Đêm mưa – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đêm mưa – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/07/2026

“Vào ngủ đi con.”

Giọng bác Lan vang lên từ trong nhà, trầm ấm và mệt mỏi. Tôi vẫn còn ngồi bên ngoài thềm đất, lưng tựa vào bụi tre già, vừa đọc cuốn sách toán mượn của thầy giáo làng vừa ngắm trăng rằm. Đêm nay làng Quỳnh Lâm yên tĩnh lạ thường. Trời trong veo, gió heo may thổi vi vu, mang theo hương lúa chín thoang thoảng từ những mảnh ruộng chắp vá ven làng. Đâu đó tiếng ri ri của dế mèn, tiếng ộp oạp của đám ếch nhái như đang hân hoan vì một buổi tối hiếm hoi không có tiếng bom.

Đây là miền Bắc những năm cuối thập niên 60. Chiến dịch ném bom rải thảm của Mỹ đang khiến cả vùng quê chúng tôi trở thành mục tiêu. Ban ngày máy bay gầm rú, bom đạn rơi mù trời, những hố bom toang hoác nằm la liệt khắp cánh đồng. Được một đêm yên bình như thế này là điều xa xỉ.

Tôi gấp quyển sách lại, lấy chân quẹt quẹt xóa những công thức toán nguệch ngoạc trên nền đất. Tay chân dính đầy bụi, tôi ra giếng sau nhà múc nước rửa qua loa. Nước giếng mát lạnh làm tôi tỉnh táo hẳn. Xong xuôi, tôi khom lưng chui vào hầm trú ẩn bên cạnh bụi tre.

Hầm nhà tôi là kiểu hầm chữ A phổ biến trong làng. Đào sâu gần một mét rưỡi, khung được chống bằng những cây tre già chặt thẳng, xếp khít thành hai hàng đan chéo như chữ A, bên trên phủ lá cây dày rồi lèn đất chặt. Hầm dài chừng một mét tám, rộng một mét hai – vừa đủ cho hai người lớn nằm sát nhau.

Tôi khép chặt cửa hầm bằng tấm ván tre nặng, buông rèm lá xuống. Bên trong tối om, chỉ có tiếng thở khe khẽ của bác Lan vang lên đều đều. Bác đã ngủ từ lúc nào. Không khí trong hầm oi bức, ẩm thấp, mùi đất và mùi da thịt quen thuộc hòa quyện lại. Trái ngược hoàn toàn với cái mát mẻ se lạnh bên ngoài.

Tôi nằm xuống cạnh bác, vai kề vai. Trong bóng tối, tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể bác Lan lan sang. Bác mặc chiếc áo cánh mỏng, hơi thở đều đều nhưng thi thoảng lại khẽ cựa mình vì nóng. Dù đã ngoài bốn mươi, bác vẫn giữ được thân hình đầy đặn của người phụ nữ từng một thời là hoa khôi làng. Bộ ngực nở nang, đôi hông rộng – tất cả đều sát bên tôi chỉ cách một lớp vải mỏng.

Bác Lan là chị gái ruột của bố tôi. Sau khi bố mẹ tôi hy sinh, bác nhận tôi về nuôi từ năm tôi lên sáu. Chồng bác và anh con trai duy nhất của hai vợ chồng niềm an ủi duy nhất  của bác cũng lần lượt ngã xuống ở nơi  chiến trường bom đạn ác liệt kia . Giờ đây  chỉ còn lại  hai bác cháu chúng tôi nương tựa vào nhau, cùng nhau ra đồng tăng gia, cùng nhau co ro trong hầm mỗi khi máy bay Mỹ kéo đến.

Tôi nằm ngửa, mắt mở to trong bóng tối. Tim đập hơi nhanh hơn bình thường. Hơi thở của bác phả nhẹ vào vai tôi, mùi sữa và mồ hôi đàn bà thoang thoảng. Tôi cố nhắm mắt, tự nhủ phải ngủ đi. Ngày mai còn phải dậy sớm ra đồng với thanh niên dân quân.

Nhưng trong cái hầm chật hẹp, oi bức này, giấc ngủ dường như đang cố tình trốn tránh tôi.

Bên ngoài, tiếng dế mèn vẫn ri ri. Thỉnh thoảng lại có tiếng cú kêu xa xa. Tôi khẽ quay người, cánh tay vô tình chạm phải bờ vai trần của bác. Da bác nóng ấm, mềm mại. Tôi giật mình rút tay lại, tim đập thình thịch.

