Chuyện Thằng Long – Update Chương 92

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Thằng Long – Update Chương 92

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 24/05/2026

CHƯƠNG 68

Cô Nguyễn Thục Quyên thường đi siêu thị vào lúc ba giờ chiều, khi nhân viên siêu thị đã chất hàng mới lên kệ và cô đã lo xong bữa trưa cho cả gia đình.

Cô ăn mặc rất giản dị và kín đáo, tuy nhiên bộ quần áo quê mùa không che giấu được gương mặt khả ái cực kỳ nữ tính.

Năm xưa chồng cô theo đuổi mãi cô mới nhận lời, nhận lời xong thì toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, bỏ cả việc tụ tập với các bạn nữ thời cấp 3 và sinh viên.

Hôm đó cô đi chợ lúc ba giờ chiều, đúng như thói quen thường lệ. Cô dạo qua ngăn rau, lật giở vài mớ rau muống xem có bó nào tươi mới không. Còn đang lúi húi, bỗng thấy dưới chân bị nhột, vội cúi xuống xem thì nhìn thấy một con chó nhỏ bị tật ở chân nên cứ đi lại một cách khập khiễng.

Cô thấy nó đáng yêu và đáng thương quá, reo lên một tiếng, bế lên nựng.

– May quá, tìm thấy nó rồi. Em cứ sợ nó đi lạc.

Cô ngoảnh đầu lại, thấy một thanh niên cực kỳ đẹp trai và cao lớn đang nhìn mình, trong thoáng chốc khi hai mắt chạm nhau, trái tim cô bỗng đập loạn nhịp. Anh chàng này trông quyến rũ quá, tưởng đâu nam thần giữa đời thực, hơn nữa không chỉ mỗi gương mặt mà các chi tiết khác cũng cực kỳ ấn tượng. Lưng thẳng, vai rộng, cử chỉ đầy vẻ tự tin mà không phô trương quá mức khiến người ta ghét, quần áo phối màu tinh tế rất hợp với cơ thể.

Long thấy cô thể hiện vẻ luống cuống mất tự nhiên, hiểu ngay rằng bao công sức bỏ ra đã phát huy hiệu quả, nó đã thành công bước đầu rồi.

Để chuẩn bị cho cuộc gặp hôm nay, Long đã nhờ bác gái Lê Cẩm Tú mời đến nhà chuyên gia phục trang để tư vấn cách ăn mặc, chải tóc, nước hoa sao cho thật tự nhiên, duyên dáng mà vẫn bóng bẩy hoa mỹ, lại nhờ bác nó chỉ bảo cách đi đứng sao cho thật phong thái và hiên ngang. Nó mất hàng giờ đồng hồ chuẩn bị chỉ để gây ấn tượng ban đầu sâu đậm nhất trong mắt cô Quyên.

Cuộc gặp gỡ như thể tình cờ, trên thực tế lại là hệ quả của một kế hoạch được lập trình kỹ lưỡng bởi các nhà chuyên môn giỏi nhất cả nước trong lĩnh vực của họ, mục đích không gì hơn ngoài việc chinh phục cô Quyên và thò bàn tay thèm khát vào trong quần cô.

Cô Quyên nào ngờ mình bị tấn công theo kiểu đấy. Lúc nhìn thấy Long rực rỡ như Mặt Trời, gương mặt buồn tẻ bỗng ửng đỏ, máu nóng sôi lên, lồn thấy hơi ươn ướt.

Cô quên bẵng mình đã có chồng, đầu óc choáng váng không còn tỉnh táo nữa.

Long cười nói:

– Con Bơ bị tật ở chân từ lúc mới sinh nên toàn phải bế, lúc nãy em lơ là một cái nó đã bò đi mất, may có chị giữ lại.

– Con chó tên là Bơ à?

– Vâng.

– Dễ thương quá.

Con chó nhận vai diễn bất đắc dĩ, nhưng lại là một nước cờ rất cao tay.

Long đến tận trung tâm giải cứu vật nuôi mới tìm ra được con chó này, nó đã bỏ rất nhiều tiền để chuộc về.

