VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13
Tác Giả: AVO
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: cắm sừng, ngoại tình, ntr
Ngày Cập Nhật : 12/05/2026
CHƯƠNG 2
Sáng hôm sau tôi dậy sớm làm bữa sáng, vợ mắt nhắm mắt mở đi vào bếp.
“Chồng ơi~” Cô ấy gọi tôi một tiếng, rồi đột nhiên tỉnh hẳn người.
“Sắp xong rồi đây, mau đi rửa mặt đi.” Tôi nói.
Vợ ngây người nhìn tôi, biểu cảm có chút kỳ lạ, không biết đang nghĩ gì, rồi lẳng lặng gật đầu.
Bữa sáng chỉ có bánh mì sandwich trứng ốp la và sữa, vợ vẫn chưa thay quần áo xong, lúc tôi định vào giục thì cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra, vợ mặc một chiếc váy liền thân dáng dài màu trắng, trước cổ có một chiếc nơ đỏ, tạo cảm giác rất thanh khiết như thiếu nữ, chỉ là phần chân lộ ra lại là một đoạn tất đen.
“Sao thế? Sao lại nhìn em như vậy?” Vợ có chút thẹn thùng.
“Đã mặc váy dài rồi, sao còn đi tất đen làm gì?” Tôi hỏi.
“Anh thì biết gì, mặc thế này mới đẹp, các cô giáo đều mặc như vậy cả.”
Lý do của vợ khiến tôi không thể phản bác được.
Trứng ốp la chỉ ăn một miếng, uống nửa ly sữa, vợ bảo không thấy ngon miệng lắm, sau đó đi ra cửa thay giày, là một đôi bốt cao cổ màu trắng, tôi mới nhận ra những đôi giày da bình thường trước đây cô ấy thích nhất đều đã bị cất đi hết rồi, không biết có phải bị ảnh hưởng bởi cuốn tạp chí phụ nữ kia không, ba tháng không gặp, thói quen phối đồ của vợ đã thay đổi rất nhiều, tôi không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu?
Tôi lái chiếc xe Geely cũ nát của mình đưa vợ đến trường, vợ nhíu mày gửi tin nhắn cho ai đó, vẻ mặt có vẻ không vui lắm.
Ở cổng trường, tôi lại nhìn thấy chiếc Ferrari màu vàng kim kia, không biết là vị phụ huynh hay lãnh đạo nhà trường nào đi đến, trường của vợ là trường trọng điểm của thành phố, phụ huynh giàu có nhiều như lông tơ trên người bò.
Tôi vừa dừng xe thì có người gõ vào cửa kính xe, một người phụ nữ mặc áo thun đen nhỏ nhắn, chân váy xếp ly dài đến gối, là Diệp, người cô giáo đã tặng tạp chí phụ nữ cho vợ tôi, cũng là một trong những cô bạn thân thiết nhất của vợ.
Tôi quay cửa kính xe xuống.
“Đã lâu không gặp nhé Hùng.”
“Dạo này tôi cứ bận suốt.”
Bạn thân của vợ tuy tôi đều quen biết nhưng cũng không thân lắm, gặp mặt cũng chỉ là vài câu khách sáo lịch sự.
“Đi thôi, sắp đến giờ lên lớp rồi.”
Vợ khoác tay Diệp, hai người đi vào trong trường, những nam sinh đi ngang qua đều lần lượt dừng lại chào hỏi, có đứa còn phát ra những tiếng cười kỳ quái, cặp bài trùng cực phẩm này, một người thanh thuần một người nóng bỏng, ở trong ngôi trường này cũng coi như là hai nhân vật nổi tiếng rồi.
Tôi nổ máy lái xe đến công ty.
Tôi làm việc tại một công ty truyền thông mới, công việc mỗi ngày là khai thác các tư liệu tin tức, vạch trần mảng tối xã hội, bảo vệ lợi ích của quần chúng nhân dân. Vì tôi là người không biết luồn cúi, cứ khăng khăng làm theo ý mình nên đã đắc tội với rất nhiều người, nhưng tương ứng cũng mang lại lượng truy cập khổng lồ cho công ty.
Ba tháng trước tôi đơn thương độc mã đi đến một quốc gia nhỏ đang có chiến sự ở châu Phi, trải qua chín chết một sống mới lấy được tư liệu chiến trường trực tiếp nhất, những vụ tấn công khủng bố diệt tuyệt nhân tính đó đã gây ra chấn động cực lớn trong nước.
Tôi đến công ty, vị sếp tổng béo trắng tóc bạc phơ dẫn đầu mọi người chúc mừng tôi, có hai đồng nghiệp bắn pháo hoa trên đầu tôi, những người khác đứng dậy vỗ tay, sếp tổng bảo tôi chuẩn bị một chút, tất cả tập trung tại phòng họp.
