VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 12/05/2026

CHƯƠNG 6

Vợ uể oải ngồi dậy, trên người mặc một chiếc váy ngủ màu hồng, tôi nhìn ra ban công, trong số quần áo đang phơi có một chiếc áo dài tay màu đen và quần bò tím, quả nhiên là tôi nghĩ nhiều quá rồi sao?

“Cơ thể thấy khá hơn chút nào chưa?” Tôi quan tâm hỏi.

Vợ gật đầu, “Đã đỡ nhiều rồi ạ.”

“Muốn ăn gì để anh nấu cho.”

Vợ nói: “Thôi bỏ đi, mình ra ngoài ăn đi anh, em cảm thấy ngủ nhiều quá rồi, muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

Tôi đương nhiên không có ý kiến gì, đúng lúc đã lâu rồi không hẹn hò với vợ.

Vợ thay một chiếc váy đen, khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn màu đen, phối với tất trắng và bốt cao cổ màu đen, trên mặt trang điểm nhẹ, trông vừa lạnh lùng vừa yêu kiều, dù đã kết hôn nhiều năm nhưng vẫn có cảm giác khiến người ta phải rung động đến nghẹt thở.

“Sao lại mặc đẹp thế này?” Tôi hỏi.

“Mới thế này đã chịu không nổi rồi à?” Vợ cười nói, “Cho anh nhìn đến mê mẩn luôn.”

Dường như cô ấy rất coi trọng buổi hẹn hò này, tôi nghĩ mình cũng không thể làm cô ấy thất vọng, nhất định phải thể hiện thật tốt.

Lái xe đến trung tâm thương mại, đi loanh quanh vài vòng vẫn chưa nghĩ ra nên ăn gì, vợ bảo muốn uống một ly trà sữa, tôi xếp hàng mua một ly, tôi biết vợ uống không hết, cô ấy hút mạnh vài hơi.

“Ngọt quá.” Cô ấy cười, mặt đỏ bừng, hình như hơi nóng, tôi áp chiếc ly có đá vào mặt cô ấy, cô ấy không tránh né mà chỉ thẹn thùng cúi đầu, để mặc cho tôi dùng phương pháp vật lý để hạ nhiệt.

“Cô Hân!” Đột nhiên một nam sinh đi tới, vợ có chút hoảng hốt đẩy tôi ra, tôi quay đầu nhìn lại, nam sinh đó da đen nhẻm, rất vạm vỡ, tóc xoăn, mặc một chiếc áo khoác đen, quần thể thao đen, đứng cạnh vợ trông cứ như là đang mặc đồ đôi vậy.

“Quân, sao em lại ở đây?”

Một câu nói khiến tôi sững sờ, người này chính là Quân? Cái tên khiến Thảo khao khát không được để rồi cuối cùng đi đến cực đoan? Nhưng trông có vẻ chẳng có gì đặc biệt cả.

“Vốn dĩ em hẹn đi ăn với bạn gái, kết quả lại bị cô ấy cho leo cây.” Quân nói.

Tôi đã xem qua ảnh của Thảo, tóc ngắn, trông đặc biệt ngoan hiền, mặc bộ đồng phục học sinh, sạch sạch sẽ sẽ, so với những học sinh cấp ba ít khi trang điểm thì cũng coi như là rất xinh đẹp, nếu không thì cái cậu nam sinh tên Bất Kiến Vong Xuyên kia cũng chẳng chết mê chết mệt cô ấy đến vậy, tôi không biết bạn gái hiện tại của Quân rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào mà lại có thể khiến hắn dứt khoát vứt bỏ Thảo một cách tuyệt tình như thế.

“Thầy cô cũng đi ăn à? Hay là đi cùng nhau đi? Em biết một quán này vị vị ngon lắm, em có thẻ hội viên, được giảm giá 20% đấy.” Quân nói chuyện rất nhiệt tình, giống như một người đi chào hàng vậy.

“Không cần đâu.” Tôi nói, “Chúng tôi còn muốn đi dạo thêm chút nữa.”

Vì chuyện của Thảo nên tôi vốn dĩ đã không có thiện cảm gì với Quân rồi.

“Cô Hân, cô còn muốn đi dạo nữa không?” Quân trực tiếp ngó lơ tôi, nhìn chằm chằm vào vợ tôi mà hỏi.

