Chinh Phục từng người quyền lực – Update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh Phục từng người quyền lực – Update Chương 2
Tác Giả: Đế Hoang
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 27/06/2026
Chương 1 : khởi đầu
Buổi sáng tại trường trung học phổ thông Nguyễn Du, ánh nắng nhạt nhẽo len qua những khung cửa sổ cũ kỹ của dãy nhà học khối mười hai, chiếu xuống những dãy bàn ghế gỗ đã sạm màu theo năm tháng. Không khí trong lớp 12A vẫn còn mang chút se lạnh của mùa đông sắp tàn, xen lẫn mùi phấn trắng và mùi mồ hôi nhè nhẹ của hơn bốn mươi học sinh đang ngồi im thin thít. Lâm Hạo ngồi ở góc cuối cùng bên phải, lưng dựa vào tường, ánh mắt nhìn xuống cuốn vở đã cũ, nhưng trong đầu hắn không có lấy một chữ nào của bài giảng. Hắn cao ráo hơn so với tuổi, vai hơi gầy nhưng thẳng, khuôn mặt mang vẻ hiền lành, nụ cười nếu có cũng chỉ nhẹ nhàng và vô hại. Thế nhưng bên trong đôi mắt sâu thẳm ấy đang lặng lẽ ghi nhận mọi thứ.
Cô Trần Thị Hương đứng trên bục giảng, thân hình cao ráo, đường cong được giữ gìn cẩn thận nhờ thói quen vận động và cả chút tu vi Luyện Khí tầng năm mà cô chưa từng hé lộ với ai. Chiếc áo sơ mi trắng được cài kín đến tận cổ, váy bút chì ôm sát đôi chân dài, gót giày cao vừa đủ để tạo nên vẻ uy nghi của một giáo viên chủ nhiệm. Khuôn mặt cô đẹp theo kiểu lạnh lùng, đôi mắt hơi xếch, môi mỏng luôn giữ nếp mím chặt, toát lên khí chất của người phụ nữ đã quen với quyền lực nhỏ nhoi trong phạm vi nhà trường. Cô đang giảng bài về tác phẩm văn học, nhưng giọng nói của cô lại mang theo một sự sắc lạnh cố hữu, như thể đang phán xét chứ không phải đang dạy dỗ.
Khi ánh mắt cô lướt qua góc lớp nơi Lâm Hạo đang ngồi, nếp mím môi của cô càng siết chặt hơn. Cô dừng giảng, đặt viên phấn xuống, rồi chậm rãi bước xuống vài bước, đứng ngay giữa lối đi giữa hai dãy bàn. Cả lớp im bặt. Cô nhìn thẳng về phía Lâm Hạo, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt không che giấu.
— Lâm Hạo, mày đứng lên.
Hắn đứng dậy chậm rãi, hai tay buông xuôi theo thân người, ánh mắt vẫn giữ vẻ hiền lành. Cô Hương nhìn hắn từ trên xuống dưới, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỏng manh đầy khinh thường.
— Mày là đồ mồ côi vô dụng nhất lớp tao từng dạy. Con của loại người thấp hèn nhất xã hội, lớn lên chỉ biết ăn xin và sống bám vào sự thương hại của người khác. Tao khinh mày. Tao khinh đến mức không muốn nhìn mặt mày mỗi buổi sáng. Mày không đáng được ngồi chung lớp với những đứa có tương lai. Nếu có thể, tao muốn đuổi mày ra khỏi trường ngay lập tức để khỏi làm ô nhiễm không khí của lớp này. Bài kiểm tra tuần trước mày làm được có ba điểm. Ba điểm. Mày nghĩ mày xứng đáng được giáo dục à?
Những lời nói ấy vang lên rõ ràng trong không gian im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của mấy đứa học sinh ngồi gần. Một số đứa cúi đầu xuống, không dám nhìn. Một số khác thì lén lút liếc về phía Lâm Hạo với ánh mắt vừa thương vừa tò mò. Hắn vẫn đứng yên, không phản bác, không cúi đầu, chỉ im lặng nhận lấy những lời khinh miệt như thể đang nghe ai đó nói về một người xa lạ. Bên trong hắn, mọi cảm xúc đều bị kìm nén chặt chẽ. Hắn chỉ ghi nhận. Ghi nhận cách cô Hương nhìn hắn như nhìn một con sâu, cách đôi môi mỏng của cô cong lên mỗi khi thốt ra từ “đồ mồ côi”, “vô dụng”, “rác rưởi”. Hắn ghi nhận cả mùi nước hoa nhạt thoang thoảng từ cơ thể cô khi cô bước lại gần hơn, lẫn chút mùi da thịt ấm áp sau buổi sáng dài đứng giảng.
Cô Hương nhìn hắn thêm vài giây nữa, như thể muốn chắc chắn rằng hắn đã thấm thía đủ sự khinh thường của mình, rồi mới quay lên bục, tiếp tục bài giảng như chưa có gì xảy ra. Lâm Hạo ngồi xuống, ngón tay siết nhẹ mép vở, nhưng trên khuôn mặt vẫn là vẻ hiền lành vô hại. Bên trong đầu hắn, những mảnh ghép đang được sắp xếp lại. Hắn đã quan sát cô Hương từ đầu năm học. Một người phụ nữ ba mươi bảy tuổi, độc thân, không con cái, toàn tâm toàn ý dồn hết vào sự nghiệp và địa vị nhỏ nhoi của một giáo viên chủ nhiệm. Cô kiêu ngạo với chính tu vi yếu ớt của mình, coi đó là bằng chứng vượt trội so với “lũ người thường”. Cô khinh thường những kẻ yếu hơn mình một cách công khai và tàn nhẫn. Và chính sự kiêu ngạo ấy, hắn sẽ dùng nó để kéo cô xuống tận đáy.
Buổi học trôi qua chậm rãi. Những tiếng phấn viết trên bảng, tiếng lật trang vở, tiếng thì thầm của học sinh ngồi sau lưng. Lâm Hạo không ghi chép gì nhiều. Hắn chỉ quan sát. Quan sát cách cô Hương di chuyển, cách cô sửa lại mái tóc trước gương nhỏ gắn trong ngăn bàn, cách cô liếc nhìn điện thoại khi nghĩ không ai để ý. Hắn biết cô đang căng thẳng. Linh khí trong cơ thể cô đang tắc nghẽn nặng nề, một phần vì áp lực công việc, một phần vì chính thói quen tự cao tự đại khiến kinh mạch của cô không thể lưu thông trơn tru. Hắn cũng biết cô có thói quen ở lại trường muộn hơn mọi người, vào văn phòng riêng của giáo viên chủ nhiệm để “nghỉ ngơi” trước khi về nhà một mình.
Khi chuông tan học vang lên, học sinh ùa ra ngoài như những con sóng nhỏ. Lâm Hạo thu dọn đồ đạc chậm rãi, để cho cả lớp gần như vắng hết. Hắn đi ra hành lang, nhưng không rời khỏi trường. Thay vào đó, hắn lẻn lên tầng hai, đi dọc theo dãy phòng giáo viên, dừng lại trước cửa văn phòng mang biển tên “Trần Thị Hương – Giáo viên chủ nhiệm lớp 12A”. Cửa đã đóng. Hắn không vào. Hắn chỉ lặng lẽ mở ứng dụng trên điện thoại – một ứng dụng do chính hắn tự chế dựa trên linh thạch nhỏ và phần mềm mã hóa, kết nối với chiếc camera không dây siêu nhỏ hắn đã lắp đặt từ hơn hai tháng trước trong góc trên trần nhà văn phòng, ngay sau tấm biển hiệu. Camera được ngụy trang hoàn hảo, ống kính hướng thẳng vào bàn làm việc và ghế sofa nhỏ đặt ở góc phòng.