Tư liệu dùng để phát biểu tôi đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, tôi lấy điện thoại ra, buồn chán lướt vào vòng bạn bè trên Zalo, phát hiện vợ mình vừa đăng một tấm ảnh, nhìn bối cảnh là ở trên sân thượng, vợ đưa hai tay lên dưới cằm, giống như con mèo đang cào cấu cái gì đó? Mặt đỏ bừng, nhìn vào ống kính, biểu cảm vô cùng kỳ lạ.
Bây giờ chẳng phải là giờ lên lớp sao? Cô ấy rốt cuộc đang làm cái gì thế? Tôi vừa định bình luận thì đột nhiên hiển thị trạng thái bất thường, khi làm mới lại thì tấm ảnh đó đã bị vợ xóa mất rồi.
Lúc này đồng nghiệp gọi tôi, tôi cũng không có thời gian để tìm hiểu sâu thêm, thôi thì để về nhà hỏi cô ấy sau vậy.
“Hùng lần này không chỉ vạch trần bộ mặt giả dối của chủ nghĩa khủng bố, giúp những người tị nạn có một cửa sổ hướng ra thế giới để tìm kiếm sự giúp đỡ, mà còn giúp công ty nhận được sự quan tâm cực lớn, ngay cả lãnh đạo cấp trên cũng bày tỏ sự khen ngợi hết lời~”
Sếp tổng rất giỏi nói những lời xã giao này, mà đã nói là cứ thao thao bất tuyệt không có hồi kết, các đồng nghiệp ngồi dưới dù biết là chẳng có tác dụng gì nhưng cũng nể mặt mà giả vờ ghi chép vào sổ tay.
“Kể từ hôm nay, bổ nhiệm Hùng làm trưởng phòng bộ phận~”
Xung quanh vang lên một tràng pháo tay, quan hệ của tôi với đồng nghiệp khá tốt, hơn nữa làm việc cũng đủ liều mạng, nên việc được thăng chức trưởng phòng là điều nằm trong dự liệu.
“Cảm ơn mọi người!” Tôi đứng dậy, “Sau này tôi nhất định sẽ nỗ lực làm việc hơn nữa, không phụ sự kỳ vọng của mọi người~”
Đến lượt tôi nói thì cũng chẳng khác gì sếp tổng, toàn là những lời hoa mỹ sáo rỗng, có lẽ đây là kỹ năng bẩm sinh mà ai cũng có.
Được sự ra hiệu của sếp tổng, tôi cắm USB vào máy tính, bắt đầu kể về trải nghiệm quay phim lần này.
“Đầu tiên tôi đi Nhật Bản, chuyển máy bay ba lần, vì bất đồng ngôn ngữ nên đã từng phải tìm đến bảy người dẫn đường~”
Về những chuyện này, ngay khi có mạng tôi đã gửi về nước rồi nên mọi người đều biết cả, tôi chỉ là thuật lại một lần, đồng thời kết hợp thêm một số cảm nhận cá nhân, đặc biệt là khi kể đến những cảnh tượng chiến tranh, người tị nạn bị xua đuổi như gia súc, xác chết đầy đường không ai ngó ngàng, bom rơi bất ngờ không báo trước, những đứa trẻ gầy đen ôm lấy cha mẹ không còn nguyên vẹn gào khóc thảm thiết~ Những cảnh tượng đó đều hiện rõ mồn một trước mắt, chưa từng quên dù chỉ một khắc~ Nói đến đây nước mắt tôi trào ra, xung quanh vang lên một tràng pháo tay như sấm dậy, tôi cúi người bày tỏ sự cảm ơn.
Buổi chiều không có việc gì mấy, tôi lại nhớ đến tấm ảnh mà vợ đã đăng.
“Tấm ảnh lúc sáng em đăng lên vòng bạn bè sao lại xóa rồi?”
Tôi gửi cho cô ấy một đống dấu hỏi chấm, đợi một lúc lâu không thấy trả lời, đến giờ tan tầm, tôi mới nhớ ra tối nay có tiệc mừng công, định báo cho vợ biết thì thấy cô ấy đã trả lời tôi rồi.
“Chụp không đẹp nên em xóa thôi.”
“Tối nay em đi ăn với cô Diệp nhé.”
Cô ấy đã đi hai tối liên tiếp rồi, kể từ lúc tôi về đến giờ, chúng tôi vẫn chưa được ăn cùng nhau một bữa cơm tử tế nào.
Tôi không trả lời lại cô ấy.
