CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ GIÁO VÂN CỨU CON – Update Chương 4
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Hiếp Dâm, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 23/05/2026
Chương 1: Người Mẹ Trong Cơn Nguy Khốn
Vân là một cô giáo dạy cấp hai ở một trường huyện vùng biên giới. Năm nay cô ba mươi tám tuổi, nhưng trông trẻ hơn tuổi thật nhờ làn da trắng mịn mà những đồng nghiệp thường trêu là “da trắng như tuyết”. Cô góa chồng đã năm năm, chồng mất vì tai nạn giao thông để lại cô và đứa con trai tên Minh năm nay vừa tròn mười tám.
Nhà Vân ở ngoại ô huyện, một căn nhà nhỏ ba gian mái ngói đơn sơ nhưng luôn được cô dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ. Minh, con trai cô, ngoài giờ học ở trường cấp ba thường đi làm thuê vác đồ qua biên giới để kiếm thêm tiền giúp mẹ. Cậu bé hiểu hoàn cảnh gia đình, biết mẹ một mình nuôi mình ăn học không dễ dàng.
Hôm ấy, Minh như thường lệ nhận một chuyến hàng từ một người quen để vác qua biên giới. Người đó nói chỉ là bột mì trắng đóng gói, chuyển sang Campuchia cho một tiệm bánh. Minh không nghi ngờ, cậu vác bao tải nặng gần ba mươi ký đi theo đường mòn quen thuộc.
Nhưng tại trạm kiểm soát biên phòng, bao tải bị kiểm tra ngẫu nhiên. Viên trạm trưởng mở ra, không phải bột mì mà là một loại bột trắng khác – ma túy đá tinh khiết.
Minh bị bắt ngay lập tức. Cậu hoảng loạn, khóc lóc nói mình không biết, chỉ nhận vác thuê. Nhưng bằng chứng thì rành rành, và tội buôn bán ma túy qua biên giới là tội rất nặng.
Khi Vân nhận được tin từ đồn biên phòng, cô như chết lặng. Đứng trong lớp đang dạy văn, cô suýt ngất xỉu trước mặt học trò. Một đồng nghiệp phải đỡ cô về phòng giáo viên.
“Cô Vân, cô bình tĩnh,” cô Hiền – giáo viên dạy toán – an ủi. “Chắc có sự nhầm lẫn gì đó.”
Nhưng Vân biết không có nhầm lẫn. Cô biết con mình đã vác đồ thuê, và trong cái xã hội phức tạp vùng biên giới này, mọi thứ đều có thể xảy ra.
Cô xin nghỉ buổi chiều, chạy vội về nhà lấy hết số tiền dành dụm được – năm triệu đồng – rồi đi thẳng đến đồn biên phòng.
Đồn biên phòng nằm cách thị trấn chừng mười cây số, một dãy nhà cấp bốn xây kiên cố với cổng sắt lớn. Vân bước vào với trái tim đập thình thịch.
“Tôi… tôi là mẹ của Minh,” cô nói với người lính gác cổng, giọng run run. “Nghe nói cháu bị bắt…”
Người lính gác nhìn cô từ đầu đến chân – Vân hôm nay mặc áo dài trắng đơn giản, tóc búi gọn sau đầu, khuôn mặt xinh xắn nhưng giờ đầy lo âu.
“Vào trong gặp đồng chí Thiếu tá Trọng,” người lính nói, chỉ tay về phía một dãy phòng làm việc.
Vân đi theo chỉ dẫn, bước vào một phòng làm việc có bảng “Thiếu tá Nguyễn Văn Trọng – Phó đồn trưởng”. Bên trong, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặt vuông chữ điền, đang ngồi hút thuốc.
“Thưa thiếu tá,” Vân cúi đầu nhẹ. “Tôi là mẹ của cháu Minh vừa bị bắt sáng nay.”
Thiếu tá Trọng nhìn cô, mắt chạy từ khuôn mặt xuống thân hình. Vân có thân hình đầy đặn của người phụ nữ trung niên nhưng vẫn giữ được nét thanh tú. Dưới lớp áo dài trắng là những đường cong mềm mại, đặc biệt là vòng một căng tròn.
“Ồ, cô giáo Vân,” Trọng nói, giọng trầm ấm. “Tôi đã nghe về cô. Ngồi đi.”
Vân ngồi xuống ghế đối diện, hai tay siết chặt trên đùi.
“Chuyện của con cô rất nghiêm trọng,” Trọng bắt đầu, nhấp một ngụm trà. “Bắt quả tang với năm ký ma túy đá. Đây là tội buôn bán ma túy xuyên quốc gia, hình phạt có thể lên đến… tử hình.”
