CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

“Con không sao,” Minh nói, nước mắt rơi. “Mẹ ơi, con thật sự không biết trong bao là ma túy. Con chỉ nghĩ là bột mì…”

“Mẹ biết,” Vân an ủi, vuốt tóc con. “Mẹ biết con không làm chuyện đó.”

Hai mẹ con nói chuyện được khoảng mười lăm phút dưới sự giám sát của Trọng. Vân hỏi rõ chi tiết, hứa sẽ tìm cách cứu con.

“Thời gian hết rồi,” Trọng nói cuối cùng.

Vân từ biệt con, hứa sẽ quay lại sớm. Rồi cô theo Trọng trở lại phòng làm việc.

“Bây giờ,” Trọng nói khi cửa phòng lại được khóa. “Đến phần… chi phí thủ tục.”

Vân lấy ra năm triệu đồng từ túi. “Đây ạ.”

Trọng nhìn số tiền, rồi nhìn Vân. “Tiền thì quan trọng. Nhưng có thứ khác quan trọng hơn.”

Anh ta tiến lại gần cô. “Cô biết tôi đã phá luật để cho cô gặp con. Tôi đã mạo hiểm sự nghiệp của mình.”

Vân lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào tường.

“Vì vậy,” Trọng nói, hai tay đặt lên vai Vân. “Cô phải trả ơn tôi.”

“Tôi… tôi đã có tiền…”

“Tiền không đủ,” Trọng nói, kéo áo bà ba của Vân ra một lần nữa. “Tôi muốn… thứ khác.”

Áo lại được cởi ra. Rồi áo lót ren trắng lại bị mở khóa.

“Lần này,” Trọng thì thầm, miệng áp vào tai Vân. “Tôi muốn nhiều hơn.”

Anh ta đẩy Vân vào ghế sofa trong phòng. “Nằm xuống.”

Vân do dự, nhưng rồi từ từ nằm xuống. Cô biết mình không có lựa chọn.

Trọng cởi quần áo của mình, để lộ thân hình vạm vỡ của một quân nhân. Rồi anh ta leo lên người Vân.

“Cô giáo Vân,” anh ta nói trước khi đẩy vào. “Cô sẽ nhớ đêm nay.”

Vân nhắm mắt lại khi cảm thấy Trọng đẩy vào. Đau đớn và nhục nhã ùa về. Anh ta không nhẹ nhàng – động tác mạnh bạo, thô thiển.

“Rên lên,” Trọng ra lệnh khi đang động tác. “Cho tôi nghe.”

Vân cắn chặt môi, không muốn.

“Rên!” Trọng hét lên, đẩy mạnh hơn.

“Ơ… ơ…” Vân thều thào, nước mắt chảy dài.

“Tốt,” Trọng gật đầu, tay nắm chặt ngực Vân bóp mạnh. “Tiếp tục.”

Cuộc “trả ơn” kéo dài gần hai mươi phút. Khi Trọng cuối cùng kết thúc, thở hổn hển trên người Vân, cô cảm thấy mình như một cái xác không hồn.

Trọng đứng dậy, mặc lại quần áo. “Cô có thể về.”

Vân từ từ ngồi dậy, mặc lại quần áo với những ngón tay run rẩy.

“Và nhớ,” Trọng nói khi cô sắp ra cửa. “Sáng mai đến gặp ông Sơn – thủ trưởng của tôi. Chỉ có ông ấy mới có thể giúp con cô thoát tội này.”

Vân gật đầu, không nói gì. Cô bước ra khỏi đồn biên phòng dưới ánh trăng non, thân thể đau nhức và tâm hồn tan nát.

Về đến nhà, cô lại tắm gội kỹ lưỡng. Nhưng cảm giác nhơ bẩn không thể rửa trôi. Cô ngồi khóc một mình trong phòng tắm nhỏ, nước mắt hòa với nước từ vòi sen.

Khi nằm trên giường, cô nhìn lên trần nhà đen tối. Con trai cô đang trong trại giam, và cô vừa bị người có quyền cứu con cưỡng bức.

Và cô biết rằng, sáng mai, câu chuyện này sẽ tiếp diễn với một nhân vật mới – ông Sơn.

Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Sáng hôm sau, Vân thức dậy với cơ thể đau nhức và tâm trí rối bời. Cô nhìn vào gương – đôi mắt sưng húp vì khóc, làn da trắng mịn giờ xanh xao, thiếu sức sống.

Cô biết mình phải đến gặp ông Sơn như Thiếu tá Trọng đã dặn. Nhưng trong lòng cô có một cảm giác lo sợ mơ hồ – cuộc gặp này sẽ không chỉ là một cuộc trao đổi thông thường.

