Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn – Update Chương 32
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn – Update Chương 32
Tác Giả: Nobody
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Cô Giáo, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 19:
Bữa tối bắt đầu. Không khí trong phòng ăn đặc quánh lại, chỉ còn tiếng bát đũa va chạm lách cách và tiếng… zzzz rất nhỏ phát ra từ phía đầu bàn.
Bà Phượng ngồi ăn mà như ngồi trên đống lửa. Chiếc dương vật giả rung bần bật trong tử cung khiến bà không thể khép chân lại được. Bà cứ phải nhấp nhổm, hai đùi cọ xát vào nhau, mông lắc lư trên ghế đệm để tìm tư thế đỡ kích thích nhất, nhưng càng cựa quậy thì cái đầu rung lại càng chạm vào điểm G.
“Cái ghế này…” Bà Phượng nhăn mặt, giả vờ than phiền, tay bấu chặt vào mép bàn, “Hôm nay làm lại đệm hay sao mà cứng thế nhỉ? Mẹ ngồi… khó chịu quá.”
Tuấn ngồi đối diện, và món canh nóng hổi trước mặt không hấp dẫn bằng cảnh mẹ đang “vật vã” kia. Nó biết thừa cái gì làm mẹ “khó chịu”.
“Ghế vẫn thế mà mẹ,” Tuấn nói, mắt dán chặt vào đôi chân đang xoắn xuýt dưới gầm bàn của mẹ (bà Phượng cố tình vén váy lên cao “cho mát”, để lộ phần đùi trắng nõn ướt át), “Hay để con sang… kiểm tra ghế giúp mẹ nhé?”
“Thôi khỏi,” Bà Phượng xua tay, mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, “Ăn đi. Mẹ… mẹ tự xoay xở được.”
Tuấn cúi xuống ăn, nhưng tâm trí nó để hết ở chỗ khác. Nó liếc nhìn mẹ, rồi nhìn xuống đũng quần mình đang căng phồng lên. Nó muốn “khoe” ra, nhưng phải tìm một cái cớ hợp lý.
Nó múc một thìa súp nóng. Khi đưa lên gần miệng, nó cố tình làm run tay.
“Oái!”
Thìa súp nóng hổi đổ ụp xuống ngay đũng quần Tuấn.
“Chết cha! Nóng quá!” Tuấn la lên, đứng bật dậy, tay phủi lấy phủi để vào phần hạ bộ.
“Sao thế con? Có bỏng không?” Bà Phượng giật mình hỏi, giọng đầy lo lắng (nhưng mắt thì sáng rực lên).
“Nóng… nóng thấu da thịt mẹ ạ. Ướt hết quần rồi,” Tuấn nhăn nhó, rồi không ngần ngại cởi phăng thắt lưng, kéo tuột chiếc quần dài xuống ngay tại bàn ăn, “Con phải cởi ra cho nó nguội, không thì bỏng chết.”
Chiếc quần dài tụt xuống mắt cá chân. Tuấn chỉ còn mặc chiếc quần lót (thực ra nó đã cố tình không mặc quần lót từ lúc nãy để chuẩn bị cho màn này, nên khi tụt quần dài xuống là… tồng ngồng luôn).
Cây “dùi cui” của nó bật ra, dựng đứng sừng sững, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, đỏ au. Tất nhiên là chẳng có vết bỏng nào cả, chỉ có sự cương cứng đến phát đau.
Bà Phượng nhìn “hàng” của con trai đập vào mắt mình thì nuốt nước bọt cái ực. Bà biết nó đóng kịch, súp đổ có một tý mà cởi sạch sành sanh thế kia. Nhưng bà vẫn hùa theo.
“Ôi trời đất ơi…” Bà Phượng che miệng, thốt lên, ánh mắt dán chặt vào đầu khấc đang rỉ nước của con trai, “Nó… nó sưng vù lên thế kia hả con? Có đau lắm không?”
“Đau… đau lắm mẹ ạ. Nó căng tức hết cả lên đây này,” Tuấn rên rỉ, tay nắm lấy dương vật của mình, bắt đầu xoa bóp (thực chất là sục), “Con phải xoa thế này cho nó… dịu bớt đi.”
“Ừ… xoa đi con… Xoa mạnh vào cho nó tan máu bầm…” Bà Phượng gật đầu lia lịa, giọng run run.
