Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Harem Là Điều Tuyệt Vời Nhất – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tận Hưởng Thanh Xuân Cùng Harem Là Điều Tuyệt Vời Nhất – Update Chương 5
Tác Giả: Sex Man & Haremist
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Loạn Luân, Phá Trinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 25/05/2026
Sau hơn 10 năm không liên lạc, bạn bất ngờ nhận được tin nhắn từ người cha đã biến mất khỏi cuộc đời mình.
Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng xa lạ lại trở thành bước ngoặt thay đổi toàn bộ cuộc sống của bạn.
Sau một thỏa thuận không ai ngờ tới, bạn bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới, nơi bạn có thể tận hưởng trọn vẹn tuổi trẻ của mình.
Sống cùng mẹ và chị em gái, đồng thời bước vào một gia đình mới với mẹ kế và chị em kế.
Và đó mới chỉ là khởi đầu.
4 năm đại học phía trước sẽ mang đến cho bạn những cuộc gặp gỡ với các cô gái có tính cách, câu chuyện và cảm xúc khác nhau.
Một hành trình tình yêu đời thường, ngọt ngào, lãng mạn được kể dưới góc nhìn POV. Đây chính là câu chuyện mà người đọc trở thành nhân vật chính.
Chương 1
8:33 sáng chủ nhật.
Bạn dừng xe ngay trước một tòa nhà cao tầng. Đây chính là địa chỉ hẹn gặp mà cha của Bạn đã gửi qua tin nhắn.
Buồn cười thật nhỉ?
Người cha suốt 10 năm không gặp mặt, không liên lạc, vậy mà bây giờ lại bất thình lình xuất hiện, còn nhắn Bạn đến văn phòng pháp lý của ông ta để “nối lại tình cha con”.
What the fuck?
Ông ta thậm chí còn không dùng Zalo hay Facebook cá nhân, mà lại để thư ký liên lạc với Bạn qua email nữa chứ.
Haiz…
Bạn hít sâu một hơi rồi thở ra thật chậm để xốc lại tinh thần.
Lạch cạch.
Bạn bước ra khỏi chiếc xe hơi Volvo của mình. Vừa đóng cửa xe lại, Bạn đã nghe thấy một giọng nói vang lên phía sau.
“Chào anh, tôi là nhân viên ở đây. Tôi xin phép lái xe của anh đến bãi đỗ phía sau nhé?”
Người đàn ông nói với giọng lịch sự. Anh ta mặc đồng phục đen chỉnh tề, trên ngực có đeo bảng tên.
“Phiền anh đỗ xe gần cổng giúp tôi. Tôi chỉ vào đây một chút thôi.”
Bạn mỉm cười, gật đầu sau khi nhìn lướt qua bảng tên rồi đưa chìa khóa, tiện thể nhét thêm vài tờ tiền vào tay anh ta.
“Vâng, thưa anh. Ông chủ đang đợi anh ở tầng cao nhất.”
Người nhân viên đáp lại bằng một nụ cười chuyên nghiệp, rồi nhanh chóng lên xe lái đi.
Bạn hơi bất ngờ.
Người đó biết tên Bạn, lại còn nhắc đến ông chủ. Có lẽ cha Bạn đã thành công mỹ mãn trong suốt thời gian qua, bảo sao tiền cấp dưỡng hàng tháng luôn nhiều đến vậy.
Bạn bước qua sảnh, vào thang máy và lên thẳng tầng cao nhất.
Có vẻ như mọi nhân viên ở đây đều đã biết trước sự xuất hiện của Bạn.
Ting.
Cửa thang máy mở ra.
Bạn bước ra ngoài, đi đến trước căn phòng mà lễ tân đã chỉ dẫn.
Một cảm giác lo lắng và hồi hộp dâng lên.
Đây là lần đầu tiên, sau hơn 10 năm, Bạn gặp lại cha mình.
Một cảm xúc khó tả.
Tức giận? Trách móc? Vui mừng? Háo hức? Hay là thất vọng?
Bạn không biết.
Nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.
Bạn mở cửa.
Cha đang ngồi ở giữa phòng, trên tay vẫn cầm một xấp hồ sơ. Bên cạnh ông là hai người phụ nữ mặc đồ công sở, bọn họ đang trao đổi điều gì đó.
