Chinh Phục từng người quyền lực – Update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chinh Phục từng người quyền lực – Update Chương 2
Tác Giả: Đế Hoang
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 27/06/2026
Chương 2
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên len qua khe rèm cửa sổ mỏng manh của căn phòng thuê hẹp hòi ven ngoại ô, Trần Thị Hương đã mở mắt từ rất sớm. Không phải vì thói quen dậy sớm của một giáo viên chủ nhiệm lớp 12A vốn nổi tiếng nghiêm khắc, mà vì nỗi sợ hãi còn sót lại sau đêm qua vẫn đang siết chặt lồng ngực cô. Cơ thể cô mệt mỏi rã rời, da thịt vẫn còn nóng ran những nơi bị hắn sờ soạng, ép buộc, và đặc biệt là vùng kín sưng đỏ, nhạy cảm đến mức chỉ cần khẽ co chân cũng khiến những cơn run rẩy khó chịu lan tỏa. Trên mặt cô vẫn còn dấu vết của nước mắt và nước bọt đã khô lại, khiến da trở nên khô ráp, khó chịu. Chiếc điện thoại đặt trên bàn đầu giường sáng lên với thông báo mới, nhưng cô không dám mở ngay. Cô nằm im thin thít trên giường, hai tay siết chặt mép chăn, cố gắng hít thở đều để trấn tĩnh, nhưng hình ảnh đêm qua – hắn ép cô quỳ trên sàn văn phòng, vòng cổ rung liên tục điều khiển từ xa, cô phải cúi đầu phục vụ bằng miệng trong khi run rẩy và khóc nức nở – lại hiện về rõ nét, khiến hơi thở cô trở nên hổn hển không kiểm soát.
Cô ngồi dậy chậm rãi, mái tóc dài rối bù rơi xuống vai, che một phần khuôn mặt lạnh lùng vốn kiêu ngạo. Ánh mắt cô vô thức nhìn về phía bàn làm việc, nơi chiếc quần lót cô mặc đêm qua vẫn còn đó, vò lại và ướt sũng đến mức thấm cả xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ. Những giọt dịch nhờn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, mùi hương đặc trưng của cơ thể nữ giới bị kích thích quá độ vẫn còn vương vấn trong không khí ngột ngạt. Cô nuốt nước bọt khô khốc, cổ họng đau rát vì đã kìm nén quá nhiều tiếng rên và tiếng van xin đêm qua. Bàn tay cô run run khi với lấy điện thoại. Theo quy tắc hắn đặt ra, cô phải chụp ảnh chiếc quần lót ướt sũng này và gửi cho hắn trước khi đến trường, nếu không muốn video đêm qua tự động lan truyền đến phụ huynh và giới tu luyện ngầm. Sự kiêu ngạo trong lòng cô gào thét phản kháng dữ dội – cô là giáo viên, là người có địa vị, từng khinh thường những học sinh nghèo mồ côi như hắn, sao giờ lại phải làm những việc hạ thấp này? – nhưng cơ thể lại phản bội rõ rệt. Chỉ cần nghĩ đến việc hắn sẽ nhìn thấy ảnh, sẽ biết cô đang tuân thủ, một luồng nhiệt lạ lùng lại lan tỏa từ dưới bụng dưới, khiến vùng kín cô lại tiết ra thêm dịch nhờn mới.
Cô đứng dậy, chân khẽ run, đi đến bàn. Chiếc quần lót được nhặt lên bằng hai ngón tay như thể nó là thứ gì đó bẩn thỉu, nhưng thực tế chính cơ thể cô mới là thứ đang phản bội ý chí. Cô trải nó ra trên mặt bàn, dùng điện thoại chụp từ nhiều góc độ như hắn yêu cầu – góc nghiêng để thấy rõ độ ướt át thấm qua chất vải mỏng, góc gần để hiện rõ những vết dính nhớp lấp lánh kéo dài, thậm chí cả góc chụp phần đáy đã thấm đẫm đến mức có thể thấy rõ hình dạng của những nếp gấp da thịt khi cô bị cực khoái. Mỗi lần nhấn nút chụp, cô lại cảm thấy lòng kiêu ngạo bị xé toạc thêm một mảnh. Khuôn mặt cô đỏ bừng, môi dưới bị cắn đến mức gần như loét, nước mắt lưng tròng nhưng cô cắn chặt răng không cho chúng rơi. Sau khi chụp xong, cô soạn tin nhắn với ngón tay run rẩy: “Đã chụp và gửi ảnh theo yêu cầu của chủ nhân.” Cô dừng lại một lúc lâu trước khi nhấn gửi, ngón tay lơ lửng trên nút, nhưng cuối cùng vẫn phải thêm chữ “chủ nhân” ở cuối vì quy tắc bắt buộc. Khi nhấn gửi, cô cảm giác như chính linh hồn mình vừa bị hắn nắm chặt.
Cô lau nhanh nước mắt bằng mu bàn tay, rồi đi vào phòng tắm nhỏ hẹp. Trước gương vỡ, cô nhìn bản thân mình với ánh mắt hỗn loạn. Khuôn mặt đẹp lạnh lùng giờ đây đầy mệt mỏi, mắt có quầng thâm rõ rệt, môi sưng nhẹ vì bị hắn ép phải phục vụ quá lâu. Cô cởi từ từ chiếc áo ngủ mỏng, để lộ thân hình vẫn còn giữ được nét thanh xuân nhờ tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 5, nhưng hiện tại da thịt cô đầy những dấu vết run rẩy còn sót lại. Khi cởi hết đồ, cô nhìn thấy chiếc vòng cổ màu đen với viên đá xanh hắn đã đeo cho cô đêm qua vẫn ôm sát cổ. Nó không thể tháo ra nếu không có sự cho phép của hắn. Cô chạm nhẹ vào nó bằng ngón tay, cảm giác mát lạnh của kim loại khiến da cô nổi da gà. Bên trong vòng cổ có thiết bị rung điều khiển từ xa, và hắn đã dặn rõ: phải đeo nó mỗi ngày khi đến trường, giấu dưới lớp áo sơ mi, không ai được biết. Nếu tháo ra hoặc không tuân thủ, video sẽ tự động được gửi đi.
Cô tắm nhanh dưới vòi nước ấm, cố gắng rửa sạch những dấu vết của đêm qua, nhưng càng rửa, cơ thể cô càng phản ứng mạnh hơn. Nước ấm chảy qua vùng kín sưng đỏ khiến cô phải cắn môi đến chảy máu để không kêu lên. Khi lau khô người, cô chọn một chiếc quần lót mới màu trắng đơn giản, mặc vào, nhưng cảm giác vải mỏng chạm vào da thịt nhạy cảm lại khiến cô run mình. Cô mặc áo sơ mi trắng dài tay, cài kín hết cúc, rồi khoác thêm chiếc áo khoác mỏng để che giấu vòng cổ. Chiếc vòng cổ được giấu kỹ dưới cổ áo, chỉ có cô biết nó đang ở đó, đang chờ lệnh từ hắn. Khi mặc váy bút chì đen nghiêm khắc như mọi ngày, cô nhìn lại bản thân trong gương: bên ngoài vẫn là giáo viên Trần Thị Hương kiêu ngạo, lạnh lùng, nhưng bên trong, cô đã bắt đầu sụp đổ.