Sau khi tắm rửa và ăn sáng qua loa (dù không có cảm giác đói), Vân lại đứng trước tủ quần áo. Lần này cô chọn một bộ áo dài màu xanh lá nhạt – màu của hy vọng, màu của sự sống. Cô hy vọng màu sắc này sẽ mang lại chút may mắn cho mình.

Dưới áo dài, cô lại mặc chiếc áo lót ren trắng – như một sự chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất mà cô có thể đoán trước được.

Trước khi ra khỏi nhà, cô đến trước bàn thờ chồng, thắp ba nén hương.

“Anh ơi,” cô thì thầm, nước mắt lại ứa ra. “Phù hộ cho con trai chúng ta. Phù hộ cho em có đủ sức mạnh để cứu con.”

Không có câu trả lời nào ngoài làn khói hương bay lên quyện vào không gian yên tĩnh của căn nhà nhỏ.

Vân đến đồn biên phòng lúc tám giờ sáng. Lần này không khí khác hẳn – đông người qua lại, các quân nhân bận rộn với công việc hành chính.

“Tôi muốn gặp ông Sơn,” Vân nói với người lính gác cổng.

Người lính nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt có chút gì đó kỳ lạ mà Vân không hiểu được. “Đồng chí Thủ trưởng đang trong phòng làm việc. Đi theo tôi.”

Vân theo người lính vào một phòng làm việc lớn hơn nhiều so với phòng của Thiếu tá Trọng. Trong phòng, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi ngồi sau bàn làm việc lớn bằng gỗ tốt. Ông ta có khuôn mặt nghiêm nghị, mái tóc điểm bạc, và ánh mắt sắc sảo.

“Thưa đồng chí Thủ trưởng,” Vân cúi đầu nhẹ. “Tôi là Vân, mẹ của Minh – cháu bé bị bắt hôm qua.”

Ông Sơn ngẩng đầu lên, nhìn Vân từ trên xuống dưới. Ánh mắt ông ta dừng lại lâu hơn ở những đường cong trên cơ thể cô dưới lớp áo dài.

“Cô giáo Vân,” ông ta nói, giọng trầm và có uy quyền. “Tôi đã nghe Thiếu tá Trọng báo cáo về trường hợp của con cô. Ngồi đi.”

Vân ngồi xuống ghế đối diện, hai tay vẫn siết chặt trên đùi như thói quen khi lo lắng.

“Chuyện của con cô rất nghiêm trọng,” ông Sơn bắt đầu, nhấp một ngụm trà từ chiếc cốc sứ trên bàn. “Năm ký ma túy đá – đó không phải là số lượng nhỏ.”

“Thưa đồng chí Thủ trưởng,” Vân nói, giọng run run nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. “Con tôi thật sự không biết trong bao là ma túy. Cháu chỉ đi vác thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình…”

Ông Sơn gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi ngực Vân. “Tôi hiểu. Nhưng pháp luật thì không quan tâm đến ý định. Chỉ quan tâm đến hành vi và bằng chứng.”

“Xin đồng chí Thủ trưởng…” Vân nước mắt lưng tròng. “Cháu nó mới mười tám tuổi, cuộc đời còn dài…”

“Tôi biết,” ông Sơn ngắt lời. “Và tôi cũng muốn giúp. Nhưng…”

Ông ta dừng lại, đứng dậy và đi vòng qua bàn đến gần Vân. “Nhưng việc này rất phức tạp.”

Ông Sơn đứng ngay trước mặt Vân, ánh mắt soi mói từ trên cao xuống. “Cô biết không? Vụ án này có thể được chuyển sang phía Campuchia xử lý. Và nếu điều đó xảy ra…”

Ông ta dừng lại một cách có chủ ý.

“Nếu điều đó xảy ra thì sao?” Vân hỏi, tim đập thình thịch.

“Thì con cô sẽ phải ra tòa ở Campuchia,” ông Sơn nói chậm rãi. “Và luật pháp Campuchia với tội buôn bán ma túy xuyên biên giới… hình phạt có thể là tử hình hoặc chung thân.”

Vân thốt lên một tiếng nghẹn ngào, mặt tái mét. “Không… làm ơn…”

“Tôi có thể giúp,” ông Sơn nói, tay đặt lên vai Vân. “Nhưng cô phải hiểu – việc này rất rủi ro cho tôi.”

“Tôi hiểu,” Vân nói qua những giọt nước mắt. “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì…”

Ông Sơn mỉm cười – một nụ cười khiến Vân rùng mình. “Bất cứ điều gì?”

