Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lấy chồng lấy cả ba chồng / cha con chung vợ (bản dịch chuẩn 2025 – 406 chương) – Update Chương 177

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Do có một số bạn nhắn tin riêng cho tôi nói bản dịch trước được mấy chục chương nhưng dịch ko chuẩn, đọc ko đã. Tôi thì thích cái gì hoàn hảo, nên tôi dịch lại từ đầu luôn. kaka.

Hiện tại truyện gốc tiếng Trung là tới khúc con trai với ba cùng chịch nữ chính threesome luôn, đến đó là 406 chương. mà tới đó thì tác giả Trung Quốc dừng rồi, suốt mấy năm nay cũng ko ra nữa, gây bao tiếc nuối cho khán giả cả Trung Quốc lẫn các nước. Tôi đã dịch xong, có bao nhiêu dịch hết rồi.

Trên mạng có vài bản dịch khác nhau mà đa phần đều từng khúc chứ không đầy đủ, các bác ấy cắt bớt khá nhiều và cũng chế mấy tình tiết mới lạ tuy nhiên vô tình làm lệch đi cái hay của truyện gốc (ví dụ như nữ chính chịch với sếp của cô ấy nhưng trong truyện gốc hoàn toàn không có). Nếu chế vậy làm sai lệch đi nhân vật nữ chính. Tác giả xây dựng hình tượng nữ chính rất đoan trang chỉ cho chồng với ba chồng thôi, đâu phải như 1 con đĩ ai cũng phang như thế mất cái hay của nhân vật phải ko kaka
Bản dịch của tôi là 100% y như truyện gốc, ko chế thêm, ko bỏ bớt.

Tôi sẽ đăng dần dần lên, có lẽ là 2 ngày 10 chương. Anh em nào cần đầy đủ 406 chương ko muốn chờ đợi thì liên hệ riêng tôi nhé, telegram: Cuulongdiquan123

.

Chương 1

Hôm nay mí mắt phải của Thành giật liên hồi, anh dụi dụi mắt rồi đặt tay lên thái dương day mạnh.

Tên anh là Thành, hai mươi chín tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh được nhận vào một công ty nước ngoài. Bằng sự nỗ lực không ngừng, từ một nhân viên quèn, giờ anh đã leo lên vị trí trưởng phòng. Có thể nói, anh là người thành đạt, lương tháng mấy chục triệu, có nhà lầu, xe hơi. Ở nhà còn có người vợ xinh đẹp là tiến sĩ và cô con gái nhỏ đáng yêu. Trong mắt người ngoài, họ là một gia đình nhỏ hạnh phúc, trai tài gái sắc.

Ba năm trước, cô con gái bé Bông ra đời càng làm cho cuộc sống vợ chồng thêm nhiều niềm vui và hạnh phúc. Vợ chồng anh yêu thương nhau sâu sắc, thậm chí yêu đối phương hơn cả bản thân mình. Vợ anh, Ngọc Anh, năm nay hai mươi bảy tuổi, là tiến sĩ, hiện đang giữ chức vụ giám đốc tại Viện Thiết kế Thành phố. Cô là hoa khôi được công nhận ở viện.

Ngọc Anh sở hữu vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Cao 1 mét 68, nếu đi thêm giày cao gót thì cũng phải đến 1 mét 75. Thân hình chữ S gợi cảm, quyến rũ của cô hiếm thấy trong giới phụ nữ. Vẻ ngoài và tính cách của cô khá truyền thống, kín đáo nhưng lại vô cùng dịu dàng. Trong mắt người khác, cô là một người phụ nữ đoan trang, thanh lịch, có phần e lệ nhưng cũng rất đảm đang, hiền thục. Mái tóc đen dài, thẳng mượt xõa ngang vai càng làm tôn lên khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú. Nét đoan trang, tao nhã ẩn chứa một vẻ đẹp kiều diễm khó cưỡng. Làn da trắng ngần, gương mặt thanh tú có nét trưởng thành, cặp chân mày lá liễu thanh mảnh, sống mũi cao thanh thoát và đôi môi mỏng gợi cảm khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn được hôn lên. Đặc biệt, bộ ngực của cô tuy không quá đồ sộ nhưng lại có hình dáng cực kỳ đẹp, căng tròn, đầy đặn như mời gọi, vừa vặn trong lòng bàn tay của một người đàn ông trưởng thành.

Có lần, giám đốc đài truyền hình thành phố đến Viện Thiết kế công tác, tình cờ trông thấy Ngọc Anh liền bị nhan sắc của cô thu hút, kinh ngạc như gặp được tiên nữ. Ông nhất định mời cô về làm người dẫn chương trình cho đài, nhưng vì không đúng chuyên môn nên cô đã từ chối ý tốt đó.

