Vệt nắng bên khe cửa – Update Chương 17
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vệt nắng bên khe cửa – Update Chương 17
Tác Giả: Ẩn danh
Danh Mục: Bạo Dâm, Bú Cu, Lãng mạn, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: "Tự sự", ngoại tình, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 16: Biến cố và tấm lòng người dưng
5 giờ 15 phút chiều, nắng quái chiều hôm đổ xuống con dốc dài dẫn về trung tâm Gia Nghĩa một màu vàng vọt, liêu trai. Vân dắt chiếc xe tay ga ra khỏi khách sạn Ngọc Long, đôi chân dẻo dai thường ngày vốn đứng vững trên thảm Yoga giờ đây run rẩy không đứng vững. Cái lồn vẫn còn cảm giác tê dại, căng tức và sưng tấy sau những cú thúc tàn bạo, lút cán của Long. Cô vừa cầm lái vừa mỉm cười dâm đãng, dư vị của dòng tinh đặc quánh đang chảy tràn trong cổ tử cung khiến tâm trí cô lơ đãng.
Bất ngờ, từ một khúc cua gắt khuất tầm nhìn, một chiếc xe tải chở nông sản mất đà lao ra với tốc độ kinh hồn. Vân giật mình kinh hãi, bản năng khiến cô bóp cứng phanh trước. Mặt đường nhựa vốn bám đầy bụi đỏ trơn trượt sau trận mưa giông lúc chiều khiến chiếc xe mất lái hoàn toàn.
“Rầm! Xoảng!” — Chiếc xe tay ga đổ rập, kéo lê thân hình dẻo dai của cô giáo Yoga trên mặt đường đá dăm sắc nhọn một đoạn dài. Một tiếng “rắc” khô khốc, rợn người vang lên xuyên qua lớp thịt mềm mại. Ống chân trái của Vân gãy lìa, biến dạng hoàn toàn. Cô rú lên một tiếng đau đớn thấu trời xanh rồi lịm đi, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ cả ống quần tập Yoga màu tím nhạt vốn đã sũng nước dâm từ cuộc mây mưa trước đó.
Long vừa về đến nhà, đang định lấy xấp tiền 3 triệu “lộc trời” nhặt được trong ngăn kéo ra đếm thì điện thoại đổ chuông liên hồi.
— “Alô, anh có phải người nhà cô Vân không? Cô ấy bị tai nạn nặng lắm, gãy chân rồi, đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh, anh ra ngay đi!”
Long nghe xong thì rời đi. Anh lao như bay đến bệnh viện. Đập vào mắt anh là hình ảnh Vân nằm trên băng ca, khuôn mặt xinh đẹp thường ngày lả lơi giờ tái nhợt như xác không hồn, ống chân trái vẹo hẳn sang một bên, sưng vù và bầm tím đến đáng sợ.
Suốt đêm đó, Long không rời cô nửa bước. Gã shipper thô ráp, người vốn chỉ quen với những cuộc chơi xác thịt trơ trẽn, giờ đây lại kiên nhẫn đứng đợi trước cửa phòng tiểu phẫu với gương mặt đầy lo âu. Anh dùng chính xấp tiền 3 triệu vừa nhặt được để đóng viện phí, mua nạng, bông băng và thuốc men mà không hề do dự một giây nào. Nhìn Vân nấc nghẹn vì đau đớn khi bác sĩ nắn lại xương và bó lớp bột trắng xóa nặng nề, lòng Long dâng lên một cảm giác xót xa và bảo bọc lạ thường.
Sáng hôm sau, sau khi đưa Vân về phòng trọ, Long nhìn bộ đồ tập Yoga màu tím nhạt trên người cô đã rách mướp, dính đầy bụi đường, máu khô và cả những vệt tinh dịch đóng vảy từ cuộc mây mưa cuồng loạn chiều qua. Vân nằm đó, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, ánh mắt lờ đờ nhìn cái chân bó bột trắng toát.