Đứng gần đó là một người phụ nữ mặc áo khoác da và quần thể thao. Cô ta lập tức nhìn về phía Bạn với ánh mắt đề phòng.
Ngoài ra còn có 4 nam vệ sĩ mặc vest đứng hai bên.
“Con trai!”
Cha ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Bạn, ông lập tức đứng dậy đi lại gần với vẻ mặt niềm nở, hai tay dang rộng để ôm Bạn thật chặt.
“Chà chà, con chăm sóc bản thân tốt quá ha. Tướng tá phong độ, cao ráo, cơ bắp không kém gì cha hồi còn trẻ.”
Ông vỗ vỗ vào bắp tay Bạn, cười lớn.
“Ch… cha dạo này ổn không?”
Bạn lên tiếng, cách xưng hô khiến Bạn thấy ngượng mồm hơn tưởng tượng rất nhiều.
“Lúc này lúc kia… nhưng còn sống để gặp con là được.”
Ông cười, giơ tay xoa đầu Bạn.
Người phụ nữ mặc áo khoác da ra hiệu cho đám vệ sĩ rời khỏi phòng, rồi kéo hai chiếc ghế lại gần bàn trà.
Hai người phụ nữ mặc đồ công sở cũng nhanh chóng thu dọn hồ sơ và đứng dậy.
“Lại đây, hai cha con mình uống trà rồi nói tiếp.”
Cha kéo Bạn ngồi xuống, ông còn tự tay rót trà.
“Còn họ thì sao?”
Bạn liếc nhìn những người còn lại, đây là cuộc trò chuyện của hai cha con nên Bạn không muốn có người ngoài.
“Họ là vệ sĩ và cấp dưới của cha. Công việc trong ngoài công ty đều nhờ họ…”
“Thôi.”
Bạn cắt ngang.
“Con không đến đây để làm việc. Nếu cha không muốn nói chuyện chính thì con về.”
Bạn đứng dậy, giọng nói bộc lộ sự khó chịu.
“Từ từ con. Nghe cha nói đã.”
Cha đứng dậy níu giữ cánh tay Bạn.
Bạn ngồi xuống lại, im lặng. Sự khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt.
“Mấy năm qua, cha đã xây dựng cơ nghiệp của mình… nhưng đổi lại, cha đánh mất rất nhiều.”
Cha nói chậm rãi, ánh mắt trầm xuống.
“Con… chị em gái của con… mẹ của con… rồi cả mẹ kế và chị em kế của con…”
“Tất cả đều khiến cha hối tiếc. Nhưng bây giờ… cũng không thể cứu vãn nữa.”
Bạn cảm thấy buồn cười.
Ông ta nói như thể mình là nạn nhân, như thể bị ép phải rời bỏ gia đình.
Nhưng Bạn không còn muốn chất vấn nữa.
Bạn đã từ bỏ ông ta từ lâu rồi.
“Nhìn lại, cha đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trong cuộc sống… những thứ mà tiền bạc, địa vị hay tài sản cũng không thể mua được.”
“Vậy cha muốn làm gì?” Bạn hỏi.
Câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến ánh mắt của Cha sáng lên như nhìn thấy ngọn lửa hy vọng.
“Cha muốn tận hưởng cuộc sống. Trải nghiệm những điều mới mẻ… Cha đã quá mệt mỏi với công việc rồi.”
“Vậy thì cha cứ tận hưởng đi.”
Bạn nhíu mày. “Gọi con đến đây làm gì?”
“Con trai à… cha đã quyết định rồi.”
Cha nhìn Bạn, giọng nghiêm túc hơn.
“Cha sẽ rời khỏi thương trường. Công việc sẽ giao lại cho người khác.”
“Tiền bạc và tài sản… cha sẽ để lại cho con.”
“Đổi lại thì con phải làm gì?” Bạn hỏi ngay sau khi ông ta dứt lời.
Bạn không phải là đứa trẻ ngây thơ. Ông ta là doanh nhân nên chẳng có gì là miễn phí.
“Ha ha… đúng là con trai của cha.”
Ông cười lớn.
“Đẹp trai, lại còn thông minh.”
