PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 4
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
CHƯƠNG 1: NGƯỜI CON GÁI ĐẸP GIỮA ĐỒNG QUÊ
Ở vùng quê ven thành phố, nơi những cánh đồng lúa vàng óng vào mùa thu và xanh mướt vào mùa xuân, có một ngôi nhà mới xây khang trang với mái ngói đỏ tươi, tường vôi trắng sáng. Đó là nhà của Hùng và Duyên – một cặp vợ chồng nông dân chân chất, làm lụng vất vả từ năm hai mươi tuổi đến nay.
Duyên năm nay đã bước qua tuổi 41, nhưng trời cho cô một diện mạo trẻ trung hơn nhiều so với tuổi thật. Cái nắng gắt của miền quê, cái gió lộng của đồng không mông quạnh, dường như không thể làm phai mờ được nét xuân thì trong người con gái này. Trời đã ban cho Duyên một làn da trắng mịn hiếm có ở phụ nữ làm ruộng – không phải thứ trắng bệch của thiếu nữ thành thị ít ra nắng, mà là thứ trắng hồng hào, khỏe khoắn, như có ánh sáng ẩn hiện dưới lớp biểu bì.
Mỗi sớm mai, khi Duyên ra giếng rửa mặt, làn nước mát lạnh chạm vào da thịt cô tạo nên những giọt nước long lanh đọng lại trên gương mặt thanh tú. Da mặt cô mịn đến mức những giọt nước như không muốn rơi xuống, cứ lăn tròn trên bề mặt căng bóng. Đôi má ửng hồng tự nhiên, không cần đến phấn son. Cặp môi đầy đặn màu hồng nhạt, khi cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Tóc cô dài, đen mượt, thường được buộc gọn sau lưng bằng một chiếc khăn mỏng khi làm đồng, nhưng khi đi hát hay đi chợ thì được thả xuống, óng ả như suối.
Nhưng đặc biệt nhất trên cơ thể Duyên, điều mà trời cho cô không chỉ là giọng hát, mà là cặp vú của cô. Duyên không có bộ ngực quá lớn như những phụ nữ “mát tay nuôi con” mà người ta thường nói ở vùng quê, nhưng cũng không nhỏ. Đó là cặp vú no tròn, cân đối với dáng người thon thả của cô – một dáng người không quá cao, chỉ khoảng một mét sáu, nhưng cân đối, eo thon, mông tròn.
Vào những ngày hè nóng nực, khi Duyên mặc chiếc áo bà ba mỏng màu trắng làm đồng, đôi vú ấy hiện rõ dưới lớp vải. Chúng không chảy sệ dù cô đã qua tuổi tứ tuần và đã sinh hai con, mà vẫn căng tròn, nâng đỡ hoàn hảo như hai trái đào chín mọng ẩn dưới lớp vải. Mỗi khi cô cúi xuống nhổ cỏ hay đứng lên vươn vai sau giờ nghỉ trưa, đôi vú ấy chuyển động nhẹ nhàng, uyển chuyển, khiến cho những người đàn ông làm cùng đồng không thể không đánh mắt nhìn.
Quầng vú của Duyên có màu hồng phớt nhạt, chỉ hơi thẫm hơn một chút so với màu da trắng mịn xung quanh. Hai núm vú nhỏ nhắn, màu hồng nâu, luôn ở trạng thái hơi cương lên một chút – như hai đầu hoa chớm nở trên đôi tuyết sơn. Khi trời lạnh hoặc khi cô xúc động, chúng trở nên cứng hơn, nổi rõ dưới lớp áo như hai hạt đậu nhỏ.
Đôi vú này có một đặc điểm rất riêng: da trên bầu vú còn mịn hơn da trên mặt. Làn da trắng hồng ở đó không có một tì vết, không một nốt ruồi, không một vết chai sạn. Những đường gân xanh nhỏ li ti chỉ lộ ra khi cô xúc động hay khi thời tiết quá lạnh, tạo nên một bức tranh tinh tế trên nền trắng ngần.
Duyên có thói quen tắm bằng nước lá mùi già và bồ kết, nên da thịt cô lúc nào cũng thoang thoảng mùi thơm dịu nhẹ, quyến rũ. Mùi hương ấy hòa quyện với mùi đồng cỏ, tạo nên một sức hấp dẫn rất riêng của người phụ nữ nông thôn này – một sự hấp dẫn mà nhiều người đàn ông thành phố, khi có dịp gặp cô trong các đám tiệc, không thể không thèm muốn.
Duyên không biết chữ. Cô lớn lên trong gia đình nghèo khó ở miền quê này, chỉ học hết lớp 2 rồi phải nghỉ ở nhà phụ giúp gia đình. Nhưng trời không lấy hết mọi thứ của cô – bù lại, ông trời đã ban cho Duyên một giọng hát ngọt ngào, trong trẻo như suối nguồn.
