Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 55
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 55
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bị cắm sừng, Cháu dâu, con rễ, Loan.luan, me vo, ngoại tình, ntr, ông già
Ngày Cập Nhật : 28/06/2026
Chương 51: Nhét Bao Cao Su Đầy Tinh Trùng Vào Khe Ngực
Bên kia, chú Toản bị ngã rất đau. Sau khi lồm cồm ngồi dậy, chú ấy vuốt cái bịt mắt lên một cách tự nhiên để xoa xoa những chỗ bị đau trên người.
Cái bịt mắt bị chú Toản đẩy lên trán, chưa tháo hẳn ra, để lộ đôi mắt. Chỉ là chú Toản vừa đẩy cái bịt mắt lên, chưa kịp nhìn xem chỗ nào trên người bị đau thì ánh mắt đã bị một thứ thu hút, không tài nào dứt ra được nữa.
Khánh Linh lúc này đang cúi gập người xem máy tính, không ngồi trên ghế, mà lại chổng mông về phía sau. Cặp mông căng tròn mẩy cong vút hướng thẳng về phía chú Toản. Điều quan trọng là lúc này Khánh Linh hoàn toàn không mặc quần lót, hơn nữa… khóa quần tập đang kéo phanh ra, toàn bộ phần bên dưới rậm rạp lông lá của cô ấy phơi bày trọn vẹn trước mắt chú Toản không sót một chút gì.
Trước đó, vì đã che mắt chú Toản lại nên Khánh Linh bật đèn phòng gym rất sáng. Giữa hai cánh mông đang vểnh ra của cô ấy, bao gồm cả đám lông mu rậm rạp, hai mép lồn hồng hào múp míp, và cả cái lỗ đít màu hồng nhạt lấp ló giữa đám lông… tất cả đều hiện ra mồn một, cực kỳ rõ nét trước mắt chú Toản.
Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên chú Toản được nhìn rõ cái lồn của Khánh Linh đến vậy. Ngay cả trong cái đêm chú ấy được liếm láp thưởng thức nó ở cự ly số không, chú Toản cũng không thể nhìn rõ thứ mình đang liếm là gì, đối với phần bên dưới của Khánh Linh, chú ấy chỉ có thể thấy một vùng “rừng đen” mờ ảo. Bây giờ thì chú ấy đã nhìn rõ mồn một bộ phận quan trọng nhất, thầm kín nhất trên cơ thể Khánh Linh rồi.
Không biết vì sao, khi nhìn thấy lồn của Khánh Linh, chú Toản như bị điểm huyệt, cứ nhìn chằm chằm một cách ngây dại, không nhúc nhích, mắt không chớp lấy một cái, thậm chí đến cả hô hấp cũng ngưng trệ.
Quan trọng nhất là ánh mắt chú Toản liên tục chớp giật, dường như có thứ gì đó đang muốn phá vỡ rào cản trong não chú ấy, mở ra một khung cảnh khác. Trong đôi mắt đờ đẫn của chú ấy xẹt qua một tia sáng kỳ lạ, có sự đau đớn, và dường như có cả một chút hoang mang.
Nhưng rất nhanh sau đó, chú Toản đứng dậy, khom lưng, đưa hai tay ra và từ từ tiến về phía cặp mông cong vút đầy đặn của Khánh Linh.
Trước đây, Khánh Linh đã nhiều lần quay lưng về phía chú Toản, vểnh mông lên cho chú ấy vuốt ve nắn bóp như một phần thưởng. Bây giờ, thấy Khánh Linh quay lưng chổng mông về phía mình, có lẽ chú Toản tưởng đây lại là phần thưởng cho chú ấy, nên không kìm được muốn tiến tới vuốt ve, hơn nữa phần thưởng lần này có vẻ còn “nặng đô” hơn… Lúc tiến về phía Khánh Linh, chú Toản còn thè lưỡi liếm quanh mép.
“Mau… mau mặc quần áo vào.”