Hắn ngồi xuống bậc thang cuối hành lang, nơi ánh sáng mờ ảo và không có camera an ninh của trường chiếu đến. Ngón tay hắn lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Hình ảnh trong văn phòng hiện ra rõ nét, màu sắc chân thực đến mức có thể thấy cả những sợi lông tơ nhỏ trên da cổ cô Hương. Cô vừa bước vào, đóng cửa kỹ lưỡng, rồi khóa chốt từ bên trong. Khuôn mặt cô vẫn giữ nếp mím môi khinh miệt như buổi sáng, nhưng đôi vai hơi sụp xuống một chút khi không còn ai nhìn. Cô cởi áo khoác ngoài, treo lên móc sau cửa, rồi đi đến bàn làm việc, ngồi xuống ghế xoay. Một lúc lâu cô không làm gì cả, chỉ ngồi yên, hai tay đặt trên mặt bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Rồi cô thở dài, một hơi thở dài và mệt mỏi. Ngón tay cô bắt đầu cởi nút áo sơ mi từ trên xuống, từng nút một, chậm rãi. Chiếc áo mở ra, để lộ lớp áo lót trắng đơn giản nhưng vẫn giữ được đường cong đầy đặn của bộ ngực. Cô không cởi hết, chỉ mở đủ để tay cô có thể luồn vào trong, xoa nhẹ lên da thịt ngực mình. Đầu ngón tay cô chạm vào núm vú, xoa nhẹ nhàng, rồi siết lại. Môi cô hé ra, một hơi thở đứt quãng thoát ra, nhưng vẫn cố kìm nén. Cô nghiêng người ra sau, lưng tựa vào ghế, chân duỗi dài dưới gầm bàn. Chiếc váy bút chì được xắn lên cao hơn một chút, để lộ đôi đùi trắng ngần. Tay cô còn lại chậm rãi trượt xuống dưới, luồn vào trong quần lót.
Cô Hương nhắm mắt lại. Trong đầu cô lúc này không có hình ảnh của bất kỳ người đàn ông nào. Thay vào đó là những khuôn mặt học sinh mà cô khinh thường, đặc biệt là khuôn mặt của Lâm Hạo. Cô nhớ lại cách hắn đứng im thin thít khi bị mắng, cách hắn không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Một nụ cười khinh miệt hiện lên khóe môi cô ngay cả khi ngón tay giữa của cô đang khẽ chạm vào khe ẩm ướt giữa hai chân.
— Đồ mồ côi vô dụng… — cô lẩm bẩm nhỏ, giọng khàn khàn vì khoái cảm đang len lén len lên. — Loại người như mày chỉ đáng bị đạp dưới chân tao… không có giá trị gì cả… tao khinh mày… khinh đến mức…
Ngón tay cô di chuyển chậm rãi hơn, miết nhẹ lên hột le, rồi trượt xuống dưới, xoa nhẹ nhàng dọc theo khe ẩm. Dịch nhờn bắt đầu tiết ra, thấm ướt ngón tay, tạo nên những tiếng xèo xèo rất nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian yên tĩnh của văn phòng. Cơ thể cô run nhẹ, ngực phập phồng theo nhịp thở ngày càng dồn dập. Cô cắn môi dưới, cố gắng giữ im lặng, nhưng những hơi thở đứt quãng vẫn thoát ra từng chập. Ngón tay cô luồn sâu hơn một chút, xâm nhập vào bên trong, co thắt nhẹ quanh ngón giữa. Dịch nhờn chảy ra nhiều hơn, ướt đẫm cả lòng bàn tay, nhỏ xuống ghế da đen dưới người cô, để lại những vệt bóng loáng.
Cô Hương nghiêng đầu sang một bên, mái tóc xõa xuống vai, che một bên mặt. Cô vẫn đang nghĩ về những học sinh nghèo, về những kẻ mà cô coi là rác rưởi. Hình ảnh Lâm Hạo xuất hiện rõ nét nhất. Cô tưởng tượng hắn quỳ dưới chân mình, bị cô dùng gót giày đạp lên mặt, và ý nghĩ ấy khiến khoái cảm trong người cô tăng lên rõ rệt. Ngón tay cô di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn, tiếng xèo xèo của dịch nhờn càng lúc càng ướt át. Cơ thể cô cong lên, lưng rời khỏi ghế, hông khẽ nhấc lên theo nhịp tay. Môi cô há ra, nhưng không thành tiếng kêu. Chỉ có những hơi thở nặng nề, đứt quãng, xen lẫn những lời lẩm bẩm khinh miệt vẫn tiếp tục vang lên rất nhỏ.
— Đồ… vô dụng… mày… không đáng… được tao nhìn…
Cô đạt đến cực khoái một cách chậm rãi nhưng sâu. Cơ thể cô run bần bật, tử cung co thắt mạnh mẽ quanh ngón tay, dịch nhờn phun ra thành những đợt dài, thấm ướt cả phần dưới váy và ghế ngồi. Cô cắn chặt môi đến mức trắng bệch, nước mắt lưng tròng vì khoái cảm quá mạnh sau nhiều ngày bị kìm nén. Khi cơn co thắt cuối cùng dịu lại, cô ngồi yên một lúc lâu, ngực vẫn còn phập phồng, tay vẫn còn đặt giữa hai chân ướt át. Cô mở mắt ra, nhìn xuống đùi mình, nhìn những vệt dịch nhờn lấp lánh dưới ánh đèn vàng của văn phòng. Khuôn mặt cô lúc này không còn vẻ khinh miệt nữa. Thay vào đó là một sự mệt mỏi và cả chút xấu hổ mà cô không muốn thừa nhận. Cô nhanh chóng lau sạch tay bằng khăn giấy, kéo váy xuống, cài lại nút áo, rồi đứng dậy, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng như mọi khi.
Ở ngoài hành lang, Lâm Hạo nhìn màn hình điện thoại với ánh mắt không chút dao động. Hắn đã ghi lại toàn bộ. Từ lúc cô bước vào, cởi nút áo, đến khi ngón tay cô di chuyển giữa hai chân, những lời lẩm bẩm khinh miệt, tiếng xèo xèo của dịch nhờn, cho đến khoảnh khắc cơ thể cô run bần bật khi đạt cực khoái. Tất cả đều rõ nét, khuôn mặt cô không bị che khuất, giọng nói cũng được thu rõ ràng. Hắn không vội. Hắn ngồi yên thêm vài phút, đợi cho cô Hương thu dọn đồ đạc, mở cửa văn phòng và bước ra ngoài, khóa cửa cẩn thận rồi đi xuống hành lang tầng dưới. Khi tiếng gót giày của cô xa dần, hắn mới đứng dậy, chậm rãi đi đến một góc khuất hơn, mở ứng dụng chỉnh sửa video.