Khi ra khỏi nhà, trời còn sớm, sương mù giăng kín con đường nhỏ. Cô đi bộ đến trường, mỗi bước chân đều khiến vùng kín cô cọ xát nhẹ vào quần lót, gợi nhớ lại những gì đã xảy ra. Điện thoại rung lên khi cô vừa đến cổng trường. Tin nhắn từ hắn: “Đã nhận ảnh. Quần lót ướt sũng lắm. Hôm nay đeo vòng cổ và chờ lệnh. Nếu ngoan, chủ nhân sẽ thưởng.” Cô đứng im thin thít giữa sân trường vắng vẻ, tay siết chặt điện thoại đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Sự giằng xé trong lòng cô dữ dội: một phần muốn hét lên phản kháng, muốn tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát này, nhưng phần khác – phần cơ thể đã nếm trải khoái lạc bị ép buộc – lại run rẩy vì dự đoán. Cô cắn chặt môi, trả lời ngắn gọn: “Vâng, chủ nhân.” Sau đó vội vàng bước vào trường, cố gắng giữ thái độ nghiêm khắc như mọi ngày.
Buổi sáng trôi qua với sự kiểm soát nhẹ từ xa. Trong giờ chào cờ, khi cô đứng trên bục, giọng nói vang vọng qua loa, chiếc vòng cổ đột ngột rung nhẹ một lần, chỉ đủ để khiến cô khựng lại giữa câu nói. Cô phải ho nhẹ để che giấu, nhưng lòng bàn tay đã bắt đầu ra mồ hôi. Trong giờ dạy đầu tiên, khi cô đi lại giữa các dãy bàn để kiểm tra bài tập, vòng cổ rung thêm hai lần, mỗi lần cách nhau đúng lúc cô đang nói to trước lớp. Cô cảm thấy dịch nhờn bắt đầu tiết ra, thấm vào quần lót mới. Đùi cô siết chặt lại một cách vô thức, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô đã có chút phân tâm. Các học sinh không ai để ý, nhưng cô biết hắn đang quan sát từ đâu đó, đang cười thầm trước sự cố gắng kìm nén của cô.
Giờ giải lao đầu tiên, cô ngồi trong phòng giáo viên, cố gắng uống nước để trấn tĩnh. Điện thoại lại rung. Tin nhắn: “Cô đang run rồi à? Cảm giác vòng cổ rung khi đang dạy học thế nào? Gửi ảnh tình trạng quần lót ngay bây giờ.” Cô siết chặt điện thoại, khuôn mặt lạnh lùng cố giữ vẻ nghiêm khắc, nhưng bên trong, sự xấu hổ và sợ hãi xen lẫn với một thứ gì đó cô không dám thừa nhận. Cô đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh nữ vắng vẻ, khóa cửa lại. Với tay run rẩy, cô cởi váy một chút, chụp nhanh ảnh quần lót đã bắt đầu thấm ướt ở phần đáy, rồi gửi đi. Khi nhấn gửi, cô cảm thấy như chính lòng kiêu ngạo của mình vừa bị hắn giẫm đạp thêm một lần nữa. Cô ngồi trên bệ toilet, hai tay ôm lấy đầu, khóc thầm trong im lặng. Nước mắt rơi xuống đùi, hòa lẫn với dịch nhờn đang chảy ra không kiểm soát. Cơ thể cô đang phản bội ý chí một cách rõ rệt, và cô biết, ngày hôm nay mới chỉ là bắt đầu.
Cô lau nước mắt, chỉnh lại trang phục, cố gắng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng trước khi ra khỏi nhà vệ sinh. Khi bước ra hành lang, cô vô tình gặp một giáo viên khác, cô mỉm cười gượng gạo, trao đổi vài câu về công việc, nhưng bên trong, cô chỉ nghĩ đến việc hắn đang nắm giữ toàn bộ sự sống còn của mình. Buổi sáng tiếp tục trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi lần vòng cổ rung – dù chỉ nhẹ – cũng khiến cô phải cắn môi, siết chặt đùi, cố gắng không để bất kỳ ai nhìn ra sự thay đổi. Sự kiêu ngạo của cô đang bị bào mòn từng chút một, và cô biết, khi đến giờ ra chơi hoặc giờ tự học, hắn sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ nhẹ nữa.
Cô nhìn đồng hồ, còn vài phút nữa là đến giờ ra chơi. Tim cô đập nhanh, hơi thở trở nên nông. Cô biết, hắn đang chuẩn bị tăng cường độ. Và cô không thể làm gì khác ngoài tuân thủ, vì video đêm qua vẫn đang ở trong tay hắn, vì tương lai và danh tiếng của cô đang bị hắn nắm chặt trong lòng bàn tay. Sự sụp đổ đã bắt đầu, và cô không biết mình sẽ trụ được bao lâu trước khi hoàn toàn quy phục.
Giờ học chính thức đã bắt đầu được hơn hai mươi phút. Không khí trong lớp 12A vẫn giữ nguyên vẻ trầm lắng quen thuộc, chỉ có tiếng phấn viết lạch cạch trên bảng đen và tiếng cô Trần Thị Hương vang vọng đều đều khi cô giảng giải bài tập đọc hiểu. Ánh nắng buổi trưa len qua cửa sổ lớp học, chiếu lên nền gạch cũ kỹ và những dãy bàn gỗ đã sờn màu. Hầu hết học sinh đang cúi đầu ghi chép, một số ít ngẩng lên nhìn cô với vẻ mặt chăm chú hoặc thờ ơ. Không ai biết rằng, ngay lúc này, bên dưới lớp áo sơ mi trắng và chiếc váy bút chì đen nghiêm khắc, chiếc vòng cổ đen với viên đá xanh đang ôm sát cổ cô, và bên trong nó đang ẩn chứa một sự rung nhẹ liên tục, đủ để khiến da thịt cô nóng ran từng centimet.
Cô Hương bước đi giữa các lối đi hẹp của lớp, tay cầm cuốn sách giáo khoa, giọng nói lạnh lùng và rõ ràng như mọi ngày. Nhưng chỉ có cô biết rằng, mỗi bước chân đều khiến đùi trong cô cọ xát nhẹ vào nhau, và chất dịch nhờn đang tiết ra nhiều hơn từ sáng đã thấm ướt phần đáy quần lót mới. Vùng kín cô sưng đỏ, nhạy cảm đến mức chỉ cần hơi gió từ quạt trần thổi qua cũng khiến cô phải cắn chặt môi dưới để không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Tim cô đập nhanh, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm khắc, lạnh lùng của một giáo viên chủ nhiệm đã gắn liền với biệt danh “bà chằn” trong trường.
