Đêm mưa – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đêm mưa – Update Chương 3
Tác Giả: Tí em tèo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 10/07/2026
Sáng hôm sau, không khí trong nhà nặng nề lạ thường.
Bác Lan dậy từ rất sớm, tôi nghe tiếng bác vo gạo, nhóm lửa ngoài bếp. Tôi chui ra khỏi hầm, ánh nắng ban mai chiếu vào mặt khiến tôi chói mắt. Bác đang lom khom bên nồi cháo độn sắn, lưng hơi cong, dáng vẻ mệt mỏi. Khi tôi bước lại gần, bác khẽ giật mình nhưng không quay đầu.
“Bác… cháu xin lỗi.” Tôi nói khẽ, giọng khàn khàn.
Bác im lặng một lúc lâu, rồi mới lên tiếng, giọng trầm thấp:
“Cháu đừng nói nữa. Mau ăn đi rồi ra đồng. Hôm nay phải tranh thủ gặt lúa không m máy bay quay lại lúc nào không hay đâu .”
Cả ngày hôm ấy, hai bác cháu làm việc bên nhau nhưng chẳng ai nói thêm câu nào. Tôi gặt lúa, bác bó lại và gánh về. Mồ hôi ướt đẫm áo bác, lớp vải mỏng dính sát vào da thịt, đường cong bộ ngực và eo khiến tôi không khỏi nhớ lại cảm giác đêm qua – cái ấm nóng siết chặt khi chim tôi chui sâu vào trong bác.
Chim tôi lại cương lên giữa đồng, may mà không ai để ý.
Tối về, bác tắm rửa qua loa rồi chui vào hầm trước. Tôi ngồi ngoài một lúc, lòng rối bời. Phần lý trí bảo tôi phải dừng lại, đây là bác ruột, là người đã nuôi tôi khôn lớn giống như người mẹ của mình . Nhưng phần xác thịt thì đang cháy bỏng, thèm khát da thịt bác đến phát điên.
Khi tôi chui vào hầm, bác vẫn nằm quay lưng. Nhưng lần này khoảng cách gần hơn. Tôi nằm sát vào sau lưng bác, tay khẽ đặt lên hông bác. Người bác khẽ run lên nhưng không đẩy ra.
“Cháu… chúng ta không thể tiếp tục…” Bác thì thầm, giọng run rẩy.
Tôi không đáp. Tôi chỉ ôm chặt lấy bác từ phía sau, tay luồn vào trong áo yếm, bóp mạnh cặp vú đầy đặn. Bác cắn môi kìm tiếng rên, nhưng hông bác lại khẽ đẩy về phía sau, cọ vào chim tôi đang cương cứng.
Tôi kéo quần bác tụt xuống, chim tôi cọ vào khe mông đầy thịt. Chỉ một thoáng sau, tôi đã tìm được lối vào. Lần này tôi đẩy mạnh một phát, chui tuốt vào trong. Bác rên lớn, tay bấu chặt vào chiếu.
“Aaa… cháu…của cháu…to quá….. sâu quá…”
Tôi ôm chặt lấy bác, dập từ phía sau như một con thú. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập trong hầm. Bác cong người, hông nhún ngược lại đón lấy từng cú thúc mạnh. Nước dâm chảy ra lênh láng, thấm ướt đùi cả hai.
“Cháu… mạnh nữa… bác chịu hết nổi rồi…ahhhhhh.ahhhhh” Bác rên rỉ, hoàn toàn mất kiểm soát.
Tôi càng dập mạnh hơn, một tay luồn xuống trước vuốt ve hột le của bác. Chỉ một lúc sau, bác giật mạnh toàn thân, bướm siết chặt lấy chim tôi, phun nước nóng hổi. Tôi cũng không nhịn được, gầm lên và bắn tinh trùng sâu vào trong lòng bác lần thứ hai.
Hai bác cháu nằm thở dốc, mồ hôi đẫm đìa. Chim tôi vẫn ngập trong bác, tinh trùng tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt.
Bác khóc thút thít. Nhưng lần này bác không đẩy tôi ra. Bác chỉ quay người lại, ôm chặt lấy tôi, thì thầm trong nước mắt:
“Bác… hư rồi… hư thật rồi cháu ạ…”
Tôi hôn lên trán bác, lên mắt bác, lên môi bác. Chim tôi lại bắt đầu cứng lên lần nữa ngay trong người bác.
Ngoài hầm, tiếng dế mèn vẫn ri ri. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ còn lại dục vọng tội lỗi và khao khát không thể dập tắt của hai bác cháu chúng tôi.
