Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bản năng (Some, Swing, Cuckold, NTR…)

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 40:

Cuối tuần gõ cửa căn penthouse bằng một bầu không khí lười biếng, chậm chạp. Nắng dải những vệt vàng ươm lên tấm thảm phòng khách. Đã vài ngày trôi qua kể từ cái đêm “nhầm lẫn” điên rồ ấy. Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là vợ chồng Hà sẽ dọn đi. Đối với An, khoảng thời gian này trở nên thú vị một cách kỳ lạ. Ở nhà mình, nàng muốn được sống phóng khoáng, và cũng muốn lôi kéo cô bạn thân nếm thử một chút sự thoải mái đó.

Một buổi sáng, An bước ra khỏi phòng ngủ chính. Nàng diện một chiếc váy lụa hai dây màu champagne mỏng dính, cổ khoét sâu đến rãnh ngực. Tuyệt nhiên không có sự xuất hiện của bất kỳ mảnh đồ lót nào. Lớp lụa cao cấp trơn tuột, mát lạnh rủ sát vào từng đường cong cơ thể, mỏng đến mức mỗi bước đi lại làm in hằn rõ mồn một hai nụ hoa nhạy cảm đang nhô lên kiêu hãnh. Phía dưới, chất lụa ôm lấy bờ mông cong mẩy, hằn lên đường viền chẻ dọc khe mông đầy mời gọi.

Nàng đi chân trần trên thảm, thản nhiên tiến về phía đảo bếp, nơi Nam đang lướt điện thoại còn Hà thì đang lúi húi nhặt rau.
Khi An vươn người lấy bình nước hoa quả trong tủ lạnh, vạt váy lụa phía sau xếch lên, phơi bày trọn vẹn bờ mông cong vút. Tròng mắt Nam dán chặt vào hai đầu vú đang in hằn hếch lên sau lớp lụa của An, yết hầu anh ta giật giật nuốt khan một cái. Hà quay lại, thấy bộ dạng thả rông của cô bạn thân thì hai má thoáng chốc đỏ bừng, vội vã quay mặt đi chỗ khác.

Thấy sự ngượng ngùng của vợ chồng bạn, An bật cười khanh khách. Nàng rót nước hoa quả ra ly, thong thả cất giọng nhẹ tênh, tự nhiên như không.

“Trời ơi, hai người nhìn gì mà nhìn. Ở nhà là tao cứ cởi phăng cái áo lót ra cho nhẹ nợ,” An nhún vai, khiến hai bầu ngực không gọng đỡ khẽ rung rinh, đung đưa dưới lớp lụa. “Bác sĩ bảo rồi, phụ nữ mặc bra cả ngày gò bó dễ bị ung thư vú với tắc nghẽn mạch máu lắm.”

Nàng nhấp một ngụm nước lạnh, tiện miệng đùa thêm: “Với lại tao nghĩ rồi, cái đêm hôm trước say sưa còn thấy hết trơn của nhau rồi, có gì đâu mà phải ngại. Mày cũng tập thói quen thả rông ở nhà đi Hà, tốt cho sức khỏe.”

Lý do “chăm sóc sức khỏe” của An đưa ra rất tự nhiên. Việc nàng thuận miệng nhắc lại chuyện “thấy hết của nhau” làm ranh giới ngượng ngùng trong phòng bỗng chốc mỏng đi đáng kể.

Nam, người vẫn đinh ninh đêm đó mình đè ngửa vợ ra dập, nhưng trong đầu lúc này lại bất giác tua lại hình ảnh thân hình bốc lửa của “An” đang cưỡi trên người Tùng. Huyết quản anh ta nóng ran. Nam tằng hắng, vội vàng hùa theo lời cô chủ nhà để che giấu cái nhìn thèm thuồng của mình:

“Uh… thì toàn người lớn cả mà. Nước ngoài người ta cũng thả rông ở nhà đầy ra, có sao đâu. Cứ thoải mái đi em.”
An cười tươi rói, đặt ly nước xuống. Nàng quay bước đi tới chiếc vali đồ của mình, lục tung lên. Một lát sau, nàng quay ra, trên tay là một bộ váy lụa mặc nhà giống hệt chiếc nàng đang mặc.

“Đây, mặc đi,” An ấn chiếc váy lụa vào tay Hà, giọng ân cần xúi giục. “Tao với mày mặc cùng size. Mày mặc thử cái lụa tơ tằm này đi, trơn mát nhẹ như không. Thích mặc nội y thì cứ mặc, không thì thôi cứ cởi phăng ra như tao này cho sướng.”

Nàng nháy mắt tinh nghịch, trêu thêm: “Riêng quần áo thì chị em mình cứ mặc chung thoải mái, có mỗi ông chồng là không dùng chung được thôi, haha!”

Câu đùa vô tư của An lại khiến lồng ngực Hà khẽ thót lên. Cô cầm chiếc váy lụa, gật đầu lí nhí rồi rụt rè bước vào phòng tắm thay đồ.

Mười phút sau, cánh cửa mở ra. Hà bước ra ngoài.

Lớp lụa ôm lấy vóc dáng mềm mại của cô. Theo sự lôi kéo của An, cô cuối cùng cũng tò mò thử cởi bỏ đồ lót. Vì chưa quen, Hà cứ liên tục vắt chéo hai tay trước ngực để che chắn. Nhưng chất lụa quá mỏng và rủ, sự che đậy lóng ngóng đó chỉ càng làm hai bầu ngực bị ép lại, phập phồng quyến rũ theo từng nhịp thở, hằn rõ hai điểm nhạy cảm.

