NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 2: CUỘC HẸN BẤT ĐẮC DĨ

Phượng ngồi trước gương trang điểm lâu hơn mọi ngày. Dù mới 42 tuổi trung niên cô vẫn giữ được nhan sắc hiếm có. Da trắng muốt như trứng gà bóc, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to, sống mũi cao, đôi môi hồng tự nhiên. Body dù đã tuổi trung niên nhưng vẫn đẹp với bộ ngực đầy đặn, eo thon và vòng ba nở nang.

Nhưng bây giờ khi nhìn vào gương, cô thấy một gã phụ nữ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì lo âu, những nếp nhăn nhỏ bắt đầu xuất hiện nơi khóe mắt.

Cô chọn một bộ váy công sở màu xanh dương nhạt, vừa kín đáo vừa thanh lịch. Cố gắng trang điểm để che đi sự mệt mỏi, nhưng không thể che được nỗi lo âu trong mắt.

Điện thoại reo. Là Thành.

“Alo, Phượng đó hả? Anh Thành đây.” Giọng nói trầm ấm, đầy tự tin.

“Dạ, em Phượng đây,” Phượng trả lời, giọng hơi run. “Anh Thành có khỏe không?”

“Khỏe chứ. Nghe nói em muốn gặp anh? Có chuyện gì vậy?” Thành hỏi, giọng như không biết gì, nhưng Phượng biết ảnh biết rất rõ tình hình của cô.

“Vâng… em muốn nhờ anh giúp đỡ chuyện công ty…” Phượng nói, giọng nhỏ dần.

Thành im lặng một lúc, rồi cười nhẹ. “Ừ, cũng lâu rồi chúng ta không gặp. Trưa nay anh rảnh, em qua văn phòng anh đi. Tầng 10, tòa nhà Saigon Tower.”

“Vâng, em cảm ơn anh. Em sẽ qua.”

Phượng cúp máy, tay run run. Cô biết cuộc gặp này sẽ không đơn giản. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Văn phòng của Thành nằm ở tầng cao nhất, với view toàn cảnh thành phố. Phượng bước vào, cảm thấy choáng ngợp trước sự sang trọng. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng, nội thất toàn đồ gỗ quý, những bức tranh nghệ thuật đắt tiền treo trên tường.

Thư ký của Thành – một cô gái trẻ xinh đẹp mặc váy đen bó sát – dẫn Phượng vào phòng làm việc với nụ cười chuyên nghiệp nhưng hơi lạnh lùng.

Thành đang ngồi sau bàn làm việc lớn bằng gỗ mun, mặc bộ vest đen sang trọng cắt may vừa vặn. Ở tuổi 42, ảnh trông thành đạt và quyền lực hơn nhiều so với thời sinh viên. Khuôn mặt góc cạnh với đường nét nam tính, mái tóc chải gọn gàng với đường ngôi rẽ rõ ràng, đôi mắt sắc sảo nhìn Phượng từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng.

“Phượng,” Thành đứng dậy, bước ra bắt tay cô với cái bắt tay chắc chắn, lòng bàn tay ấm nhưng hơi đẫm mồ hôi. “Lâu lắm rồi mới gặp lại em. Em vẫn đẹp như xưa vậy, không, còn đẹp hơn.”

Giọng nói của Thành ấm áp, nhưng ánh mắt thì khiến Phượng khó chịu. Ảnh nhìn cô không phải như nhìn một người bạn cũ, mà như đang thưởng thức một món hàng vừa mua được.

“Dạ, anh quá khen,” Phượng cúi đầu, rút tay ra nhanh chóng.

“Mời em ngồi đi,” Thành chỉ chiếc ghế da màu nâu đậm đối diện bàn làm việc. “Uống gì không? Cà phê, trà, hay nước ép trái cây tươi? Anh mới nhập mấy loại nho Úc ngon lắm.”