Long đi vào nhà tắm, vắt một chiếc khăn ấm rồi bưng chậu nước ra cạnh giường. Anh khẽ khàng dùng kéo cắt bỏ lớp áo tập và quần thun đã rách nát của Vân. Tấm thân trần trụi, dẻo dai của cô giáo Yoga hiện ra trước mắt Long, nhưng lần này anh không nhìn với ánh mắt thèm khát dục vọng. Trên làn da trắng ngần ấy giờ đây là những vết trầy xước rướm máu và những vết bầm tím do va đập. Đôi bầu ngực đại sứ trắng nhức mắt vẫn còn hằn sâu những vết cắn đỏ lựng của Long, vùng bụng phẳng lì từng uốn lượn dâm dật giờ đây tái nhợt theo từng nhịp thở yếu ớt.
Long nhúng khăn vào nước ấm, vắt khô rồi bắt đầu lau nhẹ nhàng lên khuôn mặt tái nhợt của Vân, xuống cổ, rồi đến đôi gò bồng đảo vẫn còn sưng tấy. Bàn tay thô ráp của gã shipper lướt đi vô cùng cẩn trọng:
— “Ráng chịu đau một chút, anh lau sạch máu và bụi bẩn cho em rồi thay đồ mới cho thoáng.” — Long thầm thì, giọng khàn đặc.
Khi chiếc khăn ấm chạm vào vùng kín của Vân – nơi vẫn còn vương lại mùi nhục dục nồng nặc và những vệt dịch nhầy khô cứng – Vân khẽ rùng mình, đôi má ửng hồng vì xấu hổ:
— “Anh Long… để em tự làm… bẩn lắm…”
Long không nói gì, anh chỉ ấn nhẹ vai cô xuống:
— “Bẩn gì mà bẩn. Thân thể của em anh còn lạ gì nữa mà ngại. Nằm yên đấy.”
Anh tỉ mỉ lau sạch từng kẽ thịt, thau rửa đi cái dấu vết trơ trẽn của cuộc hoan lạc vừa mới diễn ra trước khi tai nạn ập đến. Long lấy trong tủ ra một bộ váy ngủ lụa mềm mại, nhẹ nhàng luồn tay qua lưng để mặc áo cho cô. Được sạch sẽ và thơm tho, gương mặt Vân dường như giãn ra, bớt đi phần nào vẻ mệt mỏi.
Long xuống bếp soạn sửa lách cách, sau 10 phút long bê lên bát cháo thịt băm thơm phức. Khi anh bưng bát cháo lên, tỉ mẩn thổi từng thìa nhỏ đưa lên miệng Vân, cổ họng cô nghẹn đắng. Cô nhớ về những gã đàn ông trước đây, kẻ thì thô bạo, người thì hào nhoáng, nhưng xong việc là vứt lại vài triệu rồi biến mất. Chưa một ai nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng, chưa một ai tự tay lau rửa thân thể nhơ nhớp này cho cô khi cô nằm bất động.
Nước mắt Vân bắt đầu rơi lã chã:
— “Anh Long… sao anh tốt với em thế? Em chỉ là hạng đàn bà dâm đãng… có đáng để anh lo thế này không?”
Long đặt bát cháo xuống, kéo đầu Vân tựa vào vai mình, bàn tay chai sần vuốt ve mái tóc cô:
— “Nín đi. Dâm hay không thì cũng là đàn bà của anh. Đụ em nát lồn được thì anh cũng chăm cho em lành chân được. Khóc cái gì, mau ăn đi không cháo nguội hết.”
Đến giờ trực, Long lấy điện thoại gọi xin nghỉ ca đêm, chấp nhận bị phạt lương để ở lại chăm sóc Vân. Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, không có tiếng va chạm thịt dập dồn, không có những lời thoại dâm dục bẩn thỉu. Chỉ có tiếng thở đều đặn và sự ân cần của gã shipper dành cho cô giáo trẻ.
2 giờ sáng, Vân tỉnh giấc vì cơn đau hành hạ. Cô thấy Long vẫn ngồi đó, đầu gục xuống mép giường ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không rời. Vân khẽ đưa tay vuốt tóc anh, nước mắt lại trào ra. Trong khoảnh khắc ấy, sự trơ trẽn của bóng đêm dường như biến mất, nhường chỗ cho sự gắn kết kỳ lạ của tình người. Cô nhận ra, đây là lần đầu tiên cô được yêu thương thực sự bởi một người đàn ông đích thực, ngay cả khi cơ thể cô không còn khả năng phục vụ dục vọng của anh.