Khi cô đi đến cuối lớp, nơi dãy bàn cuối cùng sát tường, cô dừng lại ngay trước bàn của Lâm Hạo. Hắn ngồi ở góc trong cùng, lưng tựa vào tường, vẻ mặt hiền lành vô hại như mọi khi, ánh mắt cúi xuống vở ghi chép. Nhưng khi cô dừng lại, hắn ngẩng lên, và trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lùng, tính toán, chỉ lóe lên trong chớp mắt rồi biến mất, thay bằng vẻ mặt học trò ngoan ngoãn. Cô Hương không nhìn thẳng vào hắn. Cô dừng lại đó, giọng nói vang lên rõ ràng, hướng về phía hắn nhưng đủ để cả lớp nghe thấy.
— Lâm Hạo, em đứng dậy.
Cả lớp im thin thít. Một số học sinh ngẩng đầu lên, tò mò. Lâm Hạo đứng dậy chậm rãi, cao ráo hơn so với nhiều bạn cùng lớp, áo sơ mi trắng đơn giản hơi rộng trên người. Cô Hương nhìn hắn từ trên xuống dưới với ánh mắt khinh thường quen thuộc, môi cong lên một nụ cười lạnh.
— Em nghĩ em là ai? Một học sinh mồ côi, không có gia đình, không có nền tảng, không có tương lai, mà dám lười biếng đến mức làm bài tập đọc hiểu sai hết cả một trang? Em có biết mình đang làm gì không? Hay em nghĩ rằng, vì mình nghèo, mình yếu thế, nên có quyền ỷ lại vào sự thương hại của người khác? Cô đã nói bao nhiêu lần rồi, học sinh như em không có chỗ đứng ở đây nếu không cố gắng. Em chỉ là gánh nặng, là thứ vô dụng mà xã hội phải nuôi nấng. Em có hiểu không?
Giọng cô Hương vang vọng trong lớp, mỗi từ đều sắc nhọn, mang theo sự khinh miệt công khai. Một số học sinh cúi đầu xuống, không dám nhìn. Một số khác thì thì thầm nhỏ. Nhưng không ai biết rằng, ngay trong lúc cô đang nói những lời đó, dưới gầm bàn gỗ, bên dưới tầm mắt của cả lớp, bàn tay phải của Lâm Hạo đã lặng lẽ đưa ra. Hắn không vội vàng. Hắn tính toán từng centimet. Ngón tay hắn chạm nhẹ vào mép váy cô Hương, rồi từ từ, rất chậm, nhấc nhẹ lớp vải lên, luồn vào bên trong.
Cô Hương vẫn đang nói, nhưng cơ thể cô đã cứng đờ trong một khoảnh khắc. Da thịt đùi trong cô run lên khi ngón tay hắn chạm vào. Hắn vuốt ve nhẹ nhàng dọc theo đường cong trong đùi, từ đầu gối lên cao, từng centimet một, như đang nếm thử độ mềm mại và nhiệt độ da cô. Ngón tay hắn hơi lạnh, tương phản với da thịt cô đang nóng ran vì vòng cổ rung. Cô cố gắng giữ giọng nói đều, nhưng bên trong, cô cảm thấy như có một lưỡi dao đang cào xước lòng kiêu ngạo của mình.
— Em không có quyền lười biếng. Em không có quyền làm hỏng không khí học tập của cả lớp. Em là học sinh yếu kém, và cô không có thời gian để lãng phí vào những đứa như em. Nếu em tiếp tục như vậy, em sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của sự nghèo khó và vô vọng. Em hiểu chưa?
Trong lúc những lời khinh miệt đang tuôn ra từ miệng cô, ngón tay Lâm Hạo đã di chuyển cao hơn. Hắn dùng hai ngón tay giữa và trỏ, khẽ nhéo mạnh vào phần thịt mềm mại phía trong đùi cô, ngay sát mép quần lót. Cơn đau nhói xen lẫn với cảm giác tê buốt lan tỏa, khiến cô Hương phải siết chặt hai bàn tay đang cầm sách giáo khoa đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô không dám nhìn xuống. Cô vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng hơi thở đã bắt đầu không đều.
Hắn không dừng lại. Ngón tay hắn luồn sâu hơn, móc nhẹ vào mép quần lót cô, kéo lệch sang một bên. Không khí mát mẻ của lớp học chạm vào vùng kín đang ướt át của cô. Dịch nhờn đã chảy ra nhiều, thấm ướt cả đùi trong, và giờ đây đang nhỏ xuống sàn gỗ một cách chậm rãi, từng giọt một. Mùi hương đặc trưng của cơ thể nữ giới bị kích thích quá độ bắt đầu lan tỏa nhẹ trong không gian dưới gầm bàn, nhưng may mắn là không ai ngồi gần đủ để nhận ra. Chỉ có Lâm Hạo ngửi thấy. Hắn hít sâu một hơi, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười rất nhỏ, chỉ đủ để cô Hương nhìn thấy.
Ngón giữa hắn chạm trực tiếp vào khe thịt sưng đỏ. Cô Hương run mạnh đến mức gần như suýt làm rơi cuốn sách. Hắn không chạm mạnh ngay. Hắn chỉ dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ dọc theo khe, từ dưới lên trên, chậm rãi, như đang vẽ một đường thẳng trên mặt nước. Dịch nhờn dính vào ngón tay hắn, kéo thành những sợi mỏng lấp lánh dưới ánh nắng. Cô Hương cảm nhận rõ ràng từng cử động của hắn. Cơ thể cô phản bội một cách thảm hại. Vùng kín cô co thắt lại, tiết ra thêm dịch, ướt át đến mức ngón tay hắn trượt đi rất dễ dàng. Cô muốn khép đùi lại, muốn đẩy tay hắn ra, nhưng cô không dám. Nếu cô cử động mạnh, cả lớp sẽ nhìn thấy.
Cô tiếp tục nói, giọng cô vẫn cố giữ vẻ nghiêm khắc, nhưng đã có chút run nhẹ ở cuối mỗi câu.
— Em… em phải thay đổi ngay từ hôm nay. Nếu không, cô sẽ không ngần ngại gọi phụ huynh đến trường. Em hiểu không? Em là đồ mồ côi, không có ai bảo vệ em. Em chỉ có thể dựa vào chính mình. Và nếu em tiếp tục lười biếng như vậy, em sẽ không có tương lai nào cả.