“Dạ không, em không dám phiền anh,” Phượng nói, ngồi xuống một cách e dè, tay đặt lên đùi với các ngón tay đan vào nhau chặt chẽ.

Thành quay lại ghế, nhìn Phượng chăm chú một lúc trước khi nói. “Nghe nói công ty của em… à của Minh để lại, đang gặp khó khăn phải không? Anh có xem qua hồ sơ tín dụng bên phòng rủi ro.”

Phượng gật đầu, mắt rơm rớm nước mắt. “Dạ… sau khi Minh mất, em không biết quản lý thế nào… em cứ tưởng mọi thứ vẫn chạy đều… nhưng giờ nợ ngân hàng nhiều quá, mà không có đơn hàng mới… mấy đối tác cũ cũng dần rút lui…”

Thành lắc đầu, tỏ vẻ thông cảm nhưng ánh mắt lại lấp lánh một thứ gì đó khó hiểu. “Anh hiểu. Minh mất đột ngột quá, thương tiếc lắm. Anh cũng đi đám tang mà, nhưng hôm đó đông quá, chắc em không để ý thấy anh.” Ảnh dừng một chút. “Nhưng mà em biết đó, ngân hàng là làm ăn, không phải từ thiện. Họ chỉ nhìn vào số liệu, vào khả năng trả nợ.”

“Em biết…” Phượng nói nhỏ, giọng nghẹn lại. “Nhưng em mong anh có thể giúp… gia hạn nợ, hay cho vay thêm một khoản để công ty vượt qua khó khăn tạm thời… Em hứa sẽ trả đầy đủ…”

Thành nhíu mày, làm bộ suy nghĩ như đang cân nhắc một quyết định quan trọng. “Khó lắm em ơi. Hồ sơ công ty em giờ rất xấu. Nợ quá hạn nhiều, không có khả năng trả lãi… tài sản thế chấp thì giá trị thị trường đang xuống… Theo quy định ngân hàng thì phải xiết nợ rồi, bán đấu giá tài sản để thu hồi vốn.”

Phượng sụt sùi, không kìm được nước mắt. “Nhưng mà nếu vậy thì em mất hết… công ty, nhà cửa… Căn biệt thự ở quận 2 là tất cả những gì em còn lại cho các con… Em không biết phải làm sao…”

Thành đứng dậy, đi đến cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố với những tòa nhà chọc trời. “Thật ra…” ảnh nói, giọng trầm xuống. “Cũng không phải là không có cách.”

Phượng ngẩng đầu lên, hy vọng le lói trong mắt. “Có cách nào hả anh?”

Thành quay lại, ánh mắt đảo qua người Phượng một lần nữa, dừng lại lâu ở vòng một đầy đặn của cô dù đã được che bởi lớp vải dày. “Anh là giám đốc ngân hàng, có quyền quyết định một số khoản vay đặc biệt… có thể gọi là vay ưu đãi cho doanh nghiệp khó khăn tạm thời. Nhưng mà em biết đó, luật pháp thì cứng nhắc, còn con người thì mềm dẻo. Quan trọng là… người ta có muốn giúp hay không.”

“Ý anh là…?” Phượng hỏi, lòng đầy lo âu, bàn tay siết chặt hơn.

Thành đi lại gần, ngồi lên mép bàn làm việc, chỉ cách Phượng khoảng nửa mét, nhìn thẳng vào mắt cô. “Hồi xưa… anh thích em lắm mà em biết không? Cả năm lớp đại học, anh theo đuổi em, viết thư tình gửi qua hộp thư lớp, tặng quà sinh nhật dù em không mời, chờ em sau giờ học dưới gốc cây phượng… Nhưng em chỉ có mắt cho mỗi Minh.”

Phượng cúi mặt xuống, xấu hổ và đau lòng. “Dạ… đó là chuyện ngày xưa rồi… Em và Minh hợp nhau hơn…”

“Ừ, ngày xưa rồi,” Thành nói, giọng chua chát. “Anh chỉ là thằng nhà quê, học không giỏi bằng Minh, không đẹp trai bằng Minh, ăn nói không khéo bằng Minh… Em khinh anh phải không? Coi anh không ra gì?”

