổn hển, trong khi hai núm vú bị kéo căng đau đớn.
Sau khoảng mười phút (dài như vĩnh cửu với Vân), Tuấn đứng dậy.
“Bây giờ,” hắn nói. “Đến phần thứ ba.”
Hắn tháo quả tạ và dây ra, nhưng vẫn để những chiếc kẹp trên núm vú Vân. Rồi hắn cầm lên một cây nến sáp màu đỏ.
“Cô biết không?” Tuấn nói, thắp sáng cây nến bằng bật lửa. “Sáp nóng chảy rất thú vị. Đặc biệt là khi nhỏ lên da.”
Vân nhìn ngọn lửa trên cây nến, tim như ngừng đập. “Xin… xin đừng đốt tôi…”
“Không phải đốt,” Tuấn nói. “Chỉ là nhỏ sáp thôi. Sáp nóng sẽ làm da cô ửng đỏ, nhưng không cháy.”
Hắn nghiêng cây nến, để sáp nóng chảy nhỏ giọt.
Giọt sáp đầu tiên rơi trúng ngực trái của Vân, ngay dưới chiếc kẹp.
“A!” Vân kêu lên, thân thể giật mình.
Sáp nóng trên da gây cảm giác bỏng rát, nhưng không đau bằng những chiếc kẹp.
“Thấy không?” Tuấn nói. “Chỉ nóng một chút thôi.”
Hắn tiếp tục nhỏ sáp lên ngực Vân – những giọt đỏ rơi xuống da trắng, tạo thành những đốm màu đỏ tươi.
Giọt này đến giọt khác, Tuấn phủ kín ngực Vân bằng những giọt sáp đỏ. Một số giọt rơi gần núm vú, một số rơi xuống bụng.
Vân rên rỉ liên tục, thân thể run lên vì đau và sợ hãi. Mùi sáp nóng chảy hòa với mùi da cháy khét nhẹ.
“Đẹp quá,” Tuấn thì thầm, ngắm nghía tác phẩm của mình. “Ngực trắng với những đốm sáp đỏ. Như một bức tranh trừu tượng.”
Hắn nhỏ thêm vài giọt nữa, rồi mới thổi tắt nến.
“Bây giờ,” Tuấn nói. “Đến phần cuối cùng.”
Hắn dùng tay bóc những giọt sáp đã đông cứng trên ngực Vân. Mỗi lần bóc, da non bên dưới lộ ra, đỏ ửng và nhạy cảm.
“Ơ… đau…” Vân rên rỉ khi Tuấn bóc một giọt sáp gần núm vú.
“Chỉ một chút nữa thôi,” Tuấn nói, tiếp tục bóc.
Khi tất cả sáp đã được bóc ra, ngực Vân đầy những vết đỏ, với hai chiếc kẹp vẫn còn kẹp chặt trên núm vú.
“Bây giờ,” Tuấn nói, tay nắm lấy hai chiếc kẹp. “Tôi sẽ tháo chúng ra.”
Vân thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng sự tra tấn đã kết thúc. Nhưng cô đã lầm.
Tuấn không tháo kẹp ra một cách nhẹ nhàng. Hắn giật mạnh hai chiếc kẹp ra cùng một lúc.
“Aaaaaaaaa!” Vân gào thét, thân thể cong lên vì đau đớn tột cùng.
Cơn đau từ hai núm vú bị kẹp chặt suốt thời gian qua, giờ lại bị giật mạnh, khiến Vân gần như ngất xỉu. Cô thở hổn hển, mắt mờ đi, tai ù đi.
Tuấn đứng đó, cầm hai chiếc kẹp dính máu nhẹ trên đầu. “Ôi, có chút máu. Núm vú cô nhạy cảm quá.”
Vân không trả lời được. Cô chỉ có thể ngồi đó, thở dốc, trong khi ngực đau nhói từng cơn.
Tuấn để hai chiếc kẹp xuống bàn, rồi tiến lại gần Vân. Tay hắn chạm vào ngực cô, vuốt ve nhẹ nhàng trên những vết đỏ.
“Đau lắm phải không?” hắn hỏi, giọng đột ngột trở nên dịu dàng.
Vân gật đầu, nước mắt lại trào ra.
“Nhưng cô phải hiểu,” Tuấn nói, tay vẫn vuốt ve. “Đây là cách tôi thể hiện tình yêu. Tôi thích cô, nên muốn chơi với cô.”
“Đây… đây không phải là tình yêu…” Vân thì thào.
“Là tình yêu theo cách của tôi,” Tuấn nói, cúi xuống hôn lên ngực Vân, ngay chỗ một vết đỏ.