Hắn cắt một đoạn clip ngắn, chỉ khoảng hai phút rưỡi, nhưng đủ để cho thấy rõ cô Hương đang sờ soạng và thầm nhủ những lời khinh miệt học sinh mồ côi. Hắn không để lộ toàn bộ, chỉ để lại những phần quan trọng nhất: khuôn mặt, giọng nói, hành động, và những lời nói tàn nhẫn. Sau đó hắn mở danh bạ điện thoại, tìm đến số riêng của cô Trần Thị Hương – số mà hắn đã có từ lâu nhờ quan sát cô nhập vào máy khi cô để quên điện thoại trên bàn trong giờ ra chơi. Hắn gửi clip qua tin nhắn ẩn danh, kèm theo một dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng, không có dấu chấm than hay bất kỳ cảm xúc nào:
“Clip này nếu lan truyền đến nhóm phụ huynh toàn trường và diễn đàn cựu học sinh, cô sẽ mất hết. Còn nếu đến tai những người trong giới tu luyện ngầm… cô sẽ bị truy lùng vì lộ tu vi và hành vi mất kiểm soát. Đêm nay, tám giờ, văn phòng cô. Đến đúng giờ. Nếu không, clip sẽ tự động gửi.”
Hắn không chờ phản hồi. Hắn tắt màn hình điện thoại, đứng dậy, chậm rãi bước xuống cầu thang, hòa vào dòng người học sinh tan học muộn. Trên khuôn mặt hắn vẫn là vẻ hiền lành vô hại. Nhưng trong đầu hắn, mọi thứ đã bắt đầu vận hành theo đúng kế hoạch đã vạch ra từ nhiều tháng trước. Cô Trần Thị Hương, người phụ nữ kiêu ngạo nhất mà hắn từng gặp, người đã khinh thường hắn như khinh một con sâu, giờ đã có trong tay hắn một món nợ không thể trả bằng tiền bạc hay lời xin lỗi. Và hắn sẽ thu hồi món nợ ấy một cách chậm rãi, chi tiết, cho đến khi mọi lớp kiêu ngạo trên người cô bị lột sạch, cho đến khi cô quỳ dưới chân hắn và gọi hắn bằng những từ mà trước đây cô chỉ dùng để khinh miệt người khác.
Buổi tối hôm đó, khi đồng hồ điểm tám giờ kém năm phút, Lâm Hạo đứng trước cửa văn phòng giáo viên chủ nhiệm lớp 12A. Hắn không gõ cửa. Hắn chỉ đứng yên, chờ. Bên trong, cô Trần Thị Hương ngồi trên ghế làm việc của mình, tay siết chặt điện thoại, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt vẫn còn lẫn chút kiêu ngạo nhưng đã bắt đầu lung lay rõ rệt. Chiếc vòng cổ mỏng mà hắn sẽ tặng cô vào ngày mai vẫn còn nằm trong túi áo khoác của hắn, chờ đến lúc thích hợp.
Cô Trần Thị Hương ngồi trên ghế làm việc của mình, hai tay siết chặt chiếc điện thoại đến mức những đầu ngón tay trắng bệch. Màn hình vẫn còn sáng với đoạn clip ngắn mà hắn đã gửi. Khuôn mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn vàng của văn phòng, đôi mắt vốn luôn chứa đầy sự khinh miệt giờ đây đang run rẩy không ngừng. Cô đã xem đi xem lại đoạn clip nhiều lần, từng giây một. Cô thấy rõ chính mình đang ngồi trên ghế này, áo sơ mi cởi nút, ngón tay luồn sâu vào giữa hai chân, dịch nhờn lấp lánh dưới ánh đèn, miệng lẩm bẩm những lời khinh miệt học sinh mồ côi. Giọng nói của cô trong clip vang lên rõ ràng, đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn. Nếu đoạn này lan truyền, không chỉ sự nghiệp của cô tan tành, mà cả danh tiếng “giáo viên mẫu mực, lạnh lùng, liêm chính” cũng bị nghiền nát thành bụi. Còn nếu đến tai những người trong giới tu luyện ngầm… cô sẽ không còn là một giáo viên kiêu ngạo nữa. Cô sẽ trở thành con mồi yếu đuối, bị săn đuổi vì đã lộ tu vi và mất kiểm soát trước mặt học trò.
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng, chỉ hai cái, nhưng đủ để khiến cả người cô giật bắn. Cô không trả lời ngay. Cô ngồi yên thêm vài giây nữa, cố gắng lấy lại hơi thở, cố gắng giữ lại chút kiêu ngạo còn sót lại trên khuôn mặt. Rồi cô đứng dậy, bước đến cửa, tay run run mở chốt. Cửa mở ra. Lâm Hạo đứng ngoài hành lang, cao ráo, vai thẳng, khuôn mặt vẫn giữ vẻ hiền lành vô hại như mọi ngày ở lớp. Hắn không mặc đồng phục nữa. Chỉ một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans tối màu. Trong tay hắn cầm một chiếc túi nhỏ màu đen.
Cô Hương nhìn hắn, ánh mắt vẫn cố giữ sự khinh miệt, nhưng khóe miệng đã run lên.
— Mày… mày dám làm gì tao? Mày là đồ khốn nạn mồ côi…
Hắn không đáp lại lời mắng. Hắn chỉ bước vào văn phòng, đóng cửa lại sau lưng, rồi từ từ khóa chốt. Tiếng “cách” của chốt khóa vang lên trong không gian yên tĩnh như một tiếng phán quyết. Hắn quay lại, nhìn cô với ánh mắt bình thản, gần như lạnh lùng. Giọng hắn thấp và đều, không có chút cảm xúc nào.
— Ngồi xuống ghế.
Cô Hương không nhúc nhích. Cô vẫn đứng đó, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cố gắng giữ khoảng cách giữa mình và hắn.
— Mày nghĩ mày là ai mà dám ra lệnh cho tao? Mày là loại rác rưởi không đáng được tao nhìn thẳng vào mặt. Tao khinh mày. Tao khinh đến mức…
Hắn không để cô nói hết câu. Hắn bước lại gần hơn một bước, đưa điện thoại lên, bật lại đoạn clip dài hơn một chút so với clip hắn đã gửi. Lần này là phiên bản chưa cắt, rõ ràng hơn. Tiếng xèo xèo của dịch nhờn, tiếng thở đứt quãng của cô, những lời lẩm bẩm khinh miệt học sinh nghèo đều vang lên rõ mồn một trong văn phòng. Cô Hương nhìn màn hình, mặt cô càng lúc càng trắng. Khi clip kết thúc, hắn tắt máy, bỏ điện thoại vào túi.
— Nếu clip này được gửi đến nhóm phụ huynh toàn trường và diễn đàn cựu học sinh, cô sẽ bị đuổi khỏi ngành giáo dục vĩnh viễn. Không trường nào dám nhận một giáo viên có hành vi như vậy. Còn nếu nó đến tay những người biết tu luyện… cô sẽ bị coi là kẻ yếu đuối, mất kiểm soát, và có thể bị truy lùng như một con mồi dễ dàng. Cô nghĩ mình có thể chống lại được không?
Cô Hương cắn chặt môi dưới đến mức gần như chảy máu. Cô muốn mắng hắn, muốn đẩy hắn ra khỏi văn phòng, muốn giữ lại chút uy nghiêm của một giáo viên chủ nhiệm. Nhưng những lời hắn nói là sự thật. Cô không có cách nào chống lại. Sự kiêu ngạo của cô bắt đầu nứt ra từng mảng nhỏ. Cô lùi lại một bước, lưng chạm vào mép bàn làm việc. Hắn bước tiếp một bước nữa, đứng ngay trước mặt cô, cách nhau chưa đến một gang tay. Hắn ngẩng đầu nhìn cô, vì hắn cao hơn cô một chút.