“Không! Em không khinh anh!” Phượng vội nói, giọng thành thật. “Chỉ là… cảm xúc nó không đến thôi… Em và Minh có nhiều điểm chung hơn…”

Thành cười khẩy, một tiếng cười không vui. “Hợp nhau hơn? Có nhiều điểm chung hơn? Giờ thì Minh đâu? Để lại cho em một đống nợ nần, một công ty sắp phá sản, hai đứa con nhỏ và một tương lai mịt mù.”

Nước mắt Phượng trào ra, cô không kìm được. “Xin anh đừng nói vậy… Minh cũng không muốn như thế… Anh ấy luôn muốn tốt cho gia đình…”

Thành lại gần hơn, đặt bàn tay lên vai Phượng. Cô giật mình, cảm thấy bàn tay ấm và nặng nề của ảnh qua lớp vải mỏng, nhưng không dám phản ứng.

“Anh không trách em,” Thành nói, giọng nhỏ lại như lời thì thầm tâm sự. “Tình cảm không ép được. Nhưng bây giờ… em cần anh giúp, mà anh cũng muốn giúp em thật lòng… Chỉ là…”

Ảnh dừng lại, để câu nói lửng lơ trong không khí.

“Chỉ là gì hả anh?” Phượng hỏi, giọng run run như sợ hãi điều sắp nghe.

Thành nhìn sâu vào mắt Phượng, ánh mắt ảnh trở nên sắc lạnh. “Chỉ là anh muốn em… đền bù cho anh những năm tháng anh từng thương em mà không được đáp lại. Những đêm anh mất ngủ vì nhớ em. Những lần anh thấy em và Minh tay trong tay mà tim anh như bị ai bóp nghẹt.”

Phượng lùi lại một bước trên ghế, mặt tái đi. “Anh… anh muốn gì? Tiền bồi thường thì em…”

“Tiền?” Thành cười, một nụ cười không vui. “Em nghĩ anh thiếu tiền sao? Anh là giám đốc ngân hàng, lương tháng của anh cũng bằng mấy năm lương của em. Không phải tiền.”

Vậy là…” Phượng hỏi, giọng yếu ớt như sắp ngất.

“Đơn giản thôi,” Thành nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. “Em chiều anh một chút… anh vui thì anh giúp. Ngân hàng anh còn mấy chục tỷ trong quỹ cho vay ưu tiên hỗ trợ doanh nghiệp, chỉ cần anh ký một cái là em có tiền ngay. Không cần thế chấp phức tạp, lãi suất ưu đãi chỉ 8% một năm, thời hạn 5 năm.”

Năm tỷ! Con số đó làm Phượng choáng váng. Với số tiền đó, cô không chỉ trả được nợ mà còn có vốn luân chuyển để vực công ty dậy. Nhưng cô biết cái giá phải trả không chỉ là chữ ký trên giấy.

Phượng lắc đầu, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát. “Không… không được anh ơi… Em có chồng con rồi… Dù Minh mất rồi nhưng… em vẫn là vợ của anh ấy… Em không thể…”

“Chồng em chết rồi,” Thành nói thẳng thừng, không một chút nể nang. “Còn em thì sắp mất hết. Nhà cửa, công ty, tất cả sẽ về tay ngân hàng. Em sẽ trắng tay, về quê sống cuộc đời nghèo khổ, hai đứa con sẽ phải chuyển trường công, không được học trường quốc tế nữa, không được học đàn học vẽ, không có tương lai.”

Lời nói của Thành như những nhát dao sắc lạnh đâm vào tim Phượng. Cô biết ảnh nói đúng. Không có sự giúp đỡ, cô sẽ mất tất cả. Các con cô sẽ phải từ bỏ cuộc sống sung túc quen thuộc.