“Cha chỉ cần con… chăm sóc và an ủi mẹ kế cùng chị em kế của con.”
“Họ bị sốc khi biết cha rời đi. Có lẽ… sẽ không ổn định được tinh thần.”
Bạn suy nghĩ vài giây.
“Con đồng ý.”
“Nhưng với 3 điều kiện.”
“Thứ nhất, con được quyền truy cập toàn bộ dữ liệu công việc của cha.”
“Thứ hai, con muốn đứng tên một bất động sản đắc địa nhất của cha.”
“Không phải đắt tiền nhất. Biệt thự hay gì cũng không quan trọng, chỉ cần đắc địa nhất.”
“Thứ ba, cha phải tuyên bố với giới kinh doanh rằng cha đã giải nghệ.”
Cha sững người.
Ông không ngờ Bạn lại đưa ra những điều kiện tưởng chừng đơn giản… nhưng lại cực kỳ quan trọng.
“Ha ha ha! Con trai đúng là quá đỉnh!”
Ông vỗ vai Bạn, cười sảng khoái.
“Cha chấp nhận!”
“Nhưng cha có một yêu cầu nhỏ.”
“Mẹ kế và chị em kế của con… sẽ được phép sống cùng con ở bất động sản đó.”
“Chốt không?” Cha đứng dậy nói, đưa tay ra trước để chờ Bạn.
“Chốt.”
Bạn đứng dậy, bắt tay Cha.
“Hy vọng lần này… cha không hối tiếc nữa.”
Sau đó, hai người tiến hành ký kết, dưới sự chứng kiến của ba người phụ nữ lúc nãy.
Ban đầu Cha có hỏi han vài chuyện lặt vặt nhưng Bạn tỏ ra không hứng thú nên ông ta tập trung vào chuyện chính hơn.
Dĩ nhiên, Bạn không hoàn toàn tin tưởng họ.
Bạn đã ghi âm và ghi hình lại toàn bộ quá trình.
Hành động đó khiến cha Bạn thích thú và hài lòng, còn 3 cô nàng kia thì đã thay đổi cách nhìn về Bạn, họ tự nhủ rằng mình nên xem xét Bạn kỹ càng hơn.
Mọi thứ cơ bản đã xong.
Chỉ cần chờ thêm một thời gian, ba điều kiện của Bạn sẽ hoàn tất và cha sẽ được tự do khám phá thế giới.
Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện.
Bạn phải giải thích với mẹ ruột và chị em ruột.
Sau đó là gặp mặt mẹ kế và chị em kế.
Rồi còn phải liên lạc với hai nữ cấp dưới của cha.
Lúc nãy Bạn quá tập trung vào cuộc nói chuyện, nên không để ý kỹ 3 người phụ nữ kia.
Có lẽ… lần sau nên nhìn kỹ hơn một chút.
Dù sao thì Bạn vẫn đang độc thân mà.
À, còn phải đi xem trường đại học nữa.
Quá nhiều điều phải lo toan… cho một chàng trai 18 tuổi.
*Đôi lời của tác giả: truyện thử nghiệm văn phong mới, góc nhìn mới, thể loại mới đối với mình nên có thể sẽ không được chỉn chu.
Hy vọng câu chuyện sẽ mang đến những khoảng thời gian giải trí cho các bạn đọc.
*Liên hệ tác giả qua X/Twitter:
SexMan1406
Haremist1406
Ib X giùm mình với ạ
Chap mới nào tác giả ơi
Viết theo ngôi thứ 1 tôi đi xem nó dễ hơn chứ viết kiểu POV nè nó dở quá
tác làm quả này là thể loại gì vậy
Harem LL như mấy truyện trên web thôi, khác biệt ở chỗ là mình viết theo kiểu Point of view – người đọc là nhân vật chính
trở thành nv chính thì dùng ngôi Tôi hay hơn . dùng cái như POV làm gì chơi game ah
Truyện rất hay mong bạn ra full truyện sớm ạ
Cmt của bạn sẽ giúp mình thêm động lực để ra truyện nhanh hơn
đề nghị viết truyện theo ngôi thứ 1 ( ngôi tôi ) hoặc ngôi thứ 3 ( thượng đế ) chứ đừng viết kiểu nè dở khó đọc quá