Nhìn con trai đứng tồng ngồng sục cặc ngay trước mâm cơm với lý do “chữa bỏng”, bà Phượng không chịu nổi nữa. Cái máy rung trong người bà như cũng cảm nhận được sự kích thích, nó rung mạnh hơn.
“Ưm…” Bà Phượng ngả người ra sau ghế, hai chân dang rộng hết cỡ dưới gầm bàn. Bà vớ lấy ly nước đá áp vào má, giả vờ như mình cũng đang bị nóng.
“Mẹ… mẹ cũng thấy trong người nôn nao quá… Chắc mẹ bị… trúng gió rồi…”
Vừa nói, bà vừa luồn tay xuống dưới váy, ngay trước mặt Tuấn.
“Mẹ phải… xoa dầu… Mẹ đau bụng dưới quá…”
Bàn tay bà sục sạo vào trong chiếc váy lụa, kết hợp với nhịp rung của đồ chơi. Bà móc máy điên cuồng, mắt lờ đờ nhìn Tuấn.
Hai mẹ con, một người đứng “chữa bỏng”, một người ngồi “chữa đau bụng”, cùng nhau thực hiện hành vi dâm loạn ngay bên cạnh bát canh đang bốc khói.
“A… đau quá… Tuấn ơi… xoa nhanh lên con…” Bà Phượng rên rỉ, mồ hôi nhễ nhại.
“Con đang cố đây mẹ… Nó căng quá… sắp nổ tung rồi…” Tuấn vừa thở hổn hển vừa tuốt liên hồi. Nó nhìn mẹ dạng háng, tay móc lồn, nó biết mẹ đang phê tận nóc.
Cao trào ập đến.
Bà Phượng rú lên, người co giật: “Á… mẹ… mẹ chịu không nổi nữa…”
Tuấn cũng gầm lên. Nó hướng “nòng súng” xuống sàn nhà.
“Hự… hự…”
Dòng tinh dịch bắn xối xả xuống sàn gạch men bóng loáng, tạo thành một vũng trắng đục ngay cạnh chân bàn.
Xong việc, Tuấn thở dốc, dựa người vào mép bàn, mặt giả vờ nhăn nhó như vừa trải qua cơn đau đớn tột cùng.
Bà Phượng cũng ngồi thừ ra, rút tay ra khỏi váy (tay ướt nhẹp dịch nhờn), thở hắt ra. Bà nhìn xuống vũng tinh dịch dưới sàn, rồi nhìn con trai với ánh mắt trách móc yêu chiều đầy giả tạo:
“Khổ thân con tôi… Đau đến mức vã cả ra thế kia à?”
“Vâng… ra được cái ‘chất độc’ này là đỡ đau hẳn mẹ ạ,” Tuấn trơ trẽn đáp, lấy giấy ăn lau qua loa phần dưới rồi kéo quần lên.
“Lần sau ăn uống cẩn thận nhé. Hậu đậu quá thể,” Bà Phượng mắng yêu, đứng dậy đi vòng qua vũng tinh dịch đó, cố tình để tà váy quét qua một chút, “Thôi, mẹ lên phòng nằm nghỉ đây. Đau bụng quá không ăn nổi nữa. Con dọn dẹp cái ‘bãi chiến trường’ này đi nhé. Lau cho sạch vào.”
Bà đi lướt qua Tuấn, ghé sát tai nó thì thầm, phá vỡ chút xíu cái vỏ bọc ngây thơ: “Mà công nhận… thuốc ‘chữa bỏng’ của con nhiều thật đấy. Mùi nồng cả phòng ăn.”
Rồi bà bỏ lên lầu, để lại thằng con trai đứng cười đắc thắng giữa phòng ăn, biết rằng màn kịch này chỉ càng làm cho sự khao khát của cả hai trở nên điên cuồng hơn.
Bác có nhận viết truyện thuê ko? ib tele mình nhé @ninefall
Ra tiếp đi ad
Cho bà hiệu trưởng bị chơi có bầu luôn đi ad
Có thể cho bà hiệu trưởng mặc legging lườm bói không có nội y, chảy nước các thứ được không tác giả
Có thể như là mặc quần legging siêu bó, không nội y, lộ núm với lòi bướm. Cat walk cho lũ hs trong phòng riêng, rồi cho tụi nó hửi mùi lồn