Khi thấy tôi vừa bước vào nhà, Khánh Linh vội vàng tắt hộp thoại, quay ngoắt lại và hoảng hốt giục chú Toản. Gương mặt xinh đẹp vốn đang ửng hồng lúc này tái nhợt vì sợ hãi.
Lúc cô ấy quay lại, vừa vặn thấy chú Toản đang khom lưng thò tay tiến về phía mình. Nếu không phải cô ấy quay lại kịp thời, có lẽ đôi bàn tay tội lỗi của chú Toản đã tha hồ nắn bóp trên bờ mông căng mẩy của cô ấy rồi.
Nếu là bình thường, nhìn thấy dáng vẻ si mê ngây dại của chú Toản trước vóc dáng của mình, Khánh Linh chắc chắn sẽ nở một nụ cười nhạt đầy kiêu hãnh và hào phóng ban thưởng cho chú ấy. Nhưng lúc này, cô ấy không sao cười nổi.
Cô ấy run rẩy đôi tay, luống cuống kéo khóa quần lên, sau đó vội vàng xỏ chân vào chiếc quần đùi vừa bị cô ấy đá sang một bên lúc nãy.
“Đừng, Linh, đừng mà…”
Thấy hành động của Khánh Linh, chú Toản dường như nhận ra phần thưởng của mình sắp biến mất, y hệt như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi yêu thích.
Còn Khánh Linh, sau khi xong xuôi mọi thứ, thấy chú Toản vẫn đứng nhìn mình trân trân, không nhúc nhích, phần bên dưới của chú ấy vẫn đang đeo bao cao su, phơi bày ra không khí và đang giật giật nhô lên như muốn chào hỏi cô ấy.
“Chú… thiệt tình…”
Vì quá hoảng loạn và sốt ruột nên Khánh Linh chẳng còn tâm trí đâu mà đoái hoài chuyện khác. Thấy chú Toản vẫn chưa chịu động đậy, cô ấy không khỏi tức tối.
Cô ấy vội chạy đến trước mặt chú Toản, giật cái bịt mắt của chú ấy ra, rồi nhặt chiếc quần lúc nãy bị mình lột ra vứt dưới đất lên, định mặc vào cho chú ấy.
Chỉ là khi sắp mặc quần vào thì cô ấy mới phát hiện ra trên con cặc đang nứng cửng của chú Toản vẫn còn tròng cái bao cao su. Chỉ cần còn đeo bao cao su thì con cặc của chú ấy sẽ rất khó xìu xuống. Cuối cùng, Khánh Linh đành phải run rẩy lột cái bao cao su ra cho chú Toản, rồi vội vàng mặc lại quần lót và quần đùi cho chú ấy.
“Chú ngồi yên đây, không được nằm xuống, cũng không được đứng lên, biết chưa?”
Sau khi mặc quần xong cho chú Toản, Khánh Linh dặn dò chú ấy.
Con cặc của chú Toản vẫn đang ở trạng thái cương cứng. Nếu chú ấy nằm xuống hoặc đứng lên, tôi sẽ dễ dàng nhìn thấy “túp lều” cộm lên rõ rệt ở đũng quần, như vậy tôi rất có thể sẽ phát hiện ra điều gì đó bất thường.
Chú Toản không đáp lời, lúc này dường như đã khôi phục lại được đôi chút lý trí, khẽ gật đầu.
“Lộp cộp… lộp cộp…”
Đúng lúc này, Khánh Linh đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ cầu thang dẫn xuống phòng gym. Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng ngặt nỗi phòng gym lại quá đỗi yên tĩnh. Lúc tắt màn hình camera, Khánh Linh đã tiện tay bật hộp nhạc, phát những giai điệu nhẹ nhàng, nhưng tiếng nhạc êm dịu đó cũng không thể lấn át được tiếng bước chân đi xuống lầu của tôi.
“Ngồi yên đây đừng nhúc nhích, cầm lấy cái này…”
Khánh Linh dặn thêm một câu, rồi nhét quả tạ đơn vào tay chú Toản.