Vân gật đầu, nhưng trong lòng cảm thấy một nỗi sợ hãi khôn tả.

“Được rồi,” ông Sơn nói, tay từ vai di chuyển xuống lưng Vân. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần… trao đổi kỹ hơn.”

Ông ta nhìn ra cửa. “Phòng này không riêng tư lắm. Có nhiều người qua lại.”

Rồi ông ta chỉ về phía một cánh cửa nhỏ ở góc phòng. “Đây là phòng nghỉ của tôi. Chúng ta có thể nói chuyện riêng tư hơn ở đó.”

Vân do dự, nhưng ông Sơn đã nắm tay cô kéo đứng dậy.

“Đừng lo,” ông ta nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức ép. “Chỉ là trao đổi thôi.”

Ông Sơn mở cửa phòng nghỉ – một căn phòng nhỏ có giường đơn, tủ quần áo và một chiếc bàn nhỏ. Ông ta kéo Vân vào trong rồi đóng cửa lại.

“Bây giờ,” ông Sơn nói khi cửa đã đóng. “Chúng ta có thể nói thoải mái.”

Ông ta ngồi xuống giường, kéo Vân ngồi xuống bên cạnh.

“Cô giáo Vân,” ông ta bắt đầu, tay lại đặt lên vai cô. “Cô là một người phụ nữ rất… hấp dẫn.”

Vân cứng người. “Thưa đồng chí Thủ trưởng…”

“Gọi tôi là anh Sơn đi,” ông ta ngắt lời. “Khi ở trong phòng này, không cần những nghi thức đó.”

Tay ông Sơn từ vai di chuyển xuống lưng Vân, vuốt ve qua lớp áo dài.

“Áo dài này đẹp,” ông ta nói. “Nhưng nó che khuất quá nhiều.”

“Anh Sơn…” Vân thì thào, muốn đứng dậy nhưng bị giữ lại.

“Để tôi xem,” ông Sơn nói, tay bắt đầu cởi khuy áo dài của Vân từ trên xuống dưới.

Vân nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má. Cô biết điều này sẽ xảy ra – từ khi Thiếu tá Trọng sờ mó cô đêm qua, cô đã biết rằng ông Sơn sẽ không khác.

Khi áo dài được cởi ra, để lộ chiếc áo lót ren trắng bên trong, ông Sơn thở dài một tiếng.

“Ôi,” ông ta thì thầm. “Cô mặc đồ lót ren trắng. Rất… quyến rũ.”

Tay ông Sơn chạm vào ngực Vân qua lớp ren, nắn bóp nhẹ nhàng nhưng đầy dục vọng.

“Ngực cô to quá,” ông ta nói. “Tròn và đầy đặn. Cô giáo mà có thân hình như này thì học sinh khó mà tập trung học được.”

Vân không nói gì, chỉ im lặng chịu đựng.

Ông Sơn với ra sau lưng Vân, tìm khóa áo lót. “Ren này đẹp, nhưng tôi muốn nhìn thấy da thịt thật.”

Khóa áo lót được mở ra. Chiếc áo ren rơi xuống giường, để ngực Vân trần trụi trước ánh mắt soi mói của ông Sơn.

“Đẹp tuyệt vời,” ông ta thì thầm, mắt không rời khỏi ngực Vân. “Da trắng như tuyết, ngực hồng như hoa đào.”

Tay ông Sơn nâng một bên ngực Vân lên, cân nhắc như cân một vật quý.

“Nặng quá,” ông ta nói với giọng thích thú. “Mềm mà săn chắc.”

Rồi ông ta cúi xuống, miệng ngậm lấy núm vú Vân.

Vân rùng mình khi cảm thấy hơi ấm và độ ẩm từ miệng ông Sơn. Lưỡi ông ta liếm quanh núm vú, rồi mút nhẹ.

“Mùi của cô,” ông Sơn nói giữa những cái mút. “Mùi xà phòng thơm và… mùi phụ nữ.”

Ông ta mút một lúc lâu cả hai bên ngực Vân, tay thì vuốt ve eo và hông cô.

“Bây giờ,” ông Sơn nói sau khi ngẩng đầu lên. “Đến phần trao đổi chính.”

Ông ta đứng dậy, cởi quần áo của mình. Ông Sơn không còn trẻ như Thiếu tá Trọng – thân hình có phần phát phì, da bắt đầu nhăn nheo – nhưng ánh mắt dục vọng thì không kém.

“Nghe này, Vân,” ông ta nói khi cởi hết quần áo. “Tôi có thể giúp con cô. Nhưng cô phải hiểu – đây là việc rất rủi ro.”

Vân gật đầu, không dám nhìn thẳng vào ông ta.

