Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 16

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 16

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Như Quỳnh vỗ nhẹ lên mu bàn tay Duy Lâm: “Mau đi gọi em gái ra ăn cơm đi con. Lâu thế mà vẫn chưa thấy tăm hơi đâu, không biết lại đang ở trong phòng ngủ nghịch ngợm cái gì nữa.”

“Vâng ạ.” Duy Lâm đáp một tiếng, liền đi đến trước cửa phòng của Tuyết rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Điều cậu không ngờ tới chính là, Tuyết lúc này đang ngồi ngay mép giường, đôi chân thon dài trắng muốt duỗi thẳng ra. Cô nhóc đang ôm chặt một bên bàn chân nhỏ nhắn của mình vào lòng, cúi đầu xuống hít hà mùi hương trên đó.

“Á!” Tuyết vừa nhìn thấy Duy Lâm liền hét lên một tiếng kinh hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ bừng lên như gấc chín: “Anh Duy Lâm! Sao anh vào phòng em mà không thèm gõ cửa hả?!”

“Anh đã kịp nhìn thấy gì đâu nào?”

Duy Lâm không nhịn được cười. Hóa ra cô em gái kế vẫn cứ để tâm đến câu nói đùa lúc nãy của cậu về việc “chân hôi” nên mới trốn vào đây kiểm tra. Cậu tiếp tục trêu chọc: “Vào phòng em gái mà anh còn phải gõ cửa nữa cơ à?”

“Trời ơi, xấu hổ chết mất thôi, em không sống nổi nữa mất!” Tuyết vùi chặt mặt vào gối, cả người lăn lộn qua lại trên giường như con cá mắc cạn: “Anh Duy Lâm, tất cả là tại anh hết, em ghét anh chết đi được!”

“Thôi được rồi, mau ra ăn cơm đi cô nương.” Duy Lâm đi tới gõ nhẹ vào đầu cô nhóc một cái.

Tuyết bật dậy túm chặt lấy cánh tay cậu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm đầy vẻ đe dọa: “Cấm anh không được hé răng nói chuyện này ra ngoài đấy nhé!”

“Được rồi, được rồi, anh hứa mà.” Duy Lâm phì cười xoa xoa mái tóc cô: “Mau đi ăn cơm thôi, mẹ đang đợi ngoài kia kìa.”

Tuyết lúc này mới chịu miễn cưỡng, hậm hực bước theo sau Duy Lâm ra bàn ăn.

“Sao hai đứa làm gì trong đó mà lâu thế mới chịu ra?” Như Quỳnh nghi hoặc ngước lên hỏi. Bà vừa hỏi vừa nhẹ nhàng múc một thìa cháo hải sản đưa lên miệng nếm thử, từng cử chỉ và động tác đều toát lên vẻ thanh nhã, quý phái đầy quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.

Duy Lâm vừa định mở miệng, không ngờ Tuyết đã nhanh chóng đưa bàn tay nhỏ nhắn bịt chặt miệng cậu lại, vẻ mặt hốt hoảng và cấp bách: “Không được nói!”

Như Quỳnh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô con gái, khẽ lắc đầu cười: “Hai anh em con có bí mật gì mà còn phải giấu cả mẹ thế?”

“Dù sao thì cũng không được nói!” Tuyết hậm hực, hai tay vẫn giữ chặt miệng Duy Lâm, đôi mắt long lanh trừng trừng nhìn cậu đầy đe dọa.

“Rồi rồi, không nói thì không nói, mau bỏ tay ra ăn cơm đi.”

“Chẳng ngon tí nào.” Tuyết bĩu môi đánh giá, nhưng lại nói thêm: “Nhưng mà anh Duy Lâm này, tay nghề của anh tiến bộ khá nhiều đấy.”

Dù mở miệng chê bai là vậy, nhưng cô nhóc vẫn cắm cúi ăn vô cùng ngon lành.

“Không ngon mà sao ăn nhanh thế hả tiểu thư?” Duy Lâm bật cười, cậu bóc một con tôm hùm rồi ân cần đưa đến bên miệng Như Quỳnh.

Như Quỳnh khẽ hé đôi môi đỏ mọng quyến rũ, nhấm nháp nhẹ vài cái rồi chậm rãi nuốt xuống.