Tiếp đó, chú Toản vậy mà lại phớt lờ yêu cầu của Khánh Linh, nằm ngửa ra ghế tập, đặt thanh tạ đòn ngang xương chậu, tay giữ chặt rồi không ngừng nhấc phần thân dưới lên xuống, bắt đầu tập bài nâng hông với tạ đòn.
Khánh Linh vốn định ngăn cản, nhưng dường như lại cảm thấy chú Toản làm vậy trông giống như đang tập thể dục thật, cũng chẳng có gì bất ổn.
Khánh Linh đứng dậy định đi về phía máy tập, nhưng khi vừa bước tới nơi và chuẩn bị nắm lấy tay cầm, cô ấy mới nhận ra trong tay mình vẫn đang nắm chặt một thứ. Đó chính là chiếc bao cao su vừa lột từ con cặc của chú Toản ra.
Hơn nữa, cái bao cao su đó vẫn còn ướt nhẹp, bên trên dính đầy chất nhờn tiết ra từ lỗ sáo của chú Toản, và vẫn còn lưu lại hơi ấm từ con cặc của chú ấy.
“Á…”
Khánh Linh khẽ giật mình. Trong lúc hoảng loạn, cô ấy vậy mà lại quên mất thứ quan trọng nhất. Cái bao cao su vẫn đang bị cô ấy bóp chặt trong tay, mùi vị trên đó nồng nặc đến thế, lỡ bị tôi phát hiện, cô ấy có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi được.
Cô ấy quay người định chạy về phía cửa để vứt cái bao vào thùng rác, nhưng nghe thấy tiếng bước chân của tôi ngày càng gần, Khánh Linh biết đã không còn kịp nữa rồi. Cho dù có kịp ném vào thùng rác thì cũng quá mạo hiểm, lỡ lúc tôi đi ngang qua cửa mà nhìn thấy thì sao? Cuối cùng, dường như Khánh Linh đã nghĩ ra cách giải quyết. Trong lúc cấp bách, cô ấy kéo phanh cổ áo tập gym ra, để lộ bầu vú và chiếc áo lót bên trong, rồi nhét luôn cái bao cao su dính đầy tinh dịch của chú Toản vào giữa khe ngực.
Hai bầu vú của Khánh Linh quá to, lại bị áo lót ép chặt, khe ngực vừa khít vừa sâu. Nhét cái bao cao su vào đó, vậy mà chẳng lộ ra một kẽ hở nào, hoàn hảo không tì vết.
LH: telegram: Cuulongdiquan123 (144 chương-70k)
Khánh Linh vội vàng cài kín cổ áo lại, sau đó ngồi ngay ngắn trên máy tập. Và ngay lúc đó, tôi áp mặt vào khe cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên trong…
“Chỉ một giây…”
Lúc đó, giá như tôi nhìn vào bên trong sớm hơn chỉ một giây thôi, là tôi đã có thể tận mắt chứng kiến cảnh Khánh Linh nhét cái bao cao su vào khe ngực.
Nhưng thực tế làm gì có từ “giá như”. Lúc đó tôi không nhìn thấy, khi tôi nhìn thấy thì Khánh Linh đã xử lý xong xuôi mọi dấu vết rồi.
Những chuyện sau đó thì tôi đều biết cả. Tôi đẩy cửa bước vào phòng gym, nhìn thấy chú Toản đang ngây ngô ngồi trên ghế tập tạ tay, nhìn thấy Khánh Linh đang ngồi trên máy tập. Lúc đó, sắc mặt Khánh Linh vô cùng hồng hào, tôi còn tưởng là do tập thể dục, giờ mới biết là do căng thẳng và hoảng loạn.
Và lúc đó tôi còn thoáng thấy kỳ lạ, tại sao Khánh Linh nhìn thấy tôi lại không hề tỏ ra ngạc nhiên hay mừng rỡ gì cả. Hóa ra là vì lý do này.
