NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 3
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 1: BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
Nắng tháng Tư ở Sài Gòn như thiêu như đốt, chiếu qua lớp rèm satin màu kem của căn phòng làm việc trên tầng 9 tòa CenterPoint. Nhưng Kim Phượng không cảm thấy ấm áp nào, trái lại, cô thấy lạ thường, một thứ lạ lẽo thấu vào tâm can từ khi Minh mất và cô trở thành bà chủ thất nghiệp của công ty may mặc Minh để lại.
Trên bàn làm việc bằng gỗ gụ đẳng tiền, có nhiều góc được chạm khảm khéo léo tinh xảo theo phong cách Art Deco, có nhiều tài liệu chất đống: biểu bảng tài chính nhiều màu đỏ chót, báo cáo âm tính trong suốt 6 tháng liên tục, hóa đơn chưa thanh toán chất cao như gò đá, và quan trọng hơn cả – nhiều thông báo đòi nợ từ 3 ngân hàng khác nhau màu cam vàng để lộ vẻ khẩn cấp.
Kim Phượng, cô 32 tuổi, dù tuổi tác này đối với phụ nữ là thời kỳ đỉnh cao của sức khỏe và sắc thịnh nhưng khuôn mặt cô trông hơi xanh xao, đôi mắt đen láy giờ đây thâm quầng vì thiếu ngủ, mái tóc dài màu nâu sẫm búi xệ xuống vai, bộ đồ thể thao màu xám xịt chỉ ra cốt riêng trong tủ đồ toàn váy hiệu đẳng tiền.
“3 tỷ 500 triệu với 120 triệu lãi suất tháng…” Phượng thì thầm tự kể lại con số đã thuộc lòng vì đêm đêm cô vẫn tính đi tính lại, tìm kiếm một sự kỳ diệu nào có thể xoay xở. “Làm sao mình trả nổi… Mình trả nổi…”
Cô ngồi xuống ghế, cười tự châm biếm một cái cười không thành tiếng. Hai năm trước, cô vẫn là hoa khôi đẳng cấp của trường kinh tế, một bông hoa nở rực rỡ trong giới thượng lưu Sài Gòn. Minh là sinh viên giỏi nhất khóa, có hoài bão, có chí. Cưới nhau năm 25 tuổi, Minh khởi nghiệp với xưởng may 50 công nhân. Giờ đây, sau 10 năm, anh có trong tay doanh nghiệp với hơn 300 công nhân, xuất khẩu sang 4 nước và đang trên đà phát triển trở thành tập đoàn.
Và Phượng? Cô vẫn là bông hoa được yêu chiều trong lồng kim cương. Không phải lo toan, bận rộn với công ty, Minh nói: “Em cứ lo đẹp, việc công ty để anh lo trọn trọn.” Vậy là cô trở thành bà chủ chỉ biết đến spa, salon làm tóc, mua sắm trong trung tâm mua sắm quốc tế, tổ chức tiệc tùng thường xuyên trong khách sạn 5 sao và du lịch nước ngoài hàng năm.
Cô tưởng cuộc đời cứ thế trôi êm đềm mãi mãi, thế nào 1 năm trước – Minh bị tai nạn giao thông trên cao tốc trở về Long An thăm bà, chiếc xe hơi lật sau khi tránh một xe container, Minh mất trong đêm, một cái chết đột ngột không lời trăn trối.
Và sự thật tàn khốc lộ ra dần sau đám tang: công ty Minh tưởng vững mạnh nhưng thực chất đang vay mượn nhiều khoản vốn luân chuyển, tổng doanh số thì cao nhưng biên lợi nhuận thấp do đối tác quá nhiều tầng, chi phí nhân công cao. Những gì Minh tạo được chỉ là lớp vỏ bọc đẹp đẽ.
Và Phượng, con bẻ của trong lồng vàng, bây giờ phải ra ngoài với thế giới thật lạ lẫm và khắc nghiệt.
Điện thoại reo – vẫn là số của Ngân hàng Đông Á.
“Alo, chị Phượng…” Phượng bấm máy chậm rãi với giọng hơi run.
“Chào chị Phượng, tôi Hương phòng tín dụng Ngân hàng Đông Á. Như đã thông báo, khoản vay 2 tỷ của công ty chị đã quá hạn 45 ngày chính thức. Nếu trong tuần này công ty không thanh toán ít nhất 30%, chúng tôi sẽ phải khởi kiện và phong tỏa tài sản…”
Giọng ảnh lên trong loa phát thanh trên bàn để gần tấm công văn mới nhận được: “…theo khoản c, d, e điều khoản số 15 của hợp đồng vay tài chính trước khi ngân hàng tiến hành không thanh toán theo thỏa thuận…”
Phượng gập máy lại, lòng quặn theo từng tiếng chuông đòi nợ. Cô đã quen thuộc với những cuộc gọi, nhưng vẫn cảm thấy nặng nề sau mỗi lần.