Vân thốt lên một tiếng, mặt tái mét. “Nhưng cháu nó không biết! Cháu chỉ đi vác thuê thôi!”
“Không biết?” Trọng cười nhẹ, một nụ cười không đến mắt. “Ai cũng nói không biết. Nhưng pháp luật chỉ căn cứ vào bằng chứng.”
“Xin thiếu tá…” Vân nước mắt lưng tròng. “Cháu nó mới mười tám tuổi, còn đi học. Làm ơn…”
Trọng đứng dậy, đi vòng qua bàn đến gần Vân. “Tôi hiểu tâm trạng của cô. Làm mẹ, ai chẳng thương con.”
Tay anh ta đặt lên vai Vân. “Nhưng luật là luật.”
Vân rùng mình khi cảm thấy bàn tay nặng nề trên vai mình. “Tôi… tôi có thể gặp cháu không? Để hỏi rõ chuyện…”
“Gặp?” Trọng lắc đầu. “Theo quy định, bị can đang bị tạm giữ không được phép gặp người nhà.”
“Xin thiếu tá…” Vân lại van nài.
Trọng nhìn cô một lúc, như thể đang suy nghĩ. “Thôi được. Vì thương tình cô giáo một mình nuôi con, tôi sẽ cho phép. Nhưng…”
“Làm ơn,” Vân nói, ánh mắt đầy hy vọng.
“Phải đợi đến khuya,” Trọng nói. “Khi không còn ai ở đồn. Và… cô phải tuân thủ một số yêu cầu của tôi.”
“Yêu cầu gì?” Vân hỏi, tim đập nhanh hơn.
“Để tôi kiểm tra,” Trọng nói, tay từ vai di chuyển xuống lưng Vân. “Xem cô có mang gì nguy hiểm không.”
Vân cứng người. “Tôi chỉ là giáo viên…”
“Biết đâu,” Trọng cười, tay bắt đầu vuốt lên xuống lưng cô qua lớp áo dài. “Trong áo dài này có thể giấu gì đó.”
“Thiếu tá…” Vân thì thào, muốn đẩy tay anh ta ra nhưng không dám.
“Đừng lo,” Trọng nói, tay di chuyển đến eo Vân. “Chỉ là thủ tục.”
Nhưng thủ tục đó không dừng ở eo. Tay Trọng từ eo di chuyển lên ngực Vân, áp vào vòng một căng tròn của cô.
Vân thở dốc. “Xin đừng…”
“Áo dài này dày quá,” Trọng phàn nàn, tay nắn bóp ngực Vân qua lớp vải. “Không kiểm tra kỹ được.”
Anh ta nhìn đồng hồ. “Bây giờ là bốn giờ chiều. Cô về đi. Tối nay mười một giờ quay lại đây. Và…”
Trọng dừng lại, mắt nhìn thẳng vào mắt Vân. “Cô nên mặc đồ… đơn giản hơn. Để tiện cho việc kiểm tra.”
Vân hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói đó. Cô đứng dậy, run rẩy. “Vâng.”
“Và mang theo tiền,” Trọng nói thêm. “Để… chi phí thủ tục.”
Vân về nhà trong tâm trạng hoảng loạn. Cô ngồi trong phòng khách nhỏ, nhìn lên bàn thờ chồng với tấm ảnh anh còn trẻ trung.
“Anh ơi,” cô thì thầm, nước mắt rơi. “Giúp em với. Em không biết phải làm sao.”
Nhưng bàn thờ im lặng. Chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa.
Cô vào phòng ngủ, đứng trước tủ quần áo. Cô không có nhiều đồ – vài bộ áo dài đi dạy, vài bộ áo bà ba mặc ở nhà, và vài bộ đồ lót đơn giản. Cô chọn một bộ áo bà ba màu xanh lam nhạt – kín đáo hơn áo dài, nhưng vẫn không thể che hết được những đường cong trên cơ thể.
Rồi cô chọn chiếc áo lót ren trắng – món đồ hiếm hoi cô có được từ ngày cưới, mà cô ít khi mặc vì cảm thấy quá gợi cảm. Nhưng hôm nay, cô có cảm giác mình sẽ cần nó… hoặc sẽ bị buộc phải để lộ nó.
Cô tắm rửa kỹ lưỡng, làn da trắng mịn nổi bật dưới ánh đèn vàng trong phòng tắm nhỏ. Ngực cô đầy đặn, tròn trịa, với núm vú hồng nhạt. Eo thon nhẹ, hông nở nang, đùi đầy đặn – thân hình của một người phụ nữ đã sinh con nhưng vẫn giữ được nét quyến rũ.
Khi mặc áo lót ren trắng, ngực cô được nâng đỡ và tôn lên một cách gợi cảm. Rồi cô mặc áo bà ba lên trên, nhưng vẫn thấy phần ngực nổi rõ qua lớp vải mỏng.