“Phù…”
Tôi bấm dừng đoạn video lại, rồi kiệt sức ngã người ra sau, nằm vật xuống chiếc giường lạnh ngắt.
Cái lạnh thấu xương truyền qua lớp đệm bốc mùi ngấm vào khắp cơ thể, làm dịu đi thân nhiệt đang hầm hập của tôi lúc này.
Tôi thực sự cảm thấy mình quá đỗi ngu ngốc. Hóa ra mọi hành động của tôi lúc đó đều bị Khánh Linh nắm thóp. Chỉ thiếu đúng một giây nữa thôi là tôi có thể nhìn thấy những thứ hữu ích, nhưng tôi lại bỏ lỡ khoảnh khắc đó.
Nếu tôi về nhà sớm hơn một ngày, về trước khi Khánh Linh dời chuông báo động, thì tôi đã có thể chứng kiến toàn bộ những gì đang diễn ra. Nhưng vẫn là câu nói đó, trong hiện thực làm gì có từ “giá như”, tất cả đều là sự trùng hợp.
Tôi nhớ lúc đẩy cửa kính bước vào phòng gym, Khánh Linh đang tập bài cơ chân. Cô ấy có vẻ hơi kích động, nhịp thở cũng rất gấp gáp.
Lúc đó tôi còn cảm động đôi chút, cho rằng đây là biểu hiện của việc Khánh Linh nhớ tôi. Giờ nghĩ lại mới thấy, Khánh Linh căng thẳng là vì sợ bị tôi phát hiện ra bí mật động trời mà cô ấy đang che giấu.
“Cu Tí…”
Thấy tôi bước vào phòng gym, chú Toản đặt tạ xuống, cười ngây ngô chào tôi.
Có lẽ trong suy nghĩ của chú ấy, hoàn toàn không có khái niệm sợ hãi hay lo lắng, nụ cười ngây ngô đó vô cùng tự nhiên và thoải mái.
Lúc đó, mặt chú Toản nhễ nhại mồ hôi, tay cầm quả tạ đơn, đang ra dáng tập bài nâng hông với tạ đòn.
Chiếc quần đùi chú ấy mặc rất rộng, che khuất hoàn toàn con cặc đang cương cứng. Nếu lúc đó tôi nhìn kỹ thì chắc chắn sẽ phát hiện ra con cặc của chú Toản đang dựng đứng, nhưng vô duyên vô cớ tôi lại cứ chằm chằm vào cặc của chú ấy làm gì chứ? Lúc đó, toàn bộ sự chú ý của tôi đều dồn vào Khánh Linh, tôi tưởng cô ấy sẽ cảm thấy bất ngờ.
Lúc tôi bước đến bên cạnh Khánh Linh, cô ấy không những không ngẩng đầu nhìn tôi, mà còn mang theo chút oán trách hỏi: “Tại sao lại lừa em?”
Lúc đó tôi còn thắc mắc tại sao cô ấy lại không vui nên không thèm nhìn tôi. Giờ nghĩ lại, Khánh Linh hoàn toàn không muốn để tôi nhìn thấy ánh mắt chứa đầy sự căng thẳng và sợ hãi của cô ấy.
“Vợ à, anh về mà em không vui sao? Sao không thấy em có vẻ bất ngờ gì hết vậy?”
Ngày trước, Khánh Linh sẽ không bao giờ như thế này. Cô ấy chỉ mang theo vẻ hờn dỗi mà nói: “Bởi vì em có một linh cảm, em cảm nhận được anh đang ngày càng đến gần em, thậm chí còn cảm nhận được anh đang ở ngay bên cạnh em… Anh có tin vào trực giác này không?”
Nghe câu nói đó, tôi không kìm được lại xúc động, cứ tưởng giữa tôi và Khánh Linh có thần giao cách cảm, tôi về là cô ấy đều linh cảm được.