Bác Lan khẽ cựa mình trong giấc ngủ, thì thầm gì đó không rõ, rồi lại thở đều.

Tôi nằm im, nghe nhịp tim mình và nhịp thở của bác hòa quyện trong không gian chật hẹp.

Đêm nay yên bình thật. Nhưng tôi biết, những đêm yên bình như thế này không kéo dài được bao lâu.

Những ngày tháng Tám năm ấy, làng Quỳnh Lâm nằm sâu trong vùng quê Bắc Bộ vẫn đang ngày đêm hối hả tăng gia sản xuất. Người dân vừa cày cuốc, vừa lo sơ tán khi có báo động máy bay Mỹ. Không khí làng quê lúc nào cũng nặng trĩu mùi đất ẩm, mùi lúa chín và mùi mồ hôi mặn chát của những con người đang cố gắng sống sót qua chiến tranh.

Tối hôm ấy, cơn mưa rào kéo đến bất chợt. Không khí oi bức sau cơn mưa khiến căn nhà tranh vách đất càng thêm ngột ngạt.

Bác Lan ngồi vá chiếc áo rách cho tôi dưới ánh đèn dầu leo lét. Bác mặc chiếc áo tứ thân cũ kỹ, vải đã mỏng dính vì mồ hôi, đường cong bộ ngực vẫn còn đầy đặn, nặng trĩu sau bao năm vất vả một mình. Đôi hông bà rộng, eo vẫn còn thon dù tuổi đã ngoài bốn mươi.

Tôi vừa tắm mưa về, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi mỏng dính sát vào người. Thân hình tôi khá cao , cơ bắp săn chắc vì lao động đồng áng từ bé. Những giọt nước còn đọng lại trên ngực và bụng tôi, chảy dài xuống dưới.

Tôi ngồi xuống chiếu tre, cách bác không xa.

“Bác ơi… hôm nay bác vất vả quá, bác có mệt không bác ,” tôi nói khẽ, giọng trầm ấm hơn so với ngày còn bé.

Lan ngẩng đầu, mỉm cười mệt mỏi:

“Bác quen rồi cháu. Cái chính là cháu phải giữ sức. Sớm mai  thanh niên dân quân lại gọi đi đào hầm chống bom nữa đấy.”

“Uỳnh…!”

Tiếng nổ chát chúa vang lên giữa đêm tối khiến tôi và bác Lan giật mình nhanh chóng chạy xuống hầm . Căn hầm rung bần bật, đất rơi rào rào xuống người hai bác cháu. Đêm nay Mỹ lại ném bom. Trận oanh tạc ác liệt kinh hoàng, những quả bom dường như rơi rất gần khu vực nhà tôi.

“Uỳnh… uỳnh… uỳnh…”

Mỗi tiếng nổ khiến hầm rung chuyển dữ dội. Tôi ôm chặt lấy bác Lan, hai người co ro trong góc hầm. Bác khóc nức nở, giọng run rẩy:

“Con ơi… bác sợ lắm …..bây giờ con mà  có mệnh hệ gì thì bác biết ăn nói sao với bố mẹ con đây …”

Tôi cũng sợ đến mức run cầm cập. Trong đầu chỉ toàn suy nghĩ: chết rồi, chết rồi. Nếu bom trúng ngay hầm này, sức ép sẽ san phẳng tất cả, biến hai bác cháu thành nấm mồ chung.

Bỗng tôi cảm thấy quần mình ấm dần lên. Không phải mồ hôi. Là nước. Nước đái nóng hổi của bác Lan. Bác sợ quá, tè luôn tại chỗ. Dòng nước ấm áp ấy chảy thẳng qua lớp quần mỏng, thấm ướt đẫm chim tôi.

Càng kỳ lạ hơn, chim tôi lại cương cứng dần lên theo từng dòng nước ấy.

Bom vẫn rơi, nhưng dần xa hơn. Tiếng nổ thưa thớt rồi im bặt. Xung quanh trở nên tĩnh lặng đến rợn người. Hai bác cháu vẫn ôm xiết lấy nhau, người ướt đẫm, nhớp nháp. Tôi nằm trần truồng (vì hầm nóng bức, tôi chỉ mặc mỗi quần cộc khi ngủ), còn bác Lan mặc chiếc áo yếm mỏng, lưng trần. Tay tôi đang ôm chặt lấy lưng bác, da thịt mát rượi, mềm mại.