Hai người lạ không thân thích rất khó để bắt chuyện và câu chuyện cũng gượng gạo mất tự nhiên, nhưng đưa một con chó con bị què chân vào giữa, tự nhiên họ có chung một chủ đề bàn thảo và hai người bỗng cảm giác như quen thân đã lâu.

Nhờ con chó tội nghiệp ấy mà Long được đứng rất gần với Quyên, bàn tay hai người cùng nghịch con chó nhỏ, thỉnh thoảng lại chạm vào nhau, mỗi lần như thế sắc mặt của Quyên lại hơi đỏ.

Cô cảm thấy quý mến chàng trai lạ mặt này. Anh chàng trẻ tuổi hơn cô nhiều nhưng đẹp trai, tràn đầy sức sống, tử tế, chân thành và dường như cực kỳ tâm lý. Được như thế có lẽ vì anh ấy cũng yêu chó giống mình.

Cô quên bẵng chuyện mua thức ăn. Dẫu sao thì trong nhà vẫn còn nhiều đồ ăn chưa dùng đến, cô chỉ đi chợ như một thói quen mà thôi.

– Trong nhà em còn mấy con chó như thế này. Chúng nó thèm được chăm sóc lắm mà em chỉ có một mình. Chị có muốn đến chơi không?

Quyên vuốt mái tóc, cảm thấy hơi xấu hổ trước lời mời đường đột, nhưng nỗi tò mò và cảm giác thích được vuốt ve những con chó kém may mắn đã thôi thúc cô nhận lời:

– Nhà em ở đâu? Xa quá chị không đến được.

– Ở ngay bên kia đường thôi.

– Ồ, tiện quá.

Long đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê mặt bằng cho hai ngày. Cũng may nó giàu, đúng là một khi đã giàu rồi thì nhiều cơ hội mở ra đón chờ lắm.

Quyên bế con chó, theo Long sang căn nhà đối diện siêu thị.

Căn nhà nhỏ nhưng rất ấm cúng, trang trí theo kiểu mà Quyên rất thích.

Bốn con chó nhỏ, hết thảy đều bị què chân, xồ ra chào cô. Cô vội ngồi xuống, chơi với chúng. Chúng thật đáng yêu và lành, nhưng trong đó có một con đặc biệt nhút nhát, không chịu để cô bế mà cứ nép vào góc tường.

Quyên thích nó quá, nựng mãi.

Long liền bảo:

– Con này tên Bim, nhát lắm. Phải có chủ cũ kết nối mới dám cho người lạ bế.

Long khéo léo ngồi từ phía sau, cánh tay dài vươn ra, cầm tay Quyên bế con chó lên. Con chó được Long cho phép, nằm yên chịu trận. Quyên vui quá, nghịch chó mãi, phải vài phút sau mới nhận ra Long vẫn ôm lấy mình từ phía sau. Ngực nó áp vào lưng cô, cánh tay gần như ôm trọn với thân hình cô. Nhưng cử chỉ của nó rất tự nhiên, các dẫn dắt và động chạm cũng rất tinh tế làm cô không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy nhen nhóm một khao khát kỳ lạ mang tính bản năng.

Dục vọng đang thiêu đốt cô, làm cô run rẩy.

Long nói, cũng không rõ nói điều gì, chỉ biết rằng khoảng cách giữa môi nó với cổ cô chỉ cách nhau vài milimet. Quyên có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng của nó phả lên cổ cô. Hai mắt cô hơi nhắm lại, chân co quắp, đầu bất giác ngả vào cổ nó.

Lúc bàn tay nó đặt lên mu lồn ướt nhẹp của cô thì cô bừng tỉnh. Thế này không được. Mọi chuyện đi quá xa rồi. Cô thậm chí còn không biết nó tên gì. Cô có chồng và cô đang hạnh phúc với cuộc sống của mình, cô không thể vì một chàng trai lạ mặt mà phá vỡ cuộc sống tươi đẹp ấy.

Cô vùng dậy, bỏ chạy ra khỏi căn nhà mà Long thuê. Nước nhờn chảy túa từ lồn cô xuống đùi, cảm giác kích thích đầy tội lỗi.

3.4 9 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tứ Quí

Truyện quá hay tác ơi
Mong tác úp tiếp

Đúc láp dô mẹ

Bộ nầy mới cháp 1 mà húp mẹ rồi nhanh nhỉ