“Tôi sẽ sắp xếp để vụ án được xử lý tại Việt Nam,” ông Sơn tiếp tục. “Và tôi sẽ tìm cách giảm nhẹ hình phạt cho con cô.”

“Xin cảm ơn…” Vân thì thào.

“Nhưng,” ông Sơn ngắt lời, tiến lại gần giường. “Cô phải làm một việc cho tôi.”

“Việc gì?” Vân hỏi, dù đã biết câu trả lời.

Ông Sơn leo lên giường, ép Vân nằm xuống. “Cô phải… thỏa mãn tôi.”

Rồi không chờ câu trả lời, ông ta đè lên người Vân.

Lần này khác với Thiếu tá Trọng – ông Sơn không vội vàng, không thô bạo. Ông ta làm từ từ, như thưởng thức từng chi tiết trên cơ thể Vân.

“Da em mềm quá,” ông Sơn thì thầm khi tay vuốt ve khắp người Vân. “Mềm và mịn như nhung.”

Miệng ông ta lại mút ti Vân, trong khi tay thì sờ soạng xuống dưới eo.

Vân nhắm nghiền mắt, cố gắng nghĩ đến con trai mình đang trong trại giam. Cô nghĩ đến khuôn mặt non nớt của Minh, đến những giọt nước mắt của con khi gặp cô qua song sắt.

“Nghĩ đến con trai à?” ông Sơn hỏi như đoán được suy nghĩ của Vân. “Cứ nghĩ đi. Nghĩ đến con trai sẽ giúp em chịu đựng được.”

Rồi ông ta đẩy vào.

Vân kêu lên một tiếng nhỏ – không phải vì đau (dù vẫn có cảm giác đau) mà vì sự xâm phạm quá lớn.

Ông Sơn động tác chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc này. Tay ôm chặt eo Vân, miệng thì thầm những lời khiếm nhã vào tai cô.

“Cô giáo mà ngon thế này,” ông ta nói. “Học sinh mà biết được thì…”

Vân không nghe rõ hết những lời đó. Cô chỉ tập trung vào việc chịu đựng, vào việc nghĩ đến con trai.

Sau khoảng ba mươi phút (dài như ba mươi năm với Vân), ông Sơn cuối cùng cũng kết thúc. Ông ta nằm thở hổn hển trên người Vân một lúc rồi mới lăn ra.

“Tốt,” ông ta nói khi ngồi dậy. “Rất tốt.”

Ông Sơn mặc lại quần áo trong khi Vân vẫn nằm trên giường, thân thể trần truồng và tâm hồn tan nát.

“Có một vấn đề,” ông ta nói khi đã mặc xong quần áo.

Vân ngồi dậy, vội vàng tìm áo lót và áo dài để mặc.

“Nếu muốn an toàn tuyệt đối cho con trai,” ông Sơn tiếp tục. “Cô sẽ cần sự giúp đỡ của một người khác.”

“Ai?” Vân hỏi trong khi mặc áo với những ngón tay run rẩy.

“Một người bạn của tôi – anh Tuấn,” ông Sơn nói. “Người ta gọi anh ta là Tuấn thẹo vì có vết thẹo trên mặt.”

“Tuấn thẹo?” Vân hỏi lại, trong lòng cảm thấy lo sợ.

“Anh ta làm… xã hội đen,” ông Sơn giải thích. “Nhưng có nhiều mối quan hệ ở cả hai bên biên giới. Anh ta có thể dàn xếp để vụ án của con cô được xử nhẹ nhất – có thể chỉ là án treo hoặc cải tạo tại gia.”

Vân cảm thấy một tia hy vọng le lói. “Thật sao?”

“Thật,” ông Sơn gật đầu. “Nhưng anh ta sẽ không giúp miễn phí.”

“Cần bao nhiêu tiền?” Vân hỏi, dù biết mình không còn nhiều tiền.

Ông Sơn cười – một nụ cười khiến Vân rùng mình. “Không phải tiền.”

“Vậy là…” Vân không dám hỏi tiếp.

“Anh Tuấn thích… phụ nữ,” ông Sơn nói thẳng. “Đặc biệt là phụ nữ có học như cô.”

Vân im lặng, tim như ngừng đập.

“Nếu cô đồng ý,” ông Sơn tiếp tục. “Cô sẽ phải ở lại nhà anh Tuấn ba tháng. Để… hầu hạ anh ta.”

“Ba… ba tháng?” Vân thốt lên.

“Đúng,” ông Sơn gật đầu. “Ba tháng để đổi lấy sự an toàn của con trai cô.”

