VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 12/05/2026

CHƯƠNG 4

Mở được rồi.

Tôi nhấn vào Zalo của vợ, mấy ngày gần đây ngoài việc tán gẫu với mấy cô bạn thân thì là thảo luận tình hình lớp học với các giáo viên bộ môn khác, không có gì đặc biệt cả.

Mở nhật ký cuộc gọi, hôm qua cô ấy chỉ thực hiện một cuộc gọi duy nhất vào lúc 10:10 sáng cho Diệp.

Mở kho ảnh, hoặc là ghi chép bài giảng, hoặc là phong cảnh, hoặc là mấy chú mèo.

Tuy nhiên, trong số những bức ảnh phong cảnh có một tấm khá đặc biệt, được chụp trên sân thượng, nhìn từ trên cao xuống bao quát cả sân trường.

Lại là sân thượng, tại sao cô ấy cứ luôn đến nơi này?

Hoàn toàn không tìm thấy bằng chứng ngoại tình của vợ, tôi không biết nên vui hay nên lo lắng.

Có lẽ đúng như câu châm ngôn đã nói, một khi sự nghi ngờ nảy sinh thì tội danh đã được thiết lập, khi bạn muốn thử độ bền của một tấm kính, nó định sẵn là sẽ vỡ tan.

Đặt điện thoại xuống, tôi trằn trọc suốt đêm.

Ngày hôm sau, vợ tôi tinh thần phấn chấn, còn tôi thì lại mang một đôi mắt thâm quầng.

Khi tôi làm xong bữa sáng, vợ cũng đã thay đồ xong, một chiếc áo thun đen dáng rộng, một chiếc quần bò màu tím đậm ôm sát, đôi giày thể thao cao cổ màu đen, đây là cách phối đồ yêu thích nhất của cô ấy thời còn đi học, tôi không khỏi ngẩn người một chút, có cảm giác hụt hẫng như thời gian đang quay ngược lại.

Dù đã tốt nghiệp đại học được năm năm, nhưng trông cô ấy vẫn chẳng khác gì so với lúc đó.

“Đây là quần áo thời đại học của em đấy, không ngờ vẫn còn mặc vừa.” Vợ dang tay xoay một vòng, đắc ý cười cười.

Tôi nhớ chiếc áo này là do tôi tặng cô ấy, cô ấy vẫn luôn không nỡ vứt đi.

“Sao lại mặc thế này?”

Vợ bĩu môi, “Không thể ngày nào cũng nghiêm túc quá mức được mà.”

Cô ấy mà đã nói lý lẽ cùn thì chắc chắn tôi không bao giờ nói lại được.

Vợ ăn nửa quả trứng ốp la, nửa quả còn lại đều đưa cho tôi, dạo này hình như cô ấy ăn rất ít.

Tôi đưa vợ đến trường, bản thân cũng đi đến công ty.

Buổi sáng không có nhiệm vụ phỏng vấn nên khá nhàn hạ. Tôi cầm điện thoại đọc tin tức hôm nay, đó là một phần công việc của tôi, nhưng tôi lại thỉnh thoảng mở Zalo lên, nhìn vào ảnh đại diện của vợ, có một dự cảm rất kỳ lạ, hình như hôm nay vợ vẫn sẽ gửi ảnh cho tôi, tôi không biết là mình đang mong chờ hay lo sợ, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Giống như nhận được một loại cảm ứng nào đó, điện thoại của tôi rung lên một cái, mở ra xem, quả nhiên là Zalo của vợ. Tôi trợn tròn mắt, chỉ có một tấm hình, nhìn bối cảnh vẫn là ở sân thượng lúc trước, vợ mặc áo dài tay màu đen và quần bò tím, hai chân khép lại, cứ thế quỳ trên sàn nhà đầy bụi bặm, hai tay chắp trước ngực, làm tư thế cầu xin, mái tóc dài hơi rối trong gió, cúi đầu cung kính hết mực. Người chụp nhìn từ trên cao xuống, giống như một vị vua tuyệt đối.

Tay tôi run rẩy, gần như không giữ nổi điện thoại, thời gian từng phút từng giây trôi qua, vợ không nói lời nào cũng không thu hồi ảnh, lần này không phải là ngoài ý muốn, vợ thực sự đã chụp những bức ảnh như vậy, và còn gửi cho tôi nữa, cô ấy rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?

Thời gian đã trôi qua mười phút, vợ dù có muốn hối hận cũng không kịp nữa rồi, nhưng cô ấy vẫn không nói gì, không giải thích, cô ấy cứ thế đột ngột gửi một tấm ảnh của mình cho tôi, giống như muốn tôi tự thấu hiểu huyền cơ trong đó.

Cả hai người đều không nói gì, tấm ảnh đó cứ lẳng lặng nằm trong khung trò chuyện.

Cuối cùng vẫn là tôi không nhẫn nhịn được mà chủ động gửi tin nhắn trước.

“Sao lại chụp một tấm ảnh như thế này?”

Đợi rất lâu, đợi đến mức có chút bực dọc, khoảng nửa tiếng sau, vợ mới trả lời lại vài chữ.

“Cô Diệp bảo chụp thế này mới đẹp.”

Diệp, lại là cô ta, cô ta rốt cuộc muốn làm gì?