Trong lúc cô đang nói những từ “đồ mồ côi”, “vô dụng”, “không có tương lai”, ngón tay Lâm Hạo đã luồn sâu hơn. Hắn dùng hai ngón tay, tách nhẹ hai mép thịt, rồi ngón giữa hắn chạm trực tiếp vào nhân của cô. Hắn ấn nhẹ, xoay tròn rất chậm. Cô Hương cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Đầu gối cô khẽ run, cô phải dịch chuyển trọng lượng cơ thể sang chân kia để che giấu. Dịch nhờn chảy ra nhiều hơn, nhỏ thành những giọt dài trên đùi trong cô, một số giọt rơi xuống sàn, tạo thành những chấm nhỏ li ti. Mùi hương càng rõ hơn. Cô Hương cảm thấy mặt mình nóng bừng. Sự xấu hổ tột độ tràn ngập trong lòng, nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm không mong muốn đang lan tỏa từ dưới bụng dưới lên ngực, khiến nhịp thở cô trở nên nông và nhanh.
Lâm Hạo vẫn đứng đó, vẻ mặt ngoan ngoãn, nhưng dưới gầm bàn, ngón tay hắn không ngừng hoạt động. Hắn dùng ngón giữa ấn mạnh hơn vào nhân, đồng thời ngón trỏ luồn sâu vào bên trong khe thịt, móc nhẹ vào thành trong, tìm điểm nhạy cảm. Khi hắn chạm đúng chỗ, cô Hương suýt nữa thì rên lên. Cô phải ho khan một tiếng để che giấu. Tiếng ho của cô vang lên trong lớp, một số học sinh ngẩng đầu lên lo lắng. Cô vẫy tay ra hiệu mọi người tiếp tục ghi chép, giọng nói cô run run nhẹ.
— Tiếp tục… làm bài. Cô chỉ đang nói chuyện với em này thôi.
Hắn không dừng. Hắn tăng tốc độ xoay ngón tay. Đồng thời, hắn dùng ngón cái ấn nhẹ vào vòng cổ từ xa qua điện thoại trong túi. Chiếc vòng cổ rung mạnh hơn một chút, đúng nhịp với ngón tay hắn đang di chuyển bên trong cô. Sự kết hợp giữa rung từ cổ và kích thích trực tiếp từ dưới khiến cơ thể cô Hương gần như không thể chịu nổi. Đùi cô siết chặt lại một cách vô thức, cố gắng kìm nén, nhưng càng siết, cô càng cảm nhận rõ ngón tay hắn đang ở bên trong mình. Dịch nhờn chảy ra nhiều đến mức nó đã thấm ướt cả mu bàn tay hắn, và một số giọt đang nhỏ xuống sàn lớp học, tạo thành những vết ẩm nhỏ dưới gầm bàn.
Cô Hương nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt cô đầy giận dữ và xấu hổ, nhưng đồng thời cũng có sự van xin không lời. Hắn nhìn lại cô, ánh mắt lạnh lùng, không nói một lời. Chỉ có ngón tay hắn tiếp tục hoạt động. Hắn dùng ngón giữa và ngón trỏ, luồn sâu hơn, co lại rồi duỗi ra, mô phỏng động tác của một cuộc giao hợp chậm rãi. Mỗi lần co duỗi, âm thanh ướt át rất nhỏ vang lên dưới gầm bàn, nhưng may mắn là tiếng phấn viết và tiếng thì thầm của học sinh đã che lấp đi. Chỉ có cô Hương và hắn nghe thấy.
Cô tiếp tục nói, nhưng giọng cô đã thay đổi. Những lời khinh miệt vẫn tuôn ra, nhưng nhịp điệu không còn đều nữa. Cô phải dừng lại giữa chừng để hít thở, và mỗi lần hít, ngực cô phập phồng mạnh hơn. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng khóe mắt đã có nước, và môi dưới cô bị cắn đến mức gần như loét. Cô cảm thấy như chính linh hồn mình đang bị xé toạc. Cô là giáo viên. Cô là người từng đứng trên bục giảng, nhìn xuống hắn với ánh mắt khinh thường. Bây giờ, hắn đang đứng trước mặt cô, ngón tay hắn đang ở bên trong cơ thể cô, đang khiến cô tiết dịch như một con điếm, trong khi cô vẫn phải mắng hắn trước mặt cả lớp.
Sự giằng xé trong lòng cô dữ dội đến mức cô suýt nữa thì khóc. Nhưng cô không dám. Nếu cô khóc, cả lớp sẽ biết. Nếu cô run quá mạnh, cả lớp sẽ nghi ngờ. Cô chỉ có thể đứng đó, để hắn làm những gì hắn muốn, trong khi miệng cô vẫn tuôn ra những lời khinh miệt.
Lâm Hạo khẽ nhéo mạnh hơn vào phần thịt đùi cô, để lại dấu vân tay đỏ trên da trắng. Đồng thời, ngón tay bên trong cô co lại, ấn mạnh vào điểm nhạy cảm nhất. Cô Hương cảm thấy một cơn co thắt mạnh lan tỏa từ dưới bụng dưới. Cô suýt nữa thì đạt cực khoái ngay tại chỗ. Cô phải cắn chặt lưỡi đến mức chảy máu để kìm nén tiếng rên. Nước mắt lưng tròng, nhưng cô không để chúng rơi. Cô chỉ đứng đó, run rẩy, dịch nhờn chảy dài trên đùi, trong khi miệng cô vẫn đang mắng hắn.
Hắn dừng lại đúng lúc. Khi cô gần như không thể chịu nổi nữa, hắn rút ngón tay ra chậm rãi. Dịch nhờn dính đầy ngón tay hắn, kéo thành những sợi dài lấp lánh khi hắn rút ra. Hắn khẽ lau ngón tay vào mép trong váy cô, để lại một vết ẩm. Sau đó hắn đứng thẳng người, vẻ mặt vẫn ngoan ngoãn, giọng nói nhỏ nhẹ, chỉ đủ để cô nghe.
— Em xin lỗi cô. Em sẽ cố gắng hơn.
Cô Hương nhìn hắn, ánh mắt cô hỗn loạn. Cô không nói gì thêm. Cô quay người, bước đi tiếp giữa lớp, nhưng mỗi bước chân đều run. Dịch nhờn vẫn đang chảy ra, thấm ướt cả đùi trong và nhỏ xuống sàn. Mùi hương của cô vẫn còn vương vấn dưới gầm bàn hắn. Cô không dám nhìn lại. Cô chỉ biết rằng, lòng kiêu ngạo của cô đã bị hắn giẫm đạp thêm một lớp nữa, và cơ thể cô đang phản bội một cách thảm hại hơn bao giờ hết.
Cô trở lại bục giảng, cố gắng tiếp tục bài học. Nhưng giọng nói cô không còn được như trước. Nó run run, và cô phải dừng lại nhiều lần để hít thở. Các học sinh bắt đầu thì thầm, lo lắng. Cô vẫy tay ra hiệu mọi người im lặng, nhưng tay cô run đến mức cuốn sách suýt rơi. Cô biết, hắn đang nhìn cô từ cuối lớp. Hắn đang cười thầm. Và cô biết, giờ ra chơi sắp đến, hắn sẽ không dừng lại ở mức độ này nữa.
