Sự sa đoạ hay cứu rỗi – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Sự sa đoạ hay cứu rỗi – Update Chương 2

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Tại một vùng nông thôn yên bình ở một thị trấn nghèo thuộc tỉnh Ninh Bình, gia đình tôi thuộc diện cận nghèo, cuộc sống còn nhiều khó khăn so với các gia đình khác trong làng. Bố Huy tôi là một người đàn ông hiền lành và rất yêu thương vợ con. Mẹ từng kể rằng vì tính thật thà nên bố đã vô tình làm phật ý ông chủ cũ, điều đó cũng khiến gia đình tôi vướng vào một khoản nợ. Vì vậy, bố phải theo bác Hai lên tận vùng giáp biên để làm thuê kiếm sống. Tôi không biết có phải vì công việc phải xa nhà suốt thời gian dài hay không, nhưng bố tôi dần trở nên rất hay ghen tuông. Vì vậy, dù mẹ nhiều lần ngỏ ý muốn xin vào làm ở một công ty may gần nhà để phụ giúp gia đình, bố tôi vẫn kiên quyết không đồng ý. Điều đó khiến cuộc sống gia đình tôi, vốn đã khó khăn, lại càng trở nên chật vật hơn. Nói đến mẹ tôi, bà tên là Thư (Nguyễn Thị Anh Thư), năm nay 39 tuổi. Mẹ tôi có khuôn mặt trái xoan phúc hậu với đôi mắt bồ câu to tròn. Bà là người khá ưa nhìn, da dẻ đầy đặn, có da có thịt. Vì bố tôi không cho mẹ đi làm nên mẹ chủ yếu ở nhà, nhờ vậy bà sở hữu một làn da trắng mịn. Kết hợp với dáng người cân đối, mẹ tôi cũng được xem là một trong những người phụ nữ khá nổi bật trong làng. Trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng ấy, trong mắt tôi mẹ là một người phụ nữ rất nghiêm khắc, kỹ tính và đặc biệt ưa sạch sẽ. Mọi việc trong nhà, từ chăm sóc gia đình đến lo toan cho hai bên nội ngoại, hầu như đều do một tay mẹ lo liệu. Vì vậy, đối với tôi, mẹ luôn là một tấm gương sáng và cũng là hình mẫu lý tưởng cho người vợ tương lai của tôi.

Nhưng rồi mọi chuyện dần dần thay đổi khi bác cả – anh trai của bố tôi – trở về quê sau gần 10 năm công tác ngoài biển đảo xa xôi. Bác tên là Vũ, nhưng mọi người thường gọi bác là Vũ “hói”, có lẽ vì cái đầu hói đã trở thành “thương hiệu” của bác. Năm nay bác chắc cũng khoảng 62–63 tuổi, cao chừng 1m65, dáng người hơi béo với chiếc bụng phệ. Lần đầu gặp bác, hầu như ai cũng khó có thể có thiện cảm ngay với vẻ ngoài của bác. Bác có làn da rám nắng vì nhiều năm sống nơi biển đảo, cùng khuôn mặt có đôi nét dữ tợn. Thế nhưng, dần dần tôi lại bị cuốn hút bởi những câu chuyện mà bác mang theo – những câu chuyện về cuộc sống nơi biển đảo, về những tháng ngày xa nhà đầy gian khổ. Những ngày đầu, cả nhà thường quây quần bên mâm cơm, lắng nghe bác kể chuyện, khiến không khí gia đình trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Thế nhưng theo thời gian, sự hiện diện của bác dần khiến mọi thứ trong gia đình tôi thay đổi theo một cách mà trước đó tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi nhớ như in đám giỗ hôm đó. Vì có bác cả về nên bên nội tôi tổ chức khá lớn và tươm tất. Hôm đó bố tôi cũng về, tối hôm ấy, ba anh em nhà bố ngồi quây quần bên nhau, vừa uống rượu vừa tâm sự sau nhiều năm xa cách.

Bác cả chậm rãi nói:

– Anh giờ cũng nghỉ hưu rồi. Có ít vốn, đang tính mở một cửa hàng nhỏ buôn bán cho đỡ buồn.

Bác hai hỏi ngay:

– Anh có nhiều vốn không? Cần em phụ gì không?

Bác cả lắc đầu:

– Anh cũng đủ vốn rồi, nhưng đang thiếu người cùng phụ.

Bố tôi lúc đó cười, giọng có chút cợt nhả:

– Em bảo bác cưới vợ đi rồi hãy đi nghĩa vụ mà bác không nghe. Giờ hối hận chưa?