Tôi lật danh bạ trong điện thoại ra mới phát hiện hình như mình không có kết bạn Zalo với Diệp, cũng không có phương thức liên lạc của cô ta, tôi có một cảm giác bất lực sâu sắc.

Cả ngày hôm đó tôi chẳng có tâm trạng làm gì.

Đến buổi chiều, Lâm báo cho tôi một tin xấu, một nữ sinh mà chúng tôi dự định phỏng vấn đột nhiên cắt cổ tay tại nhà, vì phát hiện quá muộn nên không cứu được, kế hoạch ban đầu phải thay đổi một phần.

“Anh nhớ đó là một học sinh cấp ba mà đúng không, vấn đề sức khỏe tâm lý à?”

Lâm gãi đầu, vẻ mặt có chút ngập ngừng.

“Sếp ơi, em có ý này, tuy kế hoạch ban đầu không làm được nữa, chúng ta có thể đi phỏng vấn giáo viên và bạn học của Thảo được không?”

Thảo chính là nữ sinh đã cắt cổ tay đó.

“Chúng ta tuy có một số hợp tác với phía nhà trường, nhưng gặp phải chuyện như thế này, đa số trường hợp họ sẽ chọn cách dập tắt dư luận, sẽ không để chúng ta dễ dàng phỏng vấn đâu.”

Lâm tuy có nhiều ý tưởng nhưng dù sao cũng còn trẻ quá, suy nghĩ vấn đề còn hơi đơn giản.

“Không có cách nào sao?”

Lâm dường như rất cố chấp, điều này làm tôi nhớ đến bản thân mình ngày trước.

“Con bé học trường nào?” Tôi hỏi.

“Trường Trung học số 2 thành phố.”

Vừa vặn lại là trường của vợ tôi, có lẽ cô ấy biết điều gì đó?

“Để anh thử xem sao, nhưng không hứa chắc là sẽ thành công đâu nhé.”

“Tuyệt quá, sếp vạn tuế.” Lâm reo hò lên, khiến mọi người trong văn phòng đều nhìn cậu ta.

Gần đến giờ tan làm, tôi gửi một tin nhắn Zalo cho vợ.

“Để anh đi đón em nhé.”

Vợ trả lời, “Không cần đâu, em đã về đến nhà rồi.”

“Sao thế?”

“Cơ thể hơi khó chịu, em xin nghỉ rồi.”

Rõ ràng buổi sáng vẫn còn khỏe mạnh, thậm chí còn chụp tấm ảnh như thế, vốn dĩ định chất vấn cô ấy, nhưng giờ chẳng biết nên nói gì cho phải nữa.

“Có cần đi bệnh viện không?”

“Không nghiêm trọng đến thế đâu, nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi.”

Hôm nay dường như chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả, tồi tệ hết sức, tôi cũng chẳng còn tâm trạng làm việc, vừa đi ra ngoài vừa nhắn tin hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Cháo hải sản nhé.”

Về đến nhà, vợ đang nằm trên giường, cười tươi rói nhìn tôi: “Sao anh về vội vàng thế?”

Thấy cô ấy vẫn còn tinh thần, tôi đột nhiên thấy nhẹ lòng.

“Cháo hải sản đến rồi đây, em muốn ăn không?”

“Muốn chứ, em muốn anh đút cho em cơ.”

Tôi hoàn toàn không có cách nào với cô ấy cả.

Tôi múc cháo nóng ra một chiếc bát nhỏ mang vào phòng ngủ, vợ tựa lưng vào đầu giường như một đứa trẻ đang tràn đầy mong đợi.

“Thơm quá đi, sau này cứ mua ở quán này nhé.” Rõ ràng là đang bệnh mà cô ấy lại cười tươi đến thế.

“Thật sự không cần đi kiểm tra sao?” Tôi hỏi.

“Không sao đâu, chỉ là hơi chóng mặt một chút, chắc là bị hạ đường huyết rồi.”

“Thế nên mới bảo em bình thường phải ăn nhiều vào.”

Một phần cháo mà cô ấy chỉ ăn được hai bát nhỏ đã bảo là không thể ăn thêm nổi nữa. Tôi đo nhiệt độ cho cô ấy, đúng là không sốt, cô ấy không chịu đi khám, mà uống thuốc bừa bãi cũng không tốt, nên thôi cứ để theo dõi thêm vậy.

Truyện đã full ạ, các bác muốn mu.a truyện thì liên hệ với em qua telegram: @Canhcut11 nhé!!!

2.6 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
24 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Ông già DBSM

Truyện này cốt chuyện ổn nhưng diển tả cảnh làm tình thì hơi nhạt

Sazo

Tác bay màu tele r mn khỏi tìm nữa.truyện này 130c kết truyện vc quay về bên nhau

Jiz

còn file k sếp xin với

Chó scam

Mua truyện tele xong thg chó này xoá mẹ file gg doc ạ cay thật 180k bố m còn chưa đọc xong

Nguyen Son Lam

truyệb tầu bựa dịch tự động mà cũng bỏ tiền ra mua à. Lại còn bị lừa.

hà văn

bác biết nguồn lấy chuyện đâu ko em xin

Chó scam

Chúng nó lấy từ bên mấy web tàu chứ đâu, t mua vì cái dịch chứ ai chả biết là xài ai

Jiz

truyện này file bị xóa trên drive r à, thấy ông nào đăng

bet

kh tìm được tk tele