Mặt vợ lại đỏ lên, hình như rất nóng, cô ấy quay sang nhìn tôi.

“Chồng ơi, hay là mình đi ăn trước đi?”

Tôi nghĩ đến giờ này chắc vợ cũng đói rồi.

“Cũng được.” Dù sao cũng chỉ là ăn một bữa cơm thôi.

“Tuyệt quá.” Quân dường như rất vui mừng, rõ ràng là hắn vừa mới bị bạn gái cho leo cây xong.

“Cô Hân đi lối này.”

Quân dẫn chúng tôi đến một nhà hàng cao cấp mang phong cách cung điện, ánh đèn dịu nhẹ, âm nhạc êm ái, không gian đặc biệt yên tĩnh, nhân viên phục vụ mang bộ đồ ăn và trà lên, đồng thời đưa ba bản thực đơn, tôi vừa nhìn qua đã tái mặt, món rẻ nhất trên đó cũng hơn một nghìn tệ, tôi không hiểu Quân coi chúng tôi là những kẻ ngốc giàu có hay bản thân hắn vốn dĩ đã giàu đến mức đó.

Tôi nhìn vợ một cái, cô ấy lại tỏ ra rất thản nhiên, trong cháy mắt đã đánh dấu chọn sáu món, sau đó thu hết cả ba bản thực đơn lại đưa cho nhân viên phục vụ, không cho chúng tôi bất kỳ cơ hội nào để đưa ra ý kiến.

“Không ngờ cuối tuần rồi mà vẫn còn được gặp cô Hân, thật là vui quá đi mất.” Quân rót trà cho vợ, vì là bàn tròn nên tôi ngồi bên phải vợ, hắn ngồi bên trái vợ.

“Sắp thi đại học đến nơi rồi, đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời, thành tích của em đang rất nguy hiểm đấy.”

Vợ vừa uống trà vừa dạy bảo Quân, tuy trước mặt tôi thì mềm mỏng yếu đuối nhưng trước mặt học trò thì cô ấy thực sự rất có uy nghiêm, tôi cũng không hiểu nổi tại sao Quân lại muốn đi ăn cơm cùng giáo viên của mình, chẳng phải là tự tìm sự gò bó cho mình sao?

“Những gì cô Hân nói em đều hiểu, nhưng chuyện tình cảm thực sự không kìm nén nổi.” Quân rầu rĩ nói.

“Đó căn bản chỉ là cái cớ em tự tìm cho mình thôi.” Vợ lạnh mặt nói.

Thấy Quân bị vợ quở trách, tôi lại thấy thầm vui trong lòng.

“Đâu phải chỉ có mình em ham chơi, sao bạn gái em thì cô không nói?” Giọng Quân đầy vẻ ấm ức.

Xem ra vợ đã biết chuyện Quân yêu sớm từ lâu rồi.

Gương mặt nhỏ của vợ đỏ ửng lên, có vẻ rất tức giận, “Em đừng có lý sự cùn, bây giờ đang nói chuyện của em cơ mà.”

“Được rồi, em biết lỗi rồi, cô đừng giận nữa.” Quân lại bắt đầu tỏ vẻ nịnh nọt rót trà cho vợ.

Thật tình mà nói, tôi cảm thấy phản ứng của vợ có chút thái quá, hạng rác rưởi như hắn cứ để hắn tự nát đi cho rồi, việc gì phải bận tâm?

Vợ hai tay bưng chén trà chăm chú uống, cũng không nói năng gì.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng lên đủ các món, chúng tôi nâng chén lấy trà thay rượu chạm nhau một cái, mặc dù tôi chẳng thấy có gì đáng để vui mừng.

Các món ăn được trình bày rất tinh xảo, giống như những tác phẩm nghệ thuật phô diễn kỹ nghệ, chỉ có điều hương vị cũng bình thường, ít nhất là tôi chưa cảm nhận được có gì đặc biệt, chỉ thấy món ăn đắt tiền thế này mà không ăn hết thì phí quá.

Vợ chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, Quân trông vạm vỡ thế mà cũng ăn rất ít, cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi.

Vợ đang uống nước, còn Quân thì đang nghịch điện thoại.