Buổi tối liên hoan có mười mấy đồng nghiệp, chúng tôi đặt một phòng riêng, sếp tổng rất vui, cứ liên tục rót rượu cho tôi, ông ấy tuy nói hơi nhiều nhưng tính tình quả thực khá dễ gần, tửu lượng của tôi bình thường nên rất nhanh đã bắt đầu thấy chóng mặt, chỉ là trong lòng cứ bồn chồn khó chịu vô cớ, thế nên lại uống thêm vài ly nữa, vợ không thích tôi uống rượu, tôi hy vọng cô ấy có thể gọi điện cho tôi, bảo tôi về nhà, nhưng điện thoại cứ im lìm không thấy rung, có lẽ cô ấy vẫn chưa phát hiện ra tôi đang ở ngoài.
Lúc kết thúc, tôi đã không còn đi nổi đường thẳng nữa, cơ thể nhẹ bẫng như bay, tôi tìm một tài xế lái hộ đưa tôi về, lúc đến nhà, tôi dường như lại thấy chiếc Ferrari màu vàng kim kia lướt qua, nhưng đầu óc choáng váng quá nên tôi không biết đó có phải là ảo giác hay không.
Mở cửa ra, vợ đang tắm trong phòng vệ sinh, tôi sợ cô ấy lại càm ràm chuyện mình uống rượu nên định vào nhà vệ sinh rửa ráy qua một chút, đột nhiên nghe thấy tiếng vợ nói chuyện, hình như là đang gọi điện thoại.
“Anh ấy vẫn chưa về~ Anh hôm nay thực sự quá đáng lắm rồi~ Không có lần sau đâu~ Chẳng lẽ anh muốn ép tôi đến chết mới cam tâm sao?”
Tôi đợi thêm một lát, chỉ có tiếng vòi hoa sen, hình như đã cúp máy rồi, đầu tôi quay cuồng, không cách nào suy nghĩ thêm được gì, tôi đột ngột thay đổi ý định, đi thẳng vào phòng ngủ nằm xuống, chuyện này mà là trước đây thì vợ tuyệt đối không cho phép đâu, vậy mà tôi lại ngủ thiếp đi một mạch đến tận sáng hôm sau.
Đầu đau như búa bổ, vợ không có bên cạnh, tầm này chắc cô ấy đã đến trường rồi.
Tôi ngồi dậy, mới phát hiện trên đầu có một miếng vải ướt, dưới gầm giường có một chậu nước, hôm qua là vợ đã chăm sóc tôi sao?
Tôi ra phòng khách, vợ đã nấu một phần cháo thịt băm nấu rau và một ly sữa, trên bàn còn đè một tờ giấy nhỏ, tôi cầm lên xem, là chữ của vợ.
“Chồng ơi, em đi trường trước nhé, anh uống ít rượu thôi, uống nhiều sữa vào.” Phía sau còn vẽ một khuôn mặt cười.
Tôi uống say như vậy mà cô ấy lại không hề nổi giận.
Đi tắm một cái, thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều.
Đến công ty đã là buổi chiều, cũng may sếp tổng biết tình hình của tôi nên không mắng mỏ gì. Tôi không có tâm trạng làm việc, cứ cầm điện thoại chơi vẩn vơ, bấm vào Zalo của vợ, tin nhắn cô ấy gửi tôi vẫn chưa trả lời.
“Chụp không đẹp nên em xóa thôi.”
“Tối nay em đi ăn với cô Diệp nhé.”
Tôi không biết nên nói gì, chẳng lẽ thực sự là tôi đa nghi quá sao?
Tôi soạn một đoạn tin nhắn, định hỏi cô ấy tối nay có về nhà ăn cơm không? Còn chưa kịp gửi đi thì vợ lại gửi cho tôi một tấm hình, địa điểm vẫn là trên một sân thượng nào đó, vợ ngồi xổm trên đất, mặt đỏ bừng, một tay ôm lấy bắp chân, một tay đưa về phía trước, giống như đang muốn cướp lấy điện thoại của người chụp, góc nhìn từ trên cao xuống như thế này khiến vợ có một nét tương phản khó tả.
Truyện đã full ạ, các bác muốn mu.a truyện thì liên hệ với em qua telegram: @Canhcut11 nhé!!!
Truyện này cốt chuyện ổn nhưng diển tả cảnh làm tình thì hơi nhạt
Tác bay màu tele r mn khỏi tìm nữa.truyện này 130c kết truyện vc quay về bên nhau
còn file k sếp xin với
Mua truyện tele xong thg chó này xoá mẹ file gg doc ạ cay thật 180k bố m còn chưa đọc xong
truyệb tầu bựa dịch tự động mà cũng bỏ tiền ra mua à. Lại còn bị lừa.
bác biết nguồn lấy chuyện đâu ko em xin
Chúng nó lấy từ bên mấy web tàu chứ đâu, t mua vì cái dịch chứ ai chả biết là xài ai
truyện này file bị xóa trên drive r à, thấy ông nào đăng
kh tìm được tk tele