Cô Hương siết chặt mép bục giảng, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng bên trong, cô đã bắt đầu run sợ trước những gì sắp xảy ra. Cơ thể cô đã phản bội. Ý chí cô đang lung lay. Và sự sụp đổ đang đến gần hơn bao giờ hết.
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên trong lớp học, kéo dài và vang vọng giữa những tiếng xì xào của học sinh bắt đầu thu dọn vở sách. Không khí vốn trầm lắng giờ đây trở nên nhộn nhịp hơn, những tiếng ghế kéo lê trên sàn gạch, tiếng cười nói nhỏ của vài nhóm bạn, và tiếng bước chân rộn ràng hướng ra cửa. Cô Trần Thị Hương vẫn đứng ở bục giảng, tay siết chặt mép gỗ đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh khi ra hiệu cho cả lớp giải lao, nhưng từng từ đều run run, và cô phải dừng lại giữa chừng để hít một hơi thật sâu. Đùi trong cô vẫn còn run nhẹ, dịch nhờn đã thấm ướt cả phần trong của váy bút chì, và mỗi khi cô khẽ di chuyển, chất lỏng lạnh lẽo lại cọ xát vào da thịt, gợi nhớ rõ ràng ngón tay hắn đã làm gì dưới gầm bàn chỉ vài phút trước.
Cô bước xuống bục, cố gắng đi bộ với vẻ mặt nghiêm khắc quen thuộc, nhưng đầu gối cô khẽ khuỵu xuống một lần khi cô vừa đặt chân xuống sàn. May mắn là không ai để ý. Cô nhanh chóng thu dọn cuốn sách giáo khoa, định quay ra hành lang để tránh ánh mắt của hắn ở cuối lớp. Nhưng ngay lúc cô vừa quay lưng, chiếc vòng cổ đen ôm sát cổ cô đột ngột rung mạnh lên. Không phải mức nhẹ như suốt buổi sáng, mà là mức độ mạnh rõ rệt, liên tục, không có khoảng nghỉ. Cơn rung lan tỏa từ cổ xuống ngực, xuống bụng dưới, rồi hội tụ ở vùng kín đang sưng đỏ và nhạy cảm. Cô Hương phải dừng lại giữa lối đi, một tay chống vào mép bàn gần nhất để giữ thăng bằng. Đầu gối cô run đến mức gần như không thể đứng vững. Dịch nhờn tuôn ra nhiều hơn, thấm qua quần lót và chảy dài xuống đùi trong, một số giọt nhỏ xuống sàn gỗ, tạo thành những chấm ẩm nhỏ li ti mà cô không dám nhìn.
Cô cắn chặt môi dưới đến mức gần như loét, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng rên nào. Nhưng hơi thở cô đã trở nên hổn hển, ngực phập phồng mạnh dưới lớp áo sơ mi. Mùi hương của chính cơ thể cô bắt đầu lan tỏa nhẹ trong không khí lớp học, nhưng may mắn là tiếng ồn của học sinh đang di chuyển đã che lấp đi. Cô liếc nhanh về phía cuối lớp. Lâm Hạo vẫn ngồi đó, vẻ mặt hiền lành vô hại, nhưng trong tay hắn đang cầm điện thoại, ngón cái khẽ chạm vào màn hình. Hắn đang tăng cường độ rung. Cô biết rõ điều đó. Cô muốn hét lên, muốn chạy đến và giật lấy điện thoại của hắn, nhưng cô không dám. Nếu cô làm vậy, cả lớp sẽ chú ý. Và nếu cô không tuân thủ, video đêm qua sẽ lan truyền.
Cô cố gắng bước tiếp, mỗi bước chân đều là một cực hình. Chân cô run rẩy, đùi siết chặt lại một cách vô thức, nhưng càng siết, cô càng cảm nhận rõ ràng chất dịch nhờn đang chảy ra không kiểm soát. Vùng kín cô co thắt mạnh, như thể cơ thể đang đòi hỏi được chạm vào. Cô phải dừng lại ở cửa lớp, một tay vịn vào khung cửa, cố gắng hít thở đều. Nhưng vòng cổ rung mạnh hơn nữa, đúng lúc cô đang cố gắng trấn tĩnh. Một cơn co thắt sâu thẳm lan tỏa từ dưới bụng dưới lên tận ngực, khiến cô suýt nữa thì rên lên thành tiếng. Cô phải ho khan liên tục để che giấu, nhưng tiếng ho của cô nghe yếu ớt và đứt quãng. Một vài học sinh đi ngang qua nhìn cô với vẻ lo lắng.
— Cô… cô khỏe không ạ? — một học sinh nữ hỏi nhỏ.
Cô Hương vẫy tay ra hiệu, cố gắng mỉm cười gượng gạo, nhưng nụ cười chỉ làm khuôn mặt cô méo mó hơn vì đang phải kìm nén cực độ.
— Cô… cô chỉ hơi mệt thôi. Các em ra chơi đi. Cô cần nghỉ một chút.
Cô nhanh chóng bước ra hành lang, cố gắng đi bộ với tư thế thẳng lưng như mọi ngày, nhưng thực tế thì đầu gối cô khuỵu xuống từng chút một. Hành lang đông đúc học sinh đang đi lại, tiếng cười nói, tiếng bước chân vang vọng. Cô phải mỉm cười gật đầu với vài giáo viên khác đi ngang qua, nhưng bên trong, cô cảm thấy như đang bị thiêu đốt. Vòng cổ rung liên tục, mạnh, đều đặn, mỗi cơn rung đều khiến vùng kín cô co thắt và tiết ra thêm dịch. Chất lỏng đã thấm ướt cả đùi trong đến tận đầu gối, và khi cô bước, tiếng ướt át rất nhỏ vang lên giữa tiếng ồn xung quanh. Cô sợ hãi đến mức tim đập thình thịch trong tai. Nếu ai đó để ý kỹ, họ sẽ thấy đùi cô run, và có thể ngửi thấy mùi hương lạ lùng đang lan tỏa từ cơ thể cô.
Cô định đi vào phòng giáo viên để trốn, nhưng điện thoại trong túi áo cô rung lên. Tin nhắn từ hắn. Ngắn gọn, lạnh lùng: “Vào nhà vệ sinh nữ tầng hai. Khóa cửa lại. Đừng vào phòng giáo viên. Nếu không nghe lời, chủ nhân sẽ tăng rung đến mức cô không thể đứng vững giữa hành lang.”