“Cô ơi nếu có thời gian cô xem giúp em mấy bài tập này với, em chụp lại hết rồi đây.”

Quân đặt điện thoại lên bàn, nội dung trong ảnh đúng thực là một tờ đề thi tiếng Anh, hơn nữa mỗi câu đều được đánh dấu chú thích, trông không giống như kiểu mới nghĩ ra nhất thời.

Vợ đặt ly nước xuống, nhìn Quân một cái.

“Chỉ là giảng bài thôi nhé~”

Câu nói này cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy, nhưng tôi lại không diễn tả được.

Quân nhìn vợ cười cười, không nói gì.

Vì là xem bài trên điện thoại nên hai người ghé sát vào nhau, cảm giác họ có thể nghe thấy cả tiếng thở của nhau, tuy là thầy trò nhưng thế này thì cũng quá là mập mờ rồi, dưới giai điệu của bản nhạc piano mang chút dư vị buồn thương, đôi gò má của vợ ngày càng đỏ hơn, hình như cơ thể lại nóng lên rồi.

Tiếng của họ rất nhỏ, cứ như đang nói thầm với nhau vậy, nếu không lắng tai nghe kỹ thì tôi căn bản chẳng nghe thấy gì, tôi không biết nên ngăn cản thế nào, thậm chí họ còn vô tình cùng mặc tông màu đen, trông cứ như một cặp tình nhân đang mặn nồng trong tình yêu, còn tôi chỉ là một khán giả không ai ngó ngàng tới.

Tôi cảm giác như hai người họ đã quên mất sự hiện diện của tôi.

Mặt vợ đỏ như một quả táo chín, cô ấy chắc chắn đã nhận ra mình và cậu học trò này quá mức thân mật, nhưng tại sao cô ấy không dừng lại? Họ rốt cuộc đang giảng bài gì mà lâu đến thế?

Không biết có phải do tôi ảo giác không, tôi cảm thấy cơ thể vợ hình như đang run lên.

“Được rồi!” Vợ đột nhiên đẩy Quân ra rồi đứng bật dậy, “Hôm nay đến đây thôi, em đi vệ sinh một lát.”

Tôi định gọi nhân viên phục vụ nhưng bước chân của vợ rất nhanh, đầu óc tôi đầy rẫy những nghi vấn, cô ấy biết nhà vệ sinh ở đâu sao?

Lúc này Quân vẫn ngồi tại chỗ nghịch điện thoại, không biết đang cười cái gì, hắn đứng dậy, không nói lời nào, quay người đi về phía cửa.

Chỉ còn lại một mình tôi, có chút nhàm chán, tôi lướt tin tức một lát, hai người họ vẫn chưa quay lại.

Tôi biết vợ đi vệ sinh rất chậm, nhưng lần này hình như là quá lâu rồi.

Quân cũng chẳng biết đã đi đâu, tôi nhìn ra phía cửa cũng không thấy người.

Trong lòng tôi có một dự cảm chẳng lành, một sự nghi hoặc đáng sợ từ từ nảy sinh.

Tôi nhìn về phía chỗ ngồi trống không của vợ, trên tấm đệm lót ghế lại có một vệt nước mờ mờ, rốt cuộc nó đã bị làm ướt từ khi nào?

Truyện đã full ạ, các bác muốn mu.a truyện thì liên hệ với em qua telegram: @Canhcut11 nhé!!!

2.6 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
24 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Ông già DBSM

Truyện này cốt chuyện ổn nhưng diển tả cảnh làm tình thì hơi nhạt

Sazo

Tác bay màu tele r mn khỏi tìm nữa.truyện này 130c kết truyện vc quay về bên nhau

Jiz

còn file k sếp xin với

Chó scam

Mua truyện tele xong thg chó này xoá mẹ file gg doc ạ cay thật 180k bố m còn chưa đọc xong

Nguyen Son Lam

truyệb tầu bựa dịch tự động mà cũng bỏ tiền ra mua à. Lại còn bị lừa.

hà văn

bác biết nguồn lấy chuyện đâu ko em xin

Chó scam

Chúng nó lấy từ bên mấy web tàu chứ đâu, t mua vì cái dịch chứ ai chả biết là xài ai

Jiz

truyện này file bị xóa trên drive r à, thấy ông nào đăng

bet

kh tìm được tk tele