Giọng cô không quá cao, không quá lớn, nhưng ấm áp và sâu lắng. Khi Duyên hát những bài dân ca quan họ, giọng cô như có ma lực, khiến người nghe phải lặng đi, say đắm. Mỗi nốt nhạc từ miệng cô phát ra đều mang theo cả tâm hồn của người con gái quê, chất phác mà đằm thắm.
“Trống cơm khéo vỗ nên vông Một thương tóc bỏ đuôi gà Hai thương ăn nói mặn mà có duyên…”
Những câu hát ấy từ miệng Duyên cất lên trong các đám tiệc làng, khiến không chỉ đàn ông mà cả đàn bà, trẻ con đều im lặng lắng nghe. Có những cụ già rưng rưng nước mắt, nhớ về thời thanh xuân của mình. Có những chàng trai trẻ ngây người, mê đắm giọng hát và cả nhan sắc của người ca sĩ không chuyên này.
Nhờ giọng hát ấy, Duyên trở nên nổi tiêng trong vùng. Đám cưới, đám giỗ, lễ hội làng… nơi nào cũng muốn mời cô đến hát. Và Duyên không bao giờ từ chối. Cô hát bằng cả tấm lòng, không đòi hỏi thù lao, chỉ cần được góp vui cho mọi người là vui rồi. Đôi khi được biếu một ít tiền hay một gói quà, cô cũng chỉ nhận với lòng biết ơn.
Mấy năm gần đây, nhờ giá nông sản tăng cao, lại thêm trúng mùa liên tiếp, gia đình Hùng Duyên khấm khá hẳn lên. Từ chỗ ở trong căn nhà tranh vách đất, họ đã xây được ngôi nhà hai tầng khang trang. Trong nhà có đầy đủ tiện nghi: tivi, tủ lạnh, máy giặt… những thứ mà trước đây họ chỉ dám mơ ước.
Hùng – chồng Duyên – là người đàn ông chân chất, thật thà. Anh năm nay 44 tuổi, dáng người cao ráo, khỏe mạnh với nước da ngăm đen do nhiều năm dãi dầu nắng gió. Anh yêu vợ bằng một tình yêu thủy chung, đơn giản như cách anh yêu mảnh ruộng của gia đình. Hùng mua cho vợ chiếc xe máy mới để đi chợ, đi hát. Duyên cũng có điều kiện hơn để chăm sóc bản thân.
Hai người có với nhau hai con: một bé gái 15 tuổi đang học lớp 9 ở trường huyện, và một bé trai 8 tuổi học lớp 2 ở trường làng. Cuộc sống gia đình êm ấm, không có gì sóng gió ngoài những lo toan về mùa màng và tiền nong hàng ngày.
Tuy vẫn làm nông, vẫn ra đồng từ sáng sớm đến chiều tối, nhưng Duyên đã biết cách bảo vệ làn da của mình. Cô đội nón rộng vành, mặc áo dài tay khi làm đồng, tối về lại đắp mặt nạ bằng nghệ tươi, mật ong và sữa chua. Nhờ vậy, làn da cô ngày càng trắng mịn, khác hẳn với những phụ nữ cùng trang lứa khác trong làng.
Mỗi tối, sau khi làm xong việc nhà, cho con học bài và ngủ, Duyên lại vào buồng riêng để chăm sóc da. Cô có một chiếc gương lớn treo trên tường, và một bộ đồ chăm da tự chế từ nguyên liệu thiên nhiên.
Cô cởi chiếc áo bà ba ra, để lộ cơ thể trần trụi trước gương. Ánh đèn điện vàng ấm chiếu xuống làn da trắng mịn của cô, làm nổi bật từng đường cong. Duyên đứng đó, ngắm nghía bản thân với một sự tự hào nhẹ nhàng.
Tay cô nhẹ nhàng vuốt ve từ cổ xuống ngực. Da cổ thon dài, trắng ngần như ngọc. Rồi tay cô di chuyển xuống đôi vú no tròn. Duyên tự nắn bóp nhẹ hai bầu vú của mình, cảm nhận độ đàn hồi và căng tròn của chúng. Đôi vú này không chỉ đẹp về hình dáng, mà còn có một độ mềm mại đặc biệt – không quá cứng như ngực của phụ nữ trẻ tuổi, không quá mềm như ngực của phụ nữ đã nhiều tuổi. Chúng như hai trái đào chín vừa độ, khi nắn vào có độ lún nhẹ nhưng lại đàn hồi trở lại ngay.
Duyên dùng tay xoa nhẹ hai núm vú, cảm thấy chúng cứng lên một chút dưới đầu ngón tay. Cô biết đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể, nhưng đôi khi cô tự hỏi: tại sao mình lại có một cặp vú đẹp như thế? Tại sao trời cho mình giọng hát hay và làn da đẹp, nhưng lại không cho mình học hành?
Cô thoa hỗn hợp nghệ và mật ong lên ngực. Làn da trắng hồng chuyển sang màu vàng nhạt một lát, nhưng sau khi rửa đi lại trở về độ trắng mịn ban đầu. Duyên tin rằng cách này không chỉ giữ da trắng, mà còn giúp da ngực mịn màng, không bị sần hay nám.