“Anh… anh muốn em làm gì cụ thể?” Phượng hỏi, giọng yếu ớt như tiếng thở cuối cùng.

Thành mỉm cười, một nụ cười đắc thắng của kẻ chiến thắng. “Không có gì to tát đâu. Chỉ là… em ở lại với anh vài hôm. Chúng ta ôn lại kỷ niệm xưa, nói chuyện tâm sự… Anh sẽ lo cho em chu đáo, khách sạn 5 sao, ăn uống sang trọng, quà cáp đầy đủ.”

Ảnh dừng lại, nhìn Phượng như đang chờ phản ứng. “Ba ngày thôi. Chỉ ba ngày. Sau đó, anh sẽ ký duyệt khoản vay 5 tỷ cho công ty em. Còn nếu em không đồng ý…” Ảnh nhún vai. “Thì coi như chúng ta không gặp nhau hôm nay.”

Phượng im lặng, nước mắt chảy dài trên má, rơi xuống váy tạo thành những vệt ẩm ướt. Cô nhìn xuống sàn nhà bóng loáng, không dám nhìn vào mắt Thành.

“Em suy nghĩ đi,” Thành nói, quay lại bàn làm việc như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc. “Nhưng mà nhanh lên nhé. Cuối tuần này ngân hàng sẽ họp ra quyết định xiết nợ công ty em. Một khi đã xiết rồi thì không cứu được nữa, dù anh có muốn giúp cũng không được.”

Rồi ảnh lấy ra từ ngăn kéo một chìa khóa phòng khách sạn màu vàng sáng loáng, đặt lên bàn với tiếng “cạch” nhẹ. “Đây là phòng suite ở khách sạn Majestic, phòng 1502, view sông Sài Gòn. Tối nay, 8 giờ. Nếu em đến, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Nếu không…” Ảnh nhìn thẳng vào mắt Phượng. “Thì coi như anh không thể giúp được, và em đừng liên lạc với anh nữa.”

Phượng nhìn chiếc chìa khóa, như nhìn một con rắn độc đang ngoe nguẩy trước mặt. Cô biết một khi cầm lấy nó, cuộc đời cô sẽ thay đổi mãi mãi. Cô sẽ không còn là Kim Phượng trong sáng của ngày xưa, không còn là người vợ thủy chung của Minh, không còn là bà chủ đáng kính.

Nhưng nghĩ đến công ty sắp phá sản, nghĩ đến căn biệt thự ở quận 2 sắp bị tịch thu, nghĩ đến hai đứa con đang học ở trường quốc tế với học phí hàng trăm triệu mỗi năm…

Thảo mới 12 tuổi, đang học piano và ballet. Nam 9 tuổi, đang học bơi và vẽ. Chúng quen với cuộc sống đầy đủ từ nhỏ. Làm sao cô có thể nhìn chúng phải từ bỏ tất cả?

Tay cô run run tiến về phía chiếc chìa khóa, các ngón tay co giật nhẹ. Khoảng cách chỉ mươi centimet mà như một vực thẳm.

Rồi, với một động tác nhanh như sợ mình sẽ thay đổi quyết định, cô nắm lấy chiếc chìa khóa. Kim loại lạnh lẽo thấu vào da thịt.

“Tốt,” Thành nói, nụ cười trên mắt rộng hơn. “Anh biết em sẽ có lựa chọn thông minh. Tối nay gặp lại.”

Phượng đứng dậy, chân như đổ chì, bước đi không vững. Cô không nói lời tạm biệt, chỉ cúi đầu và đi ra ngoài, chiếc chìa khóa trong tay như một cục than hồng nóng rát.

Cánh cửa văn phòng đóng lại sau lưng cô, để lại Thành đứng đó với nụ cười đắc thắng của kẻ đã chờ đợi 15 năm để có được ngày hôm nay.

FULL truyện zalo 0835444776

3.3 6 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tomitom

ai mua full truyện zalo 0835444776