Hơi thở của bác gấp gáp, phả vào cổ tôi, mang theo mùi hương ngai ngái của đàn bà sợ hãi. Bác ép sát người vào tôi. Cặp vú đầy đặn chỉ cách ngực tôi có một lớp áo yếm mỏng manh. Và tôi chợt nhận ra đầu chim mình đang cương cứng, chạm vào một chỗ mềm mại, ấm nóng trên cơ thể bác.

Tôi không dám cử động. Khó khăn lắm mới cất được giọng run run:

“Bác… à……”

” Bác đây con…” Giọng bác Lan run rẩy đáp lại.

“Bác…bác … tè… vào con rồi…”

“Ừ… để bác thay…”

Bác mò mẫm  đưa tay xuống dưới. Mu bàn tay bác chạm phải chim tôi đang cương cứng ngắc. Bác khựng lại, tay cứng đơ, giữ nguyên vị trí giữa mu bướm của bác và chim tôi. Khoảnh khắc im lặng trôi qua trong bóng tối. Rồi bác đẩy tôi ra nhẹ nhàng, nhoài người ngồi dậy:

“Con nằm yên, để bác  lau…”

Trong hầm tối om như mực, tôi chỉ có thể cảm nhận qua tiếng sột soạt. Bác cởi chiếc quần ướt ra, dùng chính nó lau qua loa vùng háng và chiếu. Sau đó bác đưa tay kéo cạp quần tôi. Tôi hơi nhấc hông để bác kéo tụt xuống.

Chim tôi vẫn cương cứng, đầu khấc ướt nhẹp. Bác chẳng nói gì, dùng khăn quần lau vùng bẹn cho tôi. Bàn tay bác nắm lấy chim tôi, lật qua lật lại lau sạch. Những ngón tay mềm mại siết nhẹ quanh thân chim khiến tôi rùng mình. Một cảm giác sướng khoái chưa từng có lan tỏa khắp người.

Lau xong, bác vẫn ngồi đó, tay vẫn cầm chim tôi trong bóng tối. Người bác run lên. Giọng bác khàn khàn, run rẩy:

“Cháu của bác… lớn rồi…”

Tôi không kiềm chế nổi nữa. Bản năng thôi thúc, tôi vùng dậy đè nghiến bác xuống. Bác kêu lên một tiếng “Ơ!”. Thân hình mảnh khảnh của tôi đè lên người bác. Tôi giật tung dây áo yếm, để lộ cặp vú đầy đặn, hơi chảy xệ vì tuổi tác nhưng vẫn trắng muốt và nặng trĩu. Tôi ôm xiết lấy bác, ngấu nghiến hôn lên cổ, lên má, rồi cúi xuống ngậm lấy núm vú bác. Hai tay bóp mạnh cặp vú và mông bác.

“Đừng con… không… không được… không được đâu…” Bác hổn hển, miệng thì từ chối nhưng hai tay lại ôm chặt lấy lưng tôi.

Tôi không biết giao hợp là gì, chỉ theo bản năng hẩy hông, chim cứng ngắc chọc lung tung giữa hai đùi bác. Trượt mãi không vào. Cơ thể tôi nóng ran như lửa đốt. Bác Luồn tay xuống dưới, nắm lấy chim tôi, chỉnh hướng vào khe bướm ướt át của bác.

Nhưng chỉ vừa chạm đầu khấc vào nơi ấy, tôi đã không chịu nổi. Toàn thân giật giật mạnh. Đợt tinh trùng đầu tiên của đời trai phun ra dữ dội, bắn đầy lên bụng và ngực bác.

Tôi kiệt sức nằm vật sang một bên. Hai bác cháu nằm cách nhau một khoảng nhỏ trong hầm tối om. Không ai nói với ai câu nào.

Dù chưa ai dạy, tôi cũng biết chuyện vừa rồi là sai trái. Bác Lan – người đã nuôi tôi như con ruột, là bác ruột của tôi – lại vừa bị tôi sờ soạng, hôn hít, và xuất tinh lên người. Bác chắc cũng đang day dứt không kém.

Nhưng trong bóng tối, tôi vẫn nghe rõ tiếng thở còn chưa yên của bác. Và chim tôi, dù vừa xuất tinh, lại bắt đầu cương lên lần nữa.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tí em tèo

Tự dưng đọc cái chuyện mẹ con thời chiến thấy hay quá thế là có cảm hứng viết chắc chắn là có sai sót rồi mong ae nhẹ tay với em