“Em cũng muốn ăn!” Tuyết thấy vậy liền hùng hổ đòi phần. Vì tranh giành đồ ăn với mẹ mà cô nhóc càng thêm hăng hái, ăn uống vô cùng vui vẻ.

“Hai đứa ăn chậm thôi. Tuyết ăn xong nhớ rửa bát đấy nhé.” Như Quỳnh khẽ đứng dậy dặn dò. Mỗi ngày vào khung giờ này, bà đều dành thời gian để tập một số bài thể dục dưỡng sinh giữ dáng.

“Anh Duy Lâm, cơm anh nấu ngon thật đấy.” Tuyết vừa ăn vừa tấm tắc khen, đây là một trong những lần hiếm hoi cô nhóc chịu mở miệng khen ngợi anh trai kế của mình.

Đôi môi đỏ mọng của cô nhóc nhai nhóp nhép không ngừng, chẳng bao lâu sau, đĩa tôm hùm sốt cay gần như đã bị một mình cô xử lý sạch sẽ.

Duy Lâm mỉm cười, rút một tờ khăn giấy rồi nhẹ nhàng lau khóe miệng còn dính chút dầu mỡ cho em gái:

“Mẹ dạ dày không được tốt, lại suốt ngày bận rộn công việc chẳng chịu chú ý đến chuyện ăn uống. Anh lo cho sức khỏe của mẹ nên mới tự mày mò xem video, đọc thêm sách nấu ăn để học hỏi, nấu nhiều rồi tự nhiên sẽ ngon thôi.”

Tuyết đang nhai một miếng sườn cừu, khuôn miệng nhỏ nhắn vừa nhai vừa nói không rõ chữ: “Chẳng trách mẹ lại thiên vị anh đến thế, học thì giỏi, người lại đẹp trai, đã vậy còn nấu ăn ngon nữa chứ…”

“Mẹ đâu có thiên vị.” Duy Lâm gõ nhẹ lên đầu em gái một cái: “Mà cuối cùng em cũng chịu thừa nhận anh trai mình là đẹp trai rồi à?”

“Có nói hồi nào, anh nghe lầm rồi?” Tuyết dùng đầu lưỡi liếm nhẹ đôi môi dính chút nước sốt, ánh mắt vẫn dán chặt vào đĩa tôm hùm sốt cay đã gần cạn sạch.

“Mau húp cháo đi, để lâu là nguội hết bây giờ.” Duy Lâm lên tiếng thúc giục.

Cô nhóc ngoan ngoãn cúi đầu, vừa dán mắt vào màn hình điện thoại vừa chậm rãi húp cháo hải sản.

“Có chuyện gì thế? Xem cái gì mà chăm chú vậy?” Nhìn Tuyết dùng ngón tay còn dính đầy dầu mỡ quẹt quẹt lên màn hình điện thoại, Duy Lâm không nhịn được mà hỏi.

“Tụi bạn em nhỏ Trânhẹn ngày mai đi chơi ở phố đi bộ Nguyễn Huệ đấy, anh có đi cùng không?” Tuyết ngẩng đầu lên hỏi.

Đúng lúc này, điện thoại của Duy Lâm cũng khẽ rung lên rồi sáng màn hình. Cậu lướt xem tin nhắn xong, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười: “Anh không đi đâu, mấy đứa toàn là nữ sinh với nhau, anh đi theo làm gì chứ?”

“Thì cứ đi cùng đi mà, dù sao cũng là bạn em cả.” Tuyết mở lời rủ rê thêm lần nữa.

“Thôi bớt diễn đi cô nương, anh còn lạ gì cái ý đồ của em nữa. Lát nữa anh chuyển tiền cho.” Duy Lâm ngay lập tức đi guốc trong bụng em gái, mỉm cười bóc trần cái đuôi nhỏ của cô. Vì lo lắng cho thành tích học tập của con gái nên Như Quỳnh quản lý tiền tiêu vặt của Tuyết vô cùng nghiêm ngặt.

“Duyệt luôn!” Tuyết nghe vậy thì mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa đầy mãn nguyện.