— Quỳ xuống.
Cô Hương run lên bần bật. Cô nhìn hắn với ánh mắt vừa giận dữ vừa sợ hãi, miệng vẫn cố thốt ra những lời khinh miệt.
— Mày… mày dám bắt tao quỳ? Mày là đồ mồ côi rác rưởi… tao khinh mày… tao không bao giờ…
Hắn không nói thêm. Hắn chỉ đưa tay lên, ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng cầm lấy cằm cô, nâng khuôn mặt cô lên để cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Ngón tay hắn lạnh và chắc chắn. Cô cố gắng quay mặt đi, nhưng hắn giữ chặt. Ánh mắt hắn không có chút thương hại hay khoái trá nào. Chỉ có sự bình thản và tính toán.
— Quỳ xuống. Hoặc clip sẽ được gửi trong vòng năm phút nữa.
Cô Hương run rẩy trong nhiều giây dài. Rồi từ từ, hai đầu gối cô chạm xuống sàn gỗ lạnh. Chiếc váy bút chì xắn lên cao hơn một chút khi cô quỳ, để lộ một đoạn da đùi trắng ngần. Cô vẫn giữ ánh mắt khinh miệt khi nhìn lên hắn, nhưng khóe mắt đã ươn ướt. Nước mắt cô không rơi, nhưng chúng đang tích tụ. Hắn nhìn cô quỳ dưới chân mình, không nói gì trong một lúc lâu. Hắn chỉ quan sát. Quan sát cách vai cô run, cách ngực cô phập phồng dưới lớp áo sơ mi, cách hơi thở của cô ngày càng dồn dập dù cô đang cố gắng kìm nén.
Hắn thả tay ra khỏi cằm cô, rồi đưa túi nhỏ màu đen mà hắn mang theo ra. Hắn mở túi, lấy ra một chiếc vòng cổ mỏng màu đen, bề mặt nhẵn bóng, có một viên đá nhỏ màu xanh nhạt gắn ở phía trước. Chiếc vòng trông như một món trang sức bình thường, nhưng bên trong là thiết bị định vị và một cơ chế rung nhỏ có thể điều khiển từ xa qua điện thoại của hắn.
— Đeo cái này vào.
Cô Hương nhìn chiếc vòng, rồi nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn lẫn chút kiêu ngạo.
— Mày nghĩ tao sẽ đeo đồ của mày? Mày là…
Hắn không để cô nói tiếp. Hắn đưa tay vào túi, mở ứng dụng trên điện thoại, và chạm nhẹ vào một biểu tượng. Chiếc vòng trong tay hắn rung lên một cái rất nhẹ, nhưng đủ để khiến cô giật mình. Hắn đưa vòng lại gần hơn.
— Đeo vào. Hoặc tao sẽ gửi clip ngay bây giờ.
Cô Hương run rẩy đưa tay lên, nhận lấy chiếc vòng. Ngón tay cô lạnh như băng khi chạm vào bề mặt nhẵn. Cô chậm rãi đưa vòng lên cổ mình, cài khóa sau gáy. Chiếc vòng ôm khít lấy da cổ cô, không quá chặt nhưng cũng không lỏng. Viên đá xanh nhạt nằm ngay giữa xương quai xanh, lấp lánh dưới ánh đèn. Hắn nhìn cô một lúc, rồi lại chạm vào điện thoại. Lần này chiếc vòng rung mạnh hơn một chút, rung liên tục với nhịp đều đều, không mạnh nhưng đủ để tạo ra một cảm giác lạ lùng lan tỏa từ cổ xuống ngực và bụng dưới của cô.
Cô Hương cắn môi, cố gắng không để bất kỳ tiếng nào thoát ra. Nhưng cơ thể cô đã bắt đầu phản bội. Dịch nhờn bắt đầu tiết ra chậm rãi giữa hai chân, thấm ướt lớp quần lót mỏng. Cô siết chặt hai đùi lại với nhau, cố gắng che giấu, nhưng cử động ấy chỉ khiến chiếc vòng rung mạnh hơn khi hắn tăng cường độ từ xa. Hơi thở cô bắt đầu đứt quãng. Cô vẫn cố giữ giọng khinh miệt, nhưng giọng đã run.
— Mày… mày chỉ là đồ khốn kiếp… tao khinh mày… tao sẽ không bao giờ… phục tùng mày…
Hắn không đáp. Hắn chỉ đứng đó, nhìn cô quỳ dưới chân mình, cơ thể đang run lên vì chiếc vòng rung nhịp nhàng trên cổ. Hắn đưa tay xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng nâng cằm cô lên một lần nữa, buộc cô phải ngẩng mặt nhìn hắn. Ngón tay hắn chạm vào da cô, ấm áp và chắc chắn. Cô cố gắng quay mặt, nhưng hắn giữ chặt. Nước mắt cô cuối cùng cũng rơi, lăn dài trên má, nhưng cô vẫn cố mắng hắn bằng những lời tàn nhẫn nhất mà cô có thể nghĩ ra.
— Đồ mồ côi… đồ rác rưởi… mày không đáng được chạm vào tao…
Hắn cúi người xuống một chút, đưa miệng sát vào tai cô, giọng thì thầm, lạnh và rõ ràng.
— Cô sẽ phục tùng. Không phải vì cô muốn. Mà vì cô không có lựa chọn nào khác. Bây giờ, cô sẽ cởi từ từ lớp áo ngoài ra. Chỉ cởi áo ngoài thôi. Rồi cô sẽ nói to, rõ ràng, rằng cô xin lỗi vì đã khinh thường chủ nhân.
Cô Hương run bần bật. Cô muốn từ chối, muốn đứng dậy và tát hắn một cái. Nhưng chiếc vòng trên cổ cô đang rung đều đều, và hình ảnh đoạn clip vẫn còn hiện rõ trong đầu. Cô đưa tay lên, run run cởi nút áo khoác ngoài. Chiếc áo rơi xuống sàn gỗ sau lưng cô. Dưới lớp áo sơ mi trắng, đường cong của bộ ngực cô hiện rõ hơn. Hơi thở cô càng lúc càng nhanh. Dịch nhờn giữa hai chân cô đã thấm ướt cả lớp quần lót và bắt đầu thấm ra ngoài đùi.
Hắn nhìn cô, ánh mắt không thay đổi. Hắn lại chạm vào điện thoại, tăng nhẹ cường độ rung của chiếc vòng. Cô Hương cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, nhưng cô vẫn mở miệng. Giọng cô run rẩy, xen lẫn giữa sự khinh miệt và sự sợ hãi.
— Em… em xin lỗi… vì đã khinh thường… chủ nhân…
Những lời ấy thoát ra từ miệng cô với sự miễn cưỡng tột độ. Nhưng khi cô nói xong, hắn lại tăng cường độ rung thêm một bậc nữa. Cơ thể cô run mạnh, hông khẽ nhúc nhích, dịch nhờn chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả phần trong đùi. Cô cố gắng giữ im lặng, nhưng một tiếng rên nhỏ, đứt quãng vẫn thoát ra từ giữa môi cô. Hắn nhìn cô quỳ dưới chân mình, cơ thể đang phản bội ý chí một cách rõ rệt, và hắn biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên.