“Chị Duyên đẹp quá, trắng quá, không giống người làm đồng chút nào,” các chị em trong xóm thường trêu cô như vậy.
Duyên chỉ cười mỉm, đôi mắt hình bồ câu long lanh. “Trời thương cho da trắng thôi, chứ có biết gì đâu.”
Nhưng trong thâm tâm, cô cũng hãnh diện về nhan sắc của mình. Đôi khi đi chợ hay đi hát, cô thấy ánh mắt của đàn ông đổ dồn vào mình, vào làn da trắng mịn, vào cặp vú no tròn dưới lớp áo. Cô biết mình đẹp, và điều đó khiến cô vui – vui như cách cô vui khi được người ta khen giọng hát.
Hùng – chồng cô – cũng tự hào về vợ. Anh thường khoe với bạn bè: “Vợ tôi vừa đẹp người vừa đẹp nết, lại còn hát hay nữa.” Nhưng đôi khi, trong những đám tiệc khi thấy đàn ông nhìn vợ mình với ánh mắt dâm đãng, Hùng cũng cảm thấy khó chịu. Anh biết vợ mình là viên ngọc sáng giữa làng quê này, và viên ngọc ấy có thể bị nhiều người thèm muốn.
Trong căn buồng riêng của hai người, những đêm âu yếm của Hùng và Duyên là khoảng thời gian mà vẻ đẹp của Duyên được trình diễn một cách tự nhiên nhất.
Hùng thường bắt đầu bằng cách cởi áo cho vợ. Tay anh chậm rãi mở từng khuy áo bà ba, như mở một món quà quý giá. Khi lớp vải cuối cùng được bỏ đi, cơ thể trần trụi của Duyên hiện ra trong ánh đèn ngủ mờ ảo.
Làn da trắng mịn của Duyên phản chiếu ánh sáng yếu ớt, tạo nên những vùng sáng tối như trên một bức tranh nghệ thuật. Hùng say mê ngắm nhìn, đôi mắt dừng lại lâu nhất ở cặp vú no tròn của vợ.
“Em đẹp quá,” Hùng thì thầm, tay nhẹ nhàng đặt lên bầu vú phải.
Duyên chỉ mỉm cười, không nói gì. Cô cảm nhận bàn tay chồng – bàn tay chai sạn vì cuốc đất, cày ruộng – nay trở nên dịu dàng khi chạm vào da thịt mình.
Hùng cúi xuống, miệng mút núm vú phải. Lưỡi anh liếm lướt quanh quầng vú hồng phớt, rồi dừng lại ở núm vú nhỏ. Anh mút nhẹ, cảm nhận núm vú cứng lại trong miệng.
“Ư… a…” Duyên rên lên nhẹ, tay ôm lấy đầu chồng.
Hùng chuyển sang núm vú bên kia, tay tiếp tục nắn bóp bầu vú trái. Hai bầu vú trắng mịn của Duyên run lên nhẹ theo từng nhịp thở của cô. Những đường gân xanh nhỏ li ti lộ ra dưới ánh đèn, như những đường chỉ tinh tế trên một tác phẩm nghệ thuật.
Đôi khi Hùng dùng cả hai tay để ôm lấy cả hai bầu vú của vợ, cảm nhận độ no tròn và đàn hồi của chúng. Anh nhẹ nhàng ép hai bầu vú vào nhau, tạo thành một đường cong liền mạch trên ngực vợ.
“Trời cho em cặp vú đẹp nhất làng,” Hùng nói trong một đêm như thế.
Duyên cười nhẹ. “Chỉ có anh thấy đẹp thôi.”
“Không,” Hùng nói. “Anh biết nhiều người cũng thấy đẹp. Nhưng chỉ anh được sờ, được cảm nhận.”
Rồi anh tiếp tục yêu vợ bằng cả tấm lòng của một người đàn ông nông dân chất phác – không có những kỹ thuật phức tạp, không có những động tác tinh vi, chỉ có sự âu yếm chân thành từ trái tim.
Duyên trong những khoảnh khắc đó cảm thấy hạnh phúc. Cô biết mình có một người chồng yêu thương, một gia đình êm ấm, một cuộc sống không thiếu thốn quá. Cô biết mình có nhan sắc mà nhiều người mơ ước. Nhưng cô không biết rằng, nhan sắc đó có thể là nguyên nhân của những sóng gió sắp tới trong cuộc đời cô…
Cô không biết rằng, bên ngoài làng quê yên bình này, có những người đàn ông thành phố với dục vọng thầm kín đang nhìn về cô như một món đồ săn được. Cô không biết rằng, cặp vú trắng mịn no tròn của cô sẽ trở thành mục tiêu cho những con thú mang hình người trong một thế giới xa hoa mà cô chưa từng bước vào.
full truyện nt zalo 0835444776