Chín giờ tối, Vân rời nhà với năm triệu đồng trong túi và trái tim nặng trĩu lo âu. Cô đi bộ ra đồn biên phòng dưới bầu trời đêm đen kịt, chỉ có ánh trăng non le lói.
Đồn biên phòng lúc này yên tĩnh, chỉ có vài người lính gác đi lại. Vân bước vào, được chỉ dẫn đến phòng làm việc của Thiếu tá Trọng.
Trọng đang ngồi một mình trong phòng, trước mặt là vài chai bia đã uống một nửa.
“Đúng giờ quá,” anh ta nói khi thấy Vân, mắt sáng lên. “Cô mặc áo bà ba. Đẹp.”
Vân cúi đầu. “Thiếu tá, tôi có thể gặp con tôi chưa?”
“Từ từ,” Trọng nói, đứng dậy và khóa cửa phòng lại.
Tiếng khóa click nghe rõ trong không gian yên tĩnh. Vân thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Trước khi gặp,” Trọng nói, tiến lại gần cô. “Tôi phải kiểm tra kỹ hơn. Đảm bảo cô không mang gì nguy hiểm vào khu giam giữ.”
“Tôi chỉ có tiền,” Vân nói, giọng run run.
“Tiền thì để sau,” Trọng nói, tay đã đặt lên eo Vân. “Giờ thì… cởi áo ra.”
Vân lắc đầu. “Xin thiếu tá…”
“Cởi!” Trọng nói, giọng cứng rắn hơn. “Nếu không muốn gặp con.”
Vân nhắm mắt lại, nước mắt trào ra. Với những ngón tay run rẩy, cô cởi từng cúc áo bà ba từ trên xuống dưới.
Khi áo được cởi ra, để lộ chiếc áo lót ren trắng bên trong, Trọng thốt lên một tiếng.
“Ôi,” anh ta thì thầm, mắt dán vào ngực Vân qua lớp ren. “Cô mặc đồ lót đẹp quá.”
Tay Trọng chạm vào ngực Vân qua lớp ren, nắn bóp nhẹ. “Ngực cô… to và tròn quá.”
Vân rùng mình, cảm giác vừa ghê tởm vừa xấu hổ.
“Ren này cũng phải cởi,” Trọng nói, tay với ra sau lưng Vân tìm khóa áo lót.
“Xin đừng…” Vân van nài.
“Phải kiểm tra kỹ,” Trọng nói, giọng đầy dục vọng. “Biết đâu giấu trong áo lót.”
Khóa áo lót được mở ra. Chiếc áo ren rơi xuống, để ngực Vân trần trụi trong không khí lạnh của phòng làm việc.
Trọng ngắm nghía một lúc lâu. Ngực Vân đầy đặn, tròn trịa, với núm vú hồng nhạt đang cứng lên vì lạnh và xấu hổ.
“Đẹp tuyệt,” Trọng thì thầm. “Da trắng, ngực hồng.”
Tay anh ta nắm lấy một bên ngực Vân, bóp mạnh.
“Ơ…” Vân kêu lên một tiếng nhỏ, đau và xấu hổ.
“Rên nghe hay quá,” Trọng cười, tiếp tục nắn bóp. “Cô giáo mà rên như gái chưa chồng.”
Vân cắn chặt môi, không muốn phát ra thêm âm thanh nào.
Trọng từ ngực di chuyển xuống eo, rồi xuống hông. Tay anh ta véo nhẹ vào phần thịt mềm ở hông Vân.
“Mập mạp mà săn chắc,” anh ta nhận xét. “Cô tập thể dục à?”
Vân lắc đầu, không nói.
“Thôi được,” Trọng nói sau vài phút sờ mó. “Cô có thể mặc áo lại. Rồi tôi dẫn đi gặp con.”
Vân vội mặc lại áo lót và áo bà ba với những ngón tay run rẩy.
Trọng dẫn cô qua một hành lang dài đến khu giam giữ tạm thời. Minh ngồi trong một phòng nhỏ có song sắt, mặt mày buồn bã.
“Mẹ!” cậu thốt lên khi thấy Vân.
“Minh!” Vân chạy đến, ôm con qua song sắt. “Con có sao không?”
Thể loại Ntr main bất lực thì dừng luôn đi bác, dạo này loại rác đó nhiều quá. Vào chẳng thấy truyện nào xem dc
đăng tiếp đi ông ơi, lẽ ra phải húp trước mới cho gặp con thì ngon hơn
có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776
Ai đọc xong cho ý kiến dđể đăng chương tiếp theo
Hay tip cốt
có b kia chê, bạn thích nt riêng minh gởi full truyện zalo 0835444776