Môi hắn chạm vào da nhạy cảm, khiến Vân rùng mình.
“Bây giờ,” Tuấn nói sau khi ngẩng đầu lên. “Cô có thể về phòng. Nhưng nhớ mặc lại áo sơ mi. Tôi thích nhìn thấy núm vú cô qua lớp vải mỏng.”
Vân đứng dậy, run rẩy mặc lại áo sơ mi đã bị xé toạc. Núm vú đau đớn cọ xát vào vải thô, khiến cô rên lên một tiếng nhỏ.
“Đi đi,” Tuấn nói, quay lại bàn và bắt đầu thu dọn dụng cụ.
Vân đi ra khỏi phòng giải trí, theo người phụ nữ trung niên về phòng mình. Mỗi bước đi, ngực cô lại đau nhói, áo sơ mi cọ xát vào những vết thương.
Về đến phòng, cô ngồi xuống giường, cởi áo sơ mi ra để kiểm tra vết thương. Ngực đầy những vết đỏ từ sáp, núm vú sưng tấy và chảy một chút máu.
Cô nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Nhưng hình ảnh những chiếc kẹp, những giọt sáp nóng, và nụ cười độc ác của Tuấn vẫn ám ảnh cô.
Cô nghĩ đến con trai mình. Nghĩ đến Minh đang trong trại giam. Nghĩ đến lời hứa của ông Sơn và Tuấn – rằng nếu cô chịu đựng ba tháng này, con trai cô sẽ được thả.
“Con ơi,” cô thì thầm vào không gian trống rỗng. “Mẹ có thể chịu đựng. Mẹ sẽ chịu đựng tất cả vì con.”
Rồi cô khóc – không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự bất lực và nhục nhã.
Tối hôm đó, người phụ nữ trung niên mang cơm vào phòng cho Vân. Bữa ăn đơn giản – cơm trắng với thịt kho và rau luộc.
“Ăn đi,” bà ta nói. “Sáng mai anh Tuấn muốn cô mặc áo bà ba.”
Vân gật đầu, cầm đũa lên nhưng không có cảm giác đói. Cô cố ăn vài miếng, rồi để đĩa thức ăn sang một bên.
Đêm đó, Vân ngủ không yên. Cô mơ thấy mình bị treo lên trần nhà bằng những sợi dây buộc vào núm vú, dưới đó là một hồ nước sôi. Tuấn đứng bên cạnh, cười lớn mỗi khi cô kêu đau.
Cô tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm người, tim đập thình thịch. Căn phòng tối om, không có cửa sổ, không có ánh sáng nào lọt vào.
Cô ngồi dậy, ôm lấy ngực đau nhức. “Còn bao lâu nữa?” cô tự hỏi. “Còn bao nhiêu ngày nữa?”
Rồi cô lại nằm xuống, cố gắng ngủ tiếp. Nhưng giấc ngủ không đến. Cô chỉ nằm đó, nhìn lên trần nhà đen tối, chờ đợi bình minh của một ngày mới – một ngày mới với những trò chơi biến thái mới của Tuấn thẹo.
Sáng hôm sau, đúng 7 giờ, cửa lại mở ra. Người phụ nữ trung niên mang vào một bộ áo bà ba màu xanh lam – trang phục truyền thống mà Vân thường mặc ở nhà.
“Mặc vào,” bà ta nói. “Và lần này, không đồ lót.”
Vân gật đầu, cởi áo sơ mi rách nát và mặc áo bà ba vào. Áo bà ba kín đáo hơn áo sơ mi, nhưng vì không có áo lót, ngực cô vẫn lộ rõ qua lớp vải mỏng, đặc biệt là hai núm vú sưng tấy.
“Đi theo tôi,” người phụ nữ nói.
Vân theo bà ta đến phòng giải trí. Hôm nay, Tuấn đang ngồi xem TV, nhưng khi thấy Vân, hắn tắt TV ngay.
“Áo bà ba,” hắn nói với nụ cười. “Trông cô như một cô gái quê hiền lành. Nhưng chúng ta đều biết cô không hiền lành chút nào.”
Hắn đứng dậy, tiến lại gần. “Ngực cô vẫn đau từ hôm qua phải không?”
Vân gật đầu nhẹ.
“Tốt,” Tuấn nói. “Đau thì mới nhớ. Nhớ rằng cô thuộc về tôi.”
Hắn nắm lấy cổ áo bà ba của Vân, kéo nhẹ. “Hôm nay chúng ta sẽ chơi trò nhẹ nhàng hơn. Vì tôi biết ngực cô cần thời gian hồi phục.”