Cô Hương vẫn còn cố gắng giữ lại chút kiêu ngạo trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt cô đã bắt đầu lung lay. Nước mắt cô rơi nhiều hơn. Chiếc vòng trên cổ cô rung đều đều, tạo ra những cơn sóng khoái cảm nhỏ lan tỏa khắp cơ thể. Cô siết chặt hai đùi, cố gắng kìm nén, nhưng càng siết thì dịch nhờn càng chảy ra nhiều. Hơi thở cô đứt quãng từng chập, ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi. Hắn đưa tay xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt trên má cô. Ngón tay hắn dừng lại ở khóe môi cô, ấn nhẹ vào môi dưới.
— Tiếp tục. Nói lại. Lần này rõ ràng hơn. Và cô sẽ giữ mắt nhìn thẳng vào mắt ta trong khi nói.
Cô Hương run rẩy, nhưng cô vẫn ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt hắn như hắn yêu cầu. Giọng cô run, nhưng cô vẫn cố gắng thốt ra những lời mà hắn muốn nghe. Mỗi từ như bị xé ra từ miệng cô, mang theo cả sự khinh miệt còn sót lại và nỗi sợ hãi đang ngày càng lớn. Dịch nhờn giữa hai chân cô đã chảy dài xuống đùi, nhỏ xuống sàn gỗ dưới người cô, để lại những vệt bóng loáng dưới ánh đèn vàng. Cơ thể cô đang phản bội một cách không thể chối cãi, dù miệng cô vẫn cố gắng mắng hắn bằng những lời tàn nhẫn.
Hắn đứng đó, nhìn cô quỳ dưới chân mình, và hắn biết rằng đêm nay chỉ là bước khởi đầu. Sự kiêu ngạo của cô Trần Thị Hương sẽ còn bị lột đi nhiều lớp nữa. Và hắn sẽ lột từng lớp một, chậm rãi, chi tiết, cho đến khi cô không còn gì để chống lại ngoài sự phục tùng tuyệt đối.
Cô Trần Thị Hương quỳ trên sàn gỗ lạnh của văn phòng, chiếc vòng cổ mỏng màu đen ôm khít lấy da cổ cô, viên đá xanh nhạt nằm ngay giữa xương quai xanh. Chiếc vòng rung đều đều với nhịp độ mà hắn đang điều khiển từ xa, từng cơn rung lan tỏa từ cổ xuống ngực, xuống bụng dưới, rồi lan rộng khắp vùng kín đang ướt át. Dịch nhờn của cô đã thấm ướt hoàn toàn lớp quần lót, chảy dài xuống đùi trong, nhỏ xuống sàn gỗ tạo thành những vệt bóng loáng dưới ánh đèn vàng. Môi cô vẫn còn run run sau những lời xin lỗi mà cô vừa buộc phải thốt ra, nhưng ánh mắt cô vẫn cố giữ lại chút kiêu ngạo còn sót lại, dù nước mắt đã lăn dài trên má.
Hắn đứng trước mặt cô, nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt bình thản và lạnh lùng. Hắn không vội. Hắn chỉ đưa tay vào túi áo, chạm nhẹ vào màn hình điện thoại. Cường độ rung của chiếc vòng đột ngột tăng lên một bậc, rung mạnh hơn, nhịp nhanh hơn, tạo ra những cơn sóng khoái cảm liên tục dội vào cơ thể cô. Cô Hương cắn chặt môi dưới đến mức trắng bệch, hai tay siết chặt thành nắm đấm đặt trên đùi, cố gắng kìm nén tiếng rên. Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Hông cô khẽ nhún lên theo nhịp rung, đùi siết chặt lại rồi lại giãn ra, dịch nhờn chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả phần gấu váy bút chì đang xắn cao.
— Mày… mày chỉ là đồ khốn kiếp mồ côi… tao khinh mày… tao khinh đến mức muốn ói khi phải nhìn mặt mày… — cô vẫn cố gắng thốt ra những lời khinh miệt, giọng run rẩy xen lẫn hơi thở đứt quãng. Nước mắt cô rơi nhiều hơn, nhưng cô vẫn ngẩng mặt nhìn hắn như hắn đã yêu cầu, cố giữ ánh mắt không rời khỏi mắt hắn.
Hắn không đáp lại lời mắng. Hắn chỉ nhìn cô một lúc, rồi đưa tay xuống, ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng nắm lấy mép váy cô, từ từ kéo lên cao hơn. Chiếc váy bút chì được vén lên đến tận eo, để lộ hoàn toàn lớp quần lót trắng giờ đã ướt sũng, dính sát vào khe kín, đường cong của môi lớn và môi bé hiện rõ qua lớp vải mỏng thấm dịch. Dịch nhờn của cô đang chảy ra thành những giọt lấp lánh, nhỏ xuống sàn, tạo nên tiếng “tách… tách…” rất nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Cô Hương run bần bật, hai tay vô thức muốn kéo váy xuống che lại, nhưng hắn giữ chặt mép váy, không cho phép.
— Tay ra sau lưng. Giữ nguyên tư thế đó. Không được che.
Giọng hắn thấp và đều, không có chút dao động nào. Cô Hương cắn môi, nước mắt lưng tròng, nhưng cô vẫn chậm rãi đưa hai tay ra sau lưng, chắp lại với nhau như hắn ra lệnh. Tư thế này khiến ngực cô ưỡn lên, đường cong của bộ ngực hiện rõ dưới lớp áo sơ mi, và vùng kín ướt át càng lộ rõ hơn dưới ánh đèn. Hắn nhìn cô trong tư thế quỳ, váy vén cao, tay chắp sau lưng, mắt nhìn thẳng vào hắn, miệng vẫn lẩm bẩm những lời khinh miệt run rẩy. Hắn đưa tay xuống, ngón giữa khẽ chạm vào lớp quần lót ướt sũng, miết nhẹ dọc theo khe giữa hai môi lớn. Ngón tay hắn chạm vào dịch nhờn nóng bỏng, dính sệt, kéo thành những sợi mỏng lấp lánh khi hắn rút ngón tay ra.
Cô Hương run mạnh, hông khẽ giật lên. Một tiếng rên nhỏ, nức nở thoát ra từ giữa môi cô, nhưng cô vẫn cố gắng mắng hắn.
— Đừng… đừng có chạm vào tao… đồ rác rưởi… tao khinh mày… khinh đến mức…
Hắn không dừng lại. Hắn đưa ngón giữa lên, đưa trước mặt cô, để cô nhìn rõ dịch nhờn của chính mình dính trên ngón tay hắn, lấp lánh dưới ánh đèn. Sau đó hắn đưa ngón tay đó lên môi cô, ấn nhẹ vào môi dưới, buộc cô phải ngửi và cảm nhận mùi của chính cơ thể mình. Cô Hương quay mặt đi, nhưng hắn giữ chặt cằm cô bằng tay kia, buộc cô phải ngẩng lên. Ngón tay hắn miết nhẹ trên môi cô, dịch nhờn dính lên khóe miệng cô.
— Liếm sạch ngón tay ta.
Cô Hương run rẩy dữ dội. Cô nhìn ngón tay hắn, nhìn dịch nhờn của chính mình, rồi nhìn lên mắt hắn với ánh mắt vừa ghét vừa sợ hãi. Miệng cô vẫn lẩm bẩm những lời khinh miệt, nhưng cô chậm rãi há miệng ra, đưa lưỡi ra liếm nhẹ lên ngón giữa hắn. Vị mặn mòi, hơi chua của dịch nhờn lan tỏa trên lưỡi cô. Cô run lên, nước mắt chảy dài, nhưng cô vẫn liếm, liếm từng ngón một, liếm sạch dịch nhờn dính trên da hắn, miệng vẫn không ngừng thầm thì những lời mắng mỏ run rẩy.