Cô đứng im thin thít giữa hành lang, tay siết chặt điện thoại. Sự giận dữ và kiêu ngạo còn sót lại trong lòng cô bùng lên. Cô muốn trả lời hắn bằng những lời mắng mỏ, muốn nói rằng cô là giáo viên, không thể bị ép làm những chuyện hạ thấp này ngay giữa trường học. Nhưng vòng cổ rung mạnh hơn nữa, đúng lúc cô đang do dự. Cơn rung lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô phải chống tay vào tường để không ngã. Dịch nhờn chảy ra nhiều đến mức nó đã thấm qua cả váy, để lại một vết ẩm nhỏ trên vải. Cô cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng. Cô không còn lựa chọn nào khác. Nếu cô không tuân thủ, hắn sẽ làm cho cô sụp đổ ngay giữa hành lang, trước mặt mọi người.
Cô quay người, bước nhanh về phía nhà vệ sinh nữ ở cuối hành lang tầng hai. Mỗi bước chân đều là cực hình. Chân cô run đến mức gần như không thể kiểm soát, và cô phải dừng lại nhiều lần để lấy lại thăng bằng. Học sinh đi ngang qua nhìn cô, một số chào hỏi, cô chỉ gật đầu vội vàng, không dám mở miệng vì sợ tiếng mình sẽ run hoặc rên lên. Khi đến gần cửa nhà vệ sinh, cô đẩy cửa vào, bước nhanh vào trong, rồi khóa cửa lại từ bên trong. Không khí trong nhà vệ sinh lạnh lẽo, mùi thuốc tẩy nồng nặc, nhưng cô không quan tâm. Cô lao thẳng vào ngăn cuối cùng, khóa cửa cabin lại, rồi ngồi phịch xuống bệ toilet, hai tay ôm lấy đầu, run rẩy không ngừng.
Vòng cổ vẫn rung mạnh. Cô không thể kìm nén được nữa. Một tiếng rên nhỏ thoát ra từ miệng cô, đứt quãng và đầy nước mắt. Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, soạn tin nhắn với ngón tay run bần bật: “Con không thể làm vậy ở trường! Con là giáo viên chủ nhiệm! Con không phải đồ chơi của con! Dừng lại ngay!” Cô nhấn gửi, nhưng ngay sau đó, vòng cổ rung mạnh hơn nữa, đúng mức gần như cực hạn. Cô phải cắn chặt tay áo để không kêu to. Cơ thể cô co giật, đùi siết chặt lại, nhưng càng siết, khoái cảm càng lan tỏa mạnh mẽ. Dịch nhờn tuôn ra như suối, thấm ướt cả bệ toilet và nhỏ xuống sàn gạch. Mùi hương của cô lan tỏa trong không gian chật hẹp của cabin, nồng nặc và không thể che giấu.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ hắn: “Cởi quần lót ngay. Ngồi dang rộng hai chân. Chụp ảnh rõ ràng vùng kín đang ướt sũng và gửi cho chủ nhân. Nếu chậm quá một phút, video đêm qua sẽ được gửi đến nhóm phụ huynh lớp 12A.”
Cô Hương nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt rơi xuống, hòa lẫn với mồ hôi trên mặt. Sự kiêu ngạo của cô gào thét phản kháng. Cô là giáo viên. Cô đang ngồi trong nhà vệ sinh nữ của trường, bị ép phải cởi quần lót và chụp ảnh vùng kín để gửi cho một học sinh. Đây là điều cô không bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Nhưng vòng cổ rung liên tục, mạnh, không ngừng, khiến cơ thể cô không thể suy nghĩ rõ ràng. Cô cảm thấy như đang bị thiêu đốt từ bên trong. Cô ghét hắn. Cô ghét bản thân mình. Nhưng đồng thời, một phần cơ thể cô lại thèm khát sự kiểm soát này, thèm khát những cơn rung đang khiến cô gần như đạt cực khoái chỉ bằng cách ngồi yên.
Cô run rẩy đứng dậy, hai tay chống vào tường cabin để giữ thăng bằng. Cô từ từ kéo váy bút chì lên cao, để lộ đôi đùi trong ướt át và quần lót đã thấm đẫm đến mức có thể vắt ra nước. Chất vải dính chặt vào da thịt, và khi cô kéo xuống, tiếng ướt át vang lên rõ ràng trong không gian im lặng. Quần lót rơi xuống mắt cá chân, để lộ vùng kín sưng đỏ, dịch nhờn chảy dài thành những sợi mỏng lấp lánh dưới ánh sáng yếu của nhà vệ sinh. Mùi hương nồng nặc hơn bao giờ hết. Cô ngồi xuống bệ toilet lần nữa, dang rộng hai chân theo lệnh hắn, mặc dù lòng kiêu ngạo đang gào thét phản đối. Da thịt đùi cô run bần bật. Cô cầm điện thoại, cố gắng chụp từ góc thấp, như hắn yêu cầu — góc chụp rõ ràng khe thịt đang ướt át, dịch nhờn đang chảy ra, và cả khuôn mặt cô đang đầy nước mắt và xấu hổ trong khung hình nếu có thể.
Cô nhấn chụp nhiều lần, tay run đến mức ảnh bị mờ. Nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại. Cô ghét bản thân mình đến mức muốn chết. Nhưng cô vẫn gửi ảnh đi. Khi nhấn nút gửi, cô cảm thấy như chính linh hồn mình vừa bị hắn nắm chặt và bóp nát. Sau khi gửi, cô ngồi đó, run rẩy, dịch nhờn vẫn đang chảy ra không ngừng, nhỏ xuống sàn gạch. Vòng cổ vẫn rung, nhưng hắn đã giảm một chút, đủ để cô không đạt cực khoái ngay lập tức, nhưng vẫn đủ mạnh để giữ cô trong trạng thái kiềm chế tột độ.
Điện thoại rung lên lần nữa. Tin nhắn: “Tốt. Giữ quần lót trong túi áo. Đừng mặc lại. Quay lại lớp và tiếp tục giờ tự học. Nếu ngoan, chủ nhân sẽ thưởng cho cô tối nay. Nếu không, video sẽ lan truyền.”
Cô Hương nhìn tin nhắn, nước mắt chảy dài trên má. Cô muốn hét lên. Cô muốn ném điện thoại đi. Nhưng cô không dám. Cô từ từ nhặt chiếc quần lót ướt sũng lên, gấp lại, nhét vào túi áo khoác ngoài. Chất lỏng thấm qua vải áo, để lại vết ẩm lạnh lẽo trên da thịt cô. Cô lau nhanh nước mắt, cố gắng chỉnh lại trang phục, nhưng đùi cô vẫn run, và dịch nhờn vẫn đang chảy ra, thấm vào váy. Cô đứng dậy, mở cửa cabin, bước ra ngoài. Trước gương, cô nhìn bản thân mình: khuôn mặt đẹp lạnh lùng giờ đây đầy mệt mỏi, mắt đỏ hoe, môi sưng, và ánh mắt hỗn loạn giữa giận dữ, xấu hổ và một thứ gì đó cô không dám thừa nhận — sự phụ thuộc đang hình thành.