Nghĩ đến người vợ tiến sĩ xinh đẹp, dịu dàng của mình, Thành bất giác mỉm cười hạnh phúc. Điều khiến anh tự hào nhất chính là cưới được một người vợ như Ngọc Anh. Anh yêu vợ vô cùng, cô là tất cả đối với anh. Giờ đây có thêm bé Bông, hai mẹ con chính là những người anh yêu thương nhất trên đời.

Thành quen Ngọc Anh từ hồi đại học. Khi đó anh học năm ba, còn cô mới vào năm nhất. Anh đã bị hút hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi vẻ đẹp và thân hình chữ S nóng bỏng của cô. Anh thầm hạ quyết tâm phải theo đuổi bằng được, cô phải là của anh, không ai được phép cướp mất. Đương nhiên, Ngọc Anh là hoa khôi của trường, số người theo đuổi cô xếp thành hàng dài. Nhờ chiều cao 1 mét 80, khuôn mặt điển trai, phong độ cùng tính cách hài hước, thú vị, Thành đã vượt qua bao đối thủ để chiếm được trái tim người đẹp. Cả hai đều là người thành phố này. Sau khi tốt nghiệp, Thành vào làm cho công ty nước ngoài, còn Ngọc Anh tiếp tục học lên tiến sĩ chuyên ngành thiết kế, sau đó được Viện Thiết kế Thành phố nhận vào làm và trọng dụng.

Khi cô còn đi học, hầu như ngày nào tan làm Thành cũng đến trường tìm cô, cùng nhau đi dạo phố, xem phim, ăn uống. Công viên gần trường gần như trở thành địa điểm hẹn hò quen thuộc của họ. Sau ba năm yêu nhau, vào ngày 1 tháng 10 năm 2014, họ chính thức đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp.

Sau khi kết hôn, tình cảm vợ chồng càng thêm mặn nồng. Ngay cả khi đang làm việc, họ vẫn lén lút nhắn tin cho nhau bày tỏ nỗi nhớ mong. Mỗi ngày tan làm, Thành đều lái xe đến đón vợ, buổi sáng lại đưa cô đi làm, khiến bao người xung quanh phải ghen tị. Một năm sau ngày cưới, họ có con đầu lòng, bé Bông, khiến gia đình nhỏ càng thêm hạnh phúc. Giờ đây, bé Bông đã hơn ba tuổi, đang học mẫu giáo. Vợ chồng anh cùng nhau đưa đón con đi học mỗi ngày. Tối đến, khi Ngọc Anh nấu ăn trong bếp, Thành lại chơi đùa cùng con gái ngoài phòng khách, không khí gia đình luôn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.

Ngồi trước bàn làm việc, Thành chưa bao giờ thấy mí mắt phải giật mạnh như hôm nay, lòng dấy lên một cảm giác bất an. Người ta thường nói “mí trái giật tài, mí phải giật họa”. Sự bất an khiến anh nghĩ đến vợ, liền nhấc điện thoại bàn lên gọi cho Ngọc Anh. Anh không dùng di động gọi cho vợ, đó cũng là ý của cô. Dùng điện thoại bàn để cô biết anh đang ở văn phòng làm việc, không đi đâu lăng nhăng bên ngoài. Điều này thể hiện sự chung thủy của anh với vợ, nên anh rất sẵn lòng làm theo.

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói ngọt ngào, dễ thương của Ngọc Anh: “Anh à, anh nhớ em hả?”. Dù tính cách Ngọc Anh có phần truyền thống, kín đáo trước mặt người khác, nhưng khi chỉ có hai vợ chồng, cô lại thể hiện khía cạnh nũng nịu, đáng yêu.

“Em à, anh nhớ em quá. Em có đang nhớ anh không?” Thành nói qua điện thoại.

“Dạ có, em cũng nhớ anh lắm!” Giọng Ngọc Anh thoáng chút e thẹn.

“Em ơi, hôm nay mí mắt phải của anh giật ghê quá, không biết có chuyện gì không nữa?”
“Thôi đi anh, mình đang yên đang lành làm sao có chuyện gì được? Anh đừng có nói bậy, lần sau không được nói vậy nữa nghe chưa!” Ngọc Anh trách yêu qua điện thoại.

“Rồi rồi, anh nghe lời em, sau này anh không nói vậy nữa, he he…” Thành vội cười xòa. Không hiểu sao, mỗi lần gặp chuyện phiền lòng, chỉ cần nghe giọng nói của vợ là anh lại vui vẻ trở lại, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.