Ban ngày, bác vẫn làm việc miệt mài như thường lệ: ra đồng gặt lúa, gánh phân, vo gạo nấu cơm. Nhưng ánh mắt bác luôn tránh né tôi. Mỗi khi tôi vô tình chạm phải tay bác hay đứng sát bên, bác đều khẽ run lên rồi lùi lại một bước. Đôi môi bác mím chặt, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc.
Đêm đến, khi hai bác cháu chui vào hầm, mọi thứ lại diễn ra theo cách hoàn toàn trái ngược.
Tối hôm đó, vừa khép cửa hầm, tôi chưa kịp làm gì thì bác đã quay người ôm lấy tôi. Bác hôn tôi cuồng nhiệt, nước mắt lăn dài trên má. Bàn tay bác run run kéo quần tôi xuống, nắm lấy chim tôi đang cương cứng và vuốt mạnh.
“Cháu… bác không biết phải làm sao nữa…” Bác thì thầm giữa những nụ hôn, giọng vỡ òa. “Bác là bác ruột của cháu… là người đã bế cháu từ bé… Vậy mà bây giờ bác lại… lại thèm cháu đến mức này…”
Tôi không đáp, chỉ cởi áo yếm của bác ra và đè bác xuống. Lần này bác không kháng cự. Bác mở rộng hai chân, tự tay cầm chim tôi chỉnh vào cửa mình. Khi tôi đẩy sâu vào trong, bác nghiến chặt răng, nước mắt vẫn rơi:
“Con trai bác… chồng bác… em trai bác… tất cả đều hy sinh vì đất nước. Còn bác… lại đang làm chuyện đồi bại với chính máu mủ của mình… Bác thật là đĩ… là đồi trụy…”
Mặc dù miệng nói vậy, nhưng hông bác lại nhún mạnh lên đón lấy từng cú dập của tôi. Bướm bác co thắt dữ dội, nước dâm chảy ra ướt sũng. Tôi dập càng mạnh, bác càng rên to hơn, vừa rên vừa khóc:
“Cháu… mạnh nữa đi… Bác đáng bị phạt… Bác đáng bị trời phạt vì đã cám dỗ cháu… Aaa… sâu quá… cháu đâm thủng bác rồi…”
Tôi ôm chặt bác, hôn lên nước mắt trên má bác, vừa dập vừa thì thầm:
“Bác không có lỗi… Cháu mới là người thèm bác…”
Bác lắc đầu quầy quậy, nước mắt rơi nhiều hơn:
“Không… bác biết rõ… bác lớn hơn cháu hai mươi lăm tuổi… bác từng cho cháu bú… từng tắm cho cháu… Vậy mà giờ bác lại nằm đây, dang chân ra cho cháu đụ… Bác hư hỏng quá… hư hỏng thật rồi…”
Càng nói những lời day dứt, bác càng siết chặt chân quặp lấy hông tôi. Bướm bác co bóp mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng lấy chim tôi. Tôi không nhịn nổi, dập thật mạnh và bắn tinh trùng nóng hổi sâu vào trong lòng bác.
Bác đạt cực khoái ngay sau đó. Người bác giật giật dữ dội, miệng há ra rên lên một tiếng dài não nề, vừa sướng khoái vừa đau đớn:
“Cháu ơi… bác… bác không còn mặt mũi nào nhìn đồng bào… nhìn anh em đã hy sinh nữa…”
Sau khi xong, bác nằm im thin thít, nước mắt lặng lẽ rơi. Bác ôm tôi chặt vào lòng, vuốt ve tóc tôi, nhưng miệng thì không ngừng thì thầm những lời tự trách:
“Bác là đồ loạn luân… Bác không xứng đáng làm bác cháu… Nếu bom rơi trúng hầm này, chắc chắn là trời phạt bác rồi…”
Tôi nằm trong lòng bác, chim vẫn còn ngập nửa trong bướm bác, cảm nhận từng cơn co thắt còn sót lại. Tôi biết bác đang day dứt tột độ. Nhưng tôi cũng biết, càng day dứt, bác lại càng không kiềm chế được dục vọng với tôi.
Đêm ấy, bác ngủ trong nước mắt, nhưng tay bác vẫn nắm chặt chim tôi suốt cả đêm.
Tự dưng đọc cái chuyện mẹ con thời chiến thấy hay quá thế là có cảm hứng viết chắc chắn là có sai sót rồi mong ae nhẹ tay với em