Cô rửa mặt nhanh bằng nước lạnh, cố gắng lấy lại vẻ mặt nghiêm khắc. Nhưng khi cô bước ra hành lang, vòng cổ rung nhẹ một lần nữa, như một lời nhắc nhở. Cô run mình, nhưng vẫn cố gắng bước về phía lớp học. Giờ tự học sắp bắt đầu. Cô phải quay lại, phải đứng trước mặt hắn và cả lớp, trong khi cơ thể cô đang ướt át, run rẩy, và lòng kiêu ngạo đã bị xé toạc từng mảnh.
Cô biết, ngày hôm nay chưa kết thúc. Và buổi tối, khi cô đến nhà hắn đúng bảy giờ như quy tắc, mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn, còn nhục nhã hơn. Nhưng đồng thời, sâu thẳm trong lòng, cô cũng cảm thấy một tia sợ hãi xen lẫn với sự mong chờ mà cô ghét cay ghét đắng. Sự sụp đổ của cô đã bắt đầu rõ rệt, và cô không biết mình sẽ trụ được bao lâu nữa trước khi hoàn toàn quy phục.
Buổi chiều tan học đến trong không khí oi bức của cuối tháng sáu. Tiếng chuông cuối cùng vang lên, kéo dài và vọng khắp các dãy hành lang, hòa lẫn với tiếng ghế kéo lê, tiếng cười nói của học sinh ùa ra ngoài như một cơn lũ. Trong lớp 12A, mọi người bắt đầu thu dọn sách vở với vẻ mặt hân hoan của những người được giải thoát sau một ngày dài. Cô Trần Thị Hương vẫn đứng ở bục giảng, tay chống vào mép gỗ, cố gắng giữ tư thế thẳng lưng và vẻ mặt nghiêm khắc như mọi ngày. Nhưng thực tế thì cơ thể cô đã kiệt quệ đến mức gần như không thể đứng vững.
Suốt giờ tự học sau khi cô quay lại từ nhà vệ sinh, vòng cổ vẫn rung ở mức độ vừa phải, đủ để giữ cô trong trạng thái căng thẳng tột độ mà không đến mức sụp đổ hoàn toàn ngay giữa lớp. Mỗi khi cô cố gắng giảng giải hoặc kiểm tra bài, những cơn rung ấy lại lan tỏa từ cổ xuống bụng dưới, khiến vùng kín cô co thắt và tiết ra dịch nhờn mới. Quần lót vẫn đang nằm trong túi áo khoác của cô, ướt sũng và nặng trịch, thấm qua vải áo và để lại vết lạnh lẽo trên da thịt. Cô không dám mặc lại như hắn đã ra lệnh. Mỗi khi di chuyển, đùi trong cô cọ xát vào nhau, chất dịch nhờn đã khô lại một phần nhưng vẫn còn dính nhớp, khiến da cô ngứa ran và khó chịu. Mùi hương của chính cơ thể cô vẫn vương vấn nhẹ trên váy và áo, hòa lẫn với mùi phấn bảng và mồ hôi của cả lớp, tạo thành một hỗn hợp đặc trưng mà chỉ có cô nhận ra.
Khi học sinh lần lượt rời khỏi lớp, cô Hương mới dám ngồi xuống ghế giáo viên, hai tay ôm lấy bụng dưới, run rẩy không ngừng. Đầu gối cô khuỵu xuống dưới mặt bàn, cô cắn chặt môi để không kêu lên. Nước mắt lưng tròng, nhưng cô không cho chúng rơi. Cô nhìn quanh lớp học trống vắng, nơi mà chỉ vài giờ trước, hắn đã luồn tay dưới gầm bàn, kích thích cô trong khi cô đang mắng hắn trước mặt cả lớp. Những lời khinh miệt “đồ mồ côi”, “vô dụng”, “không có tương lai” mà cô đã tuôn ra giờ đây vang vọng trong đầu cô như một lời nguyền. Cô đã dùng chính sự kiêu ngạo của mình để che giấu sự sụp đổ. Và giờ đây, sự kiêu ngạo ấy đã bị hắn xé toạc từng lớp một, ngay giữa môi trường mà cô từng thống trị.
Cô đứng dậy chậm rãi, chỉnh lại váy bút chì với tay run bần bật. Chiếc vòng cổ vẫn ôm sát cổ cô, không thể tháo ra. Cô biết hắn vẫn đang theo dõi từ đâu đó. Cô bước ra hành lang gần như trống vắng, chỉ còn vài học sinh và giáo viên đi lại lác đác. Mỗi bước chân đều là cực hình. Chân cô run đến mức gần như không thể kiểm soát, và cô phải chống tay vào tường hành lang nhiều lần để giữ thăng bằng. Dịch nhờn còn sót lại trên đùi cô đã khô thành những vệt trắng đục, cọ xát vào da thịt mỗi khi cô di chuyển, tạo ra cảm giác ngứa ran và nóng bỏng. Cô cảm thấy như toàn thân mình đang bị thiêu đốt từ bên trong, nhưng đồng thời cũng cảm thấy trống rỗng một cách lạ lùng. Sự mệt mỏi sau cả ngày bị kiểm soát liên tục — từ sáng gửi ảnh quần lót ướt sũng, đến giờ học bị sờ soạng dưới bàn, rồi bị ép vào nhà vệ sinh cởi quần lót chụp ảnh gửi hắn — đã khiến cô gần như kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Khi cô vừa bước ra cổng trường, điện thoại trong túi rung lên. Tin nhắn từ Lâm Hạo. Ngắn gọn, lạnh lùng, không có bất kỳ lời lẽ thừa thãi nào: “Hôm nay cô đã cố gắng khá tốt. Nhớ đúng bảy giờ tối phải có mặt tại nhà chủ nhân. Đem theo quần lót đã mặc hôm nay. Nếu chậm, video sẽ được gửi ngay. Chủ nhân đã chuẩn bị sẵn một số thứ cho buổi huấn luyện đêm nay. Cô sẽ không thất vọng.”
Cô đứng im thin thít dưới bóng cây bên cổng trường, tay siết chặt điện thoại đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên má. Cô lau nhanh bằng mu bàn tay, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường khi vài học sinh đi ngang qua chào cô. Nhưng bên trong, lòng cô hỗn loạn đến mức gần như không thể suy nghĩ rõ ràng. Sự giận dữ, xấu hổ, và nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đồng thời, một cảm giác khác đang len lỏi vào — một thứ gì đó giống như sự mong chờ bị bóp nghẹt. Cô ghét hắn. Cô ghét cách hắn đã biến cô thành thứ này chỉ sau một ngày. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng với tin nhắn của hắn bằng cách tiết ra thêm dịch nhờn, khiến đùi cô lại run nhẹ. Cô cắn chặt môi, quay người bước nhanh về nhà.