Hắn lại chạm vào điện thoại. Cường độ rung của chiếc vòng tăng mạnh hơn nữa, rung theo những nhịp dài rồi ngắn xen kẽ, tạo ra cảm giác như đang bị liếm và mút liên tục ở vùng kín. Cô Hương há miệng ra, tiếng rên nức nở thoát ra không kìm nén nổi. Cơ thể cô run bần bật, hông nhún lên nhún xuống theo nhịp rung, dịch nhờn chảy ra nhiều hơn, nhỏ thành những giọt dài từ giữa hai đùi xuống sàn. Cô cố gắng siết chặt hai đùi lại, nhưng cử động ấy chỉ khiến khoái cảm càng lúc càng mạnh. Nước mắt cô rơi như mưa, nước mũi chảy xuống môi trên, nhưng cô vẫn cố gắng nhìn thẳng vào mắt hắn, miệng vẫn lẩm bẩm.
— Mày… mày chỉ là đồ khốn kiếp… tao sẽ không… không phục tùng mày… tao khinh mày… khinh đến mức muốn giết mày…
Hắn cúi người xuống thấp hơn, mặt gần sát mặt cô. Hắn đưa tay kia xuống, ngón trỏ và ngón giữa luồn vào trong lớp quần lót ướt sũng, khẽ tách hai môi lớn ra, ngón giữa chạm trực tiếp vào hột le đang sưng lên và cứng ngắc. Hắn xoa nhẹ nhàng theo vòng tròn, xen lẫn với những cái miết mạnh hơn. Đồng thời, hắn tăng cường độ rung của chiếc vòng lên mức cao nhất từ trước đến giờ. Cô Hương há miệng ra, không còn thốt ra được lời nào. Chỉ có những tiếng rên nức nở, tiếng thở hổn hển, tiếng khóc nức nở xen lẫn. Cơ thể cô run như cầy sấy, hông nhún mạnh theo nhịp tay hắn và nhịp rung của chiếc vòng. Dịch nhờn phun ra thành những đợt, thấm ướt cả bàn tay hắn, nhỏ xuống sàn thành những vũng nhỏ.
Cô Hương cảm thấy mình đang gần đến cực khoái. Cơ thể cô co thắt mạnh, tử cung siết chặt, nhưng hắn lại giảm đột ngột cường độ rung xuống mức rất nhẹ, gần như không còn rung nữa. Cô run rẩy, hông nhún lên nhún xuống một cách vô thức, cố gắng tìm lại cảm giác đã mất. Nước mắt cô chảy dài, miệng há ra, lưỡi lè ra ngoài vì quá kìm nén. Cô nhìn hắn với ánh mắt vừa cầu xin vừa ghét bỏ, miệng run run.
— Đừng… đừng dừng… mày… đồ khốn kiếp… tao ghét mày… ghét đến mức…
Hắn không đáp. Hắn chỉ nhìn cô, ánh mắt bình thản. Hắn lại tăng cường độ rung lên cao, đồng thời ngón giữa hắn miết mạnh hơn vào hột le, xoa nhanh và mạnh. Cô Hương há miệng ra, một tiếng rên dài, nức nở thoát ra từ cổ họng. Cơ thể cô co giật mạnh, hai đùi run bần bật, dịch nhờn phun ra thành những đợt dài, thấm ướt cả đùi và sàn gỗ dưới người cô. Cô khóc nức nở, nước mắt và nước mũi hòa lẫn, miệng há ra, lưỡi lè ra, cơ thể run lên run xuống không kiểm soát. Nhưng hắn lại giảm cường độ rung đúng lúc, để cô ở trạng thái gần cực khoái nhưng không thể đạt được.
Cô Hương run rẩy dữ dội, hông nhún lên một cách thảm thiết, cố gắng cọ xát vào ngón tay hắn. Miệng cô lẩm bẩm những lời hỗn loạn, vừa khinh miệt vừa van xin.
— Mày… mày là đồ rác rưởi… tao khinh mày… nhưng… đừng dừng… tao ghét mày… ghét đến mức… nhưng đừng dừng…
Hắn nhìn cô trong tư thế quỳ thảm hại, váy vén cao đến eo, quần lót ướt sũng dính sát vào da thịt, dịch nhờn chảy dài xuống sàn, mặt đầy nước mắt và nước mũi, miệng lẩm bẩm những lời hỗn loạn. Hắn lại tăng cường độ rung lên mức cao nhất, đồng thời ngón giữa hắn ấn mạnh vào hột le, xoa nhanh và dồn dập. Lần này hắn không giảm nữa. Hắn để cô đạt đến cực khoái dưới sự kiểm soát hoàn toàn của hắn.
Cô Hương há miệng ra, một tiếng rên dài, nức nở, gần như là tiếng khóc thoát ra từ cổ họng. Cơ thể cô co giật mạnh mẽ, tử cung siết chặt từng cơn, dịch nhờn phun ra thành những đợt dài, mạnh, thấm ướt cả đùi, cả bàn tay hắn, và cả sàn gỗ dưới người cô. Cô run bần bật, hai tay vẫn chắp sau lưng, không dám đưa ra trước. Nước mắt chảy dài, nước mũi chảy xuống cằm, lưỡi lè ra ngoài, hơi thở hổn hển từng chập. Cô khóc nức nở, miệng lẩm bẩm những lời hỗn loạn, vừa mắng hắn vừa van xin.
— Tao ghét mày… ghét đến mức muốn giết mày… nhưng… đừng dừng… đừng dừng…
Cực khoái kéo dài rất lâu. Cơ thể cô co giật từng cơn, dịch nhờn vẫn tiếp tục chảy ra, nhỏ thành những giọt dài từ giữa hai đùi. Khi cơn co thắt cuối cùng dịu lại, cô ngồi quỳ đó, người mềm oặt, vai run rẩy, đầu cúi xuống, nước mắt rơi xuống sàn. Hắn rút ngón tay ra, đưa lên trước mặt cô, để cô nhìn rõ dịch nhờn dính đầy trên ngón tay. Sau đó hắn đưa ngón tay lên môi cô một lần nữa.
— Liếm sạch.
Cô Hương run rẩy, nhưng cô vẫn há miệng ra, đưa lưỡi liếm sạch dịch nhờn trên ngón tay hắn, mắt vẫn còn đỏ hoe vì khóc. Hắn nhìn cô liếm ngón tay mình, rồi hắn chậm rãi đứng thẳng người lên. Hắn đưa tay vào túi, giảm cường độ rung của chiếc vòng xuống mức rất nhẹ, gần như không còn rung nữa. Cô Hương run rẩy, hông vẫn nhún lên nhún xuống một cách vô thức, cố gắng tìm lại cảm giác đã mất. Cô nhìn lên hắn với ánh mắt vừa mệt mỏi vừa vẫn còn xen lẫn chút kiêu ngạo bị tổn thương.
Hắn nhìn cô một lúc, rồi nói với giọng lạnh và rõ ràng.