Vân thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảnh giác.
“Chúng ta sẽ xem phim,” Tuấn nói, chỉ vào chiếc TV lớn. “Nhưng không phải phim thường. Là phim… đặc biệt.”
Hắn bật TV lên, và trên màn hình hiện lên cảnh một người phụ nữ bị trói và tra tấn.
“Đây là bộ sưu tập phim của tôi,” Tuấn nói, ngồi xuống ghế sofa và kéo Vân ngồi xuống cạnh hắn. “Tôi thích xem phim về sự đau đớn.”
Vân nhìn màn hình với ánh mắt kinh hãi. Trên đó, một người phụ nữ trẻ bị treo lên, ngực bị kẹp và đánh.
“Đẹp quá phải không?” Tuấn thì thầm vào tai Vân, tay vòng qua eo cô. “Sự đau đớn trên khuôn mặt cô ấy… thật gợi cảm.”
Vân muốn nhắm mắt, nhưng Tuấn ra lệnh: “Mở mắt ra. Xem hết.”
Trong khi xem phim, tay Tuấn không ngừng sờ soạng Vân. Hắn bóp ngực cô qua áo bà ba, véo vào núm vú sưng tấy khiến cô rên lên đau đớn.
“Rên giống cô gái trong phim đi,” Tuấn ra lệnh.
Vân không muốn, nhưng khi Tuấn véo mạnh hơn, cô không kìm được.
“Ơ… đau…”
“Tiếp tục,” Tuấn nói, tiếp tục véo.
Buổi xem phim kéo dài hai giờ. Hai giờ mà Vân phải xem những cảnh tra tấn và bạo hành, trong khi bản thân cũng bị sờ soạng và làm đau.
Khi phim kết thúc, Tuấn tắt TV.
“Bây giờ,” hắn nói. “Đến phần tôi thích nhất.”
Hắn đẩy Vân nằm xuống ghế sofa, cởi áo bà ba của cô ra. Ngực Vân lộ ra, vẫn còn đầy vết đỏ từ hôm qua.
“Tôi sẽ chăm sóc vết thương cho cô,” Tuấn nói, nhưng ánh mắt hắn không phải của người chăm sóc.
Hắn lấy ra một lọ kem nhỏ. “Đây là kem làm dịu. Nhưng trước khi bôi…”
Hắn cúi xuống, liếm lên một núm vú sưng tấy của Vân.
Vân rùng mình, cảm thấy vừa đau vừa… kích thích. Cô ghét cảm giác đó, ghét việc cơ thể mình phản ứng lại sự tra tấn.
“Mm… mặn,” Tuấn nói sau khi ngẩng đầu lên. “Mồ hôi và… nước mắt.”
Rồi hắn bôi kem lên ngực Vân, xoa nhẹ nhàng. Kem mát lạnh làm dịu cơn đau, khiến Vân thở phào nhẹ nhõm.
“Thấy không?” Tuấn nói. “Tôi cũng biết dịu dàng đấy.”
Nhưng sự dịu dàng đó không kéo dài. Sau khi bôi kem xong, Tuấn lại bắt đầu sờ soạng, bóp mạnh vào ngực Vân.
“Cô thuộc về tôi,” hắn thì thầm. “Ba tháng nữa, cô sẽ quen với điều này. Sẽ thích thú với điều này.”
Vân lắc đầu, nước mắt lại trào ra. “Không… tôi sẽ không bao giờ thích…”
“Rồi cô sẽ thấy,” Tuấn nói, đứng dậy. “Bây giờ cô có thể về phòng. Chiều nay chúng ta sẽ chơi tiếp.”
Vân mặc lại áo bà ba, đi về phòng với những bước chân nặng nề. Cô biết rằng sự tra tấn chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
Và cô cũng biết rằng, mỗi ngày trôi qua, một phần nhân tính trong cô cũng dần mất đi, nhường chỗ cho sự cam chịu và tuyệt vọng.
tiếp theo nhựng ngày sau đó Tuấn cho Vân ăn mặc đầy đủ, đẹp, nhẹ nhàn âu yếm Vân hơn như người vợ, nhằm dưỡng thương cho Vân, quan hệ nhẹ nhàn cho Vân lên đỉnh
Thể loại Ntr main bất lực thì dừng luôn đi bác, dạo này loại rác đó nhiều quá. Vào chẳng thấy truyện nào xem dc
đăng tiếp đi ông ơi, lẽ ra phải húp trước mới cho gặp con thì ngon hơn
có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776
Ai đọc xong cho ý kiến dđể đăng chương tiếp theo
Hay tip cốt
có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776