Tuyết không nén nổi sự phấn khích, lao đến hôn “chụt” một cái rõ mạnh lên má Duy Lâm: “Em biết ngay anh Duy Lâm là tốt nhất trên đời mà!”

“Vậy thì phiền anh trai yêu quý rửa luôn bát đũa hộ em nhé!”

Nói đoạn, cô nhóc liền lách mình như một làn khói, chạy tót về phòng ngủ, động tác nhanh nhẹn đến mức khó tin để lại Duy Lâm đứng trơ trọi giữa phòng ăn.

Duy Lâm đưa tay sờ lên vết hôn còn hơi ươn ướt trên má, ngẩn người hồi lâu vẫn chưa hoàn toàn định thần lại. Trong ký ức của cậu, hồi còn nhỏ Tuyết rất thích bám lấy cậu để làm nũng, ôm hôn quấn quýt không rời. Chỉ là sau khi bước vào tuổi dậy thì, không biết là vì sự e thẹn của thiếu nữ hay vì rào cản vô hình của mối quan hệ anh em kế, đã lâu lắm rồi cô mới lại có hành động thân mật đột ngột với cậu như thế này.

Trong lòng Duy Lâm thầm dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Đổi lại một nụ hôn của cô em gái nhỏ thì bữa cơm vất vả này nấu cũng thật bõ công. Suy cho cùng, cậu khá tận hưởng cảm giác được Tuyết tin tưởng và dựa dẫm vào mình.

Sau khi thu dọn bãi chiến trường trên bàn ăn và rửa sạch bát đũa, Duy Lâm quay trở về phòng ngủ của mình để tắm nước nóng. Phòng của cậu và Tuyết nằm cạnh nhau, ban công hai phòng thông nhau và cả hai dùng chung một nhà tắm lớn ở giữa.

Tiếng máy giặt ngoài ban công đang quay đều đều không ngừng nghỉ. Ánh mắt Duy Lâm vô tình lướt qua chiếc giỏ đựng đồ bẩn, bên trong vẫn còn bộ đồ lót màu trắng tinh khôi mà Tuyết vừa mới thay ra hồi nãy.

“Đúng là đồ lười biếng, đồ lót của mình mà cũng chẳng thèm tiện tay vò qua một chút.”

Cậu khẽ lầm bầm càu nhàu, nhưng rồi cũng chỉ biết lắc đầu, ném quần áo bẩn của mình vào chung một giỏ.

“Cộc, cộc, cộc…”

“Anh Duy Lâm ơi, sao anh lại khóa cửa nhà tắm thế?” Giọng của Tuyết từ phía bên kia cửa phòng truyền vào.

“Anh đang tắm.” Duy Lâm nói vọng ra.

Cậu dùng chiếc khăn bông lau qua mái tóc còn ướt sũng, sau đó chỉ tùy tiện quấn một chiếc khăn tắm bản lớn quanh hông để che đi phần hạ bộ. Cậu vặn khóa mở cửa phòng ra, nhìn cô em gái đứng ngoài rồi hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Tuyết vẫn mặc chiếc áo hai dây nhỏ cùng chiếc quần đùi bó sát, để lộ vòng eo thon gọn cùng đôi chân thon dài miên man, trông vô cùng mát mẻ và quyến rũ.

Nhìn thấy Duy Lâm lúc này chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông, khuôn mặt xinh xắn của cô nhóc bỗng chốc đỏ ửng lên. Thế nhưng Tuyết không hề né tránh, cô bước thẳng vào phòng cậu, tiện tay vỗ vỗ vào cơ bụng săn chắc của Duy Lâm rồi tấm tắc cảm thán: “Không ngờ anh cũng có sáu múi đấy nhé, được của ló!”

“Thế em tưởng bụng anh tự nhiên mà đẹp, tập không công à?” Duy Lâm tiện tay đóng cửa phòng ngủ lại, liếc nhìn cô em gái kế: “Bình thường không có việc gì thì chẳng bao giờ thèm tìm đến anh, có chuyện gì thì nói thẳng ra đi xem nào.”