Cô trở lại đống tài liệu, báo cáo cuối quý do Trang – nữ thư ký trung thành của công ty – chuẩn bị: “Doanh thu tháng 3: 850 triệu. Chi phí: 1 tỷ 2. Lỗ 350 triệu. Tổng lũy kế lỗ 6 tháng liên tiếp: 2 tỷ 1…”
Cửa phòng văn phòng bật mở, Trang bước vào với khuôn mặt đầy lo âu. Cô là sinh viên trường kinh tế ra, mới 24 tuổi, làm phụ giúp Minh từ khi còn là sinh viên thực tập, và sau khi anh mất, cô là một trong số ít nhân viên ở lại.
“Chị Phượng…” Trang đặt ly cà phê đen đặc trên bàn. “Em vừa nhận được cuộc gọi từ công ty dệt may Bình Dương. Họ muốn hủy hợp đồng đặt 3000 chiếc áo sơ mi trị giá 1 tỷ 8…”
Phượng gật nhẹ đầu, nước mắt bắt đầu ngấn lên trong khóe mắt. “Hủy thì hủy thôi… Công ty mình cũng không đủ vốn để sản xuất…”
Trang tiếp tục bắt đầu xúc với tập giấy khác trong tay: “Và cả thông báo từ khu công nghiệp… Nếu tháng sau công ty không thanh toán tiền thuê đất sẽ bị thu hồi…”
Im lặng một lúc lâu lâu sau đó mới vang lên tiếng nói nhỏ của Phượng: “Trang ơi, chị cảm tưởng như mình sắp chết đuối vậy… Càng thở vươn vậy lần sau…”
Trang nắm lấy tay chị chủ: “Chị đừng nôn thế. Chúng ta còn cơ hội. Chiều nay em sẽ đi tìm sự trợ giúp của họ hàng…”
“Nhưng…” Phượng thở dài một cái thở dài nặng trĩu. “Họ hàng cũng chẳng còn ai. Có lẽ họ cũng sợ mình vay tiền nhiều rồi không trả…”
Trang im lặng một lúc rồi nói nhỏ: “Chị đã tưởng tới anh Thành chưa? Ảnh là giám đốc Ngân hàng Tương Lai, lại là bạn cũ năm xưa của chị. Em thấy trong danh sách cho công ty vay có cả Ngân hàng của ảnh…”
Phượng giật mình. Trang nhắc tới một cái tên mà cô tưởng đã quên trong dòng chảy xoáy của cuộc đời mình. Nguyễn Văn Thành. Bạn cũ cùng trường kinh tế, từng theo đuổi cô trong năm tháng sinh viên. Nhưng Phượng đã chọn Minh – chàng trai học giỏi nhất lớp, có hoài bão lớn.
Thành trong năm xưa chỉ là một chàng trai nhà quê, ăn nói vụng về, mặc cái áo sơ mi màu xanh công nhân với quần vải bạc màu trong ngần nghễnh. Cô tưởng rằng sau khi tốt nghiệp, ảnh sẽ trở về quê làm một cán bộ nhỏ nào đó.
Nhưng bây giờ…
“Một giám đốc Ngân hàng…” Phượng thì thầm trong miệng. “Sao mà…”
Trang tiếp tục: “Em tìm hiểu rồi chị ạ. Anh Thành sau tốt nghiệp thì vào làm việc trong Ngân hàng Nhà Nước rồi từ từ lên cấp. Giờ là giám đốc một chi nhánh của tập đoàn Ngân hàng Tương Lai. Còn anh Minh trong khi đó…”
Trang dừng lại, không nói hết câu nhưng Phượng hiểu rằng cô ấy muốn nói: Còn anh Minh trong khi đó chỉ là một chủ xưởng nhỏ.
“Mà cả hai đều là bạn cũ của chị, nhưng bây giờ mỗi người một lối.” Trang nói. “Chị nên tìm cách liên lạc với anh Thành. Biết đâu ảnh giúp chị thì…”
“Nhưng…” Phượng cảm tưởng như cổ họng bị thắt lại. “Hồi đó chị từ chối ảnh thẳng thừng. Có giờ lại đi nhìn vậy…”
Trang nắm tay Phượng chặt hơn: “Chị ơi, giờ không phải lúc ngại ngùng trong lúc khó khăn này chứ. Chết công ty chết nhà, sắp mất hết rồi chết con cũng sắp phải chuyển trường. Chị phải cứu vãn còn có thể.”
Phượng gật nhẹ đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cô biết Trang nói đúng. Nhưng trong lòng cô vẫn một cảm giác bất an. Trai già nỗi tiếc của mình trong quá khứ: “Một khi đã từ chối một gã đàn ông người ta, không bao giờ quay lại xin nhờ họ.”
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Cô trả lời phỏng vấn sau cùng của báo chí thương mại trước đây khi Minh mất: “Tôi đã tưởng rằng trở thành một bà chủ sẽ dễ dàng. Nhưng nó khó khăn hơn tôi đương kiến tất cả.”
Giờ đây, cô đã chuẩn bị cho cái chết đắng với sự khó khăn mà cô tưởng rằng không bao giờ phải trải qua.
ai mua full truyện zalo 0835444776