Ông ta tiến lại gần Vân, tay vuốt má cô. “Và trong ba tháng đó, cô phải làm mọi điều anh ta yêu cầu. Mọi điều.”

Vân run rẩy toàn thân. Ba tháng? Làm mọi điều anh ta yêu cầu?

“Nếu không,” ông Sơn nói, giọng trở nên nghiêm nghị. “Tôi sẽ chuyển vụ án này sang Campuchia. Và khi đó… con trai cô sẽ phải đối mặt với án tử hình.”

Vân nhìn ông Sơn với ánh mắt tuyệt vọng. Cô biết mình không có lựa chọn nào khác.

“Ngoài ra,” ông Sơn nói thêm, chỉ vào chiếc áo lót ren trắng mà Vân vừa mặc xong. “Tôi sẽ giữ chiếc áo lót này làm… kỷ niệm.”

Ông ta với lấy chiếc áo lót từ tay Vân.

“Như một vật đảm bảo,” ông Sơn giải thích với nụ cười độc ác. “Để cô không thay đổi ý định.”

Vân nhìn chiếc áo lót ren trắng – kỷ vật cuối cùng từ ngày cưới – bị ông Sơn giấu vào túi áo.

“Cô có ba ngày để suy nghĩ,” ông Sơn nói khi mở cửa phòng nghỉ. “Nhưng tôi khuyên cô nên đồng ý. Đó là cách duy nhất để cứu con trai.”

Vân bước ra khỏi phòng với những bước chân không vững. Cô đi qua hành lang đồn biên phòng dưới ánh mắt soi mói của những người lính gác.

Ra đến cổng, cô nhìn lên bầu trời xanh thẳm mà cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ quanh mình.

Ba tháng ở với Tuấn thẹo? Làm mọi điều anh ta yêu cầu?

Và chiếc áo lót ren trắng – kỷ vật cuối cùng của cuộc hôn nhân hạnh phúc ngắn ngủi – giờ nằm trong túi áo của ông Sơn.

Về đến nhà, Vân không khóc như đêm qua. Cô chỉ ngồi im trong phòng khách nhỏ, nhìn ra cửa sổ với ánh mắt vô hồn.

Cô nghĩ đến Minh – đứa con trai duy nhất của cuộc đời cô. Nghĩ đến khuôn mặt non nớt của con khi còn bé. Nghĩ đến những năm tháng nuôi con một mình sau khi chồng mất.

Rồi cô nghĩ đến ba tháng sắp tới – ba tháng làm nô lệ tình dục cho một tên xã hội đen.

Nhưng rồi cô nghĩ đến án tử hình mà Minh có thể phải đối mặt ở Campuchia.

Và trong tim người mẹ đó, không có sự lựa chọn nào khác ngoài hy sinh.

Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Mở tủ quần áo, cô nhìn những bộ áo dài thanh lịch mà cô thường mặc đi dạy – biểu tượng của sự thanh cao mà giờ chỉ là ký ức xa xôi.

Rồi cô nhìn vào gương – khuôn mặt xinh xắn với làn da trắng mịn, thân hình đầy đặn với ngực to tròn mà bao người khen ngợi.

Giờ đây, thân hình đó sẽ là công cụ để cứu con trai.

Ba ngày sau, Vân quay lại đồn biên phòng và đồng ý với đề nghị của ông Sơn.

“Thông minh,” ông Sơn nói với nụ cười mãn nguyện. “Tối nay anh Tuấn sẽ đến đón cô.”

Vân gật đầu, không nói gì.

Khi mặt trời lặn và bóng tối bao phủ thị trấn biên giới nhỏ bé, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng trước cổnh nhà Vân.

Người đàn ông trên xe khoảng bốn mươi tuổi, mặt có một vết thẹo dài từ má trái đến cằm – Tuấn thẹo.

“Cô giáo Vân?” anh ta hỏi với giọng khàn khàn.

Vân gật đầu.

“Lên xe,” Tuấn thẹo ra lệnh ngắn gọn.

Vân leo lên xe sau anh ta, hai tay ôm eo một cách miễn cưỡng.

Xe chạy vào màn đêm, đi về phía những con đường vắng vẻ ngoại ô huyện.

3.9 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hunter rùa đen

Thể loại Ntr main bất lực thì dừng luôn đi bác, dạo này loại rác đó nhiều quá. Vào chẳng thấy truyện nào xem dc

tienhoang

đăng tiếp đi ông ơi, lẽ ra phải húp trước mới cho gặp con thì ngon hơn

Tomitom

có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776

Tomitom

Ai đọc xong cho ý kiến dđể đăng chương tiếp theo

Hoàng

Hay tip cốt

Tomitom

có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776