“À, anh ơi, chiều nay ba đến đó, anh nhớ đi đón nghen. Tan làm anh khỏi cần qua đón em, bé Bông để em đón. Rồi em chở Bông đi chợ mua ít đồ ăn về nhà, tối mình làm bữa cơm đón ba!” Ngọc Anh dặn dò qua điện thoại.

“Anh nhớ rồi. À mà, ba thích ăn giò heo hầm đó, em nhớ mua nghen!”
“Anh biết rồi, anh không nhắc em cũng quên mất. Lần trước ba qua ở mấy bữa, em nhớ là ba thích ăn món đó lắm!”
“Ừm, vậy cực cho em rồi, em yêu!”
“Anh à, em mua đồ ăn nấu cơm đãi ba chồng là chuyện con dâu nên làm mà. Anh đi đón ba nhớ cẩn thận, lái xe chậm thôi, biết chưa?”
“Biết rồi em yêu! Vậy còn ba má em ai đón?” Thành đáp lời rồi hỏi lại vợ.

“Em nói với ba má rồi, ba má nói không cần mình đón đâu, ba má tự đi xe ôm qua!”
“Ừm, vậy thì tốt!” Anh đáp.

“Anh nè, ba má em nghe tin ba anh tới chơi mừng lắm đó. Ba em còn nói tối nay phải làm vài chai với ông sui gia cho đã nữa đó. Anh nói coi, tửu lượng ba em sao bằng ba anh được, khà khà…” Ngọc Anh vừa nói vừa cười khúc khích qua điện thoại.

“Ha ha, chắc ba vợ còn cay cú vụ đám cưới mình bị ba anh chuốc say đây mà. Lần này gặp lại ‘kẻ thù’, chắc muốn ‘báo thù’ đây, ha ha…” Thành cười lớn.

“Anh à, tửu lượng ba em sao mà đấu lại ba anh được? Nhưng mà cứ thích cố chấp. Em thấy ba anh uống rượu rồi, toàn chơi rượu đế cả ly đó. Anh nhớ đó nha, tối nay phải đỡ cho ba em đó, biết chưa?”
“Ha ha, biết rồi, lệnh của bà xã sao dám không nghe? Nhưng mà tính ba vợ anh biết rồi đó, em mà bênh ổng là ổng lại cằn nhằn cho coi!”
“Hừm! Em không cần biết, tối nay anh phải đỡ rượu cho ba em.” Cô tiến sĩ đôi khi cũng có lúc ngang ngược.

“Rồi rồi rồi, anh cố gắng hết sức, he he!” Mỗi lần Ngọc Anh chu môi, phát ra tiếng “hừ” từ mũi là Thành lại răm rắp tuân lệnh. Chiêu này đối với Ngọc Anh luôn hiệu quả.

“Anh, vậy thôi nha, không có gì nữa em cúp máy đây, đang giờ làm.”
“Ừ, em yêu bai bai!”
“Anh bai bai!” Ngọc Anh nói rồi cúp máy.

Thành đặt điện thoại xuống, lòng lại dâng lên cảm giác bất an khó tả. Vừa rồi vợ nhắc đến ba mình, chẳng lẽ ba có chuyện gì sao? Thôi thôi, mới bị vợ mắng xong, giờ lại nghĩ vớ vẩn. Nhìn đồng hồ đã hơn ba giờ chiều, ba anh đi tàu từ quê lên, bốn rưỡi sẽ đến ga. Phải mau chóng đi đón ông mới được.

Nghĩ vậy, Thành rời văn phòng, lái xe ra ga Sài Gòn. Vừa lái xe, anh vừa nghĩ về ba mình. Ông Lương thật không dễ dàng gì. Mẹ anh mất khi anh mới năm tuổi, ba cũng không đi bước nữa, một mình gà trống nuôi con, tần tảo nuôi anh khôn lớn. Ơn nghĩa này anh sẽ khắc ghi cả đời.

Ba anh sống ở quê, là một người nông dân chân chất, thật thà. Giờ ông đã lớn tuổi, sống một mình ở quê sợ không tiện, lỡ có cảm mạo nhức đầu cũng không ai chăm sóc. Vì vậy, Thành muốn đón ba lên ở cùng. Điều kiện kinh tế của anh ngày càng tốt hơn, căn nhà rộng 150 mét vuông, ba phòng ngủ, một phòng khách. Anh đã bàn bạc với vợ. Ngọc Anh là tiến sĩ, hiểu biết lễ nghĩa, thông minh, lanh lợi, đoan trang, hiền thục, nên tất nhiên cô đồng ý để anh đón ba lên. Thứ nhất là để vợ chồng anh làm tròn chữ hiếu, thứ hai là để ba trông nhà, chơi với cháu gái cho đỡ buồn.

