Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn – Update Chương 32

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn – Update Chương 32

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 16:
Đêm hôm đó, sau khi trút hết cơn giận dữ và dục vọng lên chiếc gối của mẹ mà vẫn chưa thỏa mãn, Tuấn lao vào tủ quần áo. Nó kéo ngăn kéo đựng đồ lót của bà Phượng ra.

Những chiếc quần lót ren đủ màu sắc nằm gọn gàng, thơm phức. Tuấn vò nát chúng trong tay, hít lấy hít để. Rồi trong cơn điên loạn vì ghen tuông, nó quyết định “đánh dấu lãnh thổ”. Nó sục và bắn xối xả vào đống đồ lót đó. Bắn hết chiếc này đến chiếc khác, cho đến khi không còn ra được giọt nào nữa.

Nó để nguyên đống quần lót dính đầy tinh dịch nhầy nhụa, ướt sũng nằm chỏng chơ trong ngăn kéo mở toang, rồi lê bước về phòng mình ngủ vùi.

5 giờ sáng.

Bà Phượng về nhà, dáng vẻ mệt mỏi sau đêm thác loạn. Bà leo lên phòng, định tắm rửa thì phát hiện ra “bãi chiến trường” trong tủ quần áo.

Bà sững sờ nhìn đống nội y đắt tiền dính bết lại với nhau bởi thứ chất lỏng trắng đục, giờ đã bắt đầu se mặt và khô lại thành từng mảng cứng ngắc.

“Thằng ranh con…” Bà Phượng lầm bầm, nhếch mép cười. Bà hiểu ngay đây là “tác phẩm” của thằng Tuấn. Nó ghen.

Thay vì ghê tởm, sự biến thái trỗi dậy. Bà cầm lên một chiếc quần lót ren màu đen dính nhiều “nhân” nhất. Lớp tinh dịch đã khô lại, tạo thành một lớp màng sần sùi, thô ráp.

Bà quyết định không giặt. Bà xỏ chân vào. Kéo lên.

Lớp vải cứng ngắc cọ xát vào làn da non nớt vùng kín. Cái cảm giác thô ráp, ram ráp của tinh trùng khô cạ vào mép bướm (vốn đang sưng tấy sau đêm qua) khiến bà rùng mình. Bà mặc chiếc quần lót “ướp hương” đó vào, bên ngoài khoác bộ đồ ở nhà bó sát.

7 giờ sáng.

Tuấn lờ đờ đi xuống bếp. Nó thấy mẹ đang ngồi uống cà phê, thái độ bình thản như không.

“Dậy rồi hả con? Đêm qua mẹ đi công tác đột xuất, về muộn quá nên ngủ lại cơ quan luôn,” Bà Phượng nói dối trơn tru, mắt vẫn dán vào điện thoại nhưng khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉm chi.

Tuấn ngồi xuống, mặt hầm hầm: “Vâng.”

Bà Phượng đứng dậy, đi qua chỗ Tuấn để lấy thêm nước. Khi lướt qua, cái mùi ngai ngái quen thuộc từ người bà phả vào mũi Tuấn. Nó khịt mũi, giật mình. Mùi này… giống hệt mùi “sản phẩm” của nó đêm qua bắn vào tủ quần áo.

Bà Phượng dừng lại ngay cạnh ghế Tuấn, cúi xuống giả vờ nhặt tờ báo rơi, thì thầm:

“Sáng nay mẹ mở tủ quần áo thấy bừa bộn kinh khủng. Quần áo lót của mẹ cứ dính bết hết cả vào nhau, lại còn có mùi lạ lạ. Con có biết tại sao không?”

Tuấn giật thót tim, mặt nó thoáng đỏ lên nhưng cố giữ vẻ lạnh lùng, chối bay chối biến:

“Con… con làm sao mà biết được. Chắc là chuột hay gián nó chui vào làm tổ đấy. Mẹ xem lại xem.”

“Thế à?” Bà Phượng đứng thẳng dậy, nhìn con trai với ánh mắt đầy ẩn ý, “Chuột này chắc to lắm, lại còn biết chọn toàn đồ đẹp của mẹ mà quậy.”

Tuấn cắm mặt xuống bát phở, không dám ho he câu nào.

Bà Phượng thấy con trai chối tội thì càng thích thú. Bà vươn vai một cái, cố tình ưỡn hông ra phía trước, rồi khẽ nhăn mặt, tay đưa xuống chỉnh chỉnh lại phần đũng quần một cách lộ liễu ngay trước mặt Tuấn.

“Ui da…” Bà rên khẽ.

Tuấn liếc mắt lên: “Sao thế mẹ?”

“Chả hiểu sao,” Bà Phượng than thở, giọng tỉnh bơ nhưng đầy tính gợi dục, “Sáng nay mẹ vội quá, vớ đại cái quần trong ngăn kéo mặc luôn mà không để ý. Giờ mặc vào nó cứ cứng cứng, cọ vào người rát hết cả ‘cô bé’. Khó chịu ghê cơ.”

Tuấn nghe đến đấy thì suýt sặc nước phở. Mẹ đang mặc nó! Mẹ đang mặc chiếc quần dính tinh trùng khô của nó! Và mẹ đang than phiền là nó cứng!

Nó nhìn chằm chằm vào đũng quần của mẹ. Nó tưởng tượng ra cảnh lớp tinh dịch khô khốc của mình đang chà xát vào nơi nhạy cảm nhất của bà.

“Thế… thế mẹ lên thay đi…” Tuấn nói, giọng khàn đi, tim đập thình thịch.

“Thôi, ngại lên lắm,” Bà Phượng nháy mắt, giọng lả lơi, “Cứ để thế mặc cũng hay hay. Nó cọ vào… cảm giác lạ lắm con ạ. Như kiểu… có ai đang sờ mó mình ấy.”

Câu nói đó như một lời khẳng định ngầm. Bà biết tỏng là của nó, và bà đang tận hưởng nó.

Tuấn nắm chặt đôi đũa, “thằng nhỏ” dưới gầm bàn lại bắt đầu rục rịch. Hai mẹ con nhìn nhau. Tuấn vẫn giữ vẻ mặt “con không biết gì”, còn bà Phượng vẫn giữ vẻ “mẹ chỉ than phiền vu vơ”.

“Ăn nhanh lên rồi lên phòng mẹ,” Bà Phượng vỗ vai Tuấn, “Giúp mẹ dọn lại cái tủ quần áo ‘chuột bọ’ đấy nhé. Mẹ sợ con ‘chuột’ đấy nó lại quay lại quậy phá thì khổ.”

Tuấn nuốt nước bọt, gật đầu: “Vâng… tý con lên dọn chuột cho mẹ.”

Cả hai đều hiểu “dọn chuột” nghĩa là gì, và con chuột đó chính là đứa con trai đang ngồi ngay đây. Màn kịch giả vờ này càng khiến sự kích thích tăng lên gấp bội.

4.6 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
fffffffffff

Bác có nhận viết truyện thuê ko? ib tele mình nhé @ninefall

Ronandinho

Ra tiếp đi ad

Khoa

Cho bà hiệu trưởng bị chơi có bầu luôn đi ad

Hacker4737r

Có thể cho bà hiệu trưởng mặc legging lườm bói không có nội y, chảy nước các thứ được không tác giả

Hacker4737r

Có thể như là mặc quần legging siêu bó, không nội y, lộ núm với lòi bướm. Cat walk cho lũ hs trong phòng riêng, rồi cho tụi nó hửi mùi lồn