Bây giờ tôi mới biết, làm quái gì có cái thứ gọi là thần giao cách cảm chứ, tất cả là nhờ cái chuông báo động nên Khánh Linh mới biết tôi đã về.
Khánh Linh nói xong câu đó thì ngẩng đầu lên, và tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy.
Lúc đó tôi chỉ thấy trong mắt cô ấy ngấn lệ, ánh mắt có chút lảng tránh, dường như có chút e thẹn, và cả một chút căng thẳng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Giờ nhớ lại, bộ dạng của Khánh Linh lúc đó y hệt như vừa mới lên đỉnh xong. Nhưng lúc đó tôi lại tưởng do Khánh Linh tập gym mệt mỏi mà ra, và những giọt nước mắt rơm rớm trong mắt cô ấy lúc đó đã che giấu quá tốt ánh mắt của cô ấy, khiến tôi lúc đó cảm động vô cùng.
Tôi không kiềm chế được ôm chầm lấy đầu Khánh Linh. Khuôn mặt Khánh Linh tựa vào bụng dưới của tôi, và cặp vú căng đầy đặn của cô ấy ép chặt vào háng tôi, khiến tôi có chút hưng phấn, con cặc có cảm giác hơi râm ran.
Giờ tôi mới biết, giữa hai bầu vú đang ép chặt vào cặc tôi lúc đó của Khánh Linh, lại đang kẹp một cái bao cao su dính đầy tinh dịch của một người đàn ông khác.
Nghĩ lại thôi mà tôi đã thấy con cặc mình khó chịu, dâng lên một luồng xúc động muốn cắt phăng cái thứ dơ bẩn bị ô uế này ra khỏi cơ thể.
Mọi chuyện, giờ đây tôi đã hiểu rõ tất cả. Lúc đó tôi vậy mà lại không mảy may nghi ngờ, thậm chí còn vô cùng cảm động trước biểu hiện của Khánh Linh.
Giờ thì tôi cảm thấy mình chính là thằng ngu lớn nhất trên đời.
Lúc này tôi đang ngồi trên chiếc giường sưởi lạnh ngắt mà cười ngu ngơ. Nếu đem tôi và chú Toản ra so sánh, điệu cười ngu ngơ của tôi lúc này chắc chắn còn ngốc nghếch hơn cả chú ấy.
Bây giờ chú Toản mới là kẻ chiến thắng, còn tôi lại giống như một thằng thiểu năng. Cười mãi cười mãi, tôi bật khóc. Là cười vì quá vui sướng? Hay là vui quá hóa buồn?
Thấy tôi và Khánh Linh ôm nhau, chú Toản đột nhiên lắc mạnh cái trống bỏi trên tay, tiếng trống tùng tùng vang lên trong phòng gym.
Lúc đó tôi cứ tưởng chú Toản chờ bên cạnh đến mức mất kiên nhẫn, bởi vì lúc đó tôi đang quay lưng về phía chú ấy, hoàn toàn không quay lại nhìn.
Nhưng bây giờ, qua màn hình camera, tôi đã thấy rõ biểu cảm của chú Toản lúc đó. Lúc tôi vuốt ve tóc Khánh Linh, chú Toản cứ tủi thân bĩu môi. Khi tôi và Khánh Linh ôm nhau, chú Toản dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, trực tiếp lắc trống bỏi để thể hiện sự ấm ức và bất mãn trong lòng, biểu cảm vừa tủi thân lại vừa ghen tuông.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, chú Toản vậy mà đã biết ghen rồi. Một thằng điên lại bắt đầu biết ghen tuông.
Điều này chứng tỏ vị trí của Khánh Linh trong lòng chú Toản ngày càng quan trọng, hay là tâm trí chú ấy đã hồi phục được phần nào?
Khi tiếng trống của chú Toản vang lên, cơ thể Khánh Linh trong vòng tay tôi đột nhiên căng cứng lại, và trong mắt cô ấy xẹt qua một tia bực bội.