Nói xong, bố quàng tay qua vai tôi như một cách khoe khoang đầy tự hào. Bác cả chỉ biết cười trừ, nâng chén rượu lên uống.

Lúc đó, bác hai chợt lên tiếng:

– Hay để cái Thư, vợ thằng Huy, nó phụ anh. Nó nhanh nhẹn lại biết tính toán.

Cả bàn rượu bỗng im lặng trong chốc lát. Bác cả khẽ gật gù, như đang suy nghĩ về lời đề nghị ấy. Còn tôi thì không biết vì sao, trong lòng bỗng có một cảm giác bất an mơ hồ, như thể từ khoảnh khắc đó, mọi chuyện trong gia đình tôi sắp bắt đầu thay đổi.

Bố tôi lên tiếng:

– Chắc không được đâu anh ạ. Thư nó có biết làm cái gì đâu mà phụ bác.

Bác hai cười, xua tay:

– Mày cứ đùa. Nó ở nhà tháo vát thế còn gì. Ai cũng khen mà bảo không biết làm gì.

Nghe vậy, bác cả liền gọi to:

– Thư ơi, ra đây anh bảo chút!

Mẹ tôi nghe thấy liền từ trong nhà đi ra, đứng cạnh bố tôi. Bác cả nói:

– Anh đang định mở một nhà hàng nhỏ. Muốn em phụ giúp quản lý. Mỗi tháng anh trả em 8 triệu. Em thấy thế nào?

Mẹ tôi chần chừ, khẽ nhìn sang bố tôi như muốn hỏi ý. Nhưng bố chỉ im lặng, không nói gì. Sau một lúc suy nghĩ, mẹ nhẹ giọng đáp:

– Vâng… nếu anh tin tưởng thì em đồng ý.

Tối hôm đó, khi về nhà, bố mẹ tôi cãi nhau rất to vì chuyện mẹ đã nhận lời làm việc cho bác cả. Những lời qua tiếng lại khiến không khí trong nhà trở nên nặng nề. Tôi chỉ biết ngồi im trong phòng, lặng lẽ nghe tiếng tranh cãi của hai người. Sáng hôm sau, bố tôi lại tiếp tục lên đường đi làm. Khuôn mặt ông đầy vẻ bực bội và cằn cọc. Tôi có cảm giác rằng từ quyết định của mẹ ngày hôm đó, cuộc sống yên bình của gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Sau khi tiễn bố và bác hai lên đường đi làm, trong sân nhà chỉ còn lại mẹ tôi và bác cả. Bác cả quay sang nói với mẹ:

– Tí nữa anh với em đi xem thử cái nhà hàng 1989 nhé.

Mẹ tôi hơi ngạc nhiên:

– Thế anh định mua lại à? Em tưởng anh xây mới cơ.

Bác cả khẽ cười rồi nói nhỏ:

– Tối qua thấy thằng Huy có vẻ không vui, nên anh không tiện nói rõ trước mặt nó.

Mẹ tôi gật đầu:

– Vậy lát nữa về nhà em, mình bàn lại kỹ hơn nhé.

Bác cả đáp:

– Ừ, tí anh với em qua xem trước đã. Xem xong rồi mình ngồi bàn luôn.

Mẹ tôi chỉ khẽ gật đầu. Lúc đó tôi đứng ở hiên nhà, vô tình nghe được cuộc nói chuyện của hai người. Hôm đó, hai người đi đến tận chiều tối mới về. Lúc ấy tôi đang chơi ngoài sân thì thấy bác cả lái xe chở mẹ về. Bác xuống mở cửa cho mẹ, hai người vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Bác còn mang theo ít bánh và gọi tôi lại đưa cho tôi ăn. Từ hôm đó trở đi, bác cả sang nhà tôi ngày càng thường xuyên hơn. Mẹ và bác cũng dần trở nên thân thiết. Hai người thường ngồi với nhau hàng giờ để bàn chuyện công việc: từ việc trang trí nhà hàng, chọn ngày khai trương, tuyển bao nhiêu nhân viên, cho đến việc nhập thực phẩm từ đâu cho đảm bảo. Họ cùng nhau chuẩn bị mọi thứ rất tỉ mỉ, và công việc đó kéo dài suốt gần ba tháng trời. Trong khoảng thời gian ấy, tôi dần quen với việc mỗi ngày đều thấy bác cả xuất hiện ở nhà mình. Ban đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là vì công việc của mẹ. Nhưng càng về sau, tôi bắt đầu nhận ra rằng sự thân thiết giữa hai người dường như đã vượt quá những gì mà tôi từng nghĩ.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Aolang

Me đi ky hop đông bi ntr ha bac