CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

Và Vân biết rằng hành trình ba tháng trong địa ngục của mình vừa bắt đầu.

Một hành trình mà ở đó, thân xác cô sẽ bị hành hạ từ nhẹ nhàng đến mạnh bạo đau đớn – tất cả để trả ơn cho sự giúp đỡ cứu con trai.

Một hành trình mà ở đó, tiếng rên la của cô sẽ hòa vào bóng đêm của vùng biên giới này – tiếng rên la của một người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì con…

Nhà Tuấn thẹo là khu biệt thự sang trọng nằm ngoại ô thị trấn tách biệt dân cư đông đúc, biệt thự có rào là tường xây cao kính từ bên ngoài nhìn vào không thấy, biệt thự có hoa kiểng và cây ăn tar1i được chăm sóc cẩn thận, cô Vân được đàn em Tuấn thẹo dẫn vào tầng hầm của ngôi nhà, tại đây ông Sơn và Tuấn thẹo ngồi tại bàn tiệc rượu, Vân được bố trí ngồi gần tuấn để rót rượu, uống được vài ly tuấn sàm sở Vân, Vân cố tình tar1nh nhưng không dám làm phật ý Tuấn, Tuấn cởi áo và mò bóp vú Vân trước mặc ông Sơn, nút ti, sau 1 Buổi nhậu rượu và ông sơn được trực tiếp “xem phim” thì ông Sơn ra về , đàn em của Tuấn đã gởi cho ông sơn túi màu đen bên trong có hơn 2 tỳ đồng,

Sau 1 buổi hành hạ Vân, Vân được cho về phòng cùng tầng hầm nghĩ ngơi với cơ thể rả rời ngày mai còn phải phục vụ Tuấn thẹo, sáng hôm sau, sau khi được người phục vụ cho ăn sáng, cô Vân được đàn em của Tuấn yêu cầu chỉ được mặc đồ lót màu trắng có ren do Tuấn thẹo chọn dẫn theo đàn em để đi phục vụ Tuấn, hôm nay tuấn thẹo chơi món khác vẫn thích xé quần áo, véo vú, và bắt cô Vân phải bú cu hắn, phía dưới vùng kín của cô là con cu giả điểu khiển từ xa, Tuấn thẹo cầm điển khiển trên tay cho con cu giả run, thụt liên tục làm cho cô vân sướng và bị véo ti liên tục Tôi muốn viết 5 chương, đưa nhiều câu thoại, vào, nhiểu câu biểu cảm rên la của Vân khi bị cưỡng bức, các nhân vật khác cởi áo vân từ từ chi tiết, tôi thích vân mặc áo lót ren, áo bà ba, áo sơ mi trắng, áo véts công sở, hoặc áo dài như đi dạy ở trường, nhiều câu biểu cảm sung sướng của Vân và cảm xúc bị đau đơn

Chương 3: Tầng Hầm Biệt Thự

Chiếc xe máy cũ kỹ của Tuấn thẹo rẽ vào một con đường nhỏ ngoại ô thị trấn, xa dần khu dân cư đông đúc. Vân ôm eo Tuấn một cách miễn cưỡng, thân thể căng cứng, tim đập thình thịch. Mùi thuốc lá và mồ hôi từ Tuấn xộc vào mũi cô, khiến cô buồn nôn.

Sau mười lăm phút đi qua những con đường vắng vẻ, họ dừng lại trước một cánh cổng sắt lớn. Tường xây cao đến ba mét, phía trên có gắn kính màu khiến từ bên ngoài không thể nhìn vào trong. Tuấn bấm chuông, cổng mở ra một cách tự động.

Bên trong là một khu biệt thự sang trọng mà Vân không ngờ tới. Một ngôi nhà ba tầng kiểu Pháp với mặt tiền màu trắng, xung quanh là vườn cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận và những cây ăn trái sum suê. Đèn đường chiếu sáng con đường dẫn vào nhà, tạo cảm giác như một khu nghỉ dưỡng cao cấp hơn là nhà của một tay xã hội đen.

“Xuống xe,” Tuấn ra lệnh, giọng khàn khàn.

Vân vội vàng xuống xe, đứng đó với vẻ bối rối. Tuấn dắt xe vào gara rồi quay lại, ánh mắt đen sì quét từ đầu đến chân Vân.

“Đi theo tôi,” hắn nói, dẫn Vân vào nhà.