Con đường về nhà dài hơn bao giờ hết. Buổi chiều muộn, nắng vẫn còn gay gắt, nhưng cô cảm thấy lạnh run vì mồ hôi và dịch nhờn trên người. Chiếc áo khoác ngoài cô đang dính chặt vào da thịt vì vết ẩm từ quần lót nhét trong túi. Mỗi khi gió thổi qua, mùi hương của cơ thể cô lại lan tỏa nhẹ, khiến cô đỏ mặt xấu hổ tột độ. Cô đi bộ chậm rãi, đầu gối vẫn còn run, và cô phải dừng lại nhiều lần ở ven đường để lấy lại sức. Những hình ảnh trong ngày hiện về liên tục trong đầu cô: hắn vuốt ve đùi cô dưới gầm bàn trong khi cô đang mắng hắn; cô phải dang chân trong cabin nhà vệ sinh nữ, cởi quần lót ướt sũng và chụp ảnh gửi hắn với nước mắt rơi; vòng cổ rung mạnh đến mức cô suýt đạt cực khoái ngay giữa hành lang trường học. Mỗi ký ức đều khiến cơ thể cô run lên và vùng kín cô lại co thắt, như thể nó đã bị hắn huấn luyện để phản ứng ngay cả khi hắn không ở bên cạnh.
Khi về đến căn phòng thuê nhỏ hẹp ven ngoại ô, cô Hương gần như ngã sụp xuống sàn ngay khi đóng cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa, trượt xuống ngồi trên nền gạch lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, khóc nức nở. Nước mắt và nước mũi hòa lẫn, chảy dài trên mặt đã mệt mỏi và sưng húp. Cô cởi từ từ chiếc áo khoác ngoài, lấy chiếc quần lót ướt sũng ra khỏi túi. Chất vải vẫn còn dính nhớp, mùi hương nồng nặc của dịch nhờn và mồ hôi bay lên, khiến cô đỏ mặt và quay đi. Nhưng cô vẫn giữ nó trong tay, như hắn đã ra lệnh. Cô không dám vứt đi. Cô sợ.
Cô lê mình vào phòng tắm, cởi hết đồ, đứng dưới vòi nước lạnh. Nước chảy qua da thịt mệt mỏi, rửa sạch những vết khô của dịch nhờn trên đùi, nhưng không thể rửa sạch được cảm giác bị kiểm soát. Chiếc vòng cổ vẫn ở đó, ôm sát cổ cô, nhắc nhở cô rằng hắn vẫn nắm giữ mọi thứ. Cô chạm nhẹ vào nó, ngón tay run. Cô nhớ lại cách hắn đã đeo nó cho cô đêm qua, cách hắn ép cô quỳ và phục vụ bằng miệng trong khi vòng cổ rung liên tục. Cơ thể cô lại phản ứng — vùng kín cô lại tiết ra dịch dù đang đứng dưới nước lạnh. Cô ghét bản thân mình vì điều đó. Cô là giáo viên Trần Thị Hương, người từng kiêu ngạo, từng khinh thường những học sinh nghèo mồ côi như hắn. Bây giờ cô lại đang run rẩy vì nhớ lại những gì hắn đã làm với cơ thể mình.
Cô lau khô người, mặc lại đồ lót sạch và một chiếc váy đơn giản ở nhà. Cô ngồi xuống giường, ôm chặt gối vào ngực, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Đồng hồ chỉ mới hơn năm giờ chiều. Còn gần hai tiếng nữa mới đến bảy giờ. Cô không biết mình sẽ làm gì trong khoảng thời gian này. Cô không dám ra khỏi nhà. Cô sợ nếu cô đi đâu đó, hắn sẽ biết và trừng phạt. Cô chỉ có thể ngồi đó, chờ đợi, và đối mặt với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Sự sụp đổ của cô đã rõ rệt hơn bao giờ hết. Cô không còn chỉ là phục tùng vì sợ hãi và uy hiếp nữa. Cơ thể cô đã bắt đầu phản bội ý chí một cách chủ động. Cô cảm nhận được sự thèm khát đang len lỏi — thèm khát những cơn rung của vòng cổ, thèm khát bàn tay hắn chạm vào mình, thèm khát sự kiểm soát lạnh lùng của hắn. Cô ghét cảm giác đó. Cô muốn chạy trốn. Nhưng đồng thời, cô cũng biết rằng nếu cô chạy trốn, video đêm qua sẽ phá hủy tất cả. Danh tiếng, sự nghiệp, và cả tu vi của cô — tất cả đều nằm trong tay hắn.
Cô nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà ố vàng. Nước mắt lại rơi. Cô thì thầm trong im lặng, giọng run run: “Con… con không thể… con là giáo viên…” Nhưng những lời ấy chỉ vang vọng trong căn phòng trống vắng, không có ai nghe thấy. Cô siết chặt gối, cơ thể cô run nhẹ khi nghĩ đến buổi tối sắp tới. Hắn đã nói hắn đã chuẩn bị sẵn một số thứ. Cô không biết đó là những thiết bị gì, nhưng cô biết chúng sẽ khiến cô sụp đổ nhiều hơn nữa. Có lẽ hắn sẽ ép cô viết hợp đồng nô lệ bằng máu hoặc dịch nhờn của chính mình, như hắn đã từng nói trong những lời đe dọa. Có lẽ hắn sẽ dùng công nghệ để kiểm soát cô từ xa ngay cả khi cô ở nhà. Hoặc có lẽ hắn sẽ bắt đầu “hỗ trợ” tu vi cho cô theo cách hắn đã hứa — thông qua song tu nhục nhã.
Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, khi bảy giờ đến, cô sẽ phải đến nhà hắn. Cô sẽ phải quỳ xuống trước mặt hắn lần nữa. Và lần này, mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ blackmail và vòng cổ rung nữa. Hắn sẽ đẩy cô sâu hơn vào vực thẳm. Và cô sợ rằng, khi bị đẩy xuống, cô sẽ không còn muốn bám víu vào sự kiêu ngạo nữa.
Điện thoại rung lên đúng lúc cô đang chìm trong hỗn loạn. Tin nhắn cuối cùng trong ngày từ hắn: “Đếm ngược thời gian. Chủ nhân đang chờ cô. Đừng làm chủ nhân phải nhắc lại quy tắc.”
Cô nhìn tin nhắn, ngón tay run khi chạm vào màn hình. Cô không trả lời. Cô chỉ nằm im, nước mắt rơi xuống gối, cơ thể run nhẹ vì sự kết hợp giữa sợ hãi tột độ và một tia thèm khát mà cô không dám thừa nhận. Buổi tối hôm nay sẽ là bước ngoặt. Và cô biết, sau đêm nay, cô sẽ không còn là Trần Thị Hương kiêu ngạo như trước nữa.