Ngọc Anh chỉ gặp ba chồng một lần vào đám cưới của họ. Khi đó, ông Lương lặn lội từ quê lên dự đám cưới con trai. Sau lễ cưới, ông nhất quyết đòi về quê ngay, nhưng vợ chồng anh giữ lại ở chơi mấy hôm. Tuy nhiên, cuộc sống thành thị không hợp với người đã quen sống ở nông thôn như ông. Ở được khoảng một tuần thì ông về quê. Từ đó đến nay ông chưa lên lại lần nào. Vì vậy, có thể nói Ngọc Anh chỉ gặp mặt ba chồng đúng một lần, thậm chí bé Bông, cháu gái ruột của ông, ông cũng chưa từng biết mặt.

Sau nhiều lần Thành thuyết phục, lại lấy cả bé Bông ra làm lý do, có lẽ ông Lương cũng rất nhớ cháu gái, dù sao cháu mình đã hơn ba tuổi mà ông chưa gặp lần nào, cuối cùng ông cũng đồng ý lên ở một thời gian xem sao. Dù gì thì cuộc sống thành phố cũng không quen với người nông dân như ông. Tối qua, vợ chồng anh còn nằm trên giường bàn bạc, lần này ba lên nhất định phải giữ ông ở lại lâu hơn,.

Đến ga Sài Gòn, Thành đậu xe xong liền đi ra cổng chờ. Nhìn đồng hồ, còn vài phút nữa là tàu của ba đến nơi. Anh bất giác toát mồ hôi lạnh, lỡ mình lái chậm một chút, hoặc gặp kẹt xe thì phiền to. Ba anh là người nông dân thật thà, học hành không nhiều, đến điện thoại di động cũng không có, lỡ bị lạc ở ga thì biết làm sao?

Tàu cuối cùng cũng đến ga. Cửa ra vốn yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt, dòng người tuôn ra từ cổng. Thành căng mắt tìm kiếm trong đám đông, cuối cùng cũng thấy ba mình, ông Lương. Anh vội vàng vẫy tay gọi lớn: “Ba ơi, ba, bên này, con ở đây…”.

Ông Lương tuy đã gần sáu mươi nhưng có lẽ do ngày nào cũng làm đồng nên tai vẫn thính, sức khỏe vẫn tốt. Ông nghe thấy tiếng gọi của con trai liền lách khỏi đám đông đi về phía anh, đặt hai cái túi vải kiểu cũ mà người nhà quê hay dùng xuống đất, rồi dang hai tay ôm chầm lấy Thành.

“Ba, cuối cùng ba cũng đến rồi, con nhớ ba quá!” Nhìn người cha già đã nhiều năm không gặp, Thành vô cùng xúc động, mắt rưng rưng.

“Thành à, ba cũng nhớ tụi con lắm!” Ông Lương cũng xúc động, mắt hoe đỏ.

“Ba, lần này ba lên rồi thì tụi con không cho ba về nữa đâu!” Thành buông ba ra, chân thành nói.

“Thằng nhỏ này, ba không về thì nhà cửa tổ tiên ở quê làm sao? Dù gì đó cũng là nhà của ba mà!” Ông Lương cố nở nụ cười nói.

“Ba, mình đừng nói chuyện này nữa, đi thôi ba!” Thành vừa nói vừa xách hai cái túi vải lên, thấy hơi nặng: “Ba, trong này đựng gì mà nặng vậy ba?”
“Toàn là đặc sản quê mình đó con, đồ tốt lắm, tụi con ở thành phố có tiền cũng không mua được đâu, he he!” Ông Lương cười hề hề nói.

“Hèn gì nặng dữ vậy.” Thành nói rồi định xách cả hai túi.

Nhưng ông Lương đã giành lấy cái túi nặng hơn: “Cái này nặng để ba xách cho, cái nhẹ hơn này đựng đồ của ba, con xách đi!” Ông nói rồi xách cái túi nặng hơn lên, trông có vẻ nhẹ nhàng.

Thành có chút kinh ngạc nhìn ba.

“He he, Thành, con đừng có nhìn ba bằng ánh mắt đó. Sức ba còn khỏe lắm, giờ vẫn gánh được hơn trăm ký đó con!” Ông Lương cười hề hề nói.