— Bây giờ, cô sẽ cởi hết quần lót ra. Cởi chậm. Rồi cô sẽ đặt nó lên bàn làm việc của cô. Sau đó cô sẽ quỳ lại, hai tay chắp sau lưng, và nói to, rõ ràng, rằng cô xin được phục vụ chủ nhân bằng miệng. Nếu cô do dự hoặc nói không rõ, clip sẽ được gửi ngay lập tức.
Cô Hương run rẩy, nhìn hắn với ánh mắt đầy nước mắt. Miệng cô vẫn còn run, nhưng cô không còn thốt ra được lời khinh miệt nào nữa. Chỉ có những hơi thở đứt quãng và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Hắn đứng đó, chờ đợi, ngón tay vẫn đặt trên màn hình điện thoại, sẵn sàng tăng cường độ rung hoặc gửi clip bất cứ lúc nào. Ánh mắt hắn không có chút thương hại nào. Chỉ có sự bình thản và tính toán lạnh lùng của người đã nắm chắc phần thắng.
Cô Hương đưa tay lên, run run nắm lấy mép quần lót ướt sũng. Cô chậm rãi kéo xuống, để lộ hoàn toàn vùng kín đang sưng đỏ, dịch nhờn vẫn còn chảy ra thành những giọt lấp lánh. Cô cởi quần lót ra khỏi chân, rồi chậm rãi đứng dậy, đặt chiếc quần lót ướt sũng lên bàn làm việc của chính mình, ngay trước mặt hắn. Sau đó cô quỳ xuống trở lại, hai tay chắp sau lưng, ngẩng mặt lên nhìn hắn. Miệng cô run rẩy, nước mắt chảy dài, nhưng cô vẫn mở miệng, giọng khàn khàn và nức nở.
— Em… em xin được phục vụ chủ nhân… bằng miệng…
Những lời ấy thoát ra từ miệng cô với sự sụp đổ rõ rệt. Hắn nhìn cô quỳ dưới chân mình, vùng kín để trần, dịch nhờn vẫn chảy, mặt đầy nước mắt, và hắn biết rằng sự kiêu ngạo của cô Trần Thị Hương đã bị lột đi một lớp rất dày. Nhưng hắn vẫn chưa dừng lại. Hắn sẽ tiếp tục lột từng lớp một, cho đến khi cô không còn gì để chống lại ngoài sự phục tùng tuyệt đối và nghiện ngập.
Phần 4
Cô Trần Thị Hương quỳ trên sàn gỗ, hai tay vẫn chắp sau lưng, váy bút chì được vén cao đến tận eo, vùng kín để trần và vẫn còn sưng đỏ, dịch nhờn tiếp tục chảy ra thành những giọt lấp lánh, nhỏ xuống sàn tạo thành những vệt dài. Chiếc quần lót ướt sũng của cô nằm trên bàn làm việc ngay trước mặt hắn, như một bằng chứng rõ ràng cho sự sụp đổ của chính cô. Nước mắt cô vẫn rơi không ngừng, mặt đầy nước mũi và nước bọt, môi run rẩy sau những lời cô vừa thốt ra. Miệng cô há ra, hơi thở đứt quãng, lưỡi còn dính chút dịch nhờn của chính cô mà cô vừa phải liếm sạch trên ngón tay hắn.
Hắn đứng trước mặt cô, nhìn xuống từ trên cao với ánh mắt bình thản. Hắn không vội vàng. Hắn chỉ đưa tay vào túi áo, chạm nhẹ vào màn hình điện thoại. Cường độ rung của chiếc vòng cổ trên cổ cô tăng lên đột ngột, rung mạnh và đều, lan tỏa những cơn sóng khoái cảm liên tục vào da thịt cô. Cô Hương run bần bật, hông khẽ nhún lên, nhưng cô vẫn cố gắng giữ tư thế hai tay chắp sau lưng như hắn đã ra lệnh. Miệng cô run run, cố gắng thốt ra những lời cuối cùng mang tính kháng cự.
— Mày… mày chỉ là đồ khốn kiếp… tao không… không muốn…
Hắn không để cô nói hết. Hắn đưa tay xuống, kéo khóa quần jeans của mình xuống chậm rãi. Tiếng kéo khóa vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Hắn đưa ra con cặc đã cương cứng, dài và dày, đầu khấc bóng loáng dưới ánh đèn vàng. Hắn đưa tay kia lên, nắm lấy mái tóc cô, không kéo mạnh nhưng đủ để giữ chặt đầu cô ở vị trí ngẩng lên. Hắn đưa đầu khấc sát vào môi cô, chạm nhẹ vào môi dưới đang run rẩy.
— Mở miệng. Liếm trước. Rồi nuốt vào. Từ từ. Giữ mắt nhìn thẳng vào mắt ta.
Cô Hương run rẩy dữ dội. Nước mắt cô chảy dài hơn. Cô nhìn con cặc trước mặt mình, rồi nhìn lên mắt hắn với ánh mắt vừa ghét vừa sợ hãi, miệng vẫn lẩm bẩm những lời khinh miệt run rẩy.
— Đồ rác rưởi… tao khinh mày… tao không muốn… nhưng…
Giọng cô yếu ớt, nhưng cô vẫn chậm rãi há miệng ra. Lưỡi cô đưa ra, run run chạm vào đầu khấc hắn. Vị mặn mòi của dịch nhờn nam giới lan tỏa trên lưỡi cô. Cô run lên, nhưng cô vẫn liếm, liếm từ đầu khấc xuống thân, liếm từng đường gân nổi lên, nước bọt của cô chảy ra, dính thành những sợi mỏng từ môi cô xuống con cặc hắn. Nước mắt cô rơi xuống má, nhưng cô vẫn liếm, miệng vẫn lẩm bẩm những lời hỗn loạn.
— Tao ghét mày… ghét đến mức… nhưng… đừng dừng rung…
Hắn nắm chặt hơn mái tóc cô, đẩy hông về phía trước, ép đầu khấc vào trong miệng cô. Cô Hương há miệng to hơn, cố gắng nuốt, nhưng con cặc quá dày khiến cô bị sặc, nước mắt chảy ra nhiều hơn. Hắn không đẩy sâu ngay, hắn chỉ để đầu khấc nằm trong miệng cô, để cô liếm và mút theo bản năng. Đồng thời, hắn tăng cường độ rung của chiếc vòng cổ lên mức cao nhất. Cơ thể cô run bần bật, hông nhún lên nhún xuống, dịch nhờn từ vùng kín chảy ra nhiều hơn, nhỏ thành những giọt dài xuống sàn.
Cô Hương mút mạnh hơn, lưỡi cô quấn quanh đầu khấc, nước bọt chảy dài xuống cằm và nhỏ xuống ngực cô. Miệng cô bị giãn ra, khóe miệng chảy nước bọt, nhưng cô vẫn cố gắng nhìn thẳng vào mắt hắn như hắn yêu cầu. Nước mắt cô rơi không ngừng, nhưng cô vẫn mút, vẫn liếm, miệng vẫn phát ra những tiếng ướt át “chụt… chụt…” xen lẫn tiếng rên nức nở bị kìm nén. Hắn nắm tóc cô, đẩy hông chậm rãi, đưa con cặc sâu hơn vào trong họng cô từng chút một. Cô bị sặc, ho khục khặc, nước mắt và nước mũi chảy ra, nhưng cô không được phép rút ra. Hắn giữ chặt đầu cô, để con cặc nằm sâu trong miệng cô, để cô phải nuốt và mút trong trạng thái gần như nghẹt thở.