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao rồi, đó là do trong quá trình hưng phấn vì tình dục, Khánh Linh sẽ có những phản ứng đặc biệt với tiếng trống này, nó sẽ làm tăng thêm mức độ kích thích và sung sướng cho cơ thể cô ấy.
Điều này giống hệt như một phản xạ có điều kiện ở con người, cũng giống như việc bạn nuôi một con mèo, mỗi lần cho nó ăn bạn đều rung chuông, lâu dần, chỉ cần bạn rung chuông là con mèo biết sắp được ăn.
Khánh Linh chính là con mèo đó, còn cái trống bỏi của chú Toản chính là tiếng chuông.
“Anh chưa ăn gì đúng không, để em đi nấu chút gì đó…”
Khánh Linh rời khỏi vòng tay tôi và nói một câu như vậy, sau đó bước xuống khỏi máy tập, đi nhanh ra ngoài, dường như sợ tôi đói lả đi, bước chân rất nhanh, có vẻ gấp gáp muốn đi nấu cơm cho tôi.
Nhưng giờ nghĩ lại, chắc chắn là do Khánh Linh không thể chịu nổi tiếng trống của chú Toản, lại thêm sợ bị tôi nhìn ra sơ hở nên mới vội vã muốn trốn khỏi nơi này.
“Linh… đừng đi…”
Thấy Khánh Linh muốn rời khỏi phòng gym, chú Toản vội vàng cầm cái trống bỏi đứng dậy, nói với cô ấy, vẻ mặt còn mang theo chút tủi thân.
Lúc nãy bị Khánh Linh làm cho nứng lưng chừng, chưa được giải tỏa nên chú ấy hoàn toàn không muốn rời đi, vì vậy mới tủi thân muốn giữ Khánh Linh lại.
Tôi nghĩ lúc đó trong lòng Khánh Linh chắc hẳn phải tức giận lắm.
“Đêm nay tới đây thôi nha, mình đi nấu cơm cho Thế Quân ăn, được không?”
Nghe chú Toản nói vậy, bước chân của Khánh Linh khựng lại trước cửa, cơ thể hơi cứng đờ. Chỉ thấy cô ấy quay đầu lại, mỉm cười nói với chú Toản, y như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Nhìn thấy biểu cảm này của Khánh Linh, tôi biết mình vừa rồi lại nghĩ sai nữa rồi. Nhìn nụ cười của cô ấy, làm gì có chút tức giận nào, ngược lại còn dịu dàng dỗ dành chú Toản. Lúc đó tôi cứ tưởng Khánh Linh coi chú Toản như con nít để dỗ dành, giờ chứng kiến tất cả những chuyện này, tôi mới vỡ lẽ Khánh Linh đang dỗ dành chú Toản như dỗ dành người tình thân thiết nhất…
“Dạ… dạ…”
Nghe Khánh Linh nói vậy, chú Toản hơi tủi thân gật đầu, sau đó cầm cái trống bỏi lẽo đẽo theo sau cô ấy. Hai người đi trước, bỏ mặc một mình tôi lẽo đẽo theo sau.
LH: telegram: Cuulongdiquan123 (144 chương-70k)
“Đợi qua đợt bận rộn này, anh sẽ tìm vài bài thuốc bí truyền bồi bổ cơ thể, vợ chồng mình mau chóng sinh một đứa con đi…”
Tôi nhớ lúc bước ra khỏi phòng gym, khi chú Toản đi tắm, tôi đã nói với Khánh Linh một câu như vậy. Bởi vì nhìn thấy cách Khánh Linh dỗ dành chú Toản, tôi luôn cho rằng cô ấy rất khao khát có con, nên mới coi chú Toản như con để mà nuôi nấng. Giờ nghĩ lại, suy nghĩ lúc đó của mình thật ngây thơ và nực cười làm sao.