Tuyết không đáp lời ngay, trái lại cứ dòm ngó lung tung khắp phòng cậu, ngắm nghía không ngừng nghỉ như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Bị dở hơi à? Nhìn cái gì mà nhìn thế? Phòng anh mà em sang ít lắm đấy hả?!” Duy Lâm không nhịn được mà hỏi tiếp: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Thật ra cái cửa phòng ngủ này đối với Tuyết vốn dĩ chỉ để làm cảnh. Ngay cả khi cậu có khóa chặt cửa chính lại, cô nhóc cũng có thể từ phía ban công thông nhau mà nghênh ngang bước vào phòng cậu bất cứ lúc nào.

Nghe Duy Lâm gặng hỏi, Tuyết hiếm hoi lắm mới chịu giữ im lặng. Cô nhóc ngồi xuống mép giường, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi, cử chỉ có chút khép nép và e thẹn, khác hẳn với vẻ đanh đá, bướng bỉnh thường ngày.

“Sao thế? Có gì thì cứ nói đi chứ.” Duy Lâm khẽ xoa xoa cái đầu nhỏ của em gái rồi ngồi xuống bên cạnh cô: “Anh là anh trai em mà, có chuyện gì không thể nói với anh sao? Hay là ở trường mới có đứa nào bắt nạt em?”

Tuyết lắc đầu nguầy nguậy: “Em đi bắt nạt người khác thì có chứ ai bắt nạt được em.”

“Cái này thì anh tin thật.” Duy Lâm phì cười.

Cô nhóc do dự mãi một hồi lâu, hai ngón tay bứt rứt gấu áo, lúc này mới lí nhí ngập ngừng hỏi nhỏ: “Anh Duy Lâm… chân của em… thực sự thối lắm ạ?”

Duy Lâm hơi ngẩn người ra, mất vài giây không kịp phản ứng trước câu hỏi ngây ngô của cô em gái, sau đó cậu không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Sao em vẫn còn để bụng chuyện đó thế hả? Anh chỉ thuận miệng nói đùa trêu em thôi mà.”

“Thật không?” Tuyết nhìn tôi bằng ánh mắt nửa tin nửa ngờ, đôi mi còn vương chút nước.

“Tự em ngửi chẳng phải là biết ngay sao?” Tôi phì cười, định đứng dậy đi tìm máy sấy để làm khô mái tóc còn đang nhỏ nước.

Nhưng Tuyết bỗng nắm chặt lấy cổ tay tôi, giọng nói trở nên nghẹn ngào và đầy ủy khuất: “Em… em không ngửi ra được mùi gì cả.” Trong giọng nói của cô nhóc thậm chí còn mang theo một chút nức nở, như thể đây là một vấn đề vô cùng trọng đại.

“Sao lại khóc rồi? Anh chỉ đùa một chút thôi mà.” Tôi vội vàng ngồi xuống lại, cuống quýt an ủi: “Từ khi nào mà em gái bướng bỉnh của anh lại dễ rơi nước mắt thế này?”

Bờ vai Tuyết run lên từng hồi, cô nhóc lí nhí: “Tại… chẳng phải tại em sợ anh sẽ ghét bỏ em sao.”

“Từ nhỏ đến lớn, có bao giờ anh ghét bỏ em đâu?” Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên trán em. Mùi hương thanh khiết, dịu ngọt đặc trưng của thiếu nữ tỏa ra từ người Tuyết vô cùng dễ chịu. Nó hoàn toàn khác biệt với mùi hương nồng nàn, quyền quý của mẹ Như Quỳnh, nhưng cả hai đều là những liều thuốc độc ngọt ngào khiến người ta dễ dàng say đắm.

Tuyết bĩu môi không nói lời nào, rõ ràng là vẫn đang chìm đắm trong sự tự hoài nghi bản thân.

Lúc này, ánh mắt tôi lại không tự chủ được mà rơi xuống đôi bàn chân ngọc ngà đang co lại dưới lớp quần đùi ngắn của em. Dáng chân thon thả, nhỏ nhắn, làn da trắng ngần mịn màng đến mức dường như có thể nhìn thấy những mạch máu mờ ảo bên dưới, chẳng khác nào một kiệt tác nghệ thuật hoàn hảo nhất.

Chỉ một ánh nhìn thôi, những dục vọng đen tối vốn dĩ đã bị kiềm nén bấy lâu nay lại bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt.