Cô Hương run lên run xuống. Cơ thể cô co giật mạnh vì chiếc vòng cổ rung liên tục ở mức cao nhất, kết hợp với con cặc đang đập vào họng cô. Dịch nhờn từ giữa hai chân cô chảy ra không ngừng, thấm ướt cả đùi và sàn gỗ. Cô cảm thấy mình sắp đạt cực khoái lần nữa. Cô cố gắng mút mạnh hơn, lưỡi cô quấn chặt lấy con cặc, họng cô siết lại, cố gắng nuốt sâu hơn. Nước mắt cô chảy dài, nước bọt chảy thành dòng từ khóe miệng, nhưng cô vẫn không rời mắt khỏi mắt hắn.
Hắn nhìn cô quỳ dưới chân mình, miệng bị giãn ra bởi con cặc, mặt đầy nước mắt và nước bọt, vùng kín để trần và dịch nhờn chảy dài, cơ thể run bần bật vì chiếc vòng rung. Hắn tăng cường độ rung lên mức tối đa, đồng thời đẩy hông mạnh hơn, đập con cặc sâu vào họng cô. Cô Hương há miệng ra hết cỡ, một tiếng rên dài, nức nở thoát ra từ cổ họng bị đè nén. Cơ thể cô co giật mạnh mẽ, tử cung siết chặt từng cơn, dịch nhờn phun ra thành những đợt dài, mạnh, thấm ướt sàn gỗ dưới người cô. Cô đạt cực khoái trong khi miệng vẫn đang bị con cặc của hắn chiếm giữ, nước mắt chảy dài, cơ thể run lên run xuống không kiểm soát.
Hắn không rút ra. Hắn vẫn giữ con cặc trong miệng cô, để cô phải nuốt và mút trong suốt cơn cực khoái. Khi cơn co thắt cuối cùng dịu lại, hắn mới chậm rãi rút con cặc ra. Dây nước bọt và dịch nhờn nối dài từ môi cô đến đầu khấc hắn, lấp lánh dưới ánh đèn. Cô Hương ngồi quỳ đó, miệng há ra, lưỡi lè ra ngoài, hơi thở hổn hển từng chập, nước mắt và nước bọt chảy dài trên cằm. Cô nhìn lên hắn với ánh mắt hoàn toàn sụp đổ, không còn chút kiêu ngạo nào rõ rệt nữa. Chỉ còn lại sự mệt mỏi, xấu hổ và cả một chút sợ hãi xen lẫn dục vọng không dứt.
Hắn đưa tay xuống, lau nhẹ nước bọt trên cằm cô bằng ngón cái, rồi đưa ngón tay đó vào miệng cô.
— Nuốt hết những gì còn lại trong miệng.
Cô Hương run rẩy, nhưng cô vẫn há miệng, nuốt những gì còn sót lại trong họng mình, lưỡi cô liếm sạch ngón tay hắn. Hắn nhìn cô một lúc, rồi hắn nói với giọng lạnh và rõ ràng, không có chút thương hại nào.
— Từ ngày mai, cô sẽ đeo chiếc vòng này mỗi ngày khi đến trường. Dưới lớp áo sơ mi, không ai được biết. Cô sẽ đến nhà ta sau giờ tan học, đúng bảy giờ tối. Ta sẽ giúp cô thông kinh mạch và đột phá tu vi. Đổi lại, cô phải phục tùng tuyệt đối. Nếu cô dám tháo vòng ra hoặc không đến đúng giờ, clip sẽ tự động được gửi đến toàn bộ phụ huynh và cả những người trong giới tu luyện ngầm. Hiểu chưa?
Cô Hương run rẩy, nước mắt vẫn rơi. Cô nhìn hắn, môi run run, nhưng cô vẫn gật đầu nhẹ. Giọng cô khàn khàn và yếu ớt.
— Em… em hiểu…
Hắn nhìn cô quỳ dưới chân mình, vùng kín vẫn còn ướt át và run rẩy, mặt đầy dấu vết của nước mắt và nước bọt, và hắn biết rằng lớp kiêu ngạo dày đặc của cô Trần Thị Hương đã bị lột đi một phần rất lớn trong đêm nay. Nhưng hắn cũng biết rằng đây chỉ là bước đầu. Sự phục tùng của cô lúc này vẫn còn mang nặng sự sợ hãi và miễn cưỡng. Hắn sẽ tiếp tục, chậm rãi, kiên nhẫn, cho đến khi cô phục tùng vì chính cơ thể và linh hồn cô đã nghiện ngập, cho đến khi cô chủ động cầu xin hắn thay vì chỉ vì sợ hãi.
Hắn cúi người xuống, đưa tay vào túi áo khoác của cô đang treo sau cửa, lấy ra chìa khóa dự phòng của văn phòng mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Hắn đặt chìa khóa vào tay cô, rồi thì thầm gần sát tai cô.
— Giờ thì dọn dẹp sạch sẽ. Lau sàn. Lau bàn. Lau cả người cô. Sau đó mặc lại quần áo như chưa có gì xảy ra. Và nhớ mang theo chiếc quần lót ướt sũng này về nhà. Mai cô sẽ gửi ảnh mặc nó cho ta trước khi đến trường. Nếu không, clip sẽ được gửi.
Hắn đứng thẳng người lên, kéo khóa quần, chỉnh lại áo. Hắn nhìn cô lần cuối, ánh mắt vẫn bình thản và lạnh lùng. Sau đó hắn quay người, mở cửa văn phòng, bước ra ngoài và đóng cửa lại sau lưng. Tiếng bước chân hắn vang lên đều đặn trên hành lang tối, rồi xa dần.
Cô Trần Thị Hương vẫn quỳ trên sàn, người mềm oặt, nước mắt rơi không ngừng. Cô nhìn chìa khóa trong tay mình, nhìn chiếc quần lót ướt sũng trên bàn, nhìn những vệt dịch nhờn trên sàn gỗ. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, vùng kín vẫn còn sưng và nhức nhối, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm nhận được một nỗi sợ hãi mới xen lẫn với một dục vọng lạ lùng mà cô không muốn thừa nhận. Cô đã bị kẻ mà cô khinh thường nhất nắm trong tay. Và đêm nay chỉ là khởi đầu.
Cô chậm rãi đứng dậy, hai chân run rẩy. Cô nhìn quanh văn phòng, nơi mà trước đây cô từng ngồi với vẻ kiêu ngạo và khinh miệt. Bây giờ, cô chỉ còn lại sự mệt mỏi và cả một sự phụ thuộc mới mẻ đang bắt đầu hình thành. Cô biết rằng ngày mai, khi cô đeo chiếc vòng cổ dưới lớp áo sơ mi và bước vào lớp, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Và sâu thẳm trong lòng, dù cô ghét bỏ đến mức nào, cô vẫn không thể không nghĩ đến việc tối mai cô sẽ phải đến nhà hắn.
Cô cúi người xuống, bắt đầu lau sàn gỗ bằng khăn giấy, từng vệt dịch nhờn một. Nước mắt cô rơi xuống sàn, hòa lẫn với những vệt dịch còn sót lại. Bên ngoài cửa sổ, đêm đã khuya. Trường học im ắng. Chỉ còn lại tiếng thở đứt quãng và tiếng khóc nức nở rất nhỏ của một người phụ nữ kiêu ngạo đang dần bị kéo xuống tận đáy bởi chính kẻ mà cô từng coi là rác rưởi.