“Cứ thuận theo tự nhiên thôi anh, không cần phải khiên cưỡng, có thì giữ, không có thì mình cứ tiếp tục đợi…”
Giờ nghĩ lại, Khánh Linh hoàn toàn chẳng có một chút cảm giác gấp gáp nào!
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, sau khi từ phòng gym bước ra, việc đầu tiên tôi làm là đi thẳng về phòng ngủ của hai vợ chồng, và ngay lập tức lao vào phòng tắm để tắm rửa thay quần áo. Khánh Linh vốn mắc chứng sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng, ở điểm này thì tuyệt đối không có bất kỳ chỗ nào để thương lượng hay nhượng bộ cả.
Khánh Linh theo sau tôi trở về phòng ngủ, cẩn thận tìm cho tôi một bộ quần áo sạch sẽ cùng với khăn tắm. Ngay khoảnh khắc tôi vừa xoay người bước ra khỏi phòng ngủ đi vào phòng tắm, một tiếng “Bịch…” thật lớn vang lên. Tấm đệm lò xo trên giường phát ra một âm thanh rung chuyển kịch liệt, bởi vì Khánh Linh dường như trong chốc lát đã bị rút cạn toàn bộ sức lực, cô ấy cứ thế ngã vật ra, ngồi bệt xuống giường. Mãi cho đến tận lúc này, Khánh Linh mới thực sự trút bỏ được toàn bộ lớp vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo của mình, để lộ ra những cảm xúc chân thật nhất đang dồn nén từ nãy đến giờ.
Khánh Linh ngồi thẫn thờ trên giường, lồng ngực cứ thế phập phồng, liên tục thở dốc từng hơi nặng nhọc. Cô ấy phải mất một khoảng thời gian khá lâu mới có thể bình tâm trở lại. Khánh Linh trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được cả một tảng đá đè nặng trong lòng, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên một tia mừng rỡ và cảm thấy vô cùng may mắn.
Nếu như không phải do cô ấy đột nhiên nảy ra ý định dời cái chuông báo động ra ngoài cửa chính biệt thự, thì e rằng toàn bộ những chuyện nhơ nhuốc xảy ra dưới tầng hầm tối nay đã bị tôi bắt quả tang tại trận rồi. Nếu thật sự đến lúc đó, Khánh Linh có đến hàng trăm cái miệng cũng tuyệt đối không thể nào chối cãi được nữa, mọi thứ sẽ hoàn toàn bị phơi bày rành rành ngay trước mắt tôi, và kết cục chắc chắn sẽ là một thảm họa không thể vãn hồi.
Sau khi tốn rất nhiều thời gian để dằn lại cảm xúc bấn loạn, Khánh Linh vội vã đứng dậy để thay quần áo. Có điều, trong suốt quá trình thay đồ ấy, nhịp thở của cô ấy vẫn cứ chập chờn không hề ổn định, thỉnh thoảng lại phải hít vào một hơi thật sâu như để đè nén cơn run rẩy, trong lòng vẫn còn dâng lên từng đợt sợ hãi tột độ khi nghĩ lại chuyện vừa rồi.
Lúc cởi bỏ bộ đồ tập gym để thay đồ, ánh mắt Khánh Linh liếc nhìn xuống dưới, bắt gặp đám lông mu rậm rạp cùng hai mép lồn của mình vẫn còn đang dính nhơm nhớp đầy nước lồn, nét mặt cô ấy bỗng chốc thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên và ngượng ngùng. Cô ấy thực sự rất muốn lập tức đi rửa sạch sẽ cái chỗ dơ bẩn đó, nhưng ngặt nỗi lúc này tôi lại đang tắm trong phòng tắm của hai vợ chồng. Cô ấy đương nhiên là không thể nào mò sang phòng tắm của chú Toản để rửa, lại càng không thể quay ngược xuống phòng gym thêm lần nữa. Thế là hết cách, Khánh Linh đành phải cắn răng kìm nén cái tính sạch sẽ đến mức thái quá của mình, miễn cưỡng mặc bộ quần áo ở nhà vào người. Xong xuôi đâu đấy, cô ấy mới đi thẳng xuống bếp để bắt đầu chuẩn bị bữa ăn tối cho tôi.