Bên trong càng sang trọng hơn ngoài nhìn. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng, đèn chùm pha lê lấp lánh, nội thất bằng gỗ quý. Nhưng Tuấn không dẫn Vân lên tầng trên mà đi về phía cầu thang xuống tầng hầm.

“Chúng ta không ở… ở trên này sao?” Vân hỏi nhỏ, giọng run run.

Tuấn quay lại, nhe răng cười – vết thẹo trên mặt kéo dài khiến nụ cười trở nên ghê rợn. “Cô nghĩ cô là khách quý à? Cô là đồ chơi. Đồ chơi thì ở tầng hầm.”

Vân cúi đầu, nước mắt ứa ra nhưng cô cố kìm lại. Cô theo Tuấn xuống cầu thang gỗ dẫn đến tầng hầm.

Tầng hầm không giống như Vân tưởng tượng – không ẩm thấp hay tối tăm. Đó là một không gian rộng rãi được bài trí như một phòng giải trí sang trọng: sàn trải thảm dày, tường ốp gỗ, đèn âm trần chiếu sáng dịu nhẹ. Ở một góc có bàn bi-a, góc khác có quầy bar đầy đủ rượu mạnh. Nhưng điều khiến Vân rùng mình là ở giữa phòng có một chiếc bàn ăn lớn, và đang ngồi đó chính là ông Sơn.

“Ôi, cô giáo Vân đã đến,” ông Sơn nói với nụ cười mãn nguyện, nâng ly rượu lên. “Đúng giờ quá.”

Tuấn thẹo dẫn Vân đến bàn. “Ngồi đây,” hắn chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình.

Vân ngồi xuống, hai tay siết chặt trên đùi. Cô mặc bộ áo dài màu xanh lá nhạt từ sáng – giờ đã nhàu nát và bẩn thỉu sau hành trình trên xe máy.

“Cô trông mệt mỏi quá,” ông Sơn nói, mắt không rời khỏi ngực Vân. “Tuấn, cho cô ấy uống chút rượu cho ấm người.”

Tuấn gật đầu, rót một ly rượu whiskey đầy đẩy cho Vân. “Uống đi.”

“Tôi… tôi không biết uống rượu,” Vân nói nhỏ.

“Uống!” Tuấn quát, giọng đột ngột trở nên hung dữ.

Vân giật mình, vội nâng ly lên uống một ngụm. Rượu mạnh cháy cổ họng, khiến cô ho sặc sụa.

“Haha, cô giáo không biết uống rượu,” ông Sơn cười lớn. “Nhưng rồi sẽ quen thôi.”

Tuấn rót thêm rượu cho ông Sơn và cho mình. “Nào, chúc mừng cho… sự hợp tác mới.”

Ba ly chạm vào nhau. Vân uống thêm một ngụm nữa, cảm thấy hơi ấm lan tỏa trong người nhưng không xua đi được cảm giác lạnh lẽo trong tim.

“Bây giờ,” ông Sơn nói sau khi uống cạn ly. “Vân, cô phục vụ chúng tôi đi. Rót rượu.”

Vân đứng dậy, cầm chai rượu với những ngón tay run run. Cô rót rượu cho ông Sơn trước, rồi đến Tuấn. Khi cúi xuống rót rượu cho Tuấn, hắn đột nhiên đặt tay lên eo cô.

“Áo dài này đẹp,” Tuấn nói, tay vuốt ve qua lớp vải. “Nhưng dày quá.”

Vân cứng người, nhưng vẫn cố hoàn thành việc rót rượu.

“Ngồi xuống đây,” Tuấn kéo Vân ngồi lại vào ghế, nhưng lần này kéo sát vào người hắn hơn.

Tay Tuấn vòng qua eo Vân, áp sát cô vào người hắn. Vân có thể ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá nồng nặc từ hơi thở của Tuấn.

3.9 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hunter rùa đen

Thể loại Ntr main bất lực thì dừng luôn đi bác, dạo này loại rác đó nhiều quá. Vào chẳng thấy truyện nào xem dc

tienhoang

đăng tiếp đi ông ơi, lẽ ra phải húp trước mới cho gặp con thì ngon hơn

Tomitom

có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776

Tomitom

Ai đọc xong cho ý kiến dđể đăng chương tiếp theo

Hoàng

Hay tip cốt

Tomitom

có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776