“Ba, con phục ba thiệt đó, sáu mươi tuổi rồi mà còn khỏe mạnh, sức lực dồi dào vậy, con mừng lắm ba ơi, ha ha…” Thành vui vẻ nói với ba. Người ta nói cha mẹ khỏe mạnh là phúc của con cái, nếu cha mẹ nay ốm mai đau thì con cái lo lắng biết bao nhiêu. Vì vậy, Thành thật sự rất vui.

“Thành, con đừng thấy ba sáu mươi tuổi, tóc bắt đầu bạc, mặt đầy nếp nhăn mà coi thường nha. Ba không nói khoác đâu, một hai thằng thanh niên đứng trước mặt ba, ba vật ngã liền, con tin không? He he…” Ông Lương tự hào nói với con trai.

Thành tất nhiên là tin. Ba anh hồi trẻ từng đi bộ đội ba năm, giờ nhìn thân hình cao lớn, khỏe mạnh, làn da ngăm đen rắn chắc của ông, anh vui mừng khôn xiết. Vốn tưởng ba mấy năm không gặp sức khỏe sẽ yếu đi, giờ gặp lại thấy ông vẫn khỏe mạnh, lòng anh vô cùng phấn khởi. Anh cười nói: “Ba, sao con không tin được? Nhìn ba còn khỏe hơn con nữa, he he…”
“Con đó, ngày nào cũng ngồi văn phòng, ít vận động, coi kìa, bụng con bắt đầu bự ra rồi đó, phải vận động nhiều vô!” Ông Lương vừa nói vừa nhìn bụng con trai.

“Ba, công việc của con bù đầu bù cổ, lấy đâu ra thời gian mà tập thể dục hả ba?” Hai cha con vừa đi vừa trò chuyện, đã đến gần xe của Thành. Anh mở cốp sau, cất hai cái túi vải vào, đóng cốp lại rồi mở cửa ghế phụ cho ba ngồi vào trước. Sau đó, anh mới vòng qua ghế lái, mở cửa ngồi vào, cài dây an toàn rồi cũng bảo ba cài dây.

Ông Lương là người nông dân chất phác, có lẽ chưa bao giờ cài dây an toàn nên loay hoay mãi không được, cuối cùng vẫn phải nhờ Thành cài giúp.

“Con trai, ba quê mùa quá, làm con cười rồi!” Ông Lương hơi ngượng ngùng nói.

“Ba nói gì vậy? Nhiều người lớn tuổi như ba cũng đâu biết cài dây an toàn đâu. Đây là lần đầu ba cài, lần sau là biết liền mà, he he…” Thành vừa nói vừa khởi động xe, từ từ lái ra khỏi bãi đậu xe của ga, hướng về trung tâm thành phố.

“Ba, có chuyện này con phải nói trước với ba. Lần này ba lên, ba má vợ con mừng lắm, tối nay sẽ qua ăn cơm với ba đó. Ba nè, hồi con cưới vợ, ba còn nhớ ba chuốc ba vợ con say bí tỉ không?” Thành vừa lái xe vừa nói với ba đang ngồi ghế phụ.

“À, nhớ chứ, tửu lượng thằng cha đó, ba chấp ba thằng như ổng, he he…” Ông Lương nhớ lại chuyện uống rượu với ông sui cách đây bốn năm năm trong đám cưới con trai, liền tự hào nói.

“Ba, tối nay chắc ba vợ con muốn uống với ba đó, ba uống từ từ thôi nha, đừng để ổng say nữa đó!” Thành cười nói với ba, đây cũng là chuyện vợ anh dặn.

“Ừm, biết rồi, lần trước ba làm ổng say, trong lòng cũng áy náy lắm. Lần này ba hứa sẽ uống từ từ. Nhưng mà ba vợ con tính tình thẳng thắn, ba thích uống rượu với ổng lắm! He he…”
“Dạ, ba vợ con hồi trước làm phó giám đốc Công an thành phố, giờ về hưu rồi nhưng tính tình vẫn vậy, liêm khiết, thẳng thắn, cương trực lắm. Ba, tối nay ba uống với ổng nhớ từ từ thôi nha, đừng uống vài ly rồi lại hăng lên đó, he he…”
“Con trai, con cứ yên tâm, tối nay ba nhường ổng một chút là được rồi, he he…” Thành nghe vậy cũng vui vẻ cười lớn…

4 188 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
51 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Halogen

Hy vọng tác giả sẽ phóng tác để Thành được húp bà Diễm

HNHQ

Chưa thấy địt dc bà diễm

Bảo

Ủa sao nói ra full mà ra có 170 vậy ad??

Kilkuz

Chap 168 hình như bị mất 1 đoạn rồi ô ơi

Orion

Nhảy cóc à ad