Tôi thầm nghĩ, nếu Tuyết dùng đôi bàn chân linh lung này kẹp lấy “gậy thịt” của tôi mà xoa nắn, mơn trớn qua lại, thì cảm giác đó chắc chắn sẽ khiến tôi sướng đến tận mây xanh. Trong đầu tôi thậm chí còn hiện lên một viễn cảnh điên rồ hơn: Cả mẹ và Tuyết cùng duỗi đôi chân dài miên man, dùng đôi bàn chân đẹp đẽ kia thay phiên nhau giẫm lên, vuốt ve, thực hiện màn “khẩu giao bằng chân” đầy kích thích cho mình.

Càng nghĩ, luồng điện nóng hổi càng chạy dọc sống lưng. Tôi không kìm lòng được mà đưa tay nắm lấy đôi chân thon nhỏ của Tuyết, đặt vào lòng bàn tay rồi tỉ mỉ ngắm nhìn. Càng nhìn càng thấy đôi bàn chân ngọc ấy quyến rũ đến lạ kỳ. Đỉnh điểm của sự mê muội, tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy nóng bỏng lên mu bàn chân trắng nõn của em.

Đôi mắt đào hoa của Tuyết mở to hết cỡ, nhìn tôi đầy lúng túng. Trong ánh mắt ấy tràn ngập những cảm xúc hỗn loạn: có lo lắng, có kinh ngạc, và dường như còn có cả một chút thẹn thùng khó tả của một thiếu nữ lần đầu chạm ngõ những cảm xúc lạ lẫm.

Tuy nhiên, Tuyết không hề giãy giụa, cứ để mặc cho tôi nhẹ nhàng nâng niu đôi bàn chân đẹp đẽ của mình trong lòng bàn tay.

“Anh… anh đang làm cái gì thế?” Cuối cùng, cô nhóc vẫn không nhịn được mà cất tiếng hỏi, giọng nói run rẩy đầy vẻ nũng nịu xen lẫn sự hoang mang tột độ.

Nhìn dáng vẻ thẹn thùng, gương mặt ửng hồng xinh đẹp của em gái ngay trước mắt, tôi bỗng cảm thấy bản thân lúc này sở hữu một sự can đảm chưa từng có, một thứ dũng khí đen tối đang thôi thúc tôi bước qua ranh giới.

“Chẳng phải em lo anh ghét bỏ em sao?” Tôi không dừng lại, tiếp tục đặt những nụ hôn nóng bỏng lên mu bàn chân mịn màng của em: “Anh chỉ đang muốn chứng minh cho em thấy, anh không những không ghét bỏ, mà còn rất yêu thích từng tấc da thịt này của em.”

“A… nhưng mà… như vậy kỳ lạ quá.” Nhịp thở của Tuyết bỗng trở nên dồn dập hơn bao giờ hết, những tiếng thở dốc khe khẽ thoát ra từ đôi môi nhỏ nhắn.

Nửa thân trên của em nằm mềm nhũn trên giường, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Đôi chân dài trắng muốt cố gắng giơ lên trước mặt tôi, bàn chân ngọc thon thả vì lơ lửng giữa không trung mà không tự chủ được mà khẽ run rẩy theo từng nhịp tim đập loạn. Bầu không khí mờ ám, đặc quánh dục vọng lan tỏa khắp căn phòng, thế nhưng cả tôi và em đều như bị thôi miên, không ai chủ động phá vỡ sự ám muội đầy kích thích này.

“Xong… xong chưa anh?” Tuyết thẹn thùng quay mặt sang một bên không dám nhìn thẳng vào tôi. Em co những ngón tay lại, hàm răng trắng sứ cắn nhẹ vào đốt ngón tay để ngăn mình không bật ra những âm thanh lạ lùng, rồi khẽ hỏi đầy run rẩy.

“Em thấy ổn là được.”

Tôi lên tiếng, thanh âm khàn đặc để dò xét phản ứng cuối cùng của em gái, âm thầm đánh giá xem liệu mình có thể tiếp tục tiến xa hơn hay không. Chăm chú nhìn cô em gái cực kỳ xinh đẹp đang nằm dưới thân mình, hơi thở của tôi ngày càng trở nên nặng nề. Máu trong người như đang sôi trào, luồng khí nóng hổi phả ra từ mũi và miệng tôi đều xối thẳng vào lòng bàn chân em. Mỗi lần tôi thở mạnh, bàn chân nhỏ của em lại khẽ giật nhẹ một cái như bị điện giật.

“K… không biết nữa.” Giọng Tuyết nhỏ như tiếng muỗi kêu, gần như tan biến vào không gian.

Đó là một câu trả lời mập mờ, nhưng quan trọng nhất, em không hề có ý định từ chối hay tỏ vẻ chán ghét. Sự im lặng và chấp nhận ấy như một liều thuốc kích thích cực mạnh.

Tôi khẽ cúi đầu nhìn xuống, “vật nam tính” ở thân dưới đã dựng đứng cao ngất, cứng ngắc đến mức đau nhức. Quy đầu không biết từ lúc nào đã thoát khỏi sự trói buộc lỏng lẻo của chiếc khăn tắm, lộ ra trong không khí với một màu đỏ sẫm đầy khao khát, minh chứng cho việc máu đang dồn về nơi đó đến mức cực độ. Chỉ cần thêm một chút tác động nữa thôi, tôi biết mình sẽ hoàn toàn bùng nổ trước mặt cô em gái nhỏ này.

Không từ chối, chính là sự đồng thuận thầm lặng nhất.

Sự do dự cuối cùng trong tôi hoàn toàn tan biến. Tôi khẽ cúi đầu, chậm rãi ngậm lấy phần đầu bàn chân ngọc ngà của em gái vào trong khoang miệng nóng ấm.

“Ưm…!”

Tuyết tức thì phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng. Thân thể em run bắn lên như có một luồng điện mạnh chạy dọc sống lưng. Những ngón tay vốn đang bấu víu lỏng lẻo bỗng chốc siết chặt lấy tấm ga giường, khiến nó nhăn nhúm lại, như thể em đang phải dồn hết sức bình sinh để chịu đựng sự kích thích chưa từng có này.

Bàn chân của em thực sự không có chút mùi lạ nào, ngược lại còn vương vấn hương thơm thanh khiết của loại sữa tắm hoa anh đào mà em vẫn thường dùng. Tôi nhẹ nhàng đưa đẩy đầu lưỡi, tỉ mỉ liếm qua từng kẽ ngón chân thon nhỏ, rồi sau đó lần lượt mút lấy năm ngón chân trắng ngần, tròn trịa, cảm giác như đang thưởng thức những viên kẹo ngọt lịm nhất trần đời.

Tuyết không ngừng thở dốc, âm thanh ngọt ngào, đứt quãng vang lên giữa căn phòng yên tĩnh khiến lòng tôi càng thêm rạo rực. Thân hình cao ráo, thon thả của em cứ mỗi lần tôi mút mạnh lại run lên từng hồi, nhạy cảm đến mức khó tin.

Tôi bắt chước làm y hệt với bàn chân còn lại của em, lần lượt mút mát và liếm láp qua lại. Cho đến khi cả đôi bàn chân ngọc ngà đều đẫm nước miếng của tôi, mu bàn chân trong trẻo dưới ánh đèn trần trở nên lấp lánh, phản chiếu những tia sáng mờ ảo đầy mê hoặc, trông càng thêm phần quyến rũ.

“Hử? Sao bỗng nhiên im lặng thế?”

Tôi chợt nhận thấy sự khác thường, liền liếc mắt nhìn lên. Tuyết lúc này không còn rên rỉ hay lăn lộn nữa, mà đang ngồi ngây người ra, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào phần hông của tôi.

Tôi cúi đầu nhìn xuống theo tầm mắt của em. Con cặc thô dài của tôi lúc này đang sừng sững vươn cao đầy kiêu hãnh. Quy đầu to lớn, đỏ sẫm trông vô cùng dữ tợn đã hoàn toàn thoát khỏi lớp khăn tắm, chỉ thẳng về phía khuôn mặt xinh xắn của em gái ở khoảng cách rất gần.

Ánh mắt hai anh em chạm nhau giữa không trung. Khuôn mặt Tuyết lập tức đỏ bừng như muốn bốc cháy, sắc hồng lan nhanh từ đôi má xuống tận vành tai và chiếc cổ trắng ngần. Em lúng túng đến mức cuống cuồng vùi mặt vào trong chăn, không dám nhìn thẳng vào món “vũ khí” đang bừng bừng nộ khí kia, cũng không dám nhìn vào mắt tôi lấy một lần. Bầu không khí trong phòng lúc này đã nóng đến mức dường như chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để bùng nổ.

Tôi đưa đầu lưỡi, chậm rãi lướt qua mu bàn chân mịn màng đã thấm đẫm nước miếng, rồi bất ngờ tập trung vào lòng bàn chân nhạy cảm nhất của em gái, khẽ liếm một đường dài.

“Ư… a…!”

Tuyết như bị điện giật, cả người em co rúm lại, phản ứng mãnh liệt hơn tất cả những gì diễn ra trước đó. Đôi chân ngọc căng cứng, những ngón chân trắng ngần co quắp lại vì sung sướng lẫn bàng hoàng. Em cứ thế run rẩy liên hồi trên giường, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mơ màng như lạc vào một cõi mộng mị không lối thoát.

Tôi đưa bàn tay đang nóng rực lơ lửng phía trên vùng kín của em, cảm nhận rõ rệt luồng hơi nóng ẩm tỏa ra qua lớp vải mỏng. Sự hưng phấn trong tôi đã chạm đỉnh, từng thớ cơ trên cơ thể đều căng ra. Người em gái cùng cha khác mẹ với tôi, lúc này đây, đang hoàn toàn phơi bày sự nhạy cảm nguyên thủy nhất trước mặt anh trai mình.

Mọi giới hạn đạo đức lúc này đều trở nên vô nghĩa. Tôi cúi đầu, để những sợi nước miếng óng ánh từ lòng bàn chân em kéo dài theo mỗi nhịp liếm. Đầu lưỡi tôi không dừng lại, nó bắt đầu hành trình chinh phục mới: lướt qua bắp chân thon thả, mơn trớn lên vùng đùi trong mịn màng như lụa, và cứ thế tiến thẳng về phía “vùng cấm địa” đang mời gọi.

Khi cánh mũi tôi chạm đến nơi sâu kín nhất của em, một mùi hương thanh tân xen lẫn vị ngọt lịm của thiếu nữ xộc thẳng vào đại não. Nó như một loại chất gây nghiện cực mạnh, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong tôi.

Tôi không kìm lòng được mà luồn những ngón tay vào bên dưới lớp quần đùi bó sát của em. Ngay khi vừa chạm vào, đầu ngón tay tôi đã cảm nhận được sự ẩm ướt nóng hổi. Lớp vải lót bên trong đã ướt sũng, minh chứng cho việc em gái tôi cũng đang chìm đắm trong cơn lốc dục vọng này không kém gì anh trai mình. Tôi khẽ cử động ngón tay, cảm nhận sự mềm mại và run rẩy từ nơi thâm sâu nhất của em, chuẩn bị cho một sự bùng nổ còn mãnh liệt hơn thế nữa.

Duy Lâm cúi thấp người xuống, vùi hẳn khuôn mặt mình vào giữa đôi đùi thon dài của Tuyết. Chóp mũi cậu chạm khẽ vào háng của Tuyết ẩn sau lớp vải mỏng, cậu hít một hơi thật sâu, thu trọn cái mùi hương nồng nàn, vừa thanh khiết vừa gợi tình của nữ sinh 16 tuổi vào lồng ngực. Thứ hương vị ấy như một loại độc dược khiến lý trí cậu hoàn toàn tê liệt, chỉ còn lại bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ.

Ngay khi Duy Lâm không còn kìm nén được nữa, định đưa đầu lưỡi nóng bỏng ra để liếm láp, cảm nhận sự ẩm ướt của em xuyên qua lớp quần lót lụa, thì bên tai bỗng vang lên tiếng gọi của Tuyết.

“Anh ơi…”

3.8 17 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
ThichDocTruyen

Có mỗi nhân vật cô giáo không mà kéo dài mấy chương là không cần thiết.

Passion

liên hệ tele tác giả nhé: @LM24687
Mail: [email protected]