Đúng lúc đó, Tùng từ trong phòng ngủ bước ra.

Ánh mắt Tùng va phải Hà. Anh lướt mắt từ khuôn mặt đang đỏ lựng của cô, trượt xuống khe ngực lấp ló, rồi đi dọc xuống đường cong eo hông.

“Nhìn hợp đồ đấy,” Tùng cất giọng trầm ấm, mỉm cười tán thưởng. Anh quay sang nhìn An, rồi lại nhìn về phía Hà, trêu đùa: “Hai người trông y chang nhau. Mặc đồ đôi thế này, anh mà nhìn từ đằng sau khéo lại nhận nhầm mất.”

Hà bối rối tột độ. Câu nói trêu đùa của Tùng dội thẳng vào tâm trí cô. Nhìn từ đằng sau… Ký ức về cái đêm hoang dại ấy ập về. Cô nhớ rõ người đàn ông đó đã đâm lút cán vào mình mạnh bạo cỡ nào. Khoảnh khắc này, bị chính anh ta quét ánh mắt qua cơ thể không đồ lót, cô không hề cảm thấy muốn né tránh. Hạ bộ cô vô thức co thắt lại, một dòng dâm thủy khẽ ứa ra.

Nam đang ngồi đó, nghe Tùng trêu vậy liền ngẩng lên, phá lên cười. “Haha, đúng thật! Nhìn thì giống nhau đó ông ạ, nhưng tôi đảm bảo là tôi sẽ không bao giờ nhầm vợ tôi với An đâu. Cảm giác nó khác biệt lắm, haha!”

An bật cười lanh lảnh trước câu nói hớ hênh của Nam. Nàng khoác tay Tùng, ánh mắt lúng liếng nhìn khuôn mặt đang đỏ như gấc chín của Hà, vui vẻ tiếp lời:

“Haha, đúng thật. Vợ mình đụng vào là biết ngay, sao mà nhầm được. Trừ phi lúc say quá thì chịu chết thôi. Nhỉ, Hà nhỉ?”

Hà bẽn lẽn cười trừ, không dám hé răng cãi nửa lời. Dưới lớp lụa mỏng, hai đầu vú của cô đã cương cứng lên tự bao giờ, đâm sầm sập vào mặt vải, tố cáo sự hưng phấn đang sục sôi trong máu.

“Thôi… để tao đi chuẩn bị đồ cho bữa trưa nhé,” Hà lắp bắp, vội vàng tìm cớ xoay người bước nhanh về phía gian bếp để giấu đi sự rạo rực ướt át bên dưới.

“Đợi tao với!” An reo lên, lon ton chạy theo sau. Nàng tiến sát lại gần cô bạn thân, hớn hở xắn tay áo cùng nhặt rau, cảm thấy thích thú với sự thay đổi của bạn mình.

Suốt cả ngày cuối tuần đó, căn penthouse tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, nhưng bên dưới là một dòng chảy ngầm không ngừng cuộn xiết. Hai người phụ nữ trong bộ váy lụa đôi thỉnh thoảng lại lướt qua nhau trong những không gian chật hẹp, tạo ra những cái chạm vô tình của da thịt dưới lớp lụa mỏng manh. Ánh mắt của Nam trở nên dạn dĩ hơn, thường xuyên nán lại trên người An mỗi khi Hà quay lưng đi. Còn Tùng, thỉnh thoảng lại buông vài câu đùa tự nhiên nhưng vô tình gợi nhắc những hình ảnh mờ ám, khiến không khí tình dục quanh quẩn khắp căn phòng.

Đến tối Chủ Nhật, khi cả bốn đang ngồi thư giãn sau bữa ăn. Nam, dường như bị kích thích bởi bầu không khí phóng khoáng của hai ngày cuối tuần, bỗng nhiên lên tiếng.

“Tuần sau vợ chồng mình dọn đi rồi, cũng hơi buồn nhỉ. Hay là cuối tuần này, mình làm một chuyến đi đâu đó chơi đi mọi người? Dã ngoại ở một cái homestay nào đấy gần đây chẳng hạn? Đổi không khí.” Anh ta quay sang Tùng và An. “Coi như cảm ơn hai người đã cho tụi này ở nhờ suốt cả tháng trời.”

Tùng nhìn An mỉm cười dò hỏi. An nhún vai, giọng vui vẻ.

“Em sao cũng được. Đi đổi gió cũng tốt. Mày thấy sao, Hà?”

Hà, sau hai ngày ngợp trong những cảm giác lạ lẫm và bức bối vì bộ váy không nội y, cũng cảm thấy ý tưởng ra ngoài thật hấp dẫn.
“Dạ… cũng được ạ,” cô lí nhí.

4.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hiepsichimung

Cảm ơn mng cảm ơn admin đã đăng truyện giúp, mình dạo này bận quá nên chưa có thời gian viết tiếp, sẽ cố gắng phục vụ mng sớm nhất có thể 😅

Dat

Chưa đọc nhưng nghe thấy hào hứng

Wolf

Còn viết tiếp không bạn ơi? Ủng hộ ra đều đều nhé. Truyện hay lắm!

Weird

Tác giả quá xuất sắc, đây là một trong những truyện hay nhất từng đọc. Tác giả không bị cuốn vào sex liên tục mà rất biết cách quản lý nhịp điệu của câu chuyện. Một biên kịch giỏi đấy!

HaMy

Mấy truyện vậy đọc bị cuốn

minh

hay quá, tiếp đi ad ơi