Khi Khánh Linh bước chân xuống lầu, chú Toản đã ngoan ngoãn ngồi sẵn ở bàn ăn, trên tay vẫn cầm khư khư chiếc trống bỏi quen thuộc để chờ đợi. Vừa nhìn thấy bóng dáng Khánh Linh đi xuống, chú ấy liền toét miệng cười một cách ngốc nghếch, để lộ ra cả một hàm răng ố vàng to tướng.
Nhớ lại hồi chú Toản mới được đón lên đây, chính tay Khánh Linh đã cẩn thận đi mua bàn chải và kem đánh răng mới cho chú ấy, rồi còn kiên nhẫn cầm tay chỉ việc, dạy chú ấy cách đánh răng vệ sinh cá nhân. Thế nhưng ngặt một nỗi, răng của chú Toản đã quá nhiều năm trời không được cọ rửa chăm sóc, những mảng bám màu vàng khè đã đóng thành từng lớp cao răng dày cộm, dù có đánh thế nào cũng hoàn toàn không thể sạch được. Mà thôi, nhìn riết rồi đâm ra cũng thành thói quen, chẳng ai thèm để ý đến cái hàm răng gớm ghiếc ấy nữa.
Vừa trông thấy Khánh Linh đi tới, chú Toản lại bắt đầu hớn hở vung tay lắc mạnh cái trống bỏi, tiếng trống tùng tùng lại vang lên. Nghe thấy âm thanh ấy, trên gương mặt Khánh Linh lập tức xẹt qua một tia hoảng hốt lo sợ. Cô ấy lao đến với tốc độ chóng mặt, giật phắt cái trống bỏi ra khỏi tay chú Toản, sau đó thì thầm nhắc nhở chú ấy bằng một giọng rất nhỏ.
“Chú mau mau về phòng đi ngủ đi…” Vì quá lo lắng sốt ruột, Khánh Linh không kìm được cầm chính cái trống bỏi ấy gõ nhẹ một cái vào cánh tay của chú Toản, nhỏ giọng thúc giục.
“Dạ… dạ…” Chú Toản trong phút chốc vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gù cái đầu một cách ngốc nghếch để đáp lời. Sau đó, chú ấy lầm lũi bước từng bước nặng nhọc tiến về phía cầu thang dẫn lên lầu hai. Có điều, cứ đi được chừng hai bước là chú ấy lại ngoái đầu nhìn xuống chỗ Khánh Linh, trong đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự lưu luyến không nỡ rời xa, thậm chí vì cứ mải ngoái nhìn nên có đến vài lần chú ấy suýt chút nữa bước hụt chân mà ngã nhào xuống đất.
Khánh Linh đứng dưới này nhìn dáng vẻ lưu luyến không rời của chú Toản, cuối cùng đành khẽ thở dài thườn thượt rồi lắc lắc đầu. Sâu thẳm trong ánh mắt cô ấy dường như chợt trào dâng một tia xót xa thương cảm khôn tả.
Rốt cuộc, cô ấy cũng chịu mỉm cười một cái thật dịu dàng hướng về phía chú Toản. Nụ cười ấy tươi tắn và đẹp đẽ như một đóa hoa bách hợp bừng nở giữa tiết trời mùa xuân ấm áp, và nụ cười đó của Khánh Linh chính là lời khẳng định dành cho chú Toản lúc này. Nhận được nụ cười ấy, chú Toản cũng lập tức hiểu ngay, toét miệng cười ngây ngô theo, tâm trạng bỗng chốc trở nên phấn chấn hẳn lên.
LH: telegram: Cuulongdiquan123
Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi
Tác giả rep tn fb hộ
Bộ này có bán k vậy
Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?
Cho xin với bạn
Cho xin